2, Chiếc áo sơ mi ở đâu?
Lúc Hứa Mật Ngữ đưa mẹ cô, bà Tiêu Tú Mai, vào phòng thì Nhiếp Dư Thành đã mặc xong áo vest, đang thắt cà vạt.
Thấy Tiêu Tú Mai, sắc mặt anh ta vẫn bình tĩnh, cất tiếng gọi một tiếng “Mẹ”.
Tiêu Tú Mai vừa thấy con rể là mặt mày hớn hở, bắt đầu tấm tắc khen lấy khen để. Bà khen Nhiếp Dư Thành trông bảnh bao, có bản lĩnh, quan trọng nhất là thương vợ còn hiếu thuận với người lớn, cứ líu ríu, líu ríu không ngớt.
Nhiếp Dư Thành chỉ cười mà không nói gì. Nhưng động tác thắt cà vạt lại trở nên rối loạn, như thể sự chán ghét và bực bội không thể hiện ra trên mặt lúc này đều đã dồn cả vào đôi tay. Chiếc cà vạt bị anh ta thắt thành một mớ hỗn độn.
Hứa Mật Ngữ vội bước lên một bước, nhận lấy công việc này. Ngón tay cô lướt nhanh, chỉ vài động tác đã thắt xong cà vạt cho Nhiếp Dư Thành.
Thắt xong, cô cong mắt cười với Nhiếp Dư Thành, một nụ cười vừa ngọt ngào vừa có ý lấy lòng, như thể sợ anh sẽ nổi cáu. Nhiếp Dư Thành lại bị nụ cười này dỗ dành, không nỡ nổi giận, chỉ đành thở dài một hơi trong lòng. Cuối cùng, anh ta không những không nổi cáu mà trước khi đi làm còn tỏ ra quan tâm đúng mực với Tiêu Tú Mai: “Đây là khách sạn thông minh, có gì không biết dùng thì mẹ cứ gọi nhân viên phục vụ phòng ạ.”
Khi Nhiếp Dư Thành xách cặp tài liệu rời khỏi phòng, đi về phía thang máy, sự bất lực và hối hận trong lòng bắt đầu cuộn lên từng lớp. Anh ta chán ghét kiểu cách của mẹ vợ, nhưng lại chưa bao giờ có can đảm nói thẳng ra. Anh ta làm vậy có được coi là giả tạo và tiếp tay cho cái xấu không?
Phía sau vang lên tiếng của Hứa Mật Ngữ. Cô đuổi theo để tiễn anh ta xuống lầu.
Hai người đứng đợi ở khu vực thang máy, mấy chiếc thang lên xuống bận rộn, nhất thời không có chiếc nào dừng ở tầng này. Nhưng có một chiếc đang trống, chính là chiếc mà Hứa Mật Ngữ và Tiêu Tú Mai vừa đi lúc nãy.
Hứa Mật Ngữ hỏi Nhiếp Dư Thành: “Sao anh không bấm thang này? Nó đang trống mà.”
Nhiếp Dư Thành quay đầu nhìn Hứa Mật Ngữ, hất cằm: “Em ra bấm thử xem.”
Hứa Mật Ngữ bước lên bấm thang máy. Nhưng bấm mấy lần, nút đi xuống cứ như bị hỏng, mãi không sáng lên.
Cô quay đầu nhìn Nhiếp Dư Thành, cười có chút ngơ ngác: “Sao tự dưng nó hỏng rồi.”
Nhiếp Dư Thành lại nói với cô: “Nó không hỏng, nhưng nó là thang máy chuyên dụng cho khách VIP của hai phòng President Suite sang trọng trên tầng thượng.”
Hứa Mật Ngữ sững người tại chỗ.
Chiếc thang máy mà lúc nãy Tiêu Tú Mai nằng nặc đòi đi cùng cô, là thang chuyên dụng cho khách VIP tầng thượng ư? Bảo sao người đàn ông trong đó nhìn mẹ con cô với ánh mắt vừa lạnh lùng vừa có chút khinh miệt…
Hứa Mật Ngữ không dám nghĩ lại nữa, cô sợ cảm giác xấu hổ sẽ dâng lên nhấn chìm mình.
