Tiểu Gia Của Tôi - Dạ Du Tinh

Chương 68: Ngoại Truyện 3



Ngoại truyện: Chuyến du lịch của Tiểu Chử và Tiểu Hà

Khi Trần Tĩnh Ngang, người luôn thề thốt rằng mình có kỳ nghỉ, đột ngột rời khỏi nhóm chat "Tiến lên người mẫu trẻ Đông Nam Á", Tùng Tiếu đã biết chuyến đi Thái Lan lần này chắc chắn sẽ không suôn sẻ như cô mong đợi.

Ngồi trong xe, Tùng Tiếu lướt mắt nhìn nội thất da cao cấp. Trước khi đến, cô đã thuê xe với giá 500 Baht một ngày bao gồm cả tài xế, nhưng người tài xế xuất hiện thật nằm ngoài dự tính, e là phải bù thêm cả cái thận của cô mới đủ trả.

Không khí quá đỗi trang trọng khiến cô không tự chủ được mà kéo kéo cái quần short cực ngắn của mình.

Nhìn sang Tôn Tinh Tinh ngồi bên cạnh, cô nàng đang ôm ngực th* d*c, bộ móng tay màu hồng vừa làm xong cứ chọc chọc vào xương quai xanh, trông như sắp ngất vì thiếu oxy đến nơi.

Người nhận ra trạng thái bất ổn của Tôn Tinh Tinh không chỉ có cô. Giây tiếp theo, người đàn ông ngồi phía trước ân cần hỏi: "Bị say máy bay à?"

Nói rồi hắn hơi nghiêng đầu, tông giọng trầm bổng có chút khác biệt so với thường ngày: "Anh ơi, lọ tinh dầu thơm này..."

Chưa đợi hắn nói xong là Hà Tiểu Gia đã nhanh tay chộp lấy quả cầu nhỏ đang lắc lư, ép sát vào lọ tinh dầu, mùi hương táo nhiệt đới tỏa ra lập tức giảm đi.

"Tinh Tinh, đỡ hơn chút nào chưa? Anh có mang theo miếng dán bạc hà đây."

Tôn Tinh Tinh xua tay lia lịa nói không cần.

Tên "tài xế" ngồi ở hàng ghế đầu ngước mắt nhìn qua gương chiếu hậu, đôi mắt sâu thẳm vô tình chạm phải ánh mắt đang né tránh của Tùng Tiếu.

Tốt lắm, giờ thì thành hai người đáng thương bị khó thở rồi!

Ai mà ngờ được, lần này họ khó khăn lắm mới gom góp được thời gian, đặt trước buổi biểu diễn của người mẫu nổi tiếng nhất Bangkok một tháng, chỉ chờ hạ cánh là lao đến ngay, thay váy ngắn nóng bỏng để cùng các anh đẹp trai khiêu vũ sát rạt...

Kết quả là chưa vui được bao lâu, vừa bê hành lý rời sân bay lên xe, mọi viễn cảnh tươi đẹp lập tức tan vỡ, thế giới yên tĩnh đến lạ thường.

... Tại sao kỳ nghỉ năm mới mà chúng ta mong đợi lại biến thành buổi teambuilding riêng tư với sếp thế này!

Cuối năm, Thái Lan vẫn tấp nập du khách, trong gió thoảng mùi nước hoa và hương vị chua cay của ẩm thực. Khách sạn Tùng Tiếu đặt nằm ngay cạnh chùa Wat Arun và Đại Hoàng Cung, là khách sạn ven sông có giá trị tốt nhất trên một ứng dụng đặt phòng.

Sự xuất hiện của Chử Khiếu Thần hoàn toàn làm đảo lộn kế hoạch của họ. Thậm chí cả việc chụp ảnh ở bể bơi lộ thiên đã hẹn trước họ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đi. Hai cô nàng trốn trong căn phòng sát vách vợ chồng họ Chử xì xào bàn tán nửa đêm, từ "Mình thật sự không muốn đi làm nữa" cho đến "Đẹp trai đến mấy cũng không được!", cuối cùng còn thức đêm lôi đồng nghiệp đang ngủ say dậy để đối chiếu tới lui, không tài nào hiểu nổi tại sao sếp không theo lịch trình đi Singapore bàn chuyện thu mua.

