Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 86: Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi cô



Kỷ thứ mười hai: Mật Ngữ Kỷ

86, Lặng lẽ ngắm cô

 

Hứa Mật Ngữ vừa bất ngờ vừa vui mừng, vội vàng tiến lên đón Tề Duẫn Quang, đưa anh ta đến chỗ hai cụ trên sân khấu.

Ông Tề rõ ràng rất kích động, nhưng lại cố gắng hết sức kiềm chế để ra vẻ bình tĩnh hỏi: “Sao giờ mới tới?” Tiếc là giọng nói run rẩy đã bán đứng niềm vui sướng trong lòng ông.

Bà Nhan ở bên cạnh nhìn thấy Tề Duẫn Quang, thở phào một hơi, rồi gương mặt hiện lên vẻ vui mừng.

Tề Duẫn Quang nói với ông Tề: “Con đi xe công nghệ, trên đường kẹt xe quá nên đến muộn.” Rồi anh ta thúc giục ông Tề “Con đến rồi, mau lên đi, tiếp tục đi chứ!”

Ông Tề run rẩy đeo nhẫn cho bà Nhan. Sau đó bà Nhan cũng đeo nhẫn cho ông, đeo xong còn vỗ nhẹ vào tay ông, hỏi một tiếng: “Lần này viên mãn rồi chứ?”

Ông Tề đỏ hoe mắt gật đầu: “Vợ, con trai đều ở đây, viên mãn rồi!”

Hứa Mật Ngữ đang đứng dưới sân khấu xem mà có chút cảm động, bỗng nghe thấy Tề Duẫn Quang nói với mình.

“Cô ngày nào cũng nhắn tin cho tôi, tôi sắp phiền chết rồi!” Tề Duẫn Quang nhíu mày nói.

Hứa Mật Ngữ nghe vậy vội quay đầu xin lỗi Tề Duẫn Quang: “Xin lỗi anh! Thật ra tôi…”

Tề Duẫn Quang bỗng cười, ngắt lời cô: “Thật ra tôi không muốn đến, nhưng tin nhắn cô gửi tối qua đã làm tôi cảm động. Cô nói nhân lúc bố tôi còn sống, tôi muốn gì ở ông, tôi nên trực tiếp nói ra với ông. Ban đầu tôi khá do dự với lời này của cô, nhưng khi tôi thấy cô nói rằng cô và bạn trai cũ chính là vì cô muốn gì cũng không nói thẳng, còn anh ấy không biết cô muốn gì, cuối cùng sự hiểu lầm này tích tụ dần khiến hai người chia tay, để lại một kết cục rất đáng tiếc, lúc đó tôi thực sự xúc động, tôi phát hiện ra thật ra tôi không muốn để lại tiếc nuối. Cho nên tôi rất đồng tình với câu cuối cùng cô nói: Hy vọng sau này dù là người yêu hay bố con, đều đừng để xảy ra những tiếc nuối tương tự.”

“Chính những lời này của cô đã làm tôi cảm động, cho nên sáng nay tôi đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng quyết định, tôi phải đến.”

Hứa Mật Ngữ nhìn Tề Duẫn Quang, vui mừng mỉm cười.

“Cảm ơn anh đã đến.” Hứa Mật Ngữ chân thành cười nói với Tề Duẫn Quang.

Ở hàng ghế cuối cùng, Kỷ Phong thấy Hứa Mật Ngữ và người đàn ông đột ngột xông vào, con trai của hai cụ trên sân khấu, nói chuyện với nhau rồi còn nhìn nhau cười, anh lập tức cảm thấy đứng ngồi không yên. Sau khi nheo mắt lại, anh nói với Tiết Duệ: “Dùng thời gian ngắn nhất, mau giúp tôi tìm hiểu xem Hứa Mật Ngữ và người đàn ông kia rốt cuộc đã nói gì.”

Tiết Duệ lập tức cúi đầu gửi tin nhắn cho người thợ quay phim đang đi theo Hứa Mật Ngữ.

Người thợ quay phim gửi một đoạn video vừa quay được vào điện thoại cho Tiết Duệ, Tiết Duệ đưa điện thoại cho Kỷ Phong xem.

