Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 46: Anh thật sự rất lợi hại.



46,  Anh thật lợi hại

 

Phùng Khải Hâm chỉ thẳng vào mũi Hứa Mật Ngữ, tiếp tục phun ra những lời tức tối: “Hứa Mật Ngữ, tôi phải cho cô biết một chuyện, trong cái khách sạn này, ngoài Chủ tịch ra thì một mình tôi định đoạt, cô hiểu chưa? Chắc là chưa hiểu rõ đâu nhỉ, được, vậy tôi sẽ nói cho cô hiểu rõ hơn: Chủ tịch của khách sạn này chính là người nhà của tôi, cho dù cô có gửi thêm mười lá mail tố cáo tôi đi nữa, ông ấy cũng không thể nào sa thải tôi như cô mong muốn được, tôi vẫn sẽ là người đứng đầu bộ phận buồng phòng! Ngược lại, bây giờ tôi đã quyết định đuổi việc cô, thì dù có là Ngọc Hoàng Đại Đế muốn giữ cô lại cũng chẳng xong! Hứa Mật Ngữ, tôi nói thẳng cho cô biết, hôm nay dù không có Nhiếp phu  nhân khiếu nại cô, tôi cũng sẽ thông báo cho cô cút xéo ngay lập tức!”

Hứa Mật Ngữ từ đầu đến cuối vẫn bình thản lắng nghe những lời lẽ hỗn loạn của Phùng Khải Hâm. Chỉ đến khi nghe nhắc đến email, sắc mặt cô mới thoáng dao động.

“Được thôi, tôi biết rồi” cô tiêu hóa những gì vừa nghe, rồi nói “Bây giờ thì tôi đã hiểu ra, email của tôi đã gửi nhầm đối tượng.” Bỗng nhiên, cô ngẩng đầu lên, trong ánh mắt lóe lên một sự kiên định không màng đến hậu quả “Tốt thôi, vậy lát nữa tôi sẽ cắt riêng đoạn ghi âm về việc tối hôm đó anh đã ra lệnh cho chúng tôi đến ‘góp vui’ cho bàn nhậu của anh như thế nào, anh đã nói những lời dung tục và quá đáng ra sao, rồi gửi đồng loạt đến hòm thư của toàn thể nhân viên khách sạn.”

Ngoài cửa, Tiết Duệ nghe đến đây không kìm được mà thốt lên một tiếng: “Hay!”

Cậu ta có chút phấn khích nói với Kỷ Phong: “Chị Mật Ngữ đúng là cao tay thật, tối hôm đó tôi quả thực thấy chị ấy ra ban công nghe điện thoại rồi hí hoáy điện thoại một lúc, hóa ra là đang bật ghi âm. Sếp ơi sếp, trước đây chúng ta đúng là nhìn lầm người rồi, sao lại có thể cho rằng chị ấy yếu đuối chứ? Anh xem chị ấy vừa dũng cảm vừa có mưu lược chưa kìa! Phải không?”

Cậu ta hào hứng tuôn một tràng cảm thán, nhưng không nhận được hồi âm từ Kỷ Phong.

Thế là cậu ta không nhịn được vừa quay đầu vừa hỏi dồn: “Phải không, sếp? Phải không?”

Kỷ Phong bực bội liếc xéo cậu ta một cái: “Im miệng! Chỉ cậu là lắm lời. Tôi tìm cậu về làm bình luận viên chắc, cần cậu ở đây lải nhải không ngừng à? ‘Phải không’, ‘phải không’, ‘phải không’ cái gì mà ‘phải không’, cậu nghĩ được thì tôi không nghĩ ra được chắc? Còn cần cậu hỏi ‘phải không’ à.”

Tiết Duệ bị mắng đến ngây người. Nhưng cậu ta lập tức hoàn hồn, hiểu ra rằng Kỷ Phong thực ra cũng có cùng cảm nhận với mình.

Một người phụ nữ anh từng coi thường và luôn miệng chê bai khinh bỉ lại không hề như anh nghĩ, có gì mà ngại không dám đối diện, cứ phải vòng vo tam quốc mới chịu thừa nhận.

Tiết Duệ “chậc” một tiếng trong lòng.

Trong văn phòng, Phùng Khải Hâm vẫn đang chỉ vào mũi Hứa Mật Ngữ mà mắng: “…Hứa Mật Ngữ à Hứa Mật Ngữ, tôi không ngờ cô lại có thể trơ trẽn đến thế, cái chuyện đi tiếp rượu đó cô thấy vẻ vang lắm à, còn hận không thể la lên cho cả thiên hạ biết hay sao?”

Hứa Mật Ngữ siết chặt nắm đấm, tự cổ vũ bản thân. Cô tự nhủ rằng, mình không còn là Hứa Mật Ngữ yếu đuối của ngày xưa nữa, mình đã là một Hứa Mật Ngữ hoàn toàn mới, cứng rắn hơn. Cô ngẩng đầu, dũng cảm phản kháng lại lời buộc tội lẳng lơ mà Phùng Khải Hâm gán cho mình: “Tại sao tôi lại không thể cho cả thiên hạ biết? Tôi chính là muốn cho mọi người biết, bàn nhậu là do anh sắp đặt, mọi người là do anh ép đi, người không biết xấu hổ là anh chứ không phải chúng tôi, chỉ cần là người có đạo đức, có lương tri, có quan niệm đúng sai và có chính nghĩa thì đều sẽ phân biệt được rõ ràng.”