Cuối cùng, Tôn Tinh Tinh đành cam chịu số phận, đảm nhận vai trò trợ lý chuyến đi cho giám đốc Chử.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

8 giờ sáng, Thư ký Tôn gửi tin nhắn qua phần mềm làm việc hỏi giám đốc Chử: "Báo và cà phê đã mua xong rồi ạ, ngài có cần dịch vụ đặt món không?"

Giám đốc Chử, người vốn không bao giờ offline, sau khi xem tin nhắn lại phản ứng khác thường, không hề trả lời ngay. Ngay cả anh Tiểu Gia vốn rất nhiệt tình cũng chỉ nói vài câu rồi biến mất tăm.

A, ghét nhất là đi du lịch với mấy cặp đôi!

Hai cô nàng chỉ đành xuống nhà hàng ăn sáng trước.

Một lúc sau thì gặp Chử Khiếu Thần đích thân xuống ăn cơm. Người đàn ông mặc áo tay ngắn giản dị, tóc hơi rối, dáng vẻ vô cùng thong dong.

Hai người vội vàng chào: "Chào buổi sáng giám đốc."

"Chào buổi sáng."

Tùng Tiếu nhìn cửa thang máy vừa đóng lại: "Anh Tiểu Gia đâu rồi sếp?"

"Anh ấy vẫn đang ngủ." Chử Khiếu Thần nói.

Tùng Tiếu và Tôn Tinh Tinh nhìn nhau. Lạ thật đấy, chẳng phải ông chủ Hà đã sớm luyện được thói quen dậy sớm rồi sao?

Thư ký Tôn lập tức chỉnh đốn thái độ, tiến lên nói: "Xin lỗi sếp, vì không trao đổi trước với ban thư ký nên đã đặt khách sạn này. Trợ lý Lưu đã đặt sẵn phòng Suite tại khách sạn Rosewood, chúng ta có thể khởi hành bất cứ lúc nào."

"Ồ? Chỗ đó gần Đại Hoàng Cung hơn à?" Chử Khiếu Thần vẫn đang nhìn thực đơn: "Anh tôi nói chỗ này không hoàn tiền được."

"Môi trường ở đó tốt hơn, ngài sẽ nghỉ ngơi thoải mái hơn ạ." Tôn Tinh Tinh trả lời.

"Anh ấy vẫn đang ngủ, lát nữa dậy tôi sẽ hỏi ý kiến anh ấy." Chử Khiếu Thần ngước mắt lên, ánh mắt đầy khó hiểu: "Hai cô ngủ không ngon à?"

"A, đương nhiên là không..."

"Vậy tại sao lại muốn chuyển đến khách sạn xa hơn?"

Tinh Tinh: Ơ kìa, đây có còn là Chử Khiếu Thầnngười mà hễ ra khỏi cửa là phải ở phòng tổng thống của khách sạn năm sao không vậy?

"Tôi đã xem qua kế hoạch du lịch của các cô, liệu 9 giờ có thể xuất phát đúng giờ không?"

Hai cô nàng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Chử Khiếu Thần cũng "ừm" một tiếng, chọn vài món ăn hợp khẩu vị Trung Hoa rồi yêu cầu nhân viên phục vụ mang lên phòng.

Trước khi đi, hắn dùng tiếng Anh dặn dò quản lý ở sảnh: "Vui lòng mua giúp tôi năm bộ ga giường dùng một lần, vợ tôi không mang đủ."

Chuyến du lịch Thái Lan lần này ngay từ đầu đã được định vị chính xác là ba con sen công sở đi cùng anh Tiểu Gia, người chưa từng đi du lịch mấy. Tiêu chí là tham quan đúng chuẩn khách du lịch, cái gì hot là chơi cái đó.

Dù không hẳn là kiểu du lịch hành xác, nhưng lịch trình nhìn chung khá dày. Lúc đầu, Tùng Tiếu và Tinh Tinh còn nơm nớp lo sợ, làm gì cũng theo bản năng hỏi ý kiến Chử Khiếu Thần. Nhưng không ngờ, con người này suốt cả hành trình không hề phản đối lấy một câu, lại còn cầm tấm bằng lái quốc tế duy nhất trong bốn người, hiên ngang trở thành tài xế.