Kỷ Phong nhìn vào màn hình, nghe Tề Duẫn Quang thuật lại nội dung tin nhắn Hứa Mật Ngữ gửi cho anh ta. Lòng anh bỗng nhiên chua xót.

Thì ra sau khi chia tay, người phụ nữ xấu xa kia không dứt khoát và buông bỏ được như vẻ bề ngoài, thì ra cô cũng đang tự kiểm điểm, cô cũng có nuối tiếc. Thì ra cô cũng đang chìm trong dư âm của cuộc chia tay.

Trong lòng anh dâng lên một tia vui mừng và những gợn sóng khó kìm nén.

Trên sân khấu, sau khi ông Tề và bà Nhan trao nhẫn, ông Tề cầm lấy micro. Ông nói ông muốn có một đoạn tỏ tình chân thành với bà Nhan.

Mọi người dưới sân khấu đều bật cười.

Nhưng cười rồi cười, tất cả đều đỏ hoe mắt theo lời của ông Tề.

Ông Tề nhìn bà Nhan, gọi một tiếng: “Tiểu Nhan à.” Chỉ một tiếng này thôi đã mang theo chút nghẹn ngào.

“Tiểu Nhan à, hồi trẻ tôi thấy tôi không xứng với bà, thấy bà tìm một người môn đăng hộ đối mới tốt, nên đã chia tay bà. Kết quả là chia tay ba mươi năm, trong ba mươi năm đó bà ở vậy thủ tiết hơn hai mươi năm, tôi cũng gà trống nuôi con hơn hai mươi năm, chúng ta vậy mà không ai thực sự hạnh phúc. Bây giờ già rồi, tôi thật sự hối hận vì lúc đầu không có dũng khí. Dù lúc đó điều kiện của tôi không bằng bà, thì đã sao chứ? Nếu tôi thích bà hơn bất kỳ ai khác, bà cũng thích tôi hơn bất kỳ ai khác, thì xứng hay không xứng có là gì đâu? Tôi thật sự hối hận vì giữa lòng tự trọng và bà, tôi đã chọn cái lòng tự trọng vô dụng của mình, kết quả là khiến cả hai chúng ta lãng phí, cô độc nửa đời người, không ai hạnh phúc.”

Bàn tay cầm micro của ông Tề run rẩy, cùng tần số với giọng nói khẽ run của ông.

Sau khi ổn định lại, ông nói tiếp: “Tôi à, phải đợi đến lúc tuổi này mới hiểu ra, chúng ta thích con người của nhau, thì liên quan gì đến điều kiện chứ? Tiếc là bây giờ chỉ hận ngày tháng còn lại quá ngắn ngủi. Nhưng không sao, mỗi ngày sau hôm nay, tôi đều sẽ vui vẻ ở bên bà, không bao giờ xa nhau nữa!”

Bà Nhan đã khóc. Mắt Hứa Mật Ngữ cũng rưng rưng lệ. Cô từ câu chuyện của ông Tề và bà Nhan, bất giác lại nghĩ đến Kỷ Phong và mình. Cô như thấy được bản thân của tương lai chính là phiên bản hoán đổi giới tính của ông Tề lúc này, để lại trong hành trình cuộc đời một nỗi tiếc nuối khó phai mờ. Mũi và mắt cô, bỗng nhiên càng thêm cay xè đau xót.

Phía sau hội trường, Kỷ Phong không nói một lời, chuyên tâm nhìn về phía trước, trong lòng như bị thứ gì đó chạm vào đến rung động. Anh không nhịn được mà nhìn sang Hứa Mật Ngữ. Trong mắt cô có một lớp sương mờ, cô cố nén để chúng không kết thành giọt nước rơi xuống.

Lòng Kỷ Phong chợt nhói lên một cái.

Nghi thức hôn lễ kết thúc viên mãn. Tiếp theo là tiệc mừng thọ của ông Tề.

Chiếc bánh sinh nhật đã được chuẩn bị sẵn được đẩy lên, mọi người cùng nhau hát bài ca sinh nhật chúc thọ ông Tề.