Có người đi tới từ phía sau, vừa đi vừa nói điện thoại: “Vâng vâng, Kỷ tổng, chúng tôi ở tầng có phòng Executive Suite… Ha ha ha, tầng thượng đắt quá, tập đoàn không duyệt chi… Vậy phiền Kỷ tổng hạ cố xuống tầng của chúng tôi, chúng ta cùng ngồi một lát ở sảnh phòng chờ hạng sang được không ạ?… Vâng vâng, tôi ra cửa thang máy đón ngài.”
Rất nhanh, chiếc thang máy chuyên dụng cho khách VIP đã tới trước. Hai người đàn ông bước ra. Hứa Mật Ngữ lặng lẽ lùi ra sau lưng Nhiếp Dư Thành, muốn dùng anh để che đi tầm mắt của mình và cũng để che đi ánh mắt người khác có thể nhìn thấy cô.
Cô chỉ ước mình có thể tàng hình, nhưng đúng lúc này Tiêu Tú Mai lại mở cửa phòng, đứng ở hành lang oang oang một tiếng, khiến cô không thể không hiện hình.
“Con ba à, ăn sáng ở đâu thế? Mẹ còn chưa ăn sáng đâu đấy!”
Giọng nói thực sự quá vang, mặt và tai Hứa Mật Ngữ đỏ bừng như thể tụ máu.
“Con ba? Tiểu Đa Dư*? Hứa Mật Ngữ?” Không thấy con gái trả lời ngay, Tiêu Tú Mai không cam tâm, gọi liền một hơi, réo cả biệt danh của Hứa Mật Ngữ ra.
Tiểu Đa Dư*: Nhỏ thừa thãi
Hứa Mật Ngữ gần như luống cuống tay chân, cô cảm thấy như tất cả mọi người trên thế giới đều đang nhìn mình, và trong ánh mắt họ chắc chắn đầy vẻ kỳ quặc và khinh bỉ. Cô càng cảm nhận được cơ thể Nhiếp Dư Thành bên cạnh cứng đờ lại.
“Mau về đi, đừng để mẹ em la lối khắp hành lang nữa, mất mặt quá rồi đấy!” Nhiếp Dư Thành hạ giọng, gần như nghiến răng nghiến lợi nói.
Thang máy tới, giải cứu cho Nhiếp Dư Thành. Anh ta bước thẳng vào trong, như thể đang chạy trốn khỏi thứ gì đó.
Để lại Hứa Mật Ngữ không còn gì che chắn, phơi bày trước mặt những người khác.
“Chồng ơi, lát nữa em về nhà dọn hành lý đi công tác cho anh…” Hứa Mật Ngữ tranh thủ nói với Nhiếp Dư Thành trước khi cửa thang máy đóng lại.
Sau đó cô không dám kiểm chứng xem ánh mắt của những người khác nhìn mình là chế giễu nhiều hơn hay là thương hại nhiều hơn, cô cúi đầu chạy khỏi khu vực thang máy, nhanh chân về phòng.
Sau lưng cô là tiếng trò chuyện của ba người đàn ông.
Người ra đón ở cửa thang máy lắc đầu cảm thán với hai vị khách: “Không ngờ tầng Executive Suite của khách sạn sang trọng thế này mà lại có vị khách thô lỗ, la lối ầm ĩ không sợ làm phiền người khác như vậy.”
Trợ lý Tiết Duệ đáp lời: “Đúng là đáng kinh ngạc thật. Anh còn chưa thấy cảnh bà cô lớn giọng này giành thang máy với Kỷ tổng của chúng tôi lúc nãy đâu.”
Cậu ta vừa dứt lời đã cảm nhận được cái liếc lạnh như băng từ sếp mình, cậu ta lập tức hiểu ra cái miệng lắm điều của mình đã làm sếp không vui.
Cậu ta im bặt ngay lập tức.
Đại diện của đối tác tiềm năng dẫn đường cho họ đến sảnh phòng chờ hạng sang.
Sảnh phòng chờ hạng sang nằm ở cuối tầng này, muốn đến đó lại phải đi ngang qua phòng của bà cô thô lỗ ồn ào kia.