Mấy lần Hà Tiểu Gia chỉ đường sai, giám đốc Chử đều im lặng vòng xe lại. Lúc họ đi chụp ảnh, hắn còn giúp Hà Tiểu Gia xách túi, ngay cả chuyện ăn uống cũng không còn khó ở như hồi đi làm, đưa gì ăn nấy, ra dáng một người bạn đồng hành cực phẩm.

Thậm chí hắn còn đặt giúp họ vị trí VIP nhất tại buổi biểu diễn của các người mẫu nam.

Tùng Tiếu và Tôn Tinh Tinh lập tức nhìn Chử Khiếu Thần bằng con mắt khác!

Hai cô nàng vừa tâng bốc vừa nịnh nọt, đem hết những lời lẽ từng viết trong bài PR ca ngợi đôi vợ chồng này ra nói thẳng trước mặt họ. Giám đốc Chử rõ ràng là rất hưởng thụ, lại rút thêm một cái thẻ Visa ra, bảo cứ quẹt thoải mái.

"Hà Tiểu Gia, em chính thức thông báo với anh! Những lời trước đây em nói với anh đều quá phiến diện và cực đoan rồi! Đi một vòng, chọn đúng người, lấy chồng thì phải chọn Chử Khiếu Thần!"

Hà Tiểu Gia: "..."

Hà Tiểu Gia: "Vãi thật."

Thật ra việc Chử Khiếu Thần xuất hiện không làm Hà Tiểu Gia quá bất ngờ.

Nhưng ban đầu anh cứ ngỡ hắn sẽ giống như trước kia, đứng từ xa giám sát mình. Bây giờ thấy hắn thản nhiên xuất hiện thế này, Hà Tiểu Gia trái lại thấy nhẹ nhõm. Có vẻ trị liệu tâm lý khá hiệu quả, phương thức thể hiện sự thân mật của người này ngày càng khiến anh dễ hiểu hơn.

Tính ra, đây là lần đầu tiên Hà Tiểu Gia cảm thấy thoải mái đến vậy khi đi chơi cùng Chử Khiếu Thần.

Trước đây trường liên minh từng tổ chức đi tham quan học tập, một lần vì Chử Thanh qua đời nên cả hai không đi, lần khác họ đi Châu Âu, Hà Tiểu Gia mải mê tính tỷ giá Euro, đến mua chai nước cũng thấy run tay. Những nơi tham quan đều là bảo tàng này kia, anh chỉ nhớ lúc đó Chử Khiếu Thần cái gì cũng giảng giải được rất lâu, còn anh thì cứ khen hắn "giỏi quá, giỏi quá".

Có Chử Khiếu Thần ở bên cạnh, dù Hà Tiểu Gia hay cằn nhằn một chút, nhưng trong lòng luôn thấy rất vững chãi.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Sau khi thong thả dạo chơi hết Bangkok và Chiang Mai, họ thuận lợi đặt chân đến đảo Phuket. Hà Tiểu Gia dang rộng hai tay đón gió biển Ấn Độ Dương, không ngớt lời tán thưởng vùng biển xanh trong như thạch kia.

Hà Tiểu Gia chụp rất nhiều ảnh gửi cho ba mẹ, còn Chử Khiếu Thần thì nằm trên ghế dài cách đó không xa tắm nắng.

Trên cổ hắn quấn một vòng hoa lớn màu cam, Hà Tiểu Gia còn mua cho hắn một cái mũ che nắng to đùng từ cửa hàng lưu niệm. Lúc này trông hắn, ngoại trừ làn da có phần trắng trẻo hơn chút, thì dáng vẻ thong dong ấy gần như hòa làm một với người dân địa phương.

Hà Tiểu Gia vui vẻ nhào tới vò má Chử Khiếu Thần: "Hay là cậu cứ ở lại đây luôn đi, hì hì, giám đốc Chử à, tắm nắng nhiều cho cơ thể khỏe mạnh!"

Giọng nói của người đàn ông phát ra từ đôi má bị bóp đến biến dạng vẫn vô cùng rõ ràng: "Đúng vậy, tắm nắng có thể k*ch th*ch não sản sinh Serotonin, giúp giảm bớt lo âu. Nhưng phong cảnh ở đây hơi đơn điệu, dễ gây nhàm chán về thị giác, chúng ta có thể đi mua một hòn đảo ở Địa Trung Hải..."

Tiếp đó, như thể bật chế độ công cụ tìm kiếm, hắn lại bắt đầu phân tích cho anh về hiệu quả kinh tế và tình trạng hải lưu theo mùa.

