83, Chiêm nghiệm ở Dạ Ngộ
Hôm đó tan làm, Hứa Mật Ngữ hiếm khi không tăng ca, cô bắt taxi thẳng đến quán bar Dạ Ngộ. Vừa hay mấy hôm trước Lý Kiều Kỳ đã hẹn cô.
Lý Kiều Kỳ nghe Tiết Duệ kể rằng Hứa Mật Ngữ và Kỷ Phong yêu nhau nhanh như chớp rồi lại chia tay cũng nhanh như chớp, cảm thấy chắc hẳn Hứa Mật Ngữ đã dồn nén rất nhiều tâm sự trong lòng.
Thế là cô ấy hẹn Hứa Mật Ngữ đến, muốn khơi ra những lời trong lòng cô. Cô ấy nói với Hứa Mật Ngữ: “Tối nay chúng ta cứ uống thả ga, trò chuyện cho đã. Ở đây có phòng nghỉ riêng của tớ, lỡ mà say bí tỉ thì tối nay chúng ta ngủ luôn trong phòng nghỉ.”
Hứa Mật Ngữ cười gật đầu nói được.
“Thật ra lúc nghe Tiết Duệ nói cậu và Kỷ Phong ở bên nhau, tớ chẳng thấy ngạc nhiên chút nào.”
Lý Kiều Kỳ ngồi cùng Hứa Mật Ngữ trước quầy bar, vắt chân, lắc ly whisky đá, nghiêng đầu nhìn Hứa Mật Ngữ nói: “Từ lần đầu tiên hai người đến chỗ tớ, hễ hai người đứng chung một khung hình là ánh mắt của Kỷ Phong chưa bao giờ rời khỏi mặt cậu. Chỉ là lúc đó cả hai đều thú vị, cậu thì như đang cố gắng nói với bản thân rằng mình không thể thích anh ta, còn anh ta cũng cố gắng nói với bản thân rằng mình không nên thích cậu. Kết quả là càng tự đặt ra lệnh cấm ‘không được’, hai người lại càng không thể cưỡng lại sức hút của đối phương.”
Hứa Mật Ngữ nghe lời Lý Kiều Kỳ, thầm nghĩ, thì ra người ngoài cuộc đã sớm nhìn thấu con sóng ngầm mãnh liệt giữa cô và Kỷ Phong.
“Tuy nhiên, nghe tin hai người chia tay nhanh vậy, tớ thoáng có chút kinh ngạc, nhưng nghĩ kỹ lại thì hình như cũng không ngạc nhiên lắm. Thấy kinh ngạc là vì cảm thấy hai người thật lòng thích nhau; còn không kinh ngạc, là vì cảm thấy trong mối tình này, cậu sẽ là người mệt mỏi hơn.”
Hứa Mật Ngữ lặng lẽ nhìn Lý Kiều Kỳ. Cô nghĩ sao người phụ nữ này lại có thể hiểu rõ cô, hiểu rõ phụ nữ, và hiểu rõ bản tính con người trong tình yêu đến thế.
Lý Kiều Kỳ nâng ly nhẹ nhàng chạm vào ly của Hứa Mật Ngữ: “Chúc mừng hai người đã từng ở bên nhau.” Lại chạm một lần nữa, “Chúc mừng hai người đã chia tay; và, đã từng yêu.”
Hứa Mật Ngữ bật cười, ngửa cổ uống cạn ly rượu.
“Giờ có muốn tâm sự với tớ về mối tình này của cậu không? Và tại sao cậu lại muốn chia tay?” Lý Kiều Kỳ hỏi Hứa Mật Ngữ.
Lý do Hứa Mật Ngữ và Kỷ Phong muốn chia tay, Lý Kiều Kỳ chưa chắc đã không đoán ra, chỉ là cô ấy cảm thấy, Hứa Mật Ngữ cần một cơ hội để tự mình nói ra cho hả dạ.
Hứa Mật Ngữ lặng lẽ nhìn ly rượu trong tay, nhìn những viên đá dần tan trong chất lỏng màu vàng nhạt. Vị rượu đang được pha loãng, giống như nỗi buồn của cô lúc mới quyết định chia tay, đến hôm nay cũng đang dần được pha loãng đi.
Pha loãng đến mức bây giờ dường như cô đã có thể đối diện với nó, cô hẳn đã có thể bình tĩnh kể lại mọi chuyện.
Cô đặt ly rượu xuống, quay sang nhìn Lý Kiều Kỳ, kể lại toàn bộ quá trình cô và Kỷ Phong ở bên nhau, những việc họ cùng làm, khoảng cách giữa họ, và cảm nhận của cô trong mối quan hệ này.
Cô nói với Lý Kiều Kỳ, là do cô đã chọn sai thời điểm để ở bên Kỷ Phong, đây là điều cô đã nghĩ thông suốt sau khi quyết tâm chia tay.
Họ không nên ở bên nhau khi cô còn quá nhỏ bé và hèn mọn. Có lẽ khi cô đủ xuất sắc, đủ tự tin rồi mới đồng ý ở bên anh, thì tình yêu của họ sẽ trở nên ung dung và hạnh phúc hơn nhiều.