Ông Tề và bà Nhan ngồi ở bàn chính. Tề Duẫn Quang cũng ở bàn này, ngồi đối diện họ.

Nhân lúc cắt bánh, Hứa Mật Ngữ ra hiệu cho Tề Duẫn Quang. Tề Duẫn Quang nâng ly rượu đứng dậy, nói với ông Tề: “Lão Tề, con kính bố ly rượu đầu tiên. Nhưng trước khi kính rượu, con muốn nói với bố đôi lời trong lòng.”

Ông Tề lập tức ngồi thẳng lưng, ra vẻ chuyên tâm lắng nghe.

“Lão Tề, bố có biết không, từ nhỏ đến lớn, bố lúc nào cũng ra vẻ cáu kỉnh, làm con rất sợ bố, cũng không dám đòi hỏi bố điều gì, vì con thấy hễ đòi hỏi là sẽ bị bố mắng. Nhưng sau này thấy bố ở bên dì Nhan, vẻ cáu kỉnh của bố bỗng nhiên biến mất, bố đối với dì Nhan trăm ngàn lần nghe lời, bà ấy muốn gì bố đều đồng ý, lúc đó con đã nghĩ, thật ra không phải tính bố không tốt, mà chỉ là bố không yêu con trai mình nhiều đến thế thôi phải không?”

Nói đến câu cuối, hốc mắt Tề Duẫn Quang đã đỏ lên.

Ông Tề nghe xong rất sốt ruột, muốn nói.

Tề Duẫn Quang ngăn ông lại: “Bố đừng lên tiếng, để con nói hết đã!” Anh ta tỏ ra rất kiên quyết, như thể lần này ông Tề mà còn giành nói, họ sẽ tuyệt giao hoàn toàn.

Ông Tề nín đến đỏ bừng mặt, cố nuốt những lời đã dâng đến cổ họng vào trong.

Tề Duẫn Quang quay sang nhìn bà Nhan, rồi lại quay lại nhìn ông Tề, khi mở miệng lần nữa, giọng anh bỗng cao vút, âm sắc cũng tràn đầy phẫn uất: “Cho nên con rất ghét người này, bố càng muốn ở bên bà ấy, càng đối tốt với bà ấy, con lại càng ghét! Lão Tề, bây giờ con chỉ muốn hỏi bố một câu, hễ ăn cơm là bố lại gắp thức ăn cho bà ấy, hễ ăn cơm là bố lại gắp thức ăn cho bà ấy! Tại sao bố chưa bao giờ gắp cho con?”

Câu hỏi của anh nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Mọi người vừa thấy buồn cười, nhưng khi thấy Tề Duẫn Quang đúng là đang tức giận và đau lòng một cách nghiêm túc, lại không ai cười nổi nữa.

Mặt ông Tề nín đến đỏ hơn, nín nửa ngày mới gầm lại một câu: “Đây là câu hỏi quái quỷ gì vậy? Ta không có gì để giải thích cả!”

Nghe câu trả lời của ông Tề, bà Nhan và Hứa Mật Ngữ đều giật mình.

Họ có nghĩ đến việc ông Tề sẽ không muốn trả lời tử tế, nhưng không ngờ ông lại có thể trả lời một cách tệ hại đến mức này.

Bà Nhan vội vàng kéo tay áo ông: “Ông nói chuyện cho tử tế!”

Ông Tề vừa giằng tay áo ra vừa bực bội nói: “Bà đừng có thúc tôi!”

Hứa Mật Ngữ đúng lúc ở bên cạnh nhỏ giọng nói với Tề Duẫn Quang: “Anh xem, bố anh cũng không phải lúc nào cũng hòa nhã với bà Nhan, chẳng phải ông cũng đang nói chuyện một cách cáu kỉnh đó sao.” Cô lập tức lại quay sang khuyên ông Tề “Bác à, bác phải giải thích, bác phải giao tiếp chứ, lúc này bác đừng làm cao nữa!”

Cô như một người hòa giải, ra sức khuyên nhủ hai bên.

