Tinh Tế Vong Linh Đế Quốc
Quyển 4 - Chương 7: Hạo hãn nhất quyền
"Tu...."Tiếng chuông báo thức chói tai vọng khắp căn phòng đang yên tĩnh,Phương Minh Nguy từ trên chiếc giường mềm ngồi bật dậy.Tới lính đánh thuê đoàn Miêu Vương đã ba tháng rồi, trong đoạn thờigian này, bọn họ tổng cộng xuất động bốn lần nhiệm vụ. Dưới yêu cầucường liệt của Phương Minh Nguy, ba người bọn họ được xếp thành mộttiểu đội. Mục đích lớn nhất để làm vậy chính là hòng bảo vệ cho sự antoàn của Thi Nại Đức.Dầu sