Tiểu Gia Của Tôi - Dạ Du Tinh

Chương 7



Chương 7: Tôi đã nói lời tốt đẹp gì đâu

Hà Tiểu Gia đứng hình tại trang nhật ký cuộc gọi, cho đến khi màn hình tắt ngóm vẫn không dám tin rằng mình thực sự có thể nói ra lời "đoạn tuyệt" đến thế với Chử Khiếu Thần.

Hắn chủ động gọi điện, nhắn tin cho anh, vậy mà anh không hề như được ân xá mà vồ vập lao vào. Anh cảm thấy như thể mình vừa bị ma nhập vậy.

Quen biết bao nhiêu năm qua, Chử Khiếu Thần vốn chẳng bao giờ thích trả lời tin nhắn của anh, luôn để Hà Tiểu Gia dùng "mặt nóng dán mông lạnh". Trước đây khi còn là quan hệ chủ tớ thì anh còn kiềm chế được, sau khi kết hôn, anh lại càng có lý do để làm phiền người chồng hợp pháp của mình một cách công khai.

[Bữa trưa hôm nay này (Ảnh)]

[Thơm phức! (ch** n**c miếng)]

[Salad rất tốt cho sức khỏe (Ảnh), có cần để phần cho cậu không? ]

Thiếu gia: [Đang bận]

[Quần áo giặt xong hết rồi nhé! Rèm cửa trong phòng cậu cũng giặt rồi luôn!]

[Mứt dâu đã được bổ sung đầy đủ! (Ảnh)]

[Cậu đang họp à?]

[Có phải tôi làm phiền cậu không?]

Thiếu gia: [Ừ]

[Vậy cậu bận tiếp đi, chú ý sức khỏe nhé (Mỉm cười)]

[Tôi đưa Doris đi dạo đây, nó có bạn mới rồi này (Ảnh)]

[Oa, tôi thấy cậu trên tivi rồi! Đẹp trai vô cùng!]

[Hôm nay là ngày 30 rồi, tối nay cậu có về không? Tôi muốn biết để còn nấu cơm :-D]

Thiếu gia: [Không về]

[Ừm ừm, được rồi.]

[Vậy cậu nhớ ăn cơm đúng giờ nhé (Mỉm cười)]

...

Dường như mọi chuyện từ nhỏ đến lớn đều luôn như vậy, Hà Tiểu Gia cứ mãi xoay quanh Chử Khiếu Thần. Bản thân tính cách của hắn vốn dĩ đã lạnh lùng, không thích trả lời tin nhắn cũng là chuyện bình thường.

Nhưng khi thấy Chử Khiếu Thần đối đãi nhiệt tình, nhã nhặn với người ngoài, Hà Tiểu Gia lại bắt đầu nghi ngờ.

Thái độ của Chử Khiếu Thần đối với bất kỳ người qua đường nào dường như cũng tốt hơn với anh. Những ngày mưa, hắn thường xuyên mua sạch rổ hoa hồng của cô bé bán hoa. Cho dù cuộc hôn nhân này là do anh đơn phương cầu xin mà có, nhưng thỉnh thoảng anh cũng sinh ra oán hận. Anh từng đánh liều hỏi một câu: [Thiếu gia, có phải cậu không muốn quan tâm đến tôi không?]

Rất lâu sau đó, Chử Khiếu Thần mới đáp: [Đang bận, không thấy.]

Thế là Hà Tiểu Gia không gửi tin nhắn cho hắn nữa, lặng lẽ đợi hắn làm việc xong. Nhưng anh cầm điện thoại, đợi từ khi trời sáng đến lúc trời tối, đợi đến cả giờ ăn trưa, ăn tối, những lúc mà bất kỳ người bình thường nào cũng không nên "đang bận", vậy mà đầu dây bên kia vẫn chẳng hề có một tin nhắn mới. Hà Tiểu Gia bừng tỉnh nhận ra, hóa ra khi đối mặt với anh, Chử Khiếu Thần vĩnh viễn đều "bận".

Mối quan hệ giữa anh và Chử Khiếu Thần chỉ có mình anh chủ động, nhưng anh vẫn không kìm lòng được mà chia sẻ mọi thứ với hắn. Bởi vì nếu Hà Tiểu Gia không gửi gì cả, anh thậm chí sẽ chẳng nhận được nổi một câu "đang bận".

Sau khi bỏ nhà đi, Hà Tiểu Gia đã trải qua một quá trình cai nghiện đầy đau khổ. Từ việc làm phiền không mệt mỏi chuyển sang hai ngày một câu, rồi chậm dần thành mỗi tuần một câu, cho đến bây giờ, cuộc đối thoại của hai người đã trở nên ngang hàng về số lượng chữ.