Phùng Khải Hâm bị phản bác đến không nói được lời nào, liền nhảy dựng lên, giận dữ gào thét: “Hứa Mật Ngữ, cô là đồ đàn bà không biết xấu hổ, bây giờ tôi tuyên bố, cô bị sa thải, có hiệu lực ngay lập tức!!”

Tiếng của anh ta vừa dứt, hai giọng nói đồng thời vang lên:

“Khoan đã.”

Hai người cùng lúc nói “Khoan đã” chính là Kỷ Phong và Nhiếp Dư Thành, người vừa mới quay lại.

Sau khi đồng thanh ngăn cản Phùng Khải Hâm, cả hai lại không hẹn mà cùng muốn bước vào văn phòng.

Kỷ Phong quay đầu liếc Tiết Duệ một cái, Tiết Duệ lập tức ngầm hiểu bước lên một bước, chắn ngay ngắn trước mặt Nhiếp Dư Thành.

Nhiếp Dư Thành ngạc nhiên ngẩng đầu, hỏi Tiết Duệ: “Cậu cản tôi làm gì?” Nói rồi anh ta quay người định lách qua một bên, nhưng lại không thể nào vượt qua được Tiết Duệ.

Tiết Duệ lúc này trông như hai người hoàn toàn khác với bộ dạng lắm lời thường ngày, cậu ta lạnh mặt, giống như một vệ sĩ vô tình, chắnkín mít trước mặt Nhiếp Dư Thành.

Kỷ Phong không có đối thủ cạnh tranh, một mình bước vào văn phòng.

Anh đứng trước mặt Hứa Mật Ngữ, như một tấm bình phong dày dặn, che chắn hoàn toàn cho cô ở phía sau.

Rồi anh ngước mắt nhìn Phùng Khải Hâm, trong ánh mắt mang theo vẻ ghét bỏ và chế giễu đặc trưng.

Anh thờ ơ lên tiếng: “Giám đốc Phùng phải không? Thông báo cho anh một tiếng, Hứa Mật Ngữ không phải người của bộ phận anh, anh không có quyền bổ nhiệm hay miễn nhiệm cô ấy, cũng không có quyền quyết định cô ấy đi hay ở.”

Phùng Khải Hâm nghe vậy liền sững sờ, nhận ra người đàn ông trước mặt cũng chính là vị khách quý trên tầng thượng lần trước đã giải vây cho Hứa Mật Ngữ. Anh ta vừa e dè người này, lại vừa không muốn bị khí chất của anh áp đảo đến mức quá hèn nhát, thế là anh ta cố tình ưỡn ngực, làm ra vẻ hùng hồn hỏi lại: “Cô ta là nhân viên phục vụ thuộc bộ phận buồng phòng của tôi, cô ta không phải người của bộ phận tôi thì còn có thể là của bộ phận nào?”

Kỷ Phong liếc Phùng Khải Hâm một cái, như thể đang quét một sợi lông vũ không chút trọng lượng, nhẹ nhàng thông báo cho anh ta: “Ngay một phút trước, cô ấy đã được điều chuyển sang bộ phận tiền sảnh rồi.”

Phùng Khải Hâm ngơ ngác nhìn Kỷ Phong: “Gì cơ? Bộ phận tiền sảnh? Sao tôi không biết, ai ra lệnh điều chuyển?” Anh ta cảm thấy Kỷ Phong bị hoang tưởng, nhưng người đàn ông này lại nói cái lệnh điều chuyển hoang đường đó cứ như thật, khiến người ta trong phút chốc suýt bị dọa cho tin sái cổ.

Kỷ Phong nhàn nhạt nói: “Tôi ra lệnh.”

Phùng Khải Hâm bật cười thành tiếng: “Anh là ai? Anh có bị gì không đấy?” Lời ngầm của anh ta rõ ràng đang nói: Mày là cái thá gì? Não mày có vấn đề à, ở đây mà mơ tưởng thống trị khách sạn Tư Uy chắc?

Kỷ Phong không thèm để ý đến anh ta, trực tiếp cao giọng hỏi Tiết Duệ ngoài cửa: “Ông ta khi nào đến? Giục một chút, bảo ông ta mau qua đây nói cho vị này biết, tôi là ai.”

Tiết Duệ biết Kỷ Phong đang nói đến Ngụy Tư Nguyên.

Cậu ta vừa tiếp tục chặn Nhiếp Dư Thành, vừa dùng điện thoại gọi đi.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, cậu ta bật loa ngoài, nói một tiếng: “Kỷ tổng hỏi ngài đến đâu rồi.”

Một giọng nam hổn hển nhưng cực kỳ khách sáo đáp lại: “Cậu nói với Kỷ tổng, tôi đã ra khỏi thang máy rồi, đến ngay đây, mười giây nữa!”

Tiết Duệ cúp máy.

Phùng Khải Hâm trong văn phòng nghe thấy giọng nói phát ra từ điện thoại, sắc mặt khẽ biến đổi. Môi trường ồn ào khiến giọng nói đó nghe có chút không thật, nhưng vẫn cho anh ta một cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

Giây tiếp theo, cảm giác quen thuộc kỳ lạ đó đã được chứng thực. Ông chủ của khách sạn, anh họ của anh ta, Chủ tịch của Tư Uy, Ngụy Tư Nguyên, đang bước nhanh từ ngoài cửa vào văn phòng.

Tất cả mọi người đều vô cùng ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Ngụy Tư Nguyên, Kha Văn Tuyết còn không nhịn được mà khe khẽ chửi thề một câu. Hứa Mật Ngữ lặng lẽ hỏi cô ấy: Đây là ai?

