Tinh Tế Vong Linh Đế Quốc
Quyển 4 - Chương 5: Vào đoàn
Ngồi vững trong cơ giáp, trong lòng Phương Minh Nguy ngổn ngangsuy nghĩ, vừa rồi tộc nhân Thiên Dực nhờ vào sự quen thuộc đối với cơgiáp mà chế ra một bộ chiến thuật lưỡng bại câu thương.Chiến thuật này nếu như là sử dụng trong lúc quần ẩu, vậy thì chẳngkhác nào ông cụ thắt cổ, chán sống mất rồi. Nhưng trong đối chiến côngbằng một chọi một, chiến thuật này không nghi ngờ gì nữa chính là mộtsát thủ giản.Nhất thời, vô số ý nghĩ cổ quái lấp đầy đầu hắn, tự bạo.Không sai, đối với hắn mà nói, tự bạo chính là một thủ đoạn không thểthiếu.Nếu trong một bộ phận nào đó của cơ giáp lắp thiết bị tự bạo, vậy thìhắn có thể tùy thời để cơ giáp áp dụng thủ đoạn tự bạo hòng đả thươngđịch. Đồng dạng trong những cơ giáp mà hắn điều khiển từ xa nếu lắpthiết bị tự bạo, vậy thì hiệu quả phát huy ra sẽ tăng cường gấp bội.Giống như đạo lý hắn lợi dụng sự tự bạo của bốn chiến hạm cờ lớn,phá hủy chiến hạm mà Bố Lô Tư điều khiển từ xa vậy.Bất kể là trong chiến tranh cấp bậc nào, đây cũng đều là một thủ đoạncường đại không thể coi thường.Đương nhiên, muốn tự bạo, trước tiên phải có lực lượng hậu bị cườngđại, nếu như không có cơ sở kinh tế cường đại mà chơi trò tự bạo này, vậythì địch nhân còn chưa sụp đổ thì mình đã không chịu nỗi rồi.Tiền, ta cần tiền!Phương Minh Nguy thở dài một hơi, so sánh giá của phi thuyền vũ trụvà cơ giáp, với chút tài lực này của mình, quả nhiên vẫn là quỷ nghèo.Đột nhiên, trong lòng hắn rúng động, ý niệm tìm kiếm trong linh hồncủa Ai Khắc nhanh như điện xẹt.Tiền, tiền, tiền, xì tiền ra cho ta.Bỗng nhiên, Phương Minh Nguy kinh ngạc há hốc miệng, trong linhhồn của Ai Khắc, hắn không ngờ lại tìm thấy mấy chục tài khoản ngânhàng và mật mã.Số tiền này đều cất ở những ngân hàng cờ lớn trong các quốc gia khácnhau, sau khi có những chữ số và mật mã này, tiền bên trong bất kỳ aicũng có thể lấy được.Xem xét con số bên trong, Phương Minh Nguy chỉ cảm thấy đầu ócchoáng váng. Tiền bên trong những cái thẻ này có nhiều có ít, ít thì khôngquá mấy chục vạn, nhưng nhiều thì lại trên nghìn tỷ.Nghìn tỷ...Con số nhiều đến không thể tưởng tượng được, trước mặt PhươngMinh Nguy lập tức có vô số ngôi sao sáng chói, hắn đã bị cảm giác vuisướng cường đại triệt để đánh bại.Trong tai nghe đột nhiên truyền tới tiếng gọi của Thi Nại Đức, PhươngMinh Nguy miễn cưỡng không chế tâm tình, nói: "Thi Nại Đức, chuyện gìvậy?""Bạn sao thế? Lâu vậy rồi mà không trả lời, vẫn ổn chứ?""Không có gì, mình xác định là mình rất ổn, ổn đến mức không thể ổnhơn được nữa."Thi Nại Đức và Cơ Nặc ngơ ngác nhìn nhau, cho dù là đánh thắng trậnnày thì cũng không cần phải cao hứng vậy chứ."Được rồi, ngươi hợp cách." Giọng nói của tên béo truyền tới: "Nếunhư các người nguyện ý, hoan nghênh gia nhập lính đánh thuê đoàn MiêuVương."Phương Minh Nguy điều khiển cơ giáp thiếu một cánh tay đi sang bênsân rồi nhanh chóng nhảy xuống, đi tới bên cạnh mọi người, chỉ vào CơNặc ở sau lưng, cười nói: "Tôi còn có một người bạn chưa kiểm tra.""Y, không cần phải kiểm tra.""Vì sao?""Y là cao thủ." Tên béo thật thà nói: "Một cao thủ chân chính khôngcần phải kiểm tra."Phương Minh Nguy có chút đố kỵ nhìn Cơ Nặc, cười nói: "Thủ lĩnhbéo, tôi cho rằng làm một lãnh tụ, nên nắm vững cụ thể sở trưởng đặc biệtcủa mỗi người, hơn nữa phải nắm rõ thực lực của mỗi người như lòng bàntay mới được."Trong mắt tên béo lóe sáng, hắn chậm rãi hỏi: "Tiểu huynh đệ, ngươicó biết tên thật của ta à?"Phương Minh Nguy ngây ra nói: "Tên của ngươi ư?""