“Vớ vẩn.” Lý Kiều Kỳ thẳng thừng phản bác Hứa Mật Ngữ “Tình yêu cái thứ quái quỷ này, đến thì đến thôi, làm gì có chuyện đến lượt cậu chọn thời điểm thích hợp? Thứ mà chọn được thời điểm thì không gọi là tình yêu nữa.”
Dừng một chút, Lý Kiều Kỳ lắc ly rượu rồi tổng kết thay cho Hứa Mật Ngữ: “Cho nên, nói tóm lại, lý do cuối cùng cậu quyết định chia tay Kỷ Phong, thực ra là vì cậu không có cảm giác an toàn trong mối tình này. Mà việc cậu không có cảm giác an toàn, lại bắt nguồn từ việc cậu không đủ tự tin. Hay nói thẳng ra là, trước mặt Kỷ Phong và những người xung quanh anh ta, cậu cảm thấy tự ti, đúng không?”
Hứa Mật Ngữ khó xử gật gật đầu.
Lý Kiều Kỳ bật cười “ha” một tiếng: “Hứa Mật Ngữ à Hứa Mật Ngữ, cậu ba mươi mốt tuổi rồi, không phải cô bé con nữa, có thể yêu đương với đàn ông thì nên tranh thủ từng giây từng phút mà yêu đi, hơi đâu mà quan tâm đến tự tin hay tự ti chứ? Cậu nghe tớ khuyên một câu này, thật ra có những lúc là do cậu nghĩ quá nhiều. Cậu đã khắc sâu cái chuyện khoảng cách giữa cậu và Kỷ Phong quá lớn vào tận xương tủy rồi, lúc nào cũng nghĩ, cũng ngẫm, càng nghĩ càng ngẫm lại càng khẳng định mình không xứng với anh ta. Sau đó thì sao, tên trai thẳng thần kinh thô Kỷ Phong không biết cậu rốt cuộc đang nghĩ gì, anh ta cứ theo logic của mình mà làm những việc anh ta cho là tốt cho cậu, kết quả là dù anh ta làm gì, trong mắt cậu cũng đều như đang chứng thực rằng cậu không xứng với anh ta, và anh ta cũng để tâm đến việc cậu từng có một đời chồng. Hứa Mật Ngữ à Hứa Mật Ngữ, cậu đang dùng sự thiếu tự tin của mình để giày vò chính mình đấy, thật ra Kỷ Phong hẳn là rất thích cậu.”
Hứa Mật Ngữ đã nghe lọt tai những lời của Lý Kiều Kỳ. Cô biết Lý Kiều Kỳ nói rất đúng.
Lý lẽ thì cô hiểu, chỉ là sự thật khách quan vẫn là sự thật khách quan…
“Dù tớ có tự tin hay không, thì tớ đúng là không xứng với anh ấy. Tó đã ly hôn, lớn tuổi rồi không còn là cô gái trẻ, gia đình lại rất tệ, sự nghiệp, tiền bạc, mối quan hệ, môi trường sống vân vân, tất cả đều có một trời một vực với anh ấy.”
Lý Kiều Kỳ lắc đầu: “Ly hôn thì đã sao? Thời đại nào rồi mà ly hôn còn phải chịu lép vế à? Tớ thấy cũng chỉ có mình cậu lúc nào cũng nghĩ vậy thôi. Với lại cậu yêu điều kiện của Kỷ Phong, hay là yêu con người anh ta? Nếu cậu yêu điều kiện của anh ta thì mới nên có nhiều băn khoăn như thế, còn nếu cậu chỉ yêu con người anh ta, thì cứ mặc sức mà yêu đi, nghĩ nhiều thế làm gì?”
Hứa Mật Ngữ nhìn người phụ nữ sống thông suốt trước mắt, cô có phần bị những lời của Lý Kiều Kỳ làm cho trấn tĩnh. Sau khi tiêu hóa một lúc, cô tiếp tục nói ra những phiền não và nghi hoặc của mình.
“Còn nữa, mỗi khi anh ấy tặng tớ những món quà rất đắt tiền, tớ lại bất giác nghĩ rằng, những thứ đó thực ra cũng là bằng chứng cho khoảng cách khổng lồ giữa tớ và anh ấy. Cho nên anh ấy tặng quà càng đắt, lúc nhận lòng tớ lại càng cảm thấy có chút buồn.”
Lý Kiều Kỳ trợn mắt lên trời: “Trời đất ơi, cậu bị người nhà thao túng tâm lý đến mức dễ tự ti vậy à? Lối suy nghĩ này của cậu là không đúng đâu nhé, lối suy nghĩ đúng đắn phải là thế này: Đàn ông tặng cậu quà đắt tiền, chứng tỏ trong lòng anh ta, chỉ có thứ tốt nhất mới xứng với cậu. Nếu một người đàn ông rõ ràng có thể tặng cậu quà đắt tiền nhưng lại chỉ tặng cậu thứ rẻ tiền, điều đó không có nghĩa là anh ta biết sống, hay bình đẳng với cậu, mà chỉ có nghĩa là trong lòng anh ta cậu chỉ đáng giá bằng món đồ rẻ tiền đó thôi. Cho nên khi đàn ông tặng cậu quà đắt giá, cậu phải học cách thản nhiên chấp nhận, phải tự tin nói với mình rằng, cậu xứng đáng được anh ta trân trọng như thế!”