Cuối cùng, Hà Tiểu Gia nói: [Tôi không về nữa đâu.]

Trên chuyến xe khách, nhìn chằm chằm vào hai chữ "Thiếu gia" đến hoa mắt chóng mặt, Hà Tiểu Gia dứt khoát tắt máy.

Cứ vậy đi, anh tựa trán vào cửa kính xe lạnh lẽo. Cứ vậy đi, Hà Tiểu Gia à.

Hãy ném điện thoại xuống biển, chôn nó vào cát, hãy trói chặt đôi tay mình lại, tuyệt đối đừng mủi lòng. Tuyệt đối đừng làm một con chó không còn chút tự trọng nào nữa.

Đợi đến khi đi bộ từ trạm xe về đến quán ăn, trong quán chỉ còn lại vài bàn khách. Hà Tiểu Gia dọn dẹp sơ qua rồi mở cái giường xếp ra. Rõ ràng đã bôn ba cả ngày trời nhưng anh vẫn trằn trọc không sao ngủ được. Cứ hễ nhắm mắt lại, trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh Chử Khiếu Thần trách móc anh không thay ga giường.

Đám người đó làm ăn kiểu gì không biết, bao nhiêu là thư ký cơ mà? Không biết mua cho sếp ít thuốc chống dị ứng à.

Chử Khiếu Thần quý tộc lắm, loại vải nào chạm vào người hắn cũng thấy ngứa, bình thường anh đều phải hầu hạ cẩn thận. Trước khi đi anh đã gửi cho A Lượng một bản danh sách những điều cần lưu ý trong sinh hoạt hằng ngày, cái tên ngốc đó suốt ngày chỉ biết luyện cơ bắp, chắc chắn là lại quên rồi.

Hà Tiểu Gia hậm hực mắng A Lượng vài câu, muốn tìm một người đáng tin cậy hơn để bàn giao việc chăm sóc cuộc sống cho Chử Khiếu Thần, nhưng lật hết danh bạ ra mới phát hiện chẳng có lấy một ai.

A Lượng là phương thức liên lạc duy nhất với người bên cạnh Chử Khiếu Thần mà Hà Tiểu Gia có trong điện thoại.

Chử Khiếu Thần đã trưởng thành từ rất lâu rồi, hiện tại hắn là một gia chủ đầy uy phong chứ không còn là vị công tử nhà giàu trầm mặc ít nói của ngày xưa nữa. Hắn ra ngoài có tiền hô hậu ủng, thế nhưng Hà Tiểu Gia lại chẳng có lấy một phương thức liên lạc nào của đám người đó. Những kẻ hằng ngày đi theo bên cạnh Chử Khiếu Thần, anh không quen biết một ai và Chử Khiếu Thần cũng chưa bao giờ kể với anh về họ.

Chử Khiếu Thần thỉnh thoảng có nhắc đến Lâm Uyên Đình hay Hàn Mặc Xuyên, nhưng bọn họ đều không thích anh. Hà Tiểu Gia cũng chẳng thiết tha gì việc phải trưng ra bộ mặt tươi cười lấy lòng họ.

Muốn làm gì thì làm đi, Hà Tiểu Gia thực sự không còn đủ tâm trí để nghĩ ngợi quá nhiều nữa. Anh đã nghĩ về hắn suốt bao nhiêu năm qua rồi, từ khi quen biết Chử Khiếu Thần đến nay đã mười mấy năm, mỗi ngày trong đầu đều chỉ toàn là Chử Khiếu Thần, Chử Khiếu Thần và Chử Khiếu Thần. Thỉnh thoảng cho bộ não đình công một đêm cũng chẳng sao.

Bây giờ đầu anh đau như búa bổ, thứ anh cần nhất là một giấc ngủ đủ đầy. Uống tạm hai viên thuốc, Hà Tiểu Gia hậm hực nằm xuống, lớp vải chống thấm của cái giường xếp kêu lên kèn kẹt, anh dứt khoát nhắm nghiền mắt lại.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Nửa đêm, Hà Tiểu Gia càng ngủ càng thấy khó chịu. Mùa hè ở Hải Thành oi bức như một tấm chăn bông dày đè nặng lên người, anh nóng đến mức cảm thấy buồn nôn. Anh lờ mờ mở mắt ra giữa cơn mơ màng, điều hòa đã tắt ngóm từ lúc nào. Hà Tiểu Gia quệt mồ hôi trên cổ, đưa tay sờ soạn tìm cái điều khiển.