Đúng vậy, béo ta tuy vẫn có một chút danh khí, nhưng không phải làngười trong nghề thì không thể biết được." Tên béo chậm rãi nói: "Theo tathấy, mấy vị hình như không phải là người trong giới lính đánh thuê."Phương Minh Nguy sờ sờ mũi, cười khổ: "Tên của ngươi là Béo ư?Xin lỗi, ta chỉ thấy ngươi tương đối béo thôi, hơn nữa hình như là thủ lĩnhcủa nơi này mới gọi như vậy."Tên béo ngẩn ra, nhìn Phương Minh Nguy một hồi, như vậy cũng cóthể bị hắn đoán ra được, thật đúng là một người có vận khí tốt."Ta vốn béo, người ta gọi ta là Béo cũng đúng thôi mà." Một giọng nóihào sảng từ sau lưng tên Béo truyền tới, tên chu nho bước ra khỏi bónglưng to rộng của Béo, đi tới trước mặt Phương Minh Nguy, đưa tay ra, nói:"Ta tên là Tây Đinh, xin chào."Phương Minh Nguy cũng chìa tay ra, đối với tên chu nho này, hắn thậtsự không có một chút ý tứ coi thường nào: "Ta tên là Phương Minh Nguy,xin chào.""Các ngươi là người ở đây à? Ta thấy các ngươi không giống ngườiMạt Khắc Lâm.""Đúng vậy, chúng ta là võ giả và tinh thần tu luyện giả của liên minhđịa cầu.""Liên minh địa cầu, các ngươi không ngờ lại là người của quốc gia cấphai?"Béo và Tây Đinh trao đổi ánh mắt kinh ngạc với nhau, người của quốcgia cấp hai bọn họ gặp không ít, nhưng loại xuất chúng như Phương MinhNguy thì lại như phượng mao lân giác, cực kỳ hiếm thấy. "Tiêu chuẩn cơ giáp của ngươi không tồi, theo ai học tập vậy?""Tiến sĩ Tạp Tu.""Tiến sĩ Tạp Tu ư?" Tây Đinh chăm chú suy nghĩ một hồi lâu, nhưngdù hắn nghĩ tới vờ đầu cũng không biết tiến sĩ Tạp Tu rốt cuộc là cao nhânphương nào. Có điều đã là người của liên minh địa cầu, Tây Đinh bìnhthường tất nhiên sẽ không chú ý. Hắn nghĩ một chút rồi hỏi: "Liên minhđịa cầu, ta chỉ nghe nói tới Vương Tự Cường, tiến sĩ Tạp Tu đó so vớiVương Tự Cường thì ai lợi hại hơn."Phương Minh Nguy chết lặng, nếu tiến sĩ Tạp Tu biết rằng không ngờlại có người mang y ra so sánh với Vương Tự Cường, thật sự không biếtsẽ có cảm tưởng gì."Chắc là Vương Tự Cường lợi hại hơn một chút." Phương Minh Nguyđắn đo một lát rồi nói.Trước khi xuất phát, Vương Tự Cường từng phân phó, không cho phépdùng danh hiệu của ông ta, cho nên Phương Minh Nguy cũng đành giấuđi."Ta nghĩ cũng đúng, ngươi học cơ giáp bao lâu rồi?""Đại khái là hơn một năm.""Không tồi, chỉ một chút thời gian như vậy mà đã có thể..." Tây Đinhđang nói thì đột nhiên phản ứng lại, hai mắt trợn tròn lên, hỏi: "Ngươi nóibao lâu cơ?""Hơn một năm."Tây Đinh nhìn chằm chằm vào mắt Phương Minh Nguy, tựa hồ nhưmuốn từ bên trong nhìn ra xem hắn có nói láo hay không. Một lúc sau, hắncúi đầu xuống, than: "Béo, ta hơi mệt rồi, đi nghỉ ngơi một lát đây."Nói xong, hắn lảo đảo bước đi, ngay cả tiếng gọi của Béo ở phía saucũng chẳng buồn để ý.Béo xấu hổ cười cười với đám người Phương Minh Nguy, nói: "TâyĐinh là một người thẳng thắn vậy đó, các người đừng trách hắn nhé.""Sao dám, ngài nói đùa rồi."Cơ Nặc gật đầu, đang định nói thì đột nhiên y quay đầu lại, vừa haynhìn thấy một đôi mắt tràn ngập ánh sáng nóng bỏng.Đó là một nam nhân tháp sát thân hình khôi ngô cao to, cơ bắp sănchắc, giống như là một tòa núi nhỏ."