May mà ông Tề còn nể mặt cô, thô giọng nói: “Tôi tưởng nó là một thằng con trai lớn rồi, không cần tôi gắp thức ăn, hai thằng đàn ông với nhau cứ gắp qua gắp lại, có sến súa không cơ chứ?!”

Tề Duẫn Quang lập tức lớn tiếng ở bên cạnh: “Bố lại không phải con, sao bố biết con không cần bố gắp thức ăn?”

Ông Tề sững người, lập tức gầm lại to hơn: “Vậy mày muốn tao gắp thức ăn cho mày sao mày không bao giờ nói thẳng?”

Tề Duẫn Quang lại nâng giọng lên một tông nữa: “Chuyện này mà còn phải nói sao, tự bố không lĩnh ngộ được à? Bố có thể gắp cho bà ấy thì không thể tiện tay gắp cho con một đũa sao?”

Ông Tề không chịu thua, cổ cũng vươn dài ra gầm lại: “Mày so với bà ấy cái gì, mày là đàn ông con trai, bà ấy là phụ nữ!”

Tề Duẫn Quang gào lên nỗi tủi thân trong lòng: “Con là đàn ông thì đã sao, con cũng là con trai của bố mà!”

Gân trên cổ ông Tề đều nổi lên: “Vậy mày muốn tao gắp thức ăn cho mày, thì mày nói thẳng với tao đi chứ! Mày không nói tao thật sự không biết! Tao chỉ thấy giữa đàn ông với nhau tại sao lại phải sến súa như vậy!!”

Giọng Tề Duẫn Quang đã bắt đầu vỡ ra: “Bố lại không phải con, bố biết con nghĩ gì sao? Bố là bố con, con không nói, chẳng lẽ bố không thể hỏi một câu sao? Con muốn gì, bố không thể hỏi sao? Con chỉ muốn bố cũng gắp cho con một miếng thức ăn, khó lắm à?”

Ông Tề nín đến mức đầu và cổ cùng đỏ bừng.

Rồi ông lại gầm lên: “Mày muốn thì mày phải nói!”

Tề Duẫn Quang gầm lại: “Con không nói chẳng lẽ bố không thể hỏi ư?”

Quần chúng vây xem trong bữa tiệc bị hai bố con họ gào đến căng thẳng không dám thở mạnh, cảm xúc cũng như leo núi, từng bậc từng bậc không ngừng tăng cao.

Ông Tề có chút kiệt sức, không hét nổi nữa, thở hổn hển hỏi: “Được, ta hỏi! Mày nói đi, rốt cuộc mày muốn gì?”

Vành mắt Tề Duẫn Quang đã đỏ hoe, nói: “Được, con nói cho bố biết, con chỉ muốn bố gắp thức ăn cho con! Được không?”

Nghẹn một chút, Tề Duẫn Quang mắt lưng tròng nước mắt hỏi: “Con chỉ hỏi bố, lát nữa bố gắp thức ăn cho dì Nhan xong, có gắp cho con không?”

Giọng ông Tề cũng khàn đi, nước mắt cứ chực trào ra trong hốc mắt: “Gắp, gắp, gắp! Gắp cho mày! Mày muốn cái này thì mày phải nói sớm chứ!” Ông nói xong liền đưa tay áo lên quệt mạnh vào mắt, bướng bỉnh lau đi những giọt nước mắt già nua.

Hứa Mật Ngữ, Tề Duẫn Quang và bà Nhan bỗng nhiên đều vừa khóc vừa cười. Tề Duẫn Quang cũng đưa tay áo lên bướng bỉnh lau nước mắt, động tác và thần thái đó nói không phải là con trai của ông Tề thì không ai tin.

Tất cả mọi người có mặt đều thở phào nhẹ nhõm. Vở kịch tình thân mà họ chứng kiến đã bùng nổ trong cảm xúc tột cùng, mang đến một kết cục cảm động.

Thì ra dù là lúc nào, tình thân chân thành vẫn luôn dễ dàng làm người ta cảm động như vậy.

Hứa Mật Ngữ vô cùng xúc động trước màn đối đầu vừa rồi của hai bố con ông Tề và Tề Duẫn Quang.

