Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 62: Ngoại truyện 1: Một ngày hè rảnh rỗi



Gió hè ấm áp thổi qua hoa dại khắp núi, những ngọn đồi vào hạ xanh ngắt, cánh bướm chao liệng.

Trời nóng bức, người dễ buồn ngủ, đặc biệt là Cố Tri Hi trông có hơi lơ đãng.

Tiểu cô nương không phải kiểu người hay che giấu cảm xúc. Thẩm Liễu đã nhận ra từ sớm, sợ nàng mệt mỏi vì chăm bé cưng, mấy ngày nay không cho An An làm phiền nàng.

Tuy Cố An An vẫn còn nhỏ, nhưng vừa sinh ra đã gặp cô út, sao có thể nói không gặp là không gặp ngay được, bé không muốn đâu.

Dù chưa biết nói, nhưng nằm trong xe bập bênh đã biết gọi, a ba a ba, nhìn thấy cô út thì cười toe toét.

Chỉ thế thôi đã khiến trái tim Cố Tri Hi tan chảy, nghỉ ngơi chưa được nửa ngày đã ôm vào lòng hôn.

Cố Quân Xuyên dạy học ở trường tư thục. Hôm qua mẹ thức cả đêm chăm sóc bé con, vừa thay tã vừa cho bú, giờ đang ngủ bù.

Trong khoảng sân nhỏ chỉ còn lại hai người Thẩm Liễu và Cố Tri Hi trò chuyện khe khẽ.

Một làn gió nhẹ nhàng thổi qua, cảm giác nong nóng lướt qua gò má. Thẩm Liễu huých vào vai nàng: “Gần đây làm sao vậy? Trông muội không được vui lắm.”

Đế giày cọ cọ xuống đất, nàng đưa tay ôm mặt, một lúc lâu sau, đột nhiên “Ôi” một tiếng.

Hai người nhích lại gần nhau, Thẩm Liễu đưa tay lay nàng: “Cái gì ta cũng kể với muội hết rồi, muội trái lại còn giấu giếm ta.”

Cố Tri Hi nhìn sang, thấy ánh mắt Thẩm Liễu sáng rực, trong đôi mắt trong veo phản chiếu gương mặt mình. Nàng mím môi, nhỏ giọng nói: “Vậy muội kể cho huynh nghe, nhưng huynh cũng không được nói cho ai khác, nhất là mẹ và ca.”

Trong nhà tổng cộng có năm người, Triệu Xuân Mai và Cố Quân Xuyên thì đặc biệt không được tiết lộ, vậy chỉ còn lại mỗi Cố An An chưa biết nói.

Thẩm Liễu nhìn nàng cười, mi mắt cong cong gật đầu: “Yên tâm, ta sẽ không nói đâu.”

Tiếng sột soạt vang lên, Cố Tri Hi lấy ra một chiếc khăn tay, đưa cho Thẩm Liễu.

Chiếc khăn trắng như tuyết, trên góc thêu nước xanh cỏ dại và một con thuyền nhỏ, trông rất nên thơ.

Thẩm Liễu vừa nhìn thì biết ngay không phải của Cố Tri Hi, tiểu cô nương luôn thích thêu chim én và cá nhỏ. Cậu nhíu mày: “Khăn này lấy đâu ra thế?”

Lớn chuyện rồi, đồ vật riêng tư thế này đâu thể tùy tiện tặng cho người khác được.

Ngay cả ở những nơi nông thôn phóng khoáng, thì thiếu niên cũng dùng túi thơm và khăn như tín vật đính ước.

Cố Tri Hi đưa tay xoa mặt: “Hôm đó huynh sinh An An, muội nôn nóng đến mức khóc hết nước mắt, Quý Chu Dã… đưa cho muội lau mặt.”

Thẩm Liễu hiểu rõ gật đầu. Cậu biết người này, trợ giảng của Cố Quân Xuyên, khoảng thời gian gần đây đã giúp đỡ trong nhà rất nhiều. Hôm cậu sinh, sợ xe bò không đuổi kịp, thanh niên đó đã chạy về nhà, đánh xe ngựa tới.