Hà Tiểu Gia đờ người, há hốc miệng. Anh buông đôi tay đang nâng má Chử Khiếu Thần ra, lau lau vào người mình.

Được rồi, tôi vẫn không thể hiểu nổi. Cứ tiếp tục trị liệu đi nhé.

Họ cứ tắm nắng như vậy cho đến giữa trưa, một nhóm huấn luyện viên mang theo bình khí và ba lô đến để hướng dẫn họ các bước lặn cơ bản.

Hà Tiểu Gia nhét trái dừa đang uống dở vào tay Chử Khiếu Thần, bảo hắn cứ ngồi đây mà đợi.

Vừa định nhấc chân đi, người nọ lại nắm chặt lấy tay anh.

Chà, cái tên Tiểu Chử này diễn sâu thật đấy, trong mắt lộ rõ vẻ đáng thương. Cái tên này dạo này cứ quấn quýt với Tiểu Bạch và Luke suốt ngày, nên đôi mắt to cứ thế mà ngày càng long lanh.

Hà Tiểu Gia thề rằng anh không phải cố ý bỏ mặc hắn để đi lặn, đây thật sự là kế hoạch của chuyến đi, cực kỳ hợp lý luôn, đã đến Phuket thì ai mà không đi lặn cơ chứ!

Hà Tiểu Gia mân mê ngón tay hắn: "Mấy cô ấy đều đi cả, tôi không yên tâm..."

"Được, em ở đây trông đồ cho mọi người." Không ngờ Chử Khiếu Thần lại dụi dụi vào cổ tay anh, cứ thế mà để anh đi.

Lên thuyền rồi mà anh vẫn thấy hơi hoang mang, ủa, dễ dàng thế sao?

Nhưng anh vẫn sợ tên này lén lút bám theo mình hay làm trò gì đó... Đừng có để đến lúc giữa biển khơi mênh mông, vừa quay đầu lại thì - uầy, sao có người buộc dây treo lơ lửng sau du thuyền thế kia?

Lướt – sóng – đuôi – thuyền –

Hà Tiểu Gia sợ rồi, anh cảm giác cái tên này hoàn toàn có thể làm ra chuyện đó.

Thế là anh cứ dán mắt nhìn chằm chằm vào Chử Khiếu Thần.

Chiếc ca nô càng chạy càng xa, người đàn ông dần biến thành một chấm cam nhỏ xíu, hắn vẫn luôn nhìn về hướng của anh, cho đến khi thuyền rẽ qua đường bờ biển rồi biến mất hẳn.

Sự việc diễn ra đúng ý mình khiến lòng Hà Tiểu Gia đột nhiên thấy hơi khó chịu, cứ như có cảm giác tội lỗi vì đã bỏ rơi hắn vậy.

Anh ngồi lại chỗ cũ, Tùng Tiếu và Tinh Tinh vì sắp đi lặn nên căng thẳng đến mức mặt mũi trắng bệch, còn Hà Tiểu Gia thì ngồi đó với ánh mắt thẫn thờ.

Tầm mắt anh tình cờ rơi vào một người thợ lặn ngồi đối diện. Kết quả, đối phương đang dạy cho một người khác các thủ hiệu khi lặn, làm sao để nổi lên, làm sao để cân bằng áp suất tai khi đau, làm sao để cầu cứu, anh ta dạy cực kỳ sống động. Dù nhận ra đây là một cái bẫy vụng về, tay Hà Tiểu Gia vẫn không tự chủ được mà cử động theo đối phương, tranh thủ học lỏm.

Liếc nhìn xung quanh, mấy vị khách ngồi cùng thuyền đi lặn lần này ai nấy đều trang bị đầy đủ, cơ bắp cuồn cuộn, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, chẳng ai thèm nói chuyện.

Hà Tiểu Gia ghét việc đi lặn không được mang điện thoại, anh rất muốn chụp ảnh lại gửi cho A Lượng hỏi xem đây có phải là những người anh em thất lạc của cậu ta không.

Cả đi lẫn về mất gần hai tiếng đồng hồ. Sau khi lặn xong, Hà Tiểu Gia đi tắm rồi thay quần áo, nhưng cơn hưng phấn vẫn chưa qua đi, người cứ lảo đảo như vẫn còn đang trên thuyền, đi trên cát mà suýt thì ngã nhào.