Cô như có thể từ những màn đối đầu đó, cũng nhìn thấy vấn đề giữa mình và Kỷ Phong trước đây.

Người bị xúc động tương tự còn có Kỷ Phong đang ngồi ở phía sau. Anh cũng nghĩ đến Hứa Mật Ngữ và mình – giữa họ nào có khác gì, một người muốn gì không nói, một người không hỏi rốt cuộc em muốn gì.

Vì thiếu đi sự giao tiếp trực tiếp nhất, rõ ràng trong lòng đều có đối phương, lại bị cái không nói và không hỏi này dần dần ngăn cách.

Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ không chớp mắt, trong lòng dâng lên một sự thôi thúc muốn xông lên cùng cô đối mặt cãi cho rõ ràng những vấn đề trước đây, giống như cặp bố con vừa rồi.

Trên bàn chính phía trước, Tề Duẫn Quang đang bực bội nâng ly rượu, bực bội nói với ông Tề: “Lão Tề, đây, chúc mừng sinh nhật bố!” Rồi anh ta nghẹn ngào một lúc, mới cố nén nước mắt nói tiếp “Tuy bố đã ở giai đoạn cuối rồi, nhưng bố cố gắng lên, con muốn sang năm còn được mừng sinh nhật bố! Bố đừng… đừng rời xa chúng con sớm quá!” Nói đến cuối cùng, giọng anh ta khàn đến mức gần như không phát ra tiếng, dù anh ta không để nước mắt chảy xuống, nhưng mỗi chữ trong giọng nói đều thấm đẫm nước mắt.

Nước mắt của ông Tề lập tức rơi xuống. Ông vươn tay ra cụng ly với con trai: “Lát nữa xem tao có gắp cho mày cả bàn thức ăn không!” Giọng ông lúc nói cũng khàn đặc. Bà Nhan quay mặt đi lau nước mắt.

Tất cả mọi người có mặt bỗng nhiên đều rất xúc động.

Hứa Mật Ngữ không nhịn được cũng khóc theo. Vì tình cha con viên mãn này, vì thứ tình thân của người khác mà cô chưa bao giờ được nếm trải, cô khóc rất nhiều, nhưng cũng cười rất vui vẻ.

Kỷ Phong ngồi ở hàng ghế cuối cùng, vậy mà cũng cảm thấy mắt hơi cay. Còn Tiết Duệ bên cạnh anh đã khóc như một đứa trẻ: “Trời ơi, tình yêu tái hợp sau mấy chục năm đã đủ cảm động rồi, không ngờ tình cha con cũng lấy nước mắt đến vậy. Tôi sợ nhất là bậc trượng phu đa cảm, vậy mà hai cha con này lại dùng cái miệng cứng nhất để cãi ra thứ tình cha con chân thành và mềm mại nhất, thật quá dễ khóc! Sếp, phiền anh đưa cho tôi hộp khăn giấy bên cạnh!”

Kỷ Phong không để ý đến cauajt a.

Anh sợ mình chỉ cần động một cái là bị phát hiện vành mắt đã đỏ. Quá mất mặt.

Một nhà báo bên cạnh Tiết Duệ chia cho cậu ta mấy tờ khăn giấy nói: “Anh bạn, tôi có đây, cho anh này!”

Tiết Duệ quay đầu nhìn, phát hiện ra hai anh nhà báo này cũng đang khóc như mưa.

Trong hai người họ, người trẻ hơn còn vừa xì mũi vừa nói với người lớn tuổi hơn: “Anh, anh nói không sai, cái này chẳng phải đáng quay hơn mấy sự kiện lớn bên cạnh sao, vừa ấm áp vừa cảm động, quá dễ khóc!”

Mọi người trước tiên bị hôn lễ của hai cụ già làm cho cảm động, sau đó lại bị màn va chạm tình thân của một cặp bố con làm ướt mi.

Tiếc nuối thời trẻ yêu mà không dám yêu đã được bù đắp, bây giờ ngăn cách giữa bố con cũng được hóa giải.

Mọi thứ dường như đều có một kết cục giai đại hoan hỉ*, mọi người đều vui vẻ hòa thuận.