Cửa phòng đó không đóng chặt, khóa cửa đang kêu báo động nhưng không ai thèm để ý. Giọng nói oang oang của bà cô trong phòng không ngừng vọng ra.
“…Tao gọi mày là Tiểu Đa Dư thì sao? Tao gọi thì tao chết hay mày chết? Thật là, bây giờ mày còn dám lên mặt dạy đời mẹ mày à!…”
“Bíp… bíp… bíp…”
Tiếng la hét của bà cô và tiếng báo động của khóa cửa hòa vào nhau, vang lên như một thảm họa.
Tiết Duệ nghe mà thấy tai mình ong ong. Cậu ta quay đầu lại, thấy Kỷ Phong mày nhíu chặt, mặt trầm như nước.
Đó là vẻ mặt mà cậu ta chưa từng thấy bao giờ, vẻ mặt chán ghét một điều gì đó đến tột cùng của Kỷ Phong.
Tiễn Nhiếp Dư Thành đi rồi, Hứa Mật Ngữ vội vã từ khu thang máy trở về phòng. Cô kéo Tiêu Tú Mai đang đứng ở hành lang chuẩn bị cho một tràng gào thét mới vào phòng, đóng sầm cửa lại, cũng chẳng buồn để ý cửa chưa đóng chặt, vừa tức vừa giận hỏi Tiêu Tú Mai: “Mẹ không thấy ngại khi la lối ầm ĩ trong một khách sạn sang trọng thế này à? Không sợ bị người ta khiếu nại làm phiền người khác sao?”
Tiêu Tú Mai hất tay cô ra, giọng điệu còn tức giận hơn cả cô: “Sao nào, hành lang khách sạn không cho người ta mở miệng nói chuyện à? Phạm pháp hả? Vậy thì gọi người đến báo cảnh sát bắt tao đi!”
Hứa Mật Ngữ nghe mà phát bực: “Pháp luật chỉ là tiêu chuẩn thấp nhất của đạo đức. Mẹ không phạm pháp, nhưng mẹ la lối ầm ĩ ảnh hưởng đến người khác, đó là vô đạo đức, là có vấn đề về tố chất!”
Tiêu Tú Mai giơ tay lên chọc vào thái dương Hứa Mật Ngữ: “Mày lấy chồng thành phố, lấy thằng làm sếp lớn gì đó là quên gốc rồi hả? Mẹ mày nói một câu ngoài hành lang cũng không được à? Mày giỏi quá nhỉ!”
Cửa không đóng chặt, khóa cửa bắt đầu báo động.
Hứa Mật Ngữ bị lý sự cùn của Tiêu Tú Mai làm cho chẳng buồn để ý đến cửa nữa, bây giờ cô chỉ muốn sửa lại một chuyện của bà: “Với cả, mẹ, sau này mẹ có thể đừng oang oang gọi con là Tiểu Đa Dư được không?”
“Tao gọi mày là Tiểu Đa Dư thì sao? Tao gọi thì tao chết hay mày chết? Thật là, bây giờ mày còn dám lên mặt dạy đời mẹ mày à!”
Thấy Hứa Mật Ngữ vừa tức vừa giận, hốc mắt hơi đỏ lên, Tiêu Tú Mai “chậc” một tiếng rồi đổi giọng: “Thôi được rồi, sau này không gọi mày như thế trước mặt người ngoài nữa, được chưa? Lớn tướng rồi mà hở tí là chực khóc, xem cái tiền đồ của mày kìa. Mau đi xem cái gì kêu inh ỏi thế, tắt đi cho mẹ đỡ nhức đầu.”
Hứa Mật Ngữ quay người đi đóng chặt cửa lại, sau đó gọi điện cho dịch vụ phòng để gọi bữa sáng.
Tiêu Tú Mai đứng bên cạnh nhìn, không ngớt lời chép miệng: “Bảo sao chúng mày thích ở khách sạn, cơm bưng nước rót đến tận miệng thế này cơ mà.”
Một lát sau, người giao đồ ăn đến, là một nhân viên phục vụ nam trẻ tuổi. Hôm qua anh ta cũng đã giao bữa tối cho Hứa Mật Ngữ và Nhiếp Dư Thành, trên bảng tên trước ngực cậu ta ghi “Lý Côn Luân”.