Cô mới đến làm chưa lâu, vẫn chưa nhận diện hết các quản lý cấp cao của khách sạn. Nhìn khí thế xuất hiện của người này và phản ứng của những người khác, ông ta hẳn là cấp cao trong số các cấp cao.

Kha Văn Tuyết hạ thấp giọng, có chút căng thẳng nói với Hứa Mật Ngữ: “Ông ta là sếp lớn của khách sạn chúng ta, Chủ tịch Ngụy Tư Nguyên.”

Hứa Mật Ngữ lập tức mở to mắt.

Người vây xem ngoài cửa ngày càng đông. Ngay cả người ở các tầng khác cũng nghe tin mà chạy đến, hy vọng có thể xem được cao trào và kết cục của màn kịch hay này.

Ngụy Tư Nguyên bảo Phùng Khải Hâm đi đóng cửa lại trước “Cứ để nhiều người vây xem ngoài cửa như thế, còn ra thể thống gì nữa!”

Phùng Khải Hâm lập tức co cổ rụt vai đi đóng cửa, lúc đóng cửa còn không quên đuổi một đám người: “Chủ tịch đến rồi, các người còn không giải tán? To gan lớn mật rồi phải không!”

Khi thấy Nhiếp Dư Thành và Tiết Duệ ngoài cửa, anh ta nhất thời do dự. Đuổi họ đi thì có vẻ không lịch sự, để họ vào văn phòng thì chính anh ta lại thấy mất mặt.

Trong văn phòng, Ngụy Tư Nguyên đang thúc giục anh ta: “Bảo cậu đi đóng cái cửa, cậu mọc rễ ở cửa rồi à?”

Phùng Khải Hâm quyết tâm, không thèm để ý đến Nhiếp Dư Thành và Tiết Duệ nữa, tự mình đóng sầm cửa văn phòng lại.

Nhiếp Dư Thành muốn xông vào trước khi cửa đóng, nhưng Tiết Duệ như miếng cao dán dính chặt lấy anh ta, chặn đường anh ta.

Nhiếp Dư Thành bực bội không chịu nổi, bảo Tiết Duệ tránh ra. Tiết Duệ hất cằm lên, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích “tôi không tránh đấy”.

Hai người tiếp tục giằng co ngoài cửa.

Cánh cửa lớn tuy đã ngăn cách hình ảnh, nhưng không ngăn được âm thanh bên trong.

Những người ngoài cửa đều không đi. Ngay cả sếp bự nhất khách sạn cũng đã xuất hiện, chuyện hóng hớt cỡ này có lẽ cả sự nghiệp của họ cũng chưa chắc được trải qua lần thứ hai, tại sao phải đi?

Nhất định phải nghe lén tiếp chứ.

Trong văn phòng, Kỷ Phong chỉ vào Phùng Khải Hâm, nói với Ngụy Tư Nguyên: “Anh ta hỏi tôi là ai, chất vấn tại sao tôi lại có quyền quyết định ở khách sạn Tư Uy. Vậy phiền ông giải thích cho anh ta một chút, Ngụy tổng?”

Giọng điệu của anh hoàn toàn không khách sáo.

Phùng Khải Hâm nghe vậy liền bốc hỏa, anh ta không chỉ tự mình bốc hỏa mà còn muốn châm lửa cho Ngụy Tư Nguyên: “Anh hai… Tổng giám đốc Ngụy, anh không biết đâu, thằng nhãi này quá ngông cuồng, cứ như thể khách sạn Tư Uy là do hắn ta mở vậy, đơn giản là không coi anh ra gì…”

“Cậu câm miệng cho tôi!”

Lời tố cáo đầy nhiệt huyết của Phùng Khải Hâm còn chưa nói xong đã bị Ngụy Tư Nguyên quát lớn chặn lại.

“Yên lặng ở đó, ở đây không có phần cho cậu nói!” Ngụy Tư Nguyên bực bội mắng thêm một câu.

Phùng Khải Hâm bị quát đến mức mặt đầy vẻ không cam tâm: “Sao anh lại quát tôi như thế, thằng nhãi này rốt cuộc là ai mà anh lại bênh đến vậy?”

Ngụy Tư Nguyên thẳng tay tát một cái vào đầu Phùng Khải Hâm: “Bảo cậu câm miệng, bảo cậu câm miệng, tai điếc rồi phải không? Thằng nhãi này thằng nhãi nọ, lịch sự bị cậu ăn hết rồi à? Cậu ta là ai ư? Cậu ta là ông chủ của khách sạn Tinh Kỷ, và cũng sắp trở thành ông chủ mới của khách sạn Tư Uy! Khách sạn Tư Uy đang trong quá trình được thu mua, hiểu chưa?”

Phùng Khải Hâm chết lặng tại chỗ.

Không chỉ anh ta, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến đứng hình.

Ngoài văn phòng, đám đông đang áp tai vào cửa nghe lén cũng đồng loạt kêu lên kinh ngạc.

Nhiếp Dư Thành trợn tròn mắt nhìn Tiết Duệ, nội dung trong ánh mắt phong phú đến mức khó mà diễn tả trong chốc lát.

Trong văn phòng, Kha Văn Tuyết liên tục chửi thề. Doãn Hương cũng không nhịn được mà chửi theo. La Thanh Bình thì mắt trợn to như mắt bò.

Hứa Mật Ngữ còn kinh ngạc đến mức da đầu tê dại.