Giai đại hoan hỉ*: Ai nấy đều vui

Chỉ có Hứa Mật Ngữ trong biển cả niềm vui, phát hiện ra ông Tề dường như có chút không ổn.

Ông như đang rất khó chịu nhưng lại phải cố gắng chịu đựng giả vờ không sao.

Hứa Mật Ngữ thấy sắc mặt ông Tề bỗng nhiên trở nên rất khó coi, cô vội vàng đi về phía ông.

Bà Nhan cuối cùng cũng phát hiện ra sự bất thường của người bạn đời bên cạnh, dựa vào kinh nghiệm bà lập tức phán đoán –

“Ông Tề, có phải ông muốn nôn không? Ông chịu khó một chút, tôi dìu ông vào nhà vệ sinh ngay, chịu khó nhé! Đừng nôn ở đây, không đẹp mặt!”

Ông Tề không dám gật đầu, không dám nói, sợ vừa mở miệng sẽ không nhịn được mà nôn thốc ra. Ông cố gắng hết sức chịu đựng.

Nhưng Hứa Mật Ngữ nhận ra ông Tề đã chịu đựng đến giới hạn, và bộ dạng của ông căn bản không giống như còn sức để đi đến nhà vệ sinh.

Cô vội vàng đến gần bên cạnh ông Tề và bà Nhan, ngăn bà Nhan lại: “Bây giờ đừng tùy tiện động vào ông ấy!” Lại quay đầu nói với Tề Duẫn Quang đã hoảng hốt tay chân “Mau gọi xe cứu thương!” Rồi ra lệnh cho nhân viên phục vụ cách đó không xa “Mang thùng rác lại đây cho tôi, gọi ngay bác sĩ thường trú đến đây!”

Nhưng không đợi thùng rác được mang đến, ông Tề đã không nhịn được nữa.

Hứa Mật Ngữ không nói hai lời, bình tĩnh và nhanh chóng cởi áo khoác đồng phục ra, hứng dưới miệng ông Tề, vừa vặn hứng được bãi nôn mà ông Tề không thể nhịn được nữa.

Ông Tề nôn đến mức nước mắt cũng chảy ra.

Đợi ông nôn xong, Hứa Mật Ngữ gói chiếc áo lại, giao cho nhân viên phục vụ phía sau xử lý, lại cầm lấy thùng rác tiếp tục, để ông ấy súc miệng.

Sau khi ông Tề súc miệng xong, yếu ớt dựa vào lòng bà Nhan, kéo tay Hứa Mật Ngữ thở hổn hển cảm ơn cô: “Tiểu Hứa à, thật tiếc cho chiếc áo đó của cô! Cảm ơn cô, cảm ơn cô đã không để tôi nôn bẩn ra bữa tiệc có ý nghĩa quan trọng trong đời tôi, cảm ơn cô đã giúp tôi giữ được thể diện!”

Ông thở hổn hển, hơi thở ngày càng gấp gáp, nhưng vẫn không quên dặn dò bà Nhan và Tề Duẫn Quang: “Đừng để mọi người biết ta phát bệnh, để họ tiếp tục ăn uống vui vẻ, tiếp tục vui thay cho ta.”

Mũi Hứa Mật Ngữ cay xè.

Bác sĩ thường trú đến, sau khi xem tình trạng của ông Tề liền nói: “Không thể đợi xe cứu thương được nữa, phải mau chóng đưa đến bệnh viện gần nhất.”

Hứa Mật Ngữ lập tức liên lạc với đội xe, chỉ là kết quả vừa lo lắng vừa thất vọng, vì hôm nay các sảnh tiệc khác đều đã kín lịch, xe của đội xe đều đã được điều đi sử dụng, nhất thời không thể điều động được xe trống và nhân lực.

Hứa Mật Ngữ đặt bộ đàm xuống, quay đầu hỏi Tề Duẫn Quang: “Anh Tề, anh có lái xe đến không ạ?”

Tề Duẫn Quang hoảng hốt lắc đầu: “Tôi không có xe, tôi đi xe công nghệ đến!”