Chử Khiếu Thần vẫn ngồi yên ở chỗ đó, ôm trái dừa anh để lại.

Lặn biển tiêu tốn quá nhiều thể lực, Hà Tiểu Gia ngã vật xuống cạnh hắn. Anh nghe thấy Chử Khiếu Thần khẽ cười một tiếng.

"Nắng sắp làm tôi choáng váng luôn rồi!"

Chử Khiếu Thần đỡ anh dậy, hỏi: "Lặn biển có vui không?"

"Uầy, khác biệt lắm luôn, hoàn toàn không giống bơi lội tí nào!" Hà Tiểu Gia phấn khích đến mức phải kiềm chế h*m m**n văng tục, nóng lòng chia sẻ với Chử Khiếu Thần: "Cái điểm lặn chúng tôi đến trông thì không sâu, nhìn xuống còn thấy cả đá dưới đáy, cứ như cái ao nhỏ ở nhà mình ấy. Kết quả là vừa xuống nước, lặn mãi lặn mãi, áp suất tai tôi đột nhiên tăng vọt, đau kinh khủng! Trời ạ, lúc đó tôi khá hoảng, liền làm thủ hiệu với huấn luyện viên, anh ta bấm cái nút gì đó trên người tôi thế là tôi nổi lên luôn..."

"Còn cả nhịp thở nữa, cậu biết không? Lúc đó tôi cứ muốn nín thở như lúc bơi, hoàn toàn quên mất là mình đang đeo bình oxi nên cứ thở đứt quãng, lúc nào cũng muốn nổi lên. Tôi phải liên tục nhắc nhở bản thân là có thể thở bằng miệng, lại còn sợ cái ống ngậm bị rơi nên cứ dùng răng cắn chặt. Tôi nói cho cậu nghe, cảm giác răng tôi giờ không khép lại được luôn ấy, cắn chặt quá nên mỏi hết cả miệng..."

Hà Tiểu Gia lúc đầu còn nói rất to, nhưng càng nói giọng càng nhỏ dần, đến cuối cùng thì im bặt hẳn.

"Sao không nói tiếp đi?"

Hà Tiểu Gia vừa nhặt mấy hạt cát trên người vừa bĩu môi nói: "... Nói xong rồi."

Chử Khiếu Thần mua cho anh một phần bánh kem dâu và một phần gà rán để bổ sung thể lực.

"Trên áo phao cứu hộ của tôi có thiết bị kiểm soát độ nổi, huấn luyện viên có thể thông qua đó để tăng hoặc giảm trọng lượng cho tôi."

"Ồ." Chử Khiếu Thần lại hỏi: "Nói xong thật rồi à?"

"Cậu thật sự muốn nghe sao?" Hà Tiểu Gia hỏi: "Cậu có thấy tôi phiền không..."

Chử Khiếu Thần trầm tư gật đầu: "Lâu rồi không được nghe anh trút bầu tâm sự như đổ đậu thế này."

"Tôi không thèm nói nữa!"

Chử Khiếu Thần liếc nhìn anh một cái.

Hà Tiểu Gia hậm hực xúc một miếng bánh kem thật to.

Chử Khiếu Thần đưa thìa qua cũng muốn ăn, Hà Tiểu Gia né một cái khiến hắn múc hụt vào không trung.

Chử Khiếu Thần chớp chớp mắt, não bộ hơi đứng hình một chút, nhưng chỉ một lát sau đã khôi phục lại trạng thái vận hành.

Chử Khiếu Thần hỏi: "Vừa nãy chụp ảnh cùng rùa biển rồi à?"

Hà Tiểu Gia: "..."

Chử: "Chụp mấy tấm?"

Hà Tiểu Gia lẩm bẩm: "Thì cũng chỉ vài tấm thôi."

Chử: "Thấy mấy con rùa?"

"... Bốn con."

"Rùa có to không?"

"Ba con rất to, còn một con nhỏ. Nhưng tôi không có chạm vào đâu nhé, họ bảo không được chạm vào rùa biển. Nhìn rùa ở cự ly gần tôi hơi sợ, sợ nó cắn... Tùng Tiếu còn chưa biết bơi cậu biết không, nên thỉnh thoảng tôi lại phải để mắt tới cô ấy, lại còn phải đẩy nước ra khỏi mặt nạ, tai thì đau nữa."