Trước đây khi nhờ Kỷ Phong giúp đỡ, cô chỉ nghĩ Kỷ Phong là khách VIP ở tầng thượng, có thể nói chuyện được với quản lý cấp cao của khách sạn. Nhưng cô không thể nào ngờ rằng, anh lại là người có thể nói chuyện trực tiếp với Chủ tịch. Không, phải là anh nói, Chủ tịch lắng nghe.

Cảm xúc vẫn còn đang chấn động trong sự kinh ngạc, khiến phản ứng cũng trở nên chậm hơn một nhịp so với bình thường.

Cô có chút ngây người nhìn Chủ tịch Ngụy Tư Nguyên vừa cúi đầu vừa khom lưng xin lỗi Kỷ Phong: “Xin lỗi cậu, Kỷ tổng, thật sự vô cùng xin lỗi! Chuyện này vốn dĩ nên được thông báo long trọng trong đại hội, để cậu tiếp quản khách sạn Tư Uy một cách vẻ vang, không ngờ bây giờ lại phải nói ra trong hoàn cảnh này, thật sự là có lỗi với cậu quá!”

Nói rồi ông ta lại giơ tay đánh mạnh vào đầu Phùng Khải Hâm một cái, nói với Kỷ Phong: “Thằng khốn này là em họ tôi, không hiểu chuyện. Cậu yên tâm, lúc tôi đi sẽ mang nó đi cùng, tuyệt đối không để nó ở lại gây rối thêm phiền cho cậu!”

Dừng một chút, ông ta lại cười làm lành: “Vậy Kỷ tổng, cậu cứ làm việc của anh, đợi cậu chốt xong văn kiện, chúng ta sẽ tổ chức lễ bàn giao. Cái của nợ này, tôi xin phép mang đi trước!” Nói rồi ông ta lại đá Phùng Khải Hâm một cái, quát anh ta “Còn đứng ngây ra đó làm gì, tuổi không còn nhỏ mà trong đầu không có não, sợ chưa gây đủ phiền cho Kỷ tổng hay sao? Còn không mau cút đi!”

Phùng Khải Hâm vừa ôm đầu vừa xoa mông. Anh ta vạn lần không ngờ người anh họ Chủ tịch đến đây không phải để chống lưng cho anh ta, mà là đến để cùng anh ta khúm núm.

Vẻ vênh váo lúc nãy của anh ta giờ đã cho chó ăn hết, anh ta vừa ôm đầu xoa mông vừa bước nhanh về phía cửa, trông có vẻ như sắp hồn bay phách lạc.

Ngay khi tay anh ta sắp chạm vào cửa, Kỷ Phong lại lên tiếng gọi anh ta và Ngụy Tư Nguyên lại.

“Ngụy tổng, hai người đợi đã.”

Tim Phùng Khải Hâm thót một cái, dừng bước.

Ngụy Tư Nguyên cũng dừng lại, tươi cười hỏi: “Kỷ tổng, còn có chuyện gì, cậu cứ nói?”

Kỷ Phong nhìn ông ta. Lão già này đúng là hay đổ mồ hôi, mới một lúc mà trán đã lại đẫm mồ hôi.

Anh tiện tay rút một tờ khăn giấy từ bàn làm việc của Phùng Khải Hâm, đưa cho Ngụy Tư Nguyên lau mồ hôi.

Sau đó, anh chỉ về phía Hứa Mật Ngữ, nói với Ngụy Tư Nguyên: “Cô ấy tên là Hứa Mật Ngữ, nghe nói cô ấy đã gửi cho ông một email tố cáo.” Dừng một lát, anh nhướng mày hỏi “Email đó, ông đã xem chưa?”

Nghe câu hỏi của Kỷ Phong, cả Hứa Mật Ngữ và Ngụy Tư Nguyên đều sững sờ.

Hứa Mật Ngữ mở to mắt nhìn Kỷ Phong, tim không khỏi đập thình thịch.

Anh hình như, muốn đòi lại công bằng cho email tố cáo của cô.

Mồ hôi trên trán cả vầng trán.Ngụy Tư Nguyên vừa lau khô lại lập tức rịn ra, ướt đẫm

Nhưng ông ta lại cười một cách rất thản nhiên.

“Mấy ngày nay quả thực có hơi bận…”

Lời nói được một nửa, nửa còn lại là ý tại ngôn ngoại: Cho nên chưa kịp xem.

Kỷ Phong rất dứt khoát: “Vậy thì bây giờ xem đi.”

Ngụy Tư Nguyên không ngờ Kỷ Phong không cho một chút đường lui nào, đành phải nói thật: “…Thực ra sáng nay tôi đã xem rồi.”

Kỷ Phong nhướng mày: “Nếu đã xem rồi, vậy không định xử lý một chút sao?”

Ngụy Tư Nguyên khẽ thở dài, xem ra không trốn được nữa, đành hỏi: “Kỷ tổng muốn tôi làm thế nào?”

Kỷ Phong không trả lời ông ta, mà quay sang nhìn Hứa Mật Ngữ, ngoắc tay với cô: “Lại đây, cô tự nói cho họ biết, cô muốn một lời giải thích như thế nào.”

Dù đã lờ mờ đoán được Kỷ Phong đang làm gì, nhưng khi bị anh trực tiếp điểm danh, tim Hứa Mật Ngữ vẫn không khỏi đập mạnh hơn.

Cô bước lại gần Kỷ Phong, đứng đối diện với Ngụy Tư Nguyên, bắt đầu suy tính.