Trong lúc bê khay đồ ăn từ xe đẩy xuống, Lý Côn Luân hàn huyên vài câu với Hứa Mật Ngữ.
Lý Côn Luân hỏi Hứa Mật Ngữ: “Trưa nay chị và anh nhà có cần đặt cơm nữa không ạ?”
Hứa Mật Ngữ nói với anh ta: “Không cần đâu, tôi và chồng tôi không ở đây nữa. Trưa nay cậu giúp tôi chuẩn bị một suất ăn cho nữ rồi mang đến cho mẹ tôi là được.”
Không chịu ngồi yên, Tiêu Tú Mai nhân cơ hội đó sấn tới hỏi Lý Côn Luân: “Cậu trai trẻ, có phải ở đây càng bảnh bao thì kiếm càng được nhiều tiền không? Như cậu đẹp trai thế này, một tháng ở đây kiếm được bao nhiêu? Nhà tôi có đứa con trai út, tôi thấy nó mà đến đây làm chắc cũng kiếm được khối tiền đấy!”
Lý Côn Luân bị hỏi đến mức không biết trả lời sao cho phải, chỉ đành nở một nụ cười gượng gạo mà không mất đi vẻ lịch sự.
Hứa Mật Ngữ vội ngăn bà mẹ đường đột của mình lại: “Mẹ, mẹ đừng cái gì cũng hỏi có được không? Đây là khách sạn năm sao, nhân viên phục vụ ở đây không phải ai muốn là vào làm được đâu ạ.” Cô quay sang tiễn Lý Côn Luân ra khỏi phòng, cảm ơn và xin lỗi cậu ta.
Đợi Tiêu Tú Mai ăn sáng xong, Hứa Mật Ngữ nói phải về nhà trước để dọn dẹp hành lý cho chuyến công tác chiều nay của Nhiếp Dư Thành.
Tiêu Tú Mai vội giữ cô lại.
“Tiểu Đa Dư, đợi đã, mẹ có chuyện này chưa nói!”
Hứa Mật Ngữ đứng đó trừng mắt nhìn Tiêu Tú Mai. Tiêu Tú Mai vội sửa miệng: “Mật Ngữ, Tiểu Mật Ngữ, được chưa!”
Bà đứng dậy kéo Hứa Mật Ngữ lại, nói với cô: “Lúc nãy mẹ quên nói với chồng con. Chuyện là chị cả, anh rể cả của con làm ở công ty du lịch của chồng con, cũng cả năm rồi chưa được tăng lương. Lát nữa con nói với chồng con một tiếng, tăng cho chúng nó một ít. Người một nhà không bênh người một nhà thì đúng là đồ ngốc.”
Hứa Mật Ngữ nghe mà tức đến bật cười: “Anh Dư Thành không bênh người nhà lúc nào ạ? Công việc của chị cả và anh rể cả không phải đều do anh Dư Thành khó khăn lắm mới sắp xếp vào công ty họ sao, thế là đã không dễ dàng gì rồi. Còn đòi tăng lương liên tục, cũng phải để chị cả và anh rể cả chăm chỉ làm việc chứ không phải suốt ngày nằm ườn ra đó mới được chứ! Hơn nữa công ty du lịch cũng đâu phải do anh Dư Thành mở, nói cho cùng anh ấy cũng chỉ là người làm công cho ông chủ, mẹ tưởng anh ấy là máy in tiền à.”
Tiêu Tú Mai không cho là vậy, bà có lý lẽ riêng của mình: “Khác chứ, chồng con chẳng phải là sếp lớn gì đó sao. Đúng rồi, nó vừa có quyền, lại vừa có thể dùng tiền của công ty để tăng lương cho người nhà mình, thế thì hời quá còn gì!”
Hứa Mật Ngữ hết nói nổi: “Mẹ, con thật sự phục mẹ rồi đấy. Mẹ cũng nên biết điểm dừng đi chứ, mẹ không thể cứ nhằm vào nhà con mà bòn rút mãi được!”
