Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 57: Năm nào cũng có ngày này, tuổi nào cũng có hôm nay



Bữa cơm tất niên vô cùng thịnh soạn. Trong nhà làm thịt một con gà, cùng với con cá trắm cỏ mua về và nửa con heo trường tư thục cho Cố Quân Xuyên, có thể nói là trên bàn đầy ắp thịt, ngập tràn hương vị năm mới.

Tiếng củi lửa cháy lách tách, hai cái bếp đều được nhóm lửa. Một bên chưng con cá béo, bên kia Triệu Xuân Mai chuẩn bị hầm thịt kho tàu.

Thịt heo bà chọn là thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen. Triệu Xuân Mai dùng sống dao cạo sạch lông trên da heo, rồi đặt lên thớt cắt thành từng miếng vuông vức.

Cho thịt vào nồi nước lạnh nấu đến khi tiết hết máu tanh, dùng muỗng gỗ vớt sạch, sau đó nấu đến khi thịt heo chuyển thành màu trắng rồi vớt ra chén sứ.

Làm thịt kho tàu thì phải nấu nước sốt trước. Chỉ khi nước sốt đã được chuẩn bị kỹ càng, thịt hầm ra mới có thể vừa thơm vừa tươi ngon.

Củi cháy hừng hực, đáy nồi đã nóng đỏ. Triệu Xuân Mai dùng một chiếc muỗng múc một miếng mỡ heo mỏng, gõ vào thành nồi để mỡ heo rơi xuống.

Trước tiên cho đường phèn vào nấu đến khi chảy ra, rồi cho hoa tiêu và đại hồi vào nồi xào cho dậy mùi. Hoa tiêu và đại hồi mắc, bình thường không nỡ mua, hôm nay ăn Tết mới bảo Cố Tri Hi ra cửa hàng mua hai đồng.

Nhà bếp lượn lờ hương khói, mỡ heo quyện với mùi hoa tiêu thơm phức. Triệu Xuân Mai nhanh chóng đổ thêm một chén nước ấm, đợi đến khi bên trên nổi bọt, dùng muỗng gỗ nhẹ nhàng khuấy đều, nước thịt kho tàu đã làm xong, đổ vào chén nhỏ để sang bên, đến lúc kho thịt.

Không cần rửa nồi, trực tiếp nấu chảy một miếng mỡ heo nhỏ, bỏ hành, gừng, tỏi và ớt cay vào xào thơm, rồi bỏ thịt heo đã trụng sơ vào nồi.

Đổ nước thịt kho tàu vừa mới nấu vào, rồi thêm nước tương, giấm chua, rượu gạo. Hương thơm tươi ngon của nước sốt theo làn khói nghi ngút lan tỏa khắp phòng.

Thịt kho tàu phải nấu trong lửa nhỏ, lửa lớn sẽ mau cạn nước, bởi vậy nước dùng phải đủ. Triệu Xuân Mai thêm vào một gáo nước trong ngập không quá mặt thịt, nhớ tới trong chén nước thịt kho tàu ban nãy còn dư lại một ít, không thể lãng phí.

Dùng gáo bầu múc một gáo nước nhỏ đổ vào chén, lắc qua lắc lại để lấy hết nước dính trên thành chén, sau đó đổ vào nồi thịt.

Thịt kho tàu phải nấu nhỏ lửa, đợi cho nước dùng cạn hết, ngấm đều vào thịt ba chỉ. Nước sốt đậm đà, thơm ngào ngạt, miếng thịt mềm nhừ, béo mà không ngán.

Ăn cùng với củ cải muối chua nhà làm, cùng một ngụm cơm tẻ thơm ngào ngạt, nếu thích có thể rưới một muỗng nước sốt lên cơm. Hương vị ấy thơm lừng, quả thực giống như đang bước trên đám mây.

Cố gia có ít người, món ăn ngày Tết không tính là nhiều, nhưng món nào cũng ngon.

Trong lúc bưng thức ăn, nhà chính đã đốt than. So với đốt củi, lửa than ấm áp và ít khói hơn, nhưng giá thật sự quá đắt. Một chậu than tro nhỏ mà đã gần bằng nửa bao gạo, hôm nay hiếm khi được xa xỉ.

Nhà chính đã trang hoàng xong từ sớm, trên cửa dán chữ phúc đỏ, cạnh tủ đặt mấy dĩa sứ, bên trên đựng đầy bánh ngọt trắng béo tròn trùng trục, đậu phộng rang thơm phức và kẹo mạch nha.

Trên bàn tròn bày đầy đồ ăn đón năm mới, ở giữa là cá trắm cỏ hấp, thịt kho tàu, thịt viên chiên giòn, canh gà hầm. Xung quanh các món ăn mặn là canh thất bảo (*), món ngũ vị hương đầu năm, cùng với một vò rượu Đồ Tô.