Yêu cầu ban đầu của cô là hy vọng khách sạn có thể thay đổi vị trí Giám đốc bộ phận buồng phòng của Phùng Khải Hâm. Nhưng bây giờ xem ra, yêu cầu này không cần phải nêu ra nữa, vì Kỷ Phong sắp tiếp quản Tư Uy, Phùng Khải Hâm sẽ đi cùng Ngụy Tư Nguyên.

Vậy nên yêu cầu hiện tại của cô là—

“Tôi muốn anh ta phải xin lỗi từng nhân viên phục vụ thuộc tầng executive” Hứa Mật Ngữ giơ tay chỉ về phía Phùng Khải Hâm đang đứng sau lưng Ngụy Tư Nguyên, nói rành rọt từng chữ “Chúng tôi là nhân viên phục vụ, không phải người đi tiếp rượu, anh ta không tôn trọng chúng tôi, vì vậy anh ta phải đích thân, trịnh trọng xin lỗi từng người một.”

Chưa đợi Ngụy Tư Nguyên lên tiếng, Phùng Khải Hâm đã lập tức từ chối: “Không thể nào! Chẳng qua chỉ là ăn một bữa cơm xã giao thôi mà, đây không phải là chuyện rất bình thường sao? Có cần cô phải làm ra vẻ tam trinh cửu liệt, nâng cao quan điểm thế không?”

Anh ta vừa dứt lời, Kỷ Phong đã không thèm để ý.

Kỷ Phong quay đầu, tập trung nhìn Hứa Mật Ngữ hỏi: “Ngoài xin lỗi ra, có cần kiện anh ta tội quấy rối t*nh d*c không?”

Hứa Mật Ngữ lập tức nghĩ đến đoạn ghi âm làm bằng chứng, ngoài những lời chuốc rượu dung tục của Phùng Khải Hâm và đám đàn ông, còn có mấy cô gái ngốc nghếch hùa theo. Nếu thực sự kiện, mấy cô gái này sẽ bị lôi ra nói là đôi bên tình nguyện, làm ầm lên ngược lại sẽ ảnh hưởng đến danh dự của họ. Cho nên quả thực là không tiện để kiện.

Cô uyển chuyển nhìn Kỷ Phong một cái — không phải không muốn kiện anh ta, mà là không tiện kiện.

Kỷ Phong dường như hiểu được ý trong mắt cô, cũng đáp lại cô bằng một ánh nhìn.

Và Hứa Mật Ngữ cũng đọc được ánh nhìn của Kỷ Phong — cũng không thể nói thẳng ra như vậy, vẫn phải dọa anh ta một phen.

Sau một màn trao đổi ánh mắt nhanh như chớp, Hứa Mật Ngữ lên tiếng, dõng dạc trả lời Kỷ Phong: “Nếu anh ta chịu xin lỗi chúng tôi, chúng tôi có thể cân nhắc lùi một bước không kiện anh ta. Nhưng nếu anh ta không chịu xin lỗi, chúng tôi nhất định sẽ đi theo con đường pháp luật để đòi lại công bằng.”

Hứa Mật Ngữ vừa nói xong, Kỷ Phong khẽ nhướng mày một cách gần như không thể nhận thấy. Đó là sự tán thưởng dành cho phản ứng nhanh nhạy, có thể lĩnh hội chính xác ý đồ của anh.

Phùng Khải Hâm đứng bên cạnh nghe mà sốt ruột, cầu cứu Ngụy Tư Nguyên: “Anh hai…”

Ngụy Tư Nguyên bảo anh ta câm miệng, rồi lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán, nhỏ nhẹ thương lượng với Kỷ Phong: “Kỷ tổng cậu xem, chẳng qua chỉ là một đám nhân viên phục vụ thôi mà, cậu nể mặt tôi một lần, lần này giơ cao đánh khẽ tha cho nó một phen đi, nói gì thì nó cũng là em họ ruột của tôi…”

Kỷ Phong khẽ nheo mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu nhàn nhạt: “Chỉ là một đám nhân viên phục vụ thôi sao?” Anh giơ tay quét một lượt về phía Kha Văn Tuyết, Doãn Hương, La Thanh Bình đang đứng sau lưng, nói với Ngụy Tư Nguyên “Nhưng nếu hôm nay em họ của ông không xin lỗi, những nhân viên phục vụ này sẽ không vui; họ không vui thì làm việc sẽ không có tâm, như vậy sẽ làm cho trải nghiệm lưu trú của khách hàng bị giảm sút nghiêm trọng.” Sau một hồi suy luận, anh đưa ra kết luận cuối cùng, “Thôi vậy, một thương vụ mua bán khách sạn làm trải nghiệm của khách hàng tệ như vậy, làm tiếp chỉ có lỗ vốn. Cho nên Ngụy tổng, khách sạn này của ông tôi không mua nữa nhé.”

Anh nói nhẹ như mây bay gió thoảng, nhưng Ngụy Tư Nguyên nghe mà tim đập chân run.

Ông ta không thương lượng gì nữa, lập tức quay người lại, đá mạnh một cú vào người Phùng Khải Hâm, khiến anh ta loạng choạng.

“Còn đứng ngây ra đó, đi xin lỗi đi!”

Phùng Khải Hâm trăm ngàn lần không tình nguyện, nhưng khi thấy ánh mắt cảnh cáo hung tợn của Ngụy Tư Nguyên, cuối cùng cũng nhận ra mình đã cùng đường mạt lộ, không còn ai cứu vãn. Anh ta đành phải làm theo.

Anh ta lê bước đến trước mặt Hứa Mật Ngữ, nghiến răng đến sắp chảy máu, cơ mặt co giật, nói một tiếng: “Xin lỗi”.