Hứa Mật Ngữ nghe như thể một cánh cửa sổ mới vừa được mở ra trong tâm hồn, qua cánh cửa đó cô dường như lại thấy một thế giới mới.
Thì ra giá trị của món quà được tặng, thực chất là phản chiếu sức nặng của cô trong lòng anh, chứ không phải để nhấn mạnh khoảng cách giữa họ.
“Cho nên là” Lý Kiều Kỳ gõ lên quầy bar, ra hiệu cho nhân viên phục vụ đổi hai ly rượu mới, rồi đưa một ly cho Hứa Mật Ngữ, thay cho ly whisky đã bị đá làm cho nhạt đi “Dẹp cái tâm lý tự ti của cậu đi, tự tin lên một chút nào. Chỉ cần cậu giữ được sự lương thiện, dẻo dai, và nụ cười đẹp tuyệt trần của mình, vừa có thể tự nuôi sống bản thân, vừa có thể giúp đỡ người khác một cách phù hợp, có thể mang lại niềm vui cho người xung quanh, thì cậu chính là một người có năng lực và ưu tú.”
Lý Kiều Kỳ uống một ngụm rượu, thấm giọng, rồi nói tiếp: “Thật ra ở cái điểm mang lại niềm vui cho người xung quanh ấy, Kỷ Phong không bằng cậu đâu, anh ta chỉ có tiền thôi; ngoài tiền ra, anh ta chỉ có bộ mặt lạnh lùng cao ngạo, chẳng mang lại niềm vui gì cho người xung quanh cả, chỉ mang lại áp lực thôi. Nhưng cậu thì khác, cậu thấu tình đạt lý, quan tâm đến cảm xúc của người khác, có nụ cười mang sức mạnh chữa lành, những đặc điểm này của cậu đủ để khiến người bên cạnh cảm thấy thoải mái và vui vẻ.” Nói đến đây, Lý Kiều Kỳ chuyển giọng, cười nhướng mày “Thấy chưa, cậu cũng có điểm mạnh hơn Kỷ Phong, mà còn mạnh hơn nhiều, cậu nên khiến anh ta cảm thấy tự ti khi đối diện với cậu, khiến anh ta thỉnh thoảng lại phải lo được lo mất rằng liệu sau này cậu có yêu người đàn ông ưu tú hơn mà không yêu anh ta nữa không mới phải!”
Hứa Mật Ngữ bật cười thành tiếng, đây là lần đầu tiên cô cười thật tâm từ sau khi chia tay.
“Lý Kiều Kỳ, cậu đúng là một kỳ tài trong việc trị đàn ông, thảo nào Tiết Duệ lại chết mê chết mệt cậu.”
Lý Kiều Kỳ cụng ly với cô, uống xong, vẻ mặt trở nên dịu dàng.
“Thật ra tớ cũng rất yêu Tiết Duệ, nhưng tớ không nói cho cậu ấy biết. Nói ra rồi cậu ấy sẽ không còn tâm lý chinh phục tớ nữa. Cứ để cậu ấy không chắc chắn tớ có yêu cậu ấy hay không, cậu ấy mới luôn tràn đầy nhiệt huyết với tớ, ngày nào cũng muốn dùng hết mọi cách để đạt được mục đích khiến tớ phải mê mệt cậu ấy.”
Hứa Mật Ngữ đứng bên cạnh nghe mà trợn tròn mắt, cô thật lòng khen ngợi Lý Kiều Kỳ: “Vậy cách cậu chinh phục Tiết Duệ là để cậu ấy đi chinh phục cậu ư? Trời, cậu lợi hại quá, đúng là cao thủ ‘thả thính’ trong truyền thuyết!”
Lý Kiều Kỳ đưa tay vỗ vai cô: “Vậy thì cậu cứ suy nghĩ kỹ những lời mà cao thủ ‘thả thính’ đã dạy cậu đi, tự tin lên một chút. Thời buổi này ấy à, cảm giác an toàn của phụ nữ phải tự mình tạo ra, không cần dựa vào đàn ông đâu. Đợi đến ngày cậu làm được điều đó, cậu sẽ có thể yên lòng thản nhiên yêu đương với người ở tầng lớp như Kỷ Phong, cũng sẽ không còn cảm thấy những thứ anh ta tặng cậu là gai góc, không còn cảm thấy những quần áo, trang sức, quà cáp đắt tiền là minh chứng cho khoảng cách giữa hai người nữa, cậu sẽ thấy rằng những thứ đó thực ra chỉ là tấm lòng của người đàn ông thích cậu mà thôi.”
Hứa Mật Ngữ cười, gật đầu: “Cậu nói đúng, sự tự tin và cảm giác an toàn của phụ nữ, đúng là nên do chúng ta tự mang lại cho mình. Yên tâm đi, tớ sẽ làm được!” Cô cụng ly với Lý Kiều Kỳ.