Áo Đặc Mạn, cao thủ thể thuật số một của lính đánh thuê đoàn MiêuVương chúng tôi." Béo vui vẻ giới thiệu.Áo Đặc Mạn bước lên trước, trong mắt hắn giống như chỉ có một mìnhCơ Nặc vậy, ngay cả khóe mắt cũng chẳng buồn liếc Phương Minh Nguyvà Thi Nại Đức lấy một cái.Nhìn bàn tay gần như to gấp đôi tay mình của Áo Đặc Mạn, Cơ Nặcmỉm cười đưa tay ra bắt tay với hắn.Một đạo kình phong từ giữa hai người phát ra, cỗ gió cường đại đó tớirất đột ngột, khiến cho Thi Nại Đức và Phương Minh Nguy ở bên cạnhkhông kịp chuẩn bị đồng thời lui ra sau một bước.Hai huynh đệ kinh hãi nhìn nhau, thì ra nam nhân giống như tháp sắtnày thật sự có năng lực khiêu chiến cao thủ cấp mười lăm.Một lát sau, hai người buông tay ra, có điều trong mắt Áo Đặc Mạn đầyvẻ hoài nghi, còn trong mắt Cơ Nặc thì bình thản như không, chẳng khácgì vừa nãy.Sau khi nhìn thấy tình hình này, cho dù là kẻ ngốc cũng biết rằng,khẳng định là Áo Đắc Mạn không nắm được sự nông sâu của Cơ Nặc, chonên mới mặt mày nghi hoặc như vậy.Mà Cơ Nặc thì vẫn bất động thanh sắc tiếp nhận sự phát công toàn lựccủa đối phương, chứng tỏ trình độ của y chí ít cũng không dưới Áo ĐặcMạn.Thần thái trong mắt Béo liên tiếp xao động, cười nói: "Ta sớm đã nói làkhông cần phải kiểm tra mà." Nói xong, nụ cười trên mặt hắn vụt tắt, nói:"Ba vị tiên sinh, hiện tại có thể nói rõ ra rồi. Nếu như các người thực sựtới tham gia lính đánh thuê đoàn, vậy thì Kiệt Thành ta rất hoan nghênh,nếu như là tới để tỷ võ, vậy thì lính đánh thuê đoàn Miêu Vương củachúng ta nhận thua."Nghe thấy câu nói dứt khoát này, Áo Đặc Mạn vừa định há miệng phảnđối, nhưng nhìn thấy Cơ Nặc cao thâm mạt trắc ở bên cạnh, không khỏicúi đầu xuống."Béo đầu lĩnh nghĩ xa quá rồi, chúng ta thực sự là muốn tham gia línhđánh thuê đoàn, có điều...." Phương Minh Nguy cười áy náy, nói: "Chúngta chỉ có thể làm lính đánh thuê trong khoảng thời gian ngắn, hi vọng cóthể là trong vòng một năm thôi, sau khi giành được tư cách lính đánh thuêcấp ba, lúc đó chính là lúc chúng ta rời đi."Béo chăm chú nhìn hắn, hỏi: "Ngươi nói rằng chỉ có thể phục vụ dolính đánh thuê đoàn một năm, hơn nữa muốn trong vòng một năm này,hoàn thành nhiệm vụ của lính đánh thuê cấp ba, chính là hai yêu cầu nàythôi phải không?""Đúng vậy." Phương Minh Nguy cũng thật thà nói: "Chính là hai yêucầu này, nếu như đầu lĩnh có thể thỏa mãn, vậy thì chúng ta sẽ gia nhậplính đánh thuê đoàn."Trên mặt Béo hiện ra nụ cười chân thành, nói: "Yên tâm đi, chỉ cần cácngười làm nghiêm túc, tích phân lính đánh thuê giành được trong vòngmột năm khẳng định sẽ trên cấp ba."Sau khi bảo thủ hạ dẫn đám người Phương Minh Nguy đi nghỉ ngơi,mặt Béo lập tức trở nên ngưng trọng, hơn nữa liên tiếp đưa xuống một loạtmệnh lệnh.Quan trọng nhất trong đó chính là căn cứ theo tên của bọn PhươngMinh Nguy để thu thập tư liệu về họ.Chuyện này đối với tuyệt đại đa số người mà nói đều là một chuyện rấtkhó hoàn thành, nhưng đối với lính đánh thuê vũ trụ mà nói thì tự có biệnpháp thu thập tin tức.Sau nửa tháng, khi hắn nhận được tin tức về thân phận quý tộc của ThiNại Đức và Cơ Nặc, cùng với thân phận xuất thân bình dân của PhươngMinh Nguy, biết rằng bọn họ quả thực là lần đầu tiên tham gia lính đánhthuê đoàn, mới loại bỏ sự hoài nghi đói với họ, hơn nữa còn dần dần để họbắt đầu gia nhập vào hành động của lính đánh thuê đoàn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