Lại lê bước đến chỗ Kha Văn Tuyết và những người khác, lần lượt mở miệng xin lỗi họ.

Tất cả những người được xin lỗi đều không khỏi có chút phấn khích. Họ đã sớm ấm ức chuyện đi tiếp rượu, chỉ là vì sợ hãi uy quyền của Phùng Khải Hâm mà không dám phản kháng. Họ không ngờ trong đời này lại có lúc nỗi oan ức mình phải chịu được rửa sạch, họ lại có thể được nghe Phùng Khải Hâm đích thân xin lỗi.

Mọi người đều vui mừng khôn xiết, nếu không phải vì ông chủ mới đang có mặt, họ thật sự muốn lao đến ôm chầm lấy Hứa Mật Ngữ.

Phùng Khải Hâm xin lỗi xong, Ngụy Tư Nguyên không muốn nán lại thêm một giây nào trong vở kịch này nữa, lập tức lôi anh ta đi.

Kỷ Phong sau đó cũng rời đi, còn đi một cách vô cùng phóng khoáng và có khí chất.

Anh đút hai tay vào túi quần, cằm hơi hất lên, mắt không nhìn ngang liếc dọc, cực kỳ không coi ai ra gì, cũng chẳng thèm nhìn Hứa Mật Ngữ, cứ thế ưỡn thẳng người, sải bước lớn ra khỏi văn phòng.

Khi đi ngang qua Nhiếp Dư Thành vẫn đang bị Tiết Duệ chặn ngoài cửa, anh nhìn cũng không thèm nhìn một cái, lướt qua như lướt qua không khí.

Tiết Duệ nhìn bóng lưng Kỷ Phong, nhìn anh bước đi với dáng vẻ lạnh lùng không coi ai ra gì.

Tiết Duệ tha cho Nhiếp Dư Thành, nhấc chân chạy theo Kỷ Phong.

Nhưng khi Kỷ Phong vừa rẽ qua góc khuất, khuất khỏi tầm mắt của đám người phía sau, anh đột ngột dừng bước, quay đầu lại, hỏi Tiết Duệ: “Cậu đi theo làm gì?”

“??” Tiết Duệ sững sờ một lúc.

Chứ sao nữa… cậu ta không đi theo, thì nên đi làm gì??

“Quay lại đưa cô ta lên tầng thượng nấu cơm cho tôi” Kỷ Phong bực bội dặn dò, rồi lại thúc giục “Nhanh lên, mấy giờ rồi, muốn để tôi chết đói à?”

“…” Hóa ra không cho cậu ta đi theo là để cậu ta đi giục cơm.

Tiết Duệ không khỏi cảm thấy có chút buồn cười. Vừa rồi người này rõ ràng bước đi với dáng vẻ lạnh lùng không coi ai ra gì, phóng khoáng biết bao, hóa ra tất cả chỉ là làm màu ra vẻ, chẳng phải vừa đến chỗ người khác không thấy là lập tức bắt đầu giục cơm đó sao.

Khi Tiết Duệ quay lại tìm Hứa Mật Ngữ, Hứa Mật Ngữ đang bị các nhân viên phục vụ tầng executive vây quanh.

Họ líu ríu nói chuyện, vừa phấn khích vừa vui vẻ.

Dù có hơi không nỡ cắt ngang họ, nhưng nghĩ đến sự khó chiều của Kỷ Phong, cậu ta vẫn lên tiếng gọi Hứa Mật Ngữ, bảo cô ra ngoài một lát.

Ánh mắt Hứa Mật Ngữ vừa chạm vào cậu ta, cô liền lập tức nhớ ra mình còn một công việc bán thời gian lương cao — cô phải mau chóng đi nấu cơm cho Kỷ Phong, người đàn ông vừa mới chống lưng cho mình.

Cũng là ông chủ tương lai của cô.

Nghĩ đến thân phận mới vừa được tiết lộ này, Hứa Mật Ngữ bất giác nảy sinh lòng cung kính, lập tức hành động đi ra ngoài văn phòng.

Kỷ Phong vốn đã là khách quý trên tầng thượng, nay lại thêm thân phận ông chủ mới, cho cô mười lá gan cũng không dám chậm trễ.

Lúc đi ra cửa, cô nhìn thấy Nhiếp Dư Thành.

Cô thấy anh ta nhìn mình với vẻ muốn nói lại thôi, trong ánh mắt anh ta lại còn có chút đau đớn như thể vẫn còn tình cũ với cô.

Anh ta lại quay lại làm gì? Là để giúp vợ mình đến hỏi tội, hay là để giải thích rửa oan cho hành vi hoang đường của vợ anh ta? Hay là đến để giúp cô cầu tình với Phùng Khải Hâm, nhưng lại chứng kiến một màn chuyển giao quyền lực, khiến lời cầu tình của anh ta không có đất dụng võ?

Hứa Mật Ngữ không muốn phân định lý do Nhiếp Dư Thành xuất hiện lần nữa, điều đó đối với cô và anh ta đều đã là chuyện không còn ý nghĩa.

Thế là khi đi lướt qua Nhiếp Dư Thành, mắt cô nhìn thẳng về phía trước, cũng giống như Kỷ Phong lúc nãy, nhìn cũng không thèm nhìn anh ta.

Tiết Duệ bước theo sau Hứa Mật Ngữ.