Chẳng biết từ lúc nào hai người đã uống hết mấy ly rượu. Hứa Mật Ngữ cảm thấy mình đang ở trong trạng thái hơi say, giữa ngũ quan và thế giới như có một lớp màng ngăn cách, con người trở nên hơi chậm chạp, đồng thời cũng bùng lên h*m m**n được giãi bày.
“Thật ra” Cô chống khuỷu tay lên quầy bar, mu bàn tay đỡ cằm, ánh mắt có chút mơ màng nhìn Lý Kiều Kỳ, trút hết những lời đè nén sâu nhất trong lòng ra “Có những lúc tớ chỉ muốn nghe anh ấy tự miệng nói một câu rằng, anh ấy thích tớ; lúc anh ấy làm tớ không vui, cũng có thể chủ động nói một câu xin lỗi nhận sai; sau chiến tranh lạnh đừng cứ lạnh lùng với tớ, cứ làm cao ở đó chờ tớ chủ động làm hòa, như vậy sẽ khiến tớ cảm thấy mình là một người phụ nữ không đáng để anh ấy dỗ dành, tớ sẽ nghĩ nếu đổi lại là một cô gái chưa từng ly hôn, có phải anh ấy sẽ đi dỗ không? Có phải vì người yêu anh ấy là tớ, một người phụ nữ lớn tuổi đã ly hôn điều kiện kém cỏi, anh ấy cảm thấy ở bên tớ là kết quả sau khi anh ấy đã thỏa hiệp với chính mình, nên anh ấy mới luôn làm cao với tớ không?”
Lý Kiều Kỳ cũng chống đầu nhìn Hứa Mật Ngữ nói: “Vậy cậu muốn gì, thì cứ nói thẳng với anh ta. Tớ nói cho cậu nghe, đàn ông ngốc lắm, cậu không nói thẳng cho anh ta biết cậu muốn gì, cứ muốn anh ta tự mình lĩnh ngộ, nếu lĩnh ngộ không được thì tức là không yêu cậu, vậy thì sớm muộn gì cậu cũng tức chết. Bọn họ ấy à, chính là ngốc đến mức không lĩnh ngộ được, nhưng điều đó thật sự không có nghĩa là anh ta không thích cậu. Cho nên hãy thông cảm cho chỉ số EQ của đàn ông trong tình yêu đi, cô bé ngốc ạ.”
Hứa Mật Ngữ chống đầu suy nghĩ, vậy sao? Muốn gì thì cứ nói thẳng với anh ấy sao?
Tiếc là đã chia tay không còn cơ hội nữa, nếu không cô rất muốn thử một lần, nếu nói thẳng cho anh biết rốt cuộc cô muốn gì, anh có trở nên chủ động hơn, không còn làm cao như vậy nữa không?
Tiếc thật, bây giờ không còn cơ hội nữa rồi.
Giờ tan làm, điện thoại của Kỷ Phong vang lên một tiếng thông báo.
Anh lập tức cầm điện thoại lên xem, là tin nhắn mà ứng dụng gọi xe gửi cho người liên lạc khẩn cấp, thông báo rằng Hứa Mật Ngữ sau khi tan làm đã bắt xe thẳng đến Dạ Ngộ.
Anh liếc nhìn, bình thản đặt điện thoại xuống. Nhưng sau đó lại không kiểm soát được mà rơi vào trạng thái lơ đãng: lúc thì làm đổ cốc nước, lúc thì làm lộn xộn tài liệu, hoặc nhìn chằm chằm một dòng chữ mấy lần mà không đọc vào đầu được.
Cuối cùng, anh đành phải thỏa hiệp với sự lơ đãng của mình, ngẩng đầu hỏi Tiết Duệ đang chuẩn bị tan làm: “Tối nay có việc gì không?”
Tiết Duệ không chắc Kỷ Phong định làm gì, do dự đáp: “Vậy… tôi nên nói là có, hay là không có ạ?”
Kỷ Phong lườm cậu ta một cái sắc lẹm: “Cậu diễn tiểu phẩm với tôi đấy à?” Dừng một chút, anh nói “Nói nhảm được như vậy, xem ra là không có việc gì rồi.”
Tiết Duệ lập tức muốn biện minh: Không phải! Tôi có việc, tôi phải đi tìm người tình oan gia của tôi, cô ấy đến giờ vẫn chưa chịu làm bạn gái tôi đây này.
“Sếp, tôi có…” Nhưng cậu ta còn chưa kịp nói ra chữ “việc”, đã nghe Kỷ Phong nói tiếp: “Nếu không có việc gì, vậy tối nay cậu đi uống rượu với tôi ở Dạ Ngộ đi.”
“…Ơ… Hả?”
Đi Dạ Ngộ à. Vậy thì không có việc gì nữa. Chuyện này vừa hay thuận đường đi tìm người tình oan gia của cậu ta.
Hai người đến Dạ Ngộ, vừa vào cửa Tiết Duệ đã thấy Hứa Mật Ngữ và người phụ nữ oan gia của cậu ta là Lý Kiều Kỳ đang ngồi uống rượu cùng nhau trước quầy bar.
Cậu ta biết Kỷ Phong cũng đã thấy. Thậm chí cậu ta còn cảm thấy Kỷ Phong có một kênh thông tin đặc biệt và bí ẩn nào đó, đã biết trước Hứa Mật Ngữ ở đây từ trước khi đến.