Phía bên trái có một bóng người đang ngồi, ngay sát cạnh cái điều khiển điều hòa. Hà Tiểu Gia chậc lưỡi một tiếng, chẳng cần nghĩ cũng biết đó là ai.

Mẹ kiếp, lại đến rồi, hôm nay còn mặc quần áo cơ à, trông chỉnh tề thế.

Lần nào cũng vậy, hắn cứ đứng nhìn anh bận rộn túi bụi mà chẳng bao giờ chịu nhấc cái cổ tay cao quý của mình lên để đưa cho anh cái điều khiển, hắn bị mù à? Chử Khiếu Thần? Hắn lúc nào cũng thế sao? Hắn là hoàng đế, nên ngay cả trong mơ anh cũng phải hầu hạ hắn, hắn là vòng quay ngựa gỗ, cả thế giới này đều phải xoay quanh hắn.

Nhưng ngay cả vào cái năm Hà Tiểu Gia hăng hái nhất, hay cái năm Chử Khiếu Thần sa sút thảm hại nhất, Hà Tiểu Gia cũng chưa bao giờ dám nói với hắn như vậy. Thế là anh chỉ lầm bầm: "Tránh ra chút đi, thiếu gia."

Dưới ánh trăng, anh vươn vai làm động tác duỗi người, cọ qua cánh tay của bóng hình ấy, khó khăn lắm mới với tới được cái điều khiển điều hòa cứu mạng.

"Cậu đừng có luôn xuất hiện như thế nữa, có gì hay ho đâu, tôi xem chán ngấy rồi." Hà Tiểu Gia mệt mỏi xua tay, kéo tấm ga giường trùm kín đầu. Dưới lớp vải hoa nhí, giọng anh nghèn nghẹn: "Hôm qua chẳng phải tôi đã bảo với cậu rồi sao, cậu có đến thì lòng tôi cũng chẳng còn gợn sóng gì đâu, tôi quen rồi."

Trong tiệm yên tĩnh một hồi lâu, chỉ có tiếng cục nóng điều hòa bên ngoài đang chạy vù vù.

"Cho nên cậu đừng có luôn chạy tới đây nữa, tôi cần nghỉ ngơi, tôi không muốn mơ thấy cậu." Hà Tiểu Gia nói câu cuối cùng.

Thiếu gia vẫn ngồi yên bên mép giường không nhúc nhích. Hà Tiểu Gia chẳng buồn quan tâm đến hắn nữa, lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Chẳng được bao lâu, Hà Tiểu Gia lại tỉnh giấc. Bóng hình trong mơ cứ lở vở không tan khiến anh không tài nào ngủ tiếp được. Đều tại hôm nay Chử Khiếu Thần chủ động tìm anh, bộ não của Hà Tiểu Gia là một bộ não ngốc nghếch không biết nghe lời, có cảnh báo thế nào cũng vô dụng, trong cơ thể anh dường như vẫn còn lưu giữ những tế bào nhung nhớ Chử Khiếu Thần.

Hà Tiểu Gia tặc lưỡi, càng nghĩ càng phiền, ngay cả tiếng muỗi vo ve cũng vang lên như sấm bên tai. Thở dài một tiếng, anh ngồi bật dậy.

"Này anh bạn, tôi thật sự sẽ ly hôn với hắn đấy, cậu có nói lời tốt đẹp gì cũng vô ích thôi. Hay là chúng ta thương lượng thế này nhé, cậu đi vào giấc mơ của hắn đi, biến thành bộ dạng của tôi ấy, ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào hắn, dọa cho hắn sợ, để hắn cũng phải mất ngủ hằng ngày như tôi."

Hà Tiểu Gia càng nói càng thấy buồn cười. Nghĩ đến cái bản mặt cứng đờ như khúc gỗ của Chử Khiếu Thần là anh lại muốn cười, chắc là sẽ dọa hắn chết khiếp mất thôi. Bên cạnh hắn thiếu gì những chàng trai xinh đẹp, kết quả trong mơ lại toàn là khuôn mặt gây mất hứng của mình.

Bóng người kia đột nhiên trầm giọng hỏi: "Tôi đã nói lời tốt đẹp gì đâu."

Nụ cười trên mặt Hà Tiểu Gia cứng đờ. Cách biệt mấy tháng trời, đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, tim anh hẫng đi một nhịp.

Giữa lúc anh còn đang ngơ ngác, Chử Khiếu Thần đã nhấn nút bật đèn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...