Khoảng thời gian Cố Quân Xuyên xin nghỉ phép, cũng là hắn nói giúp với lão tiên sinh dạy thay cũ, là một người rất đáng tin cậy.

Thẩm Liễu mím môi, cậu không đọc nhiều sách, phải trầm ngâm một lát rồi mới nói: “Hắn, hắn phải lòng muội hả?”

Tiểu cô nương dùng khóe mắt liếc nhìn Thẩm Liễu, rồi lập tức cụp mắt xuống, nhưng sắc đỏ đã lan đến cổ, nàng cắn cắn môi: “Muội cũng không biết nữa.”

“Sao lại không biết?” Thẩm Liễu nhíu mày, “Cái khăn này đưa cho muội một tháng rồi, thế mà hắn vẫn chưa đòi lại.”

Lời này của tiểu ca nhi nghe có hơi giúp người nhà mặc kệ lẽ phải (*). Theo lý mà nói, đáng ra Cố Tri Hi phải chủ động trả lại mới đúng, nhưng cậu còn chưa hỏi rõ đã vội vàng kết luận, dù sao thì Bảo muội nhà cậu ngoan ngoãn như vậy… chắc chắn là người đúng.

(*)
Cố Tri Hi đưa tay gãi gãi mặt, ấp úng nói: “Muội, muội trả rồi, nhưng huynh ấy không chịu nhận.”

Ngày đầu tiên Cố Quân Xuyên quay về sau kỳ nghỉ phép ngắn, nàng đưa ca đến trường tư thục rồi chủ động trả khăn lại, còn dùng nước xà phòng giặt cho thơm. Nhưng Quý Chu Dã không nhận, chỉ nói: “Chiếc khăn này ta không dùng nhiều. May mắn lần trước cô nương rõ ràng đang sốt ruột, nhưng vẫn không ghét bỏ… món đồ cũ này.”

“Không chịu nhận à?” Thẩm Liễu nhíu mày, vỗ tay vào đùi, nói chắc như đinh đóng cột: “Vậy thì đó là lỗi của hắn!”

Cố Tri Hi cười khúc khích: “Ca phu huynh thích muội, cảm thấy mặt nào của muội cũng tốt hết.”

“Bảo muội của chúng ta vốn là thế mà.”

Vừa nói, An An đang chơi quả cầu gỗ nhỏ trong xe bập bênh nghe thấy, cũng “a a a u” theo.

Thẩm Liễu cười nhìn bé con, rồi nhìn về phía Cố Tri Hi: “Muội xem, An An nhà ta cũng thấy vậy.”

……

Mặt trời ngả về tây, chớp mắt đã qua giờ Thân (15h-17h), Cố Tri Hi đánh xe bò đến trường tư thục đón người, Thẩm Liễu bế An An đi dạo trong sân.

Thằng nhóc này đối với cái gì cũng tò mò, duỗi bàn tay nhỏ mập mạp sờ mó khắp nơi.

Gần đây trời trong nắng đẹp, nửa tháng rồi không mưa, đất ngoài ruộng đồng gần như khô cằn.

Thẩm Liễu và Cố Tri Hi cứ cách vài ngày lại ra đồng tưới nước, hôm nay đã đến ngày tưới nước.

Đợi đến khi Triệu Xuân Mai thức dậy, Thẩm Liễu ôm An An cho mẹ trông, rồi ra sân sau dùng thùng gỗ múc nước giếng.

Việc tưới nước cho đồng ruộng vào mùa hè cần phải được chú ý cẩn thận. Nếu nước không tốt và chênh lệch nhiệt độ giữa đất và nước quá lớn, mầm cây sẽ không phát triển tốt.

Nước giếng mới múc lên lạnh như băng, phải phơi nắng một lúc mới được.

Đợi đến khi đã phơi nắng ấm, cơm chiều cũng đã ăn xong, đúng lúc có thể đánh xe bò ra ngoài đồng tưới nước, tiết kiệm được chút sức lực.