(*)
Trong phòng ấm áp dễ chịu, hương thơm thức ăn lan tỏa trong không khí.

Cả nhà ngồi quanh bàn, Triệu Xuân Mai cười nói: “Hôm nay là giao thừa, ngày mai là năm mới rồi, nhà ta lại qua thêm một năm nữa. Năm nay xảy ra nhiều thay đổi lớn, Xuyên Nhi thành thân, rồi có con với Liễu Nhi ngoan, Bảo muội cũng càng ngày càng hiểu chuyện. Nhà ta còn nuôi gà, nuôi bò…”

Bà chà xát tay: “Ôi trời mẹ không giỏi nói chuyện lắm, Xuyên Nhi nói đi.”

Cố Quân Xuyên chậm rãi tiếp lời: “Chúc nhà ta hòa thuận suôn sẻ, năm nào cũng có ngày này, tuổi nào cũng có hôm nay.”

Triệu Xuân Mai cười gật đầu: “Được, năm nào cũng có ngày này, tuổi nào cũng có hôm nay!”

Vừa nói, Cố Quân Xuyên vừa lấy hai chiếc túi tiền bằng lụa ra, nhẹ nhàng đặt trước mặt Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi: “Đây là tiền mừng năm mới con và Liễu Nhi cùng nhau chuẩn bị. Hi vọng năm sau mẹ dồi dào sức khỏe, Bảo muội ngày càng xinh đẹp.”

“Lì xì à?” Triệu Xuân Mai duỗi tay cầm túi tiền lên, bên trong căng phồng, bà nhìn lại hai người, “Bây giờ mới mua xe bò, hai đứa còn tiền không đó?”

Thẩm Liễu nói: “Tụi con vẫn còn, hơn nữa thường ngày toàn ăn ở nhà, cũng không có gì cần tiêu.”

Mua xe bò đúng là tốn rất nhiều, nhưng Cố Quân Xuyên dạy học có tiền công, trước Tết còn kiếm được chút nhuận bút, hai người cũng chẳng có gì cần xài, bèn để dành hết.

Cậu mím môi cười cười, nhẹ giọng nói: “Tiền không nhiều lắm, chỉ để lấy hên thôi. Cảm ơn mẹ và Bảo muội đã chăm sóc tụi con, cũng hi vọng nhà ta càng ngày càng tốt đẹp.”

Hôm nay Cố Tri Hi ăn mặc rất đẹp, dây buộc tóc đều là đồ mới mua. Nàng cầm túi tiền, mặt mày rạng rỡ: “Vậy muội nhận nhé. Muội cũng chúc ca, ca phu ngày càng yêu thương nhau, bé cưng khỏe mạnh bình an!”

Bàn tay to lướt lên từ sau lưng, Cố Quân Xuyên ôm người thật chặt.

Thẩm Liễu sờ sờ bụng, mi mắt cong cong: “Cảm ơn Bảo muội.”

“Vậy mẹ cũng nhận. Cảm ơn Xuyên Nhi, bé ngoan Liễu.” Triệu Xuân Mai cười rộ lên, “Ăn nhanh đi, ăn nhanh đi, lát nữa sẽ nguội đó.”

“Con đói bụng nãy giờ rồi.” Cố Tri Hi vội duỗi chiếc đũa gắp thịt kho tàu, nước sốt đậm đà, miệng đầy mùi thịt, “Ngon quá đi.”

……

Hơi nóng ấm len lỏi qua chén đĩa, hương rượu Đồ Tô thoang thoảng giữa răng môi.

Cả nhà cười cười nói nói, thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt trời đã tối sầm. Bên ngoài vô cùng náo nhiệt, cách một bức tường có thể nghe thấy tiếng mấy đứa nhỏ cười đùa. Chẳng bao lâu sau, trong sân vang lên tiếng động.

Đương lúc đón năm mới, nhà nào cũng mở cửa đến tận đêm. Trịnh Hổ dẫn một đám trẻ con đứng trong sân gọi: “Tri Hi tỷ, Tiểu Liễu ca, ra ngoài đốt pháo đi!”

Đúng là khi rượu đủ cơm no, ra ngoài vui chơi cũng giúp tiêu bớt cơm, Triệu Xuân Mai nói: “Các con đi chơi đi, đúng lúc mẹ phải gói sủi cảo.”

Cố Tri Hi lấy khăn lau cái miệng nhỏ bóng nhẫy: “Còn gói sủi cảo nữa hả, con ăn no lắm rồi.”