Tiêu Tú Mai nhíu mày: “Tiểu Đa Dư, tao nói này, mày ăn nói kiểu gì đấy? Hồi đó nếu tao mà như đối với chị cả chị hai mày, bắt mày đi làm sớm không cho thi đại học, thì mày có được ngày hôm nay không? Mày có lấy được chồng tốt thế này không?”
Không nhắc thì thôi, nhắc đến chuyện này Hứa Mật Ngữ lại bực mình: “Ban đầu mẹ cũng có cho con học đại học đâu. Nếu không phải nghe người ta nói tốt nghiệp đại học ra lương cao, thì mẹ có cho con đi học không? Hơn nữa học phí của con là vay vốn sinh viên, tiền sinh hoạt là do con tự đi làm thêm ở quán ăn kiếm được đấy.”
Hứa Mật Ngữ không muốn đôi co với Tiêu Tú Mai nữa. Càng đôi co thì cuối cùng người đau lòng luôn là chính cô.
Cô nói với Tiêu Tú Mai: “Thôi con phải về nhà đây, mẹ có việc gì thì gọi nhân viên phục vụ phòng, ăn uống gì mẹ cứ ghi vào hóa đơn phòng, lúc đó con sẽ thanh toán.” Đi đến cửa, cô như nhớ ra điều gì, đột ngột quay đầu lại nói với Tiêu Tú Mai “Gọi nhân viên phục vụ thì gọi điện thoại, đừng có đứng ngoài hành lang mà la hét!”
Tiêu Tú Mai xua cô đi: “Biết rồi, đi nhanh đi, có tí việc mà nói mãi.”
Hứa Mật Ngữ về đến nhà, vừa mở cửa ra đã ngây người.
Nhà cửa bừa bộn, chẳng khác nào bị trộm viếng.
Giày của cô ở cửa bị vứt lộn xộn khắp sàn. Chắc chắn Tiêu Tú Mai đã thử từng đôi một.
Hộp cơm đã ăn trên bàn trà không được dọn dẹp, giấy ăn đã dùng vứt lung tung, gối tựa sofa gần như đều rơi cả xuống đất.
Hứa Mật Ngữ nhớ lại câu nói của mẹ cô “Tao ở nhà mày mà còn phải dọn nhà cho mày à”, cô tự hỏi sao mẹ cô lại có thể tự tin nói ra câu đó.
Cô lại nghĩ may mà Nhiếp Dư Thành đi thẳng đến công ty. Anh mà về nhà xem qua, chắc phải tức đến mức phải thở oxy.
Nhìn đồng hồ, chỉ còn hơn hai tiếng nữa là đến trưa. Hứa Mật Ngữ vội xắn tay áo lên dọn dẹp nhà cửa. Kết hôn sáu năm, làm bà nội trợ sáu năm, những việc khác có thể cô không giỏi, nhưng dọn dẹp phòng ốc, làm việc nhà thì cô rất thành thạo.
Chẳng mấy chốc, căn nhà đã trở lại vẻ sạch sẽ như thường lệ. Hứa Mật Ngữ thở phào một hơi, bắt đầu tìm quần áo chuẩn bị hành lý đi công tác cho Nhiếp Dư Thành.
Cô nhớ ra hôm kia vừa mua cho Nhiếp Dư Thành một chiếc áo sơ mi mới, là mẫu mới nhất của một thương hiệu lớn, rất đắt, không giảm giá. Để mua được chiếc áo này, cô đã không nỡ mua cho mình chiếc váy mới của năm nay.
Dù sao thì Nhiếp Dư Thành cũng phải ra ngoài làm việc kiếm tiền nuôi gia đình, nuôi cô, cần phải ăn mặc tươm tất. Còn cô ở nhà, không mặc váy mẫu mới nhất cũng chẳng sao.
Cô vào tủ quần áo tìm chiếc áo sơ mi này, nhưng tìm mãi không thấy.
Suy nghĩ một lúc, cô cầm điện thoại gọi cho Nhiếp Dư Thành: “Chồng ơi, anh còn nhớ chiếc áo sơ mi mới em mua cho anh hôm kia không? Chính là chiếc anh rất thích ấy, anh có nhớ sau đó em để nó ở đâu không? Em nhớ là em đã treo trong tủ quần áo rồi, nhưng sao bây giờ tìm mãi không thấy.”