Nhân lúc rảnh rỗi, Thẩm Liễu cho gà ăn. Trong nhà cho ăn vô cùng đầy đủ, gà trông vô cùng mập mạp, bộ lông bóng mượt, run nhẹ thôi đã thấy óng ánh.

Trời quá nóng, trứng gà không thể bảo quản lâu, không thể mang ra chợ phiên để bán. Trong nhà giữ lại một ít để ăn, hơn phân nửa thì đem ra cửa hàng đổi lấy tiền.

Thẩm Liễu gom trứng gà từ tổ vào một cái rổ nhỏ, rửa sạch rồi mới đặt vào cái sọt trong bếp.

Cậu nhìn cái sọt đã đầy được một nửa, nghĩ ngày mai có thể đem bán trước, rồi khi về sẽ mua chút trà và kẹo cho Bảo muội ăn ngọt miệng.

Thẩm Liễu mới làm việc được một lúc, Triệu Xuân Mai đã bước tới tìm: “Nghỉ một chút đi con, trời nóng quá.”

Mặt trời khuất sau rặng núi, chân trời xa nhuộm sắc hồng, gió núi thổi qua không còn quá nóng bức nữa. Thẩm Liễu cười: “Mẹ, sọt trứng gà nhà ta sắp đầy rồi, ngày mai là có thể đi đổi tiền!”

An An chắc hẳn giống Cố Quân Xuyên, vô cùng thông minh, còn nhỏ vậy mà đã nghe hiểu được những lời mọi người nói. Bé vui vẻ vỗ tay, “A u” theo.

Triệu Xuân Mai vuốt thẳng cái yếm bị bé làm cho rối tung, vô cùng yên tâm nói: “Có con quán xuyến chuyện trong nhà, mẹ cũng đỡ phải lo.”

*

Thời tiết mùa hè nóng nực, cả người cũng ngột ngạt, đồ ăn nóng thì ăn không vô, thế nên buổi tối làm mì sốt cà chua. Cà chua tươi mọng và trứng gà cùng bỏ vào chảo xào cho thơm, trước khi múc ra thì rắc lên trên một ít hành lá cắt nhỏ, hương vị đậm đà.

Mì được kéo tươi. Bột được nhào trên thớt, tạo nên kết cấu vô cùng dai ngon. Sau khi bỏ vào nồi luộc thì được xả lại bằng nước lạnh, trơn mượt không bị dính vào nhau, kết hợp với nước sốt mặn, dạ dày cũng dễ chịu hẳn.

Khi bên ngoài vang lên tiếng chuông đồng, An An đang gặm tay nhỏ trong chiếc xe bập bênh, nghe thấy tiếng động thì vội vàng “a a nha nha” đứng dậy.

Thẩm Liễu thấy bé hớn hở thì cười nói: “An An của chúng ta thông minh quá, biết phụ thân về rồi.”

Cậu bế bé con ra ngoài cửa đón, chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng gậy gỗ, Cố Quân Xuyên bước vào sân.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Liễu, mọi mệt mỏi trong ngày đều tan biến. Y bước tới hôn má tiểu ca nhi trước, rồi đón lấy An An ôm vào lòng: “Mệt không em?”

“Ta ở nhà đợi thì có gì đâu mà mệt chứ?” Thẩm Liễu đỡ lấy lưng bé con, “Trái lại là huynh đó, có mệt không?”

“Mệt.”

Trước đây, Cố Quân Xuyên chỉ báo tin tốt chứ không báo tin xấu. Nhưng khi ở trước mặt Thẩm Liễu, mặc kệ có mệt hay không, ngoài miệng y đều sẽ ra vẻ đáng thương, để phu lang thương y hơn.

Ban đầu Thẩm Liễu không hiểu lắm, nhưng đến sau này trải qua nhiều lần, trong lòng hiểu rõ, nhưng vẫn chiều theo: “Tối nay sẽ xoa bóp cho huynh.”