Cậu ta quay đầu hỏi Kỷ Phong: “Sếp, chị Mật Ngữ đang ở kia kìa, có cần qua chào một tiếng không?”
Kỷ Phong lạnh lùng nhìn cậu ta: “Cô ấy ở đó thì tôi nhất định phải qua chào hỏi sao? Không thể cô ấy uống phần cô ấy, tôi uống phần tôi à?”
“…” Tiết Duệ nhìn vẻ lạnh lùng làm bộ làm tịch của Kỷ Phong, bao nhiêu lời hay ý đẹp đều nuốt ngược vào bụng không muốn nói nữa.
Gặp phải một tên trai thẳng khẩu thị tâm phi thế này, đúng là đáng đời anh độc thân đến già, đáng đời một mình âm thầm tiêu hóa hậu quả của việc bị chia tay.
Họ tìm một buồng riêng và ngồi xuống.
Có một người đàn ông đi đến trước quầy bar, bắt chuyện với Hứa Mật Ngữ, muốn cùng cô uống một ly.
Hứa Mật Ngữ tao nhã từ chối.
Sau đó lại liên tục có những người đàn ông khác đi qua, muốn mời Hứa Mật Ngữ uống rượu hoặc khiêu vũ. Hứa Mật Ngữ đều lần lượt từ chối. Cô tao nhã tận hưởng sự cô đơn.
Tiết Duệ nhìn thấy mỗi khi có người đến gần, trong mắt Kỷ Phong lại mọc ra dao găm. Tiếc là miệng anh cứng như đá, sống chết không chịu thừa nhận mình đang để tâm.
Điều này khiến Tiết Duệ rất muốn đâm thêm một nhát vào ông chủ khẩu thị tâm phi cứng đầu này: “Sếp, anh xem chị Mật Ngữ đắt giá chưa kìa, mấy cô gái trẻ khác ngồi cùng ở quầy bar cũng không thu hút bằng chị ấy, anh xem bao nhiêu anh chàng đẹp trai qua muốn làm quen với chị Mật Ngữ kìa!”
Kỷ Phong nâng ly rượu vang đỏ uống một ngụm lớn, khi đặt ly xuống, anh cười lạnh nói: “Đẹp trai gì chứ, một lũ sói già không đứng đắn thì có.”
Tiết Duệ gần như nghi ngờ thứ Kỷ Phong vừa uống không phải là rượu mà là giấm, nồng độ axit trong không khí này đúng là vượt quá tiêu chuẩn.
Lúc này, từ buồng riêng bên cạnh họ truyền đến tiếng cãi vã của một cặp tình nhân.
Kỷ Phong và Tiết Duệ đều theo tiếng động nhìn sang. Là một cặp nam nữ rất trẻ đang cãi nhau.
Chàng trai trẻ đang kích động nói với cô gái: “Cái váy anh mua cho em đâu? Đắt như vậy sao không mặc? Tại sao cứ phải mặc cái váy rẻ tiền của em? Lát nữa bạn bè anh đến đều là người có máu mặt, em phải ăn mặc đẹp một chút họ mới coi trọng em chứ!”
Kỷ Phong lên tiếng: “Những lời người đàn ông này nói không sai.” Người đẹp vì lụa, quần áo sang trọng có thể vũ trang cho con người trở nên sang trọng, như vậy sẽ khiến những người đến bàn chuyện làm ăn hoặc hợp tác không dám xem thường mình ngay từ ấn tượng đầu tiên.
Tiết Duệ ở bên cạnh: “…”
Cô gái trẻ kia nghe lời chàng trai lại nổi giận, cô rất tức giận hỏi ngược lại: “Anh xem thường em phải không? Chê em mặc váy rẻ tiền của em là làm anh mất mặt? Chỉ có cái váy đắt tiền anh mua cho em, em mặc vào mới xứng với anh à?”
Kỷ Phong nhíu mày: “Quan trọng hóa vấn đề, kiểu cách.”
Tiết Duệ ở bên cạnh: “…”
Chàng trai trẻ cũng rất tức giận, đáp trả cô gái: “Anh là vì tốt cho em, em cứ quan trọng hóa vấn đề như vậy, có phải là quá kiểu cách không?”
Kỷ Phong bật ra một tiếng cười lạnh: “Thấy chưa, cậu ta đồng cảm với tôi.”
Tiết Duệ: “…”
Nhưng Kỷ Phong vừa cười lạnh xong, lại bất giác nghĩ đến mình cũng từng mua váy và giày rất đắt tiền cho Hứa Mật Ngữ, và cô cũng từng nói với anh, đó không phải là thứ cô muốn.
Cô còn nói chúng dường như luôn nhắc nhở cô rằng, chỉ dựa vào bản thân cô thì căn bản không mua nổi chúng, cô không xứng với những bộ quần áo, đôi giày đắt đỏ như vậy.
Nhớ đến đây, Kỷ Phong đặt ly rượu xuống. Anh bỗng nhiên muốn lắng nghe cuộc cãi vã của cặp đôi bên cạnh một cách nghiêm túc.