Nhiếp Dư Thành im lặng hai giây, rồi nói với cô: “Em gọi điện hỏi mẹ em xem.”
Hứa Mật Ngữ vô thức hỏi: “Sao mẹ lại biết em để ở đâu ạ?”
Trong điện thoại truyền đến giọng điệu có chút kỳ quặc của chồng cô, và nghe như thể là một tiếng cười lạnh: “Em hỏi bà ấy đi, đi mà hỏi.”
Sau khi cúp máy, Hứa Mật Ngữ bấm số điện thoại của Tiêu Tú Mai.
Cô hỏi Tiêu Tú Mai có thấy chiếc áo sơ mi đó không.
Tiêu Tú Mai nói ngay: “À, đúng rồi, mẹ đang định nói với con một tiếng, cái áo sơ mi đó mẹ thấy em trai con mặc chắc là vừa, mẹ đoán hai vợ chồng con cũng không thiếu một cái áo này, nên mẹ bỏ vào vali của mẹ rồi.”
Hứa Mật Ngữ nghe xong liền nổi nóng: “Mẹ, sao mẹ lại như vậy? Sao mẹ cứ tự tiện lấy đồ nhà con thế?”
Tiêu Tú Mai lại chẳng hề áy náy: “Cái gì mà nhà con nhà mẹ, tao là mẹ mày, sinh mày nuôi mày, không có tao làm gì có mày? Chúng ta đã thân thiết không phân biệt của anh của tôi rồi, mẹ lấy của mày chút đồ thì có gì là không nên.”
Hứa Mật Ngữ tức đến líu cả lưỡi. Lúc này, Tiêu Tú Mai đổi giọng, bắt đầu dỗ dành Hứa Mật Ngữ: “Thôi thôi, con ba à, nói thật nhé, trong mấy đứa con, chỉ có mày là có bản lĩnh nhất, có tiền đồ nhất, khiến mẹ mày nở mày nở mặt với họ hàng nhất. Mẹ lấy đồ của mày, thật ra cũng là muốn mang về nhà khoe với hàng xóm láng giềng là con gái mẹ có tài, lấy được chồng tốt, toàn dùng đồ xịn thôi mà!”
Hứa Mật Ngữ lúc thì tức giận, lúc lại chẳng còn sức để tức. Cảm xúc như đi tàu lượn siêu tốc.
Tiếng mở cửa vang lên từ huyền quan. Nhiếp Dư Thành đã về. Hứa Mật Ngữ vội cúp máy.
Nhiếp Dư Thành vừa thay giày ở cửa vừa hỏi: “Sao rồi, mẹ em giúp em tìm ra tung tích chiếc áo sơ mi rồi chứ?”
Hứa Mật Ngữ thấy có lỗi thay cho mẹ mình, vội chạy ra cửa xỏ giày: “Em đi mua cho anh cái khác ngay đây.”
Nhiếp Dư Thành ngăn cô lại. Anh day day ấn đường, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi. Trên khuôn mặt tuấn tú của anh lộ ra một nét quyết đoán sau những giằng xé nội tâm.
“Thôi bỏ đi. Không kịp nữa rồi.” Khi nói đến mấy chữ “không kịp nữa rồi”, giọng anh có chút âm u. Nói xong mấy chữ đó anh lại ngừng một lúc. Rồi như thể đã hạ quyết tâm, anh lại nói “Đưa vali cho anh, anh phải đi rồi.”
Sau khi đàm phán xong với đại diện công ty đối tác tiềm năng, trợ lý Tiết Duệ hỏi Kỷ Phong: “Kỷ tổng, chúng ta về tầng thượng hay đến công ty ạ?”
Kỷ Phong nói gọn: “Về công ty.”
Tiết Duệ bấm nút thang máy đi xuống.
Vào thang máy, Tiết Duệ nói: “Cảm giác lần này vị Ngô tổng đó có vẻ khá dễ nói chuyện.”
Kỷ Phong khẽ nhếch môi. Vẻ cười như không cười đó vừa toát ra sự lạnh lùng và quyến rũ, vừa phảng phất một tia chế giễu nhàn nhạt.