Hứa Mật Ngữ rất lo lắng quay sang hỏi bà Nhan: “Bà Nhan, bà có thể hỏi các vị khách có mặt ai là người lái xe đến, phiền họ đưa ông Tề đến bệnh viện trước được không ạ?”

Bà Nhan nói được, vừa định giao ông Tề cho Tề Duẫn Quang đỡ, ông Tề đã co giật, bà Nhan nhất thời không dám động, cũng không dám rời đi.

Tình trạng của ông Tề rất không tốt, đã không thể trì hoãn thêm nữa. Hứa Mật Ngữ lập tức quyết định tự mình đi hỏi, cô bảo bà Nhan chỉ cho cô vài người thân bạn bè đáng tin cậy có thể lái xe đến.

Bà Nhan bị ông Tề dựa vào, không thể động nhiều, cố gắng vươn cổ lên tìm người.

Trong lòng Hứa Mật Ngữ lo lắng vô cùng. Tề Duẫn Quang còn ở bên cạnh dậm chân liên tục.

Đúng lúc này, Hứa Mật Ngữ thấy có người từ phía sau hội trường đi thẳng tới.

Sau khi nhìn rõ mặt người đó, Hứa Mật Ngữ sững người tại chỗ.

Không ngờ, lại là Kỷ Phong.

Anh sải bước trên lối đi chính giữa sảnh tiệc, ánh sáng chiếu rọi khắp người anh, anh đi như đang khoác trên mình một vầng hào quang vàng óng.

Anh đi tới, dừng lại trước mặt cô, nói với cô: “Để anh đưa ông ấy đến bệnh viện.”

Hứa Mật Ngữ ngẩn ngơ nhìn Kỷ Phong.

Bà Nhan vội vàng hỏi Hứa Mật Ngữ: “Vị này là…”

Hứa Mật Ngữ trả lời ngắn gọn: “Anh ấy là ông chủ khách sạn của chúng tôi.”

Bà Nhan và Tề Duẫn Quang, kể cả ông Tề đang yếu ớt, đều cùng lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Sao có thể phiền ông chủ của các vị đích thân đưa đi được?” Bà Nhan có chút hoảng hốt nói.

Kỷ Phong nói với bà: “Ai đưa đi không quan trọng, mau chóng đưa người đến bệnh viện mới là quan trọng nhất.” Nói xong anh lùi lại một bước, để Tiết Duệ đang đẩy xe lăn phía sau tiến lên, anh và Tề Duẫn Quang cùng nhau, đỡ cụ vào xe lăn.

Mọi quá trình diễn ra nhanh chóng, gọn gàng, không gây ra nhiều tiếng động. Một vài vị khách chú ý đến tình hình bên này, Kỷ Phong cũng chỉ để nhân viên phục vụ qua giải thích rằng, ông ấy hơi mệt, cần qua phòng bên cạnh nghỉ ngơi một chút, mời mọi người cứ tiếp tục ăn uống vui vẻ.

Tiết Duệ đẩy ông Tề đi ra ngoài trước, bà Nhan và Tề Duẫn Quang theo sát phía sau, Kỷ Phong ở lại phía sau dặn dò Hứa Mật Ngữ: “Em ở lại lo liệu hội trường, đừng để không khí của mọi người chùng xuống, chắc rằng ông ấy không hy vọng bữa tiệc quan trọng này trong đời mình bị gián đoạn vì ông ấy, ông ấy hẳn rất muốn mọi người có thể vui vẻ thay ông ấy.”

Hứa Mật Ngữ cảm thấy từng chữ của Kỷ Phong đều gõ vào tim mình.

Cô cảm thấy anh thật lợi hại, dễ dàng hóa giải vấn đề khó khăn, không hoảng không vội, sắp xếp mọi thứ một cách có trật tự.

Cô gật đầu thật mạnh với Kỷ Phong.

Trước khi rời đi, Kỷ Phong lại nhìn cô một cái, nói: “Em chỉ mặc áo sơ mi cũng rất đẹp.” Nói xong anh quay người đi theo ra ngoài.