"Tai còn đau không?"

Hà Tiểu Gia cố sức há miệng thật to, xoa xoa tai để cảm nhận: "Giờ hết đau rồi."

Chử Khiếu Thần nhẹ nhàng tách miệng Hà Tiểu Gia ra, giúp anh vận động cơ hàm cho đỡ mỏi.

"Chụp ảnh chưa?"

"Tất nhiên... ưm... chụp rồi! Họ còn giúp dựng video nữa cơ." Mặc kệ người đàn ông vẫn đang giữ cằm mình, Hà Tiểu Gia vừa nói vừa bắt đầu khua chân múa tay: "Lúc huấn luyện viên cầm GoPro chụp ảnh cho tôi, tôi lập tức giơ tay làm chữ V luôn, phản xạ nhanh cực kỳ! Tùng Tiếu ngày nào cũng 'tra tấn' bắt tôi học các biểu cảm, công nhận hiệu quả thật, tôi hình thành phản xạ có điều kiện luôn rồi. Lúc đó dù mũi đang ngập trong nước nhưng tôi vẫn nín thở tranh thủ chụp ảnh, mấy con rùa lớn cứ thế bơi ngay sau lưng tôi! Chắc chắn lên hình đẹp lắm!"

"Tốt lắm, còn thấy cá gì nữa?"

"Cá hề này, mấy con cá nhỏ màu bạc (lảm nhảm một tràng), nhiều loại tôi chẳng biết tên, còn có mấy con sần sùi nữa, oa, xấu kinh..."

"Có nhiều cá không?"

"Cực! Kỳ! Nhiều! (Tiếp tục lảm nhảm)..."

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Buổi tối, họ đi chợ đêm ăn buffet sầu riêng, nhưng vì họng đang bị nóng nên Hà Tiểu Gia đành ngậm ngùi từ chối.

Sau khi từ Thái Lan trở về, Hà Tiểu Gia nghỉ ngơi hẳn vài ngày mới bắt đầu dọn dẹp vali hành lý.

Anh lấy đôi dép xỏ ngón mua từ Chiang Mai ra khỏi túi zip rồi giũ một cái, mấy chục hạt cát trắng lập tức rơi xuống sàn nhà.

Hà Tiểu Gia dùng đầu ngón tay vê vê những hạt cát trắng nhỏ cứng cáp, đột nhiên mỉm cười.

Trên tủ đầu giường đặt tấm ảnh anh và Chử Khiếu Thần cùng chụp tại một góc check in nổi tiếng bên bờ sông Chao Phraya, phía sau là chùa Wat Arun, làn gió nhiệt đới như đang lướt qua người họ.

Hóa ra trên thế giới này lại có một thành phố quanh năm nóng bức và bốn mùa đều thơm nồng hương trái cây như vậy. Và ở những nơi xa xôi hơn, cũng có những quốc gia đang là ban đêm, đang là ban ngày, đang là vùng tuyết trắng, hay đang trải qua bốn mùa luân chuyển. Hà Tiểu Gia đột nhiên nhận ra thế giới này thật rộng lớn, anh cảm thấy hưng phấn vô cùng vì có thể trải nghiệm một góc của thế giới ấy.

Sau này họ sẽ đi du lịch ở đâu nữa nhỉ? Tất cả những nơi tốt đẹp mà anh có thể nghĩ tới, họ đều sẽ cùng nhau đặt chân đến.

(Với tư cách là Chử Khiếu Thần dẫn đầu, còn mình chỉ việc ăn uống và hưởng thụ thôi!)

(truyện chỉ được đăng tại w@attpad: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Buổi tối, hai người nằm trên giường trò chuyện.

Tiểu Gia: "Oa, đi chơi với cậu công nhận thích thật đấy, đúng như Tùng Tiếu nói, chẳng khác nào chọn người mẫu nam đi kèm cả! Hóa ra tìm người hộ tống sướng thế này, cảm giác tôi chỉ cần dùng 'yes', 'no', 'ok ok' là có thể đi vòng quanh thế giới rồi ấy~"

Tiểu Chử: "Học thêm câu 'this one' nữa đi. Như vậy lúc mua đồ sẽ cụ thể hơn."

Tiểu Gia: "..."

Tiểu Chử (phân tích): "Gặp được chiếc nhẫn nào ưng ý thì nhất định đừng bỏ lỡ."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...