“Có người dễ nói chuyện, đó là ưu điểm. Có người dễ nói chuyện, lại là bom khói. Người này hôm nay tuy hứa hẹn mọi thứ rất sảng khoái, nhưng khuyết điểm của ông ta là, sau này chắc chắn sẽ liên tục gây ra những phiền phức nhỏ.”
Tiết Duệ đứng sau Kỷ Phong, không tiếng động làm khẩu hình chữ “wow”.
“Kỷ tổng đúng là lợi hại thật, lần đầu gặp mặt đã có thể nhìn thấu khuyết điểm của đối phương.”
Cửa thang máy mở ra, hai người bước ra ngoài.
Tiết Duệ đột nhiên “Ô” một tiếng.
Kỷ Phong tiện miệng hỏi: “Sao thế?”
Tiết Duệ chỉ về phía quầy lễ tân của khách sạn: “Người đàn ông ở đằng kia, không phải là chồng của chị gái lúc sáng giành thang máy với chúng ta sao? Không phải anh ta vừa mới đi lúc sáng à, sao giờ lại đến làm thủ tục nhận phòng? Lại còn đi với một người phụ nữ khác?”
Ánh mắt Kỷ Phong lướt nhẹ qua quầy lễ tân rồi lại dời về phía mặt Tiết Duệ.
Tiết Duệ bắt đầu suy đoán: “Xem ra là ăn vụng rồi. Người đàn ông này cũng ngông cuồng thật, dám dắt người phụ nữ khác đến ở cùng khách sạn với mẹ vợ để ăn vụng, đây là cố tình làm ngơ hay là không thèm kiêng dè gì nữa?” Họ vừa đi ra ngoài sảnh, Tiết Duệ vừa tiếp tục nói “Nhưng nghĩ đến việc có một bà mẹ vợ kỳ quái như vậy, không thể chịu nổi mà không thèm kiêng dè thì cũng có thể thông cảm được.”
Kỷ Phong đột nhiên dừng bước.
Tiết Duệ phản ứng chậm, lúc dừng lại suýt nữa thì đâm sầm vào người Kỷ Phong phía trước.
Kỷ Phong quay đầu lại, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng liếc nhìn Tiết Duệ.
Tiết Duệ bất giác lắp bắp.
“S-sao vậy, Kỷ tổng?” Cậu ta phản ứng nhanh, lập tức tự kiểm điểm, “Xin lỗi Kỷ tổng, tôi lại lắm lời rồi ạ.”
Kỷ Phong mở miệng, giọng nói cũng trong trẻo lạnh lùng như ánh mắt. Tiết Duệ gần như tưởng rằng Kỷ Phong sắp phạt cậu ta vì nói nhiều. Nhưng điều cậu ta nghe được lại là:
“Bất kể lý do gì, cũng không thể trở thành cái cớ cho việc ngoại tình.”
Kỷ Phong nói xong câu đó liền quay người đi tiếp về phía trước.
Tiết Duệ hơi sững sờ tại chỗ, nhìn tấm lưng cao lớn, chân dài, dáng người thẳng tắp của người phía trước.
Người này đẹp trai thì đúng là đẹp trai thật, tùy tiện khoác một bộ vest lên người là có thể dìm hàng người mẫu ngay lập tức. Giàu thì cũng là thật sự giàu, mới hai mươi chín chưa đến ba mươi tuổi mà gia sản đã không thể đong đếm. Nhưng lạnh lùng vô tình thì cũng là thật sự lạnh lùng vô tình, đôi khi cậu ta còn nghi ngờ người này thực chất là một robot AI được chế tạo bí mật bằng công nghệ cao, hoàn hảo, lạnh lùng, ngoài chế giễu và chán ghét ra thì không có cảm xúc thừa thãi nào khác, chỉ biết kiếm tiền, đúng là một cỗ máy kiếm tiền không có tình cảm.
Thật hiếm khi thấy anh đưa ra ý kiến gì về những lời lắm điều của mình.
Đột nhiên phía trước truyền đến tiếng chất vấn lạnh như băng.
“Đứng bất động ở đó là đợi tôi lái xe cho cậu à? Tiết tổng?”
Tiết Duệ giật mình, vội vàng chạy theo bước chân của người phía trước.