Cô gái trẻ đang lớn tiếng tố cáo chàng trai: “Rõ ràng là trong tiềm thức anh đang cảm thấy em không xứng với anh, nếu không tại sao lại nhấn mạnh bạn bè anh có máu mặt, tại sao cứ phải bắt em mặc váy anh mua mới không mất mặt, anh còn nói là em kiểu cách?”
Chàng trai trẻ cũng hét lại to hơn: “Bảo em ăn mặc đẹp một chút là thấy em không xứng với anh à? Rốt cuộc là do em tự ti hay là do anh xem thường em? Ăn mặc đẹp chẳng phải là vấn đề lịch sự sao, em đến một khách sạn năm sao cao cấp người ta cũng yêu cầu em ăn mặc chỉnh tề mới được vào mà!”
Cô gái hét lên: “Anh căn bản không nghĩ cho em, không biết em muốn gì!”
Chàng trai trẻ hét to hơn nữa: “Vậy thế nào mới gọi là nghĩ cho em?”
Cô gái: “Nghĩ cho em thì anh không nên khoét sâu thêm khoảng cách giữa em và bạn bè anh, anh làm vậy chính là đang nhấn mạnh em không xứng với anh, không xứng với các người!”
Chàng trai bị nói đến mức nghẹn lời, cô gái nhân cơ hội đẩy anh ta một cái, nói với anh ta: “Anh đi mà tìm người phụ nữ mặc váy của chính mình mà vẫn xứng để nói chuyện với đám bạn có máu mặt của anh đi, tôi không xứng, được chưa!” rồi tức giận và tủi thân bỏ chạy.
Chàng trai trẻ đứng tại chỗ tức đến muốn đập ly, nhân viên phục vụ không biết từ đâu xuất hiện, kịp thời bảo vệ tài sản của quán bar.
Chàng trai trẻ tức đến dậm chân nói với người phục vụ: “Cậu thấy cả rồi chứ? Rõ ràng là cô ấy vô lý, tôi mua quần áo đẹp cho cô ấy mà cô ấy còn không vui, có phải bị bệnh không?”
Kỷ Phong ở bên cạnh trầm ngâm nói: “Tôi thấy những lời cậu ta nói đều không có gì sai.” Anh vừa rồi hoàn toàn đồng cảm với chàng trai trẻ đó.
Tiết Duệ: “…”
Lắc đầu xong, Tiết Duệ cuối cùng cũng đưa ra lời bình của mình: “Người đàn ông này, không phải não quá nông, thì cũng là EQ rớt xuống hố rồi.”
Kỷ Phong quay đầu lườm Tiết Duệ bằng ánh mắt lạnh như băng.
Tiết Duệ “ồ” một tiếng nói: “Tôi quên mất là sếp đồng ý kiến với cậu ta, nhưng sếp à, tôi thật sự không có ý chỉ cây dâu mắng cây hòe đâu.” Tôi chính là đang mỉa mai anh một cách rõ ràng rành mạch đấy, đồ trai thẳng họ Kỷ ạ.
Kỷ Phong lạnh lùng liếc Tiết Duệ, liếc đến mức Tiết Duệ tưởng Kỷ Phong đã phát hiện ra mình đang nói xấu anh trong lòng, suýt chút nữa đã chột dạ khai ra.
“Lẽ nào thật sự là tôi nghĩ sai sao?” Kỷ Phong đột nhiên hỏi.
Tiết Duệ thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Ừm, đương nhiên, sếp trong việc xử lý chuyện nam nữ chưa bao giờ nghĩ đúng cả.” Tiết Duệ thẳng thừng đả kích Kỷ Phong, đả kích xong lại sợ mất việc, vội vàng chữa lại một câu “Nhưng tình có thể tha, dù sao thì sếp cũng chưa từng yêu bao giờ.”
Lần này Kỷ Phong lại không tỏ ra khó chịu, còn hiếm khi có được sự kiên nhẫn để thỉnh giáo người khác.
“Vậy cậu nói xem, tôi sai ở đâu.” Hỏi xong anh lại cảm thấy có chút không cam lòng. Đây chẳng phải là trực tiếp thừa nhận mình có lỗi trước mặt trợ lý sao? Anh đổi giọng “Là cái cậu trai ban nãy, rốt cuộc cậu ta sai ở đâu.”
Tiết Duệ không vạch trần màn cố gắng vớt vát thể diện của Kỷ Phong, thuận theo lời anh nói tiếp: “Cậu trai ban nãy sai ở chỗ, vốn dĩ giữa cậu ta và cô gái đó đã có khoảng cách, trong lòng cô gái vì thế mà sẽ không có cảm giác an toàn, cho nên việc người đàn ông lúc này nên làm là cho cô gái cảm giác an toàn, chứ không phải làm tăng thêm cảm giác khoảng cách giữa họ.”
Kỷ Phong nghe xong như có điều suy nghĩ.