“Lúc nào cũng nói no, nhưng con toàn là người ăn nhiều nhất.” Triệu Xuân Mai vuốt phẳng vạt áo cho nàng, “Hôm nay gói một ít thôi, mỗi người ăn hai ba cái, đón giao thừa.”

Bên ngoài lại gọi thêm một tiếng, tiểu cô nương vội vàng đồng ý, còn chưa kịp đội mũ trùm lên đã mở cửa chạy ra ngoài.

“Mũ!” Triệu Xuân Mai ở phía sau gọi với theo nàng, mắt thấy đã chạy mất bóng, “Con bé này!”

Cố Quân Xuyên vừa giúp Thẩm Liễu mặc chỉnh tề, vừa nói: “Mẹ đưa cho con đi, con đưa cho nó.”

Đẩy cửa ra ngoài, gió đêm lạnh buốt, trăng sáng treo cao trên bầu trời xa. Có vài nhà treo đèn lồng, tựa như ánh sáng nhạt của đom đóm trong bong tối.

Ngoài cửa lớn, tụi nhỏ tụ tập thành từng nhóm, có đứa cầm đuốc, có đứa cầm cây gậy tre dài. Trịnh Hổ thấy Cố Quân Xuyên và Thẩm Liễu ra tới, vội cao giọng hô: “Xuyên ca, Tiểu Liễu ca, tới đây đốt pháo nè!”

Cố Quân Xuyên nắm chặt tay Thẩm Liễu, cao giọng đáp: “Tới ngay!”

Gậy gỗ đập xuống đất vang lên tiếng trầm đục. Bụng tiểu ca nhi đã lớn, lúc nào cũng mệt mỏi đau nhức. Cố Quân Xuyên cố ý đỡ eo và lưng cho cậu khi đi, giúp cậu thoải mái hơn một chút, dù đứng yên ở ven đường, bàn tay to ấy cũng chưa từng buông ra.

Tuy nam nhân bên cạnh bước đi khập khiễng, nhưng cho tới hiện tại vẫn luôn che chở kín kẽ cho cậu. Trong lòng Thẩm Liễu nhoi nhói đau, cậu nghĩ bản thân chẳng có tài cán gì, nhưng số mệnh lại tốt, trời xui đất khiến gả cho y.

Nghĩ rồi không nhịn được cười rộ lên, khúc khích ngã vào lòng nam nhân, vẻ mặt có hơi đắc ý.

Dưới ánh sáng của ngọn đuốc, Cố Quân Xuyên nhìn cậu, cũng cong môi lên: “Cười gì thế?”

“Không nói cho huynh biết đâu.” Da mặt Thẩm Liễu mỏng, cười một hồi rồi vẫn không nhịn được cọ cọ vào cổ nam nhân, nhẹ giọng nói, “Tướng công ơi, huynh thật tốt.”

Khuôn mặt nhỏ vui tươi hớn hở, Cố Quân Xuyên nhìn thôi cũng vui lây. Y không nói gì, cách chiếc mũ bông rắn chắc, dùng cằm cọ nhẹ vào đỉnh đầu tiểu ca nhi.

Ngòi nổ bén mồi lửa, tiếng pháo nổ bùm bùm rung cả đất trời. Trong tiếng cười đùa của bọn trẻ con, bàn tay to của Cố Quân Xuyên bịt kín tai Thẩm Liễu.

Những vụn giấy đỏ bay lên không trung, con chó vàng nhà thím Ngô giật mình sủa inh ỏi. Thẩm Liễu nhìn vầng trăng khuyết trên bầu trời, duỗi tay ôm lấy bàn tay to bị gió thổi lạnh cóng của Cố Quân Xuyên, ch*m r** v**t v*.

Bỗng nhiên, cậu “ui da” một tiếng. Ngực Cố Quân Xuyên thắt lại, vội cẩn thận nhìn sang: “Khó chịu ở đâu vậy em?”

Có lẽ là đứa bé trong bụng nghe được tiếng đốt pháo nên không yên, giơ tay đá chân quậy, Thẩm Liễu cười nói: “Không phải, là em bé đạp đó.”

Cố Quân Xuyên nhẹ nhàng thở ra, duỗi tay sờ lên phần bụng phồng của cậu: “Ngoan chút, đừng quậy cha con.”

Tiếng “cha” này khiến lỗ tai Thẩm Liễu đỏ ửng, nhưng trong lòng cũng ấm áp. Cậu nhẹ nhàng tựa vào vai Cố Quân Xuyên, cười nói: “Quân Xuyên, ở cạnh huynh, ta cảm thấy ngày nào cũng là ngày lành.”

Ánh mắt Cố Quân Xuyên dịu dàng, y hôn lên má tiểu ca nhi: “Ta cũng vậy.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...