Cố Quân Xuyên lẳng lặng cong môi, rồi không nhịn được hôn lên trán cậu, sau đó cúi xuống thì thầm bên vành tai: “Đêm nay…”

Hơi nóng nhẹ nhàng thổi đến, Thẩm Liễu tức giận đánh y: “Lần đầu gặp huynh trong chùa, ta cứ nghĩ huynh là một công tử tuấn tú, trông như đang đắm mình trong cõi Phật ấy, không dám vấy bẩn. Ai mà ngờ được chứ!”

Nhìn đôi má hây hây đỏ của tiểu ca nhi, Cố Quân Xuyên cười nói: “Ai muốn làm đệ tử chốn bồ đề chứ?”

Hai người vừa cười đùa vừa đi vào trong, Cố Tri Hi cũng đã buộc bò lại. Sau khi rửa sạch tay, cả nhà ngồi vào chiếc bàn vuông nhỏ trong sân ăn cơm.

Mì trứng cà chua thơm lừng, Triệu Xuân Mai còn làm thêm một dĩa dưa leo trộn, ăn cùng với nhau rất sảng khoái.

Cả nhà ngồi quây quần bên nhau, gió chiều mát mẻ, tháng ngày nhàn nhã thư thái.

Thẩm Liễu trộn mì: “Mẹ, lát nữa ăn cơm xong con muốn ra ruộng tưới nước. Người trông An An giúp con một lát nhé?”

Triệu Xuân Mai gắp một đũa dưa leo cho Thẩm Liễu: “Nói gì mà giúp hay không chứ, cứ ôm vào phòng ta đi. Hơn nữa An An ngoan lắm, trông nó cũng chẳng vất vả gì.”

Dưa leo mọng nước giòn tan, Thẩm Liễu cười nói: “Vâng ạ.”

……

Vào hè, trời tối muộn. Sau khi ăn cơm xong, bầu trời xa xa hãy còn sáng.

Tiếng ve sầu và tiếng ếch kêu nối đuôi nhau, vang vọng không ngớt.

Trong sân sau, Thẩm Liễu xách thùng nước đã phơi nắng lên xe bò, vỗ vỗ mông con bê, xe chậm rãi lăn bánh.

Vừa đến sân trước thì thấy cửa lớn đã mở, Cố Tri Hi đứng cạnh cửa: “Vậy muội không đi với huynh đâu nhé.”

“Không cần đâu.” Thẩm Liễu vỗ vỗ bê con, “Tưới ruộng thôi mà, nhanh lắm.”

Bê con khẽ khàng kêu lên. Một người một bò vừa mới đi ra khỏi cổng đã thấy Cố Quân Xuyên đang cầm gậy gỗ đứng chờ.

Thấy tiểu ca nhi đến, y vô cùng quen thuộc đến cạnh cậu: “Lên ngồi đi, để ta dắt cho.”

Thẩm Liễu suy nghĩ, ban nãy nghe y nói mệt nên không kêu đi cùng, ai ngờ y lại tự mình ra đây.

Trên xe chất đầy thùng nước, không đủ chỗ cho cả hai cùng ngồi. Thấy Thẩm Liễu nhảy lên thùng xe rồi, Cố Quân Xuyên vỗ vỗ bê con, cầm theo gậy gỗ chậm rãi đi về phía trước.

Ánh trăng chiếu xuống, phủ lên người nam nhân, Thẩm Liễu chỉ nhìn y thôi đã cảm thấy trong lòng bình yên.

“Quân Xuyên…” Cậu khẽ gọi một tiếng.

Cố Quân Xuyên quay lại, dịu giọng hỏi: “Sao vậy em?”

“Không có gì đâu.” Thẩm Liễu cười, “Chỉ muốn gọi huynh vậy thôi.”

Cố Quân Xuyên hiểu ý mỉm cười: “Vậy em gọi to lên, ta nghe đây.”

“Quân Xuyên ơi…”

“Ơi.”

“Quân Xuyên à…”

“À.”

“Quân Xuyên…”

“Ta đây.”

Y không cười cậu ngốc, cũng chẳng chê cậu khờ, còn cùng cậu làm những chuyện vừa ngốc nghếch vừa ngớ ngẩn.

Trên thùng xe, Thẩm Liễu đung đưa chân, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...