“Thật ra thì người đàn ông đó nên nói với cô gái như thế này: Anh muốn mua cho em những bộ quần áo này, không phải vì chúng đắt tiền, mà là vì chúng chỉ khi mặc trên người em, mới đáng giá. Những chiếc áo phông cũ của em cũng rất đẹp, nhưng đi dự tiệc bạn bè vẫn nên ăn mặc trang trọng một chút, lễ nghi trang phục cũng là một cách tôn trọng người khác. Hôm nay anh mua quần áo cho em rồi, hôm nào em cũng nhớ mua cho anh một chiếc áo phông em hay thích mặc nhé, như vậy chẳng phải anh có thêm một bộ đồ đôi thường ngày với em rồi sao.”
Kỷ Phong nhìn Tiết Duệ không chớp mắt. Anh có cảm giác như bị cậu nhóc đang thao thao bất tuyệt về kỹ năng ứng xử nam nữ này làm cho choáng váng.
“Sếp thấy không, thật ra xử lý rất đơn giản.” Tiết Duệ cuối cùng tổng kết “Anh cứ nhớ, đừng vô tình nhấn mạnh cảm giác khoảng cách với phụ nữ, đừng nhắc đến chuyện lát nữa gặp toàn người có máu mặt, quần áo em tự mua không được; mà phải cho phụ nữ cảm giác an toàn, nói với cô ấy rằng ăn mặc trang trọng hơn cũng là để tôn trọng đối phương, bình thường anh cũng sẵn lòng mặc đồ đôi vỉa hè với em. Như vậy phụ nữ sẽ không nghĩ đến những vấn đề như – Có phải khoảng cách giữa mình và bạn trai cùng vòng bạn bè của anh ấy quá lớn không? Có phải bạn bè của bạn trai mình thấy mình không xứng với anh ấy không?”
Kỷ Phong vừa nghe vừa nghĩ, cảm thấy mình như được khai sáng.
Một lúc lâu sau, anh nói với Tiết Duệ: “Nhưng thật ra tôi chưa bao giờ nghĩ rằng giữa cô ấy và tôi có khoảng cách.”
Tiết Duệ nói: “Chỉ mình anh nghĩ vậy thì không được, quan trọng là anh phải nói thẳng ra suy nghĩ của mình cho chị Mật Ngữ biết, không thể mong chị ấy tự mình cảm nhận được rằng, anh thực sự không thấy giữa hai người có khoảng cách. Tin tôi đi sếp, tư duy của đàn ông và phụ nữ không giống nhau, anh tưởng phụ nữ có thể tự mình nghĩ thông, nhưng chỉ cần anh không nói, họ sẽ không nghĩ thông, thậm chí còn nghĩ lệch đi. Đàn ông chúng ta dựa vào hành động, nhưng phụ nữ họ chỉ muốn nghe anh tự miệng nói ra thôi.”
Kỷ Phong nghe xong những lời này, nâng ly cụng với Tiết Duệ một cái.
Uống cạn ly rượu, Tiết Duệ đặt ly xuống cảm thán: “Thật ra chị Mật Ngữ là một người phụ nữ rất biết điều rồi, thật đấy. Chị ấy dễ đối phó hơn yêu nữ Lý Kiều Kỳ kia nhiều, chị ấy chẳng qua chỉ hy vọng anh có thể chủ động hơn một chút, đừng lúc nào cũng có chút cao cao tại thượng, cứ làm cao ở đó, khiến chị ấy không có được cảm giác an toàn…”
Kỷ Phong ngắt lời anh ta: “Tôi cao cao tại thượng? Làm cao?”
Tiết Duệ gật đầu: “Chứ còn gì nữa.”
“Tôi như vậy lúc nào?” Kỷ Phong không phục.
“…” Tiết Duệ thở dài, “Anh lúc nào cũng vậy mà, ví dụ như lúc hai người chiến tranh lạnh, anh cứ lạnh lùng làm cao ở đó đợi chị Mật Ngữ chủ động đến tìm anh; ví dụ như lúc hai người chia tay, anh cũng làm cao ở đó đợi chị Mật Ngữ đến nói với anh là hối hận rồi; lại ví dụ như anh lúc nào cũng không hề che giấu việc chê căn hộ chị Mật Ngữ thuê vừa cũ vừa nhỏ… Haizz, nhiều lắm.”
Kỷ Phong nhíu mày trầm tư, rơi vào tự kiểm điểm bản thân.
Thì ra những hành động và thái độ này của anh, là cao cao tại thượng, là đả kích cảm giác an toàn của người khác?
Anh ngửa cổ uống cạn ly rượu.
Đặt ly xuống, anh nói với Tiết Duệ: “Tôi biết rồi. Cậu nói tiếp đi.”
Tiết Duệ bèn tiếp tục những lời chưa nói hết lúc nãy: “Còn chị Mật Ngữ nữa, chị ấy chẳng qua chỉ muốn nghe anh tự miệng nói một câu, rằng anh thích chị ấy, chưa bao giờ chê bai chị ấy, cũng không hề để tâm việc chị ấy đã từng có một đời chồng. Những lời này chỉ cần anh tự miệng nói ra, chị ấy đảm bảo sẽ không suy nghĩ lung tung, không mất cảm giác an toàn nữa.”