Cậu ta thấy rõ ràng lúc Hứa Mật Ngữ phớt lờ chồng cũ và lướt qua anh ta, người chồng cũ đó đã bị cô bỏ lại phía sau một cách thất thểu não nề như thế nào.

Cậu ta cảm thấy khoảnh khắc này của Hứa Mật Ngữ, có chút ngầu.

Hứa Mật Ngữ rất tận tâm nấu cho Kỷ Phong một bữa tối thịnh soạn.

Kỷ Phong miệng thì bực bội lẩm bẩm “đói quá bữa rồi”, nhưng khi ăn thật thì lại chẳng hề nương tay, riêng cơm đã ăn hết ba bát, còn quét sạch mấy đĩa thức ăn thường ngày như một cơn lốc.

Lúc anh đặt đũa xuống, thậm chí còn ợ một tiếng mà cả đời này anh chưa từng ợ trước mặt người khác — anh luôn cho rằng ợ hơi trước mặt mọi người cũng có tính chất giống như đánh rắm nơi công cộng, đều vô cùng phá vỡ sự hoàn mỹ, cho nên anh từ trước đến nay thà nhịn chết cũng tuyệt đối không để chúng thoát ra khỏi cơ thể.

Nhưng tối nay anh thực sự quá no, no đến mức anh có thể xem nhẹ sinh tử, không còn kìm nén được cơn ợ nữa.

Nhưng sau khi ợ xong, anh sững người một lúc rồi cảm thấy mình không còn hoàn mỹ nữa, nhất thời có chút muốn nổi cáu. Đều tại Hứa Mật Ngữ, hại anh ăn no đến thế!

Lúc này, anh nghe thấy Hứa Mật Ngữ trịnh trọng cảm ơn mình: “Kỷ tổng, cảm ơn anh vì tất cả những gì đã làm hôm nay, cảm ơn anh đã chịu bảo vệ cho mỗi một nhân viên phục vụ cấp thấp nhất, hành động của anh khiến chúng tôi cảm thấy rất có tôn nghiêm, cũng khiến chúng tôi cảm thấy công việc của mình rất quan trọng!”

Hứa Mật Ngữ nói xong liền cúi người chào Kỷ Phong.

Kỷ Phong vẫn còn chút muốn nổi cáu, bèn bực bội nói: “Hứa Mật Ngữ, cô nghe cho rõ đây, chỉ cần tôi tìm được một đầu bếp giỏi có thể thay thế cô nấu cơm, hôm nay tôi cũng sẽ không đứng ra giúp cô. Cô hiểu ý của tôi không?”

Hứa Mật Ngữ suy nghĩ một lúc, ngẫm nghĩ, rồi trả lời: “…Hình như là hiểu. Ý anh là, anh chỉ vì không muốn mất đi một người nấu cơm, nên vừa rồi mới đứng ra nói giúp tôi.”

Kỷ Phong nhướng mày: “Cũng khá có tự giác đấy. Biết là tốt rồi.”

Hứa Mật Ngữ đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, đổi giọng: “Nhưng dù anh không đứng ra, tôi thực sự bị sa thải, thì thực ra đối với anh cũng chẳng sao cả, vì anh có thể trực tiếp thuê tôi làm đầu bếp toàn thời gian mà.”

“…” Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ, suýt nữa thì nghẹn lời.

Giây tiếp theo, anh lớn tiếng quát Hứa Mật Ngữ: “Ra ngoài!”

Hứa Mật Ngữ cúi người chào, nói một tiếng “Tạm biệt Kỷ tổng”, rồi thực sự đi ra ngoài… tiện thể rời đi luôn.

“…………”

Kỷ Phong luôn cảm thấy cơn cáu giận nho nhỏ chưa được xả ra dường như càng nhiều hơn, nhịn đến mức khiến anh có chút khó chịu.

Tiết Duệ đứng bên cạnh cố gắng nín cười.

Ánh mắt Kỷ Phong sắc lạnh quét qua cậu ta, Tiết Duệ lập tức nuốt nụ cười vào trong, trở nên ngoan ngoãn.

Cậu ta suy nghĩ một lúc, hỏi Kỷ Phong: “Sếp, vừa rồi anh chạy đến đó bênh vực cho chị Mật Ngữ, thật sự chỉ là để giữ lại một đầu bếp tạm thời thôi ạ?”

Kỷ Phong liếc cậu ta một cái, như đang liếc một tên ngốc: “Chứ sao nữa? Nếu tôi không phải vì muốn giữ cô ta lại nấu cơm cho tôi, chẳng lẽ là vì bản thân cô ta à? Cậu thấy là cậu điên rồi hay là tôi điên rồi?”

Tiết Duệ mím môi không dám nhiều lời. Sau đó cậu ta không nhịn được lại hỏi một câu: “Còn nữa ạ sếp, chuyện anh sắp tiếp quản khách sạn Tư Uy trở thành ông chủ mới, trước đây tôi hỏi anh khi nào công bố chính thức, anh nói chưa phải lúc, phải đợi thêm; kết quả hôm nay sao anh lại công bố đột ngột thế ạ?”

Kỷ Phong bực bội nhướng mày: “Cậu sẽ không nghĩ rằng tôi làm vậy là để giúp người phụ nữ đó giữ được việc chứ?”

Tiết Duệ nghĩ, chẳng phải là có chút nghĩ như vậy sao…

“Không liên quan đến cô ta, chỉ đơn thuần là cảm thấy thời cơ đã đến thôi.” Kỷ Phong trả lời với vẻ chắc như đinh đóng cột.