Hứa Mật Ngữ đứng tại chỗ, mấy giây sau vẫn như bị đơ máy.

Cô hiểu ra thật ra anh muốn nói với cô rằng, anh đã thấy cảnh cô dùng áo khoác hứng bãi nôn của ông Tề. Anh đang khen ngợi hành động của cô.

Cô tỉnh táo lại, quay đầu đi lo liệu hội trường. Lúc này cô phát hiện, có hai người đang vác máy quay phim quay lại mọi tình hình của họ từ nãy đến giờ. Trên cổ họ đều đeo thẻ tác nghiệp, trên đó ghi thân phận của họ là nhà báo.

Hứa Mật Ngữ cười gật đầu với họ, mời họ ngồi xuống nghỉ ngơi, cùng ăn chút gì đó.

“Trong sảnh này không có sự kiện gì kinh thiên động địa cả, hai vị cũng đừng vất vả vác máy quay nữa, ngồi xuống ăn chút gì đi ạ!”

Hai người đó nghe vậy lại nói: “Nhưng chúng tôi thấy những gì quay được trong sảnh này, còn cảm động hơn nhiều so với những sự kiện kinh thiên động địa ở các sảnh khác.”

Kỷ Phong không chậm trễ một khắc nào đưa người đến bệnh viện.

Sau khi mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa, anh lại lập tức quay trở lại khách sạn. Anh biết Hứa Mật Ngữ nhất định đang chờ tin tức của ông Tề.

Khi quay lại, bữa tiệc đã tàn. Kỷ Phong nhìn sảnh tiệc trống vắng không một bóng người, bỗng nhiên có chút cảm khái.

Anh có chút u uất nói với Tiết Duệ: “Đây mới là sự kiện đáng để tổ chức.”

Tiết Duệ gật đầu, định nói gì đó, nhưng Kỷ Phong đã dặn dò cậu ta: “Cậu đi lo việc của cậu đi, không cần theo tôi, tôi phải đi làm chút việc riêng.”

Sau khi Tiết Duệ đi, Kỷ Phong đi thẳng xuống tầng một của khách sạn, nơi có một vài cửa hàng xa xỉ và thời trang cao cấp. Anh bước vào một trong những cửa hàng đó, nghiêm túc chọn một chiếc áo khoác nữ.

Cầm áo khoác, anh lên lầu đi đến văn phòng phòng kế hoạch.

Cửa văn phòng khép hờ, bên trong rất yên tĩnh.

Anh vốn định gõ cửa, nhưng một giây trước khi đốt ngón tay chạm vào cánh cửa, anh bỗng nhiên dừng lại, đổi thành nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Trong văn phòng chỉ có một mình Hứa Mật Ngữ, cô đang gục đầu trên bàn làm việc ngủ thiếp đi.

Ngoài cửa sổ, mưa nhỏ đang rơi, tí tách gõ vào cửa kính. Cô gục trên bàn, ngủ một cách yên bình. Trời âm u khiến ánh sáng trong phòng trở nên mờ ảo, cũng làm cho gò má nghiêng của cô trông đặc biệt dịu dàng và yên tĩnh.

Trong một ngày âm u như vậy, căn phòng có chút se lạnh, cô nhất định đã mệt lắm rồi, mới chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng mà đã ngủ gục trên bàn.

Anh cố gắng nén tiếng bước chân của mình, đến gần bên cạnh cô, nhẹ nhàng đắp chiếc áo khoác trong tay lên người cô.

Sau đó, trong im lặng, anh cẩn thận kéo một chiếc ghế xoay lại, ngồi xuống, lặng lẽ ngắm cô.

Lông mi cô rất dài, đổ bóng xuống dưới mắt, che đi sự mệt mỏi nơi đó. Làn da má cô trắng ngần như một viên ngọc, một viên ngọc trắng tĩnh lặng được đặt giữa khung cảnh u ám và mưa. Môi cô khẽ mím lại, như thể trong giấc mơ cũng đang lo lắng điều gì đó. Anh bất giác đưa tay lên, như bị ma xui quỷ khiến mà đưa đến bên môi cô, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi cô.

 

 

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...