Nói đến đây Tiết Duệ dừng lại, hỏi thẳng Kỷ Phong: “Sếp, những lời này, có phải anh chưa bao giờ tự miệng nói với chị Mật Ngữ không? Có phải anh thấy những lời này nói ra quá sến sẩm, còn cảm thấy dù anh không nói thì trong lòng chị Mật Ngữ chắc chắn cũng biết?”
Kỷ Phong nhìn Tiết Duệ, gật gật đầu.
Tiết Duệ đập đùi một cái: “Sếp của tôi ơi, anh sai chính là ở chỗ này!”
Kỷ Phong nắm chặt ly rượu, đến mức thành ly thủy tinh trơn láng cũng bị anh bóp ra tiếng ma sát khó nghe.
Anh biện minh cho mình: “Nhưng nếu cô ấy muốn nghe tôi nói những lời này, nói thẳng với tôi không được sao?” Anh bây giờ nghĩ, chỉ cần cô nói với anh, dù anh có thấy sến sẩm cũng sẽ nói cho cô nghe.
“Cô ấy không nói rõ, làm sao tôi biết rốt cuộc cô ấy muốn gì?” Rồi cô ấy tự mình cảm thấy tủi thân, trực tiếp chiến tranh lạnh, chia tay với anh.
Tiết Duệ yếu ớt phản bác: “Thật ra chị Mật Ngữ cũng chưa chắc đã không nói gì… Trước đây chẳng phải chị ấy đã hỏi anh, sau này anh có thích người phụ nữ khác không đó sao, là do chính anh cảm thấy người ta hỏi vấn đề phản khoa học nên không chịu trả lời thẳng thắn đó chứ…”
Kỷ Phong nhất thời nghẹn họng.
Chuyện này trước đây Tiết Duệ cũng đã giảng giải cho anh, lúc đó anh không chịu nhún nhường, không chịu thừa nhận cách xử lý của mình quá cứng nhắc. Nhưng bây giờ, sau khi bị hậu quả của việc chia tay giày vò từng ngày, anh không nhịn được bắt đầu tự kiểm điểm mình.
Xem ra, đúng là anh đã làm không tốt. Anh nói chuyện khoa học trong tình yêu đúng là chỉ làm tăng thêm sự bất an của cô.
Tiếc là bây giờ anh mới chịu nhún nhường, nhận ra sự thật này.
Thầm thở dài một hơi nặng nề, anh quay đầu nhìn bóng lưng thanh tú trước quầy bar. Trong ánh mắt anh trôi chảy một sự dịu dàng sâu sắc và say đắm mê mẩn mà chính anh cũng không nhận ra.
Anh ngửa cổ uống cạn ly rượu trong tay.
Rượu vừa xuống bụng, anh đột nhiên quay đầu lại, hung hăng lườm Tiết Duệ: “Những lời tối nay này, tại sao cậu không nói sớm hơn? Tôi và cô ấy đi đến bước đường này, đều là lỗi do cậu nói muộn!”
“………………”
Tiết Duệ muốn nuốt luôn cái ly thủy tinh để tự vẫn cho xong.
Tại sao cậu ta lại có một ông chủ trẻ con thích trút giận như vậy chứ?
Sự kiện ra mắt sản phẩm mới toàn cầu mà Hứa Mật Ngữ và đội ngũ của cô cùng lên kế hoạch tổ chức cho doanh nghiệp lớn cuối cùng đã thành công vô cùng viên mãn. Vì hiệu quả của sự kiện rất tốt, sức ảnh hưởng của nó đã vượt xa dự kiến.
Ông chủ của doanh nghiệp lớn, Lữ Càn Khôn, cảm thấy vô cùng hài lòng với tất cả những gì Hứa Mật Ngữ và đội ngũ của cô đã làm, sau khi sự kiện kết thúc viên mãn, ông lập tức đề xuất rằng trong ba năm tới sẽ giao tất cả các sự kiện lớn liên quan của doanh nghiệp cho Hứa Mật Ngữ và đội ngũ của cô thực hiện.
Giám đốc Điền của phòng kế hoạch bị chiếc bánh lớn từ trên trời rơi xuống này làm cho vui đến phát ngất, trực tiếp viết đơn lên ông chủ Kỷ Phong để xin khen thưởng cho Hứa Mật Ngữ, đồng thời nộp đơn xin thăng chức cho cô – Giám đốc Điền muốn đề bạt Hứa Mật Ngữ lên làm trợ lý kiêm quản lý phòng kế hoạch của mình.
Kỷ Phong nhìn đơn xin khen thưởng và đơn xin thăng chức mà Giám đốc Điền nộp lên, không khỏi bật cười một tiếng.
Tiết Duệ hỏi anh cười gì.
Kỷ Phong gõ ngón tay lên hai tờ đơn đó nói: “Xem người phụ nữ này đi, bản lĩnh thật, mới đến bộ phận mới bao lâu, đã lại chinh phục thành công bộ phận này rồi.”
Tiết Duệ gật đầu theo: “Còn không phải sao, chị Mật Ngữ đây, là người có bản lĩnh và sức hút cá nhân đấy.”
Kỷ Phong vừa ký tên vào vị trí phê duyệt, vừa nói với vẻ không vui: “Vậy rốt cuộc cô ấy có gì mà phải tự ti?”