“Nhưng trước đây anh rõ ràng đã nói, phải đợi thêm nữa, không thể công bố nhanh như vậy, vì thời gian càng lâu, vấn đề lộ ra càng nhiều, càng dễ ép giá…” Tiết Duệ giống như một cỗ máy không cảm xúc giúp tổng tài nhớ lại những gì đã nói.

“Bây giờ tôi thấy vấn đề đã xuất hiện đủ nhiều rồi được chưa? Chỉ riêng chuyện hôm nay đã đủ để tôi ép giá Ngụy Tư Nguyên sát ván!” Kỷ Phong trầm mặt lạnh lùng trả lời. Dường như những lời nói có chút mâu thuẫn với trước đây cũng không thể nào làm anh mất mặt.

“Nhưng anh còn nói…”

“Cậu có phải không muốn làm nữa không?” Kỷ Phong trừng mắt nhìn Tiết Duệ, cắt ngang lời cậu ta, hỏi với vẻ mặt đằng đằng sát khí.

Tiết Duệ lập tức đổi giọng: “Bất kể anh còn nói gì nữa, thì anh nói gì, chính là cái đó!”

Anh nói thời cơ đến rồi, thì chính là đến rồi.

Anh nói vấn đề đủ nhiều rồi, thì chính là đủ nhiều rồi.

Anh nói có thể ép giá sát ván rồi, thì chính là sắp moi rỗng túi của Ngụy Tư Nguyên rồi.

Ai bảo anh là sếp chứ?

Sau khi Hứa Mật Ngữ trở về ký túc xá, cuối cùng cô cũng có không gian riêng để yên tĩnh suy nghĩ.

Những chuyện xảy ra vào lúc chiều tối có quá nhiều bước ngoặt, lượng thông tin quá lớn, đến bây giờ cô mới có thể sắp xếp lại và bình ổn được sự thay đổi cảm xúc như đi tàu lượn siêu tốc đó.

Suýt nữa thì cô đã nghĩ lần này mình chắc chắn phải đi rồi, kết quả lại là Kỷ Phong đã giữ cô lại.

Và việc anh ở lại tầng thượng bấy lâu nay, hóa ra là để điều tra về khách sạn Tư Uy.

Hóa ra anh là ông chủ lớn của chuỗi khách sạn Tinh Kỷ, hóa ra anh cũng sắp trở thành ông chủ mới của khách sạn Tư Uy.

Trước đây cô cũng biết đến khách sạn Tinh Kỷ, vì nó là một hình mẫu tiêu biểu trong số các khách sạn năm sao. Nhưng cô chưa bao giờ biết ông chủ của khách sạn Tinh Kỷ là ai, vì chưa bao giờ nghĩ đến việc tìm hiểu thông tin về các khách sạn khác.

Bây giờ nghĩ lại, việc Kỷ Phong thu mua khách sạn Tư Uy dường như cũng có dấu vết để lại — ban đầu, tài sản anh thu mua từ Prayuth ở Thái Lan, thực chất chính là một khách sạn ở địa phương. Anh ngay cả khách sạn ở nước ngoài cũng thu mua, huống chi là trong nước. Chỉ là lúc đó cô không liên tưởng nhiều cũng không muốn tìm hiểu nhiều, chỉ muốn sống qua ngày đoạn tháng.

Nhưng bây giờ cô muốn tìm hiểu nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn.

Cô bắt đầu lên mạng tìm kiếm, làm thế nào để có thể tìm hiểu về ông chủ của một công ty?

Rất nhanh cô đã tìm thấy câu trả lời.

Hóa ra có thể thông qua một phần mềm tra cứu thông tin doanh nghiệp để tìm hiểu.

Cô tải phần mềm đó về, nhập tên khách sạn Tinh Kỷ.

Ngay lập tức cô đã thấy tên của Kỷ Phong, cũng thấy dưới cái tên này, tỏa ra rất nhiều ngành nghề.

Cô vừa xem vừa tìm hiểu, mạng lưới kinh doanh tỏa ra xung quanh hai chữ Kỷ Phong, bản đồ thương mại như một tấm lưới này khiến cô càng cảm thấy mình và anh không ở cùng một chiều không gian.

Sau khi thoát khỏi phần mềm, Hứa Mật Ngữ suy nghĩ một lúc, lại dùng từ khóa Kỷ Phong và khách sạn Tinh Kỷ để tìm kiếm tin tức.

Sau đó cô phát hiện, Kỷ Phong thực sự rất kín tiếng, trong các bản tin cô tìm được, Kỷ Phong chưa từng xuất hiện, đều là Phó tổng giám đốc hoặc người phát ngôn của bộ phận quan hệ công chúng dưới quyền anh đứng ra trả lời phỏng vấn.

Cô đọc hết tất cả các tin tức liên quan đến Kỷ Phong và khách sạn Tinh Kỷ. Sau đó từ những thông tin phỏng vấn của Phó tổng hoặc người phát ngôn, cô dần dần ghép lại thành một bức tranh toàn cảnh  — Kỷ Phong dự định thống lĩnh ngành khách sạn trong khu vực, sau khi anh thu mua các khách sạn năm sao có tiềm năng phát triển trong khu vực và sáp nhập tốt với Tinh Kỷ, anh sẽ đưa tập đoàn khách sạn lên sàn chứng khoán.

Hứa Mật Ngữ tiêu hóa bản kế hoạch sự nghiệp này của Kỷ Phong và nghĩ, anh không phải là một vẻ ngoài đẹp đẽ chỉ biết mỉa mai và ghét bỏ.

Anh thật sự rất lợi hại.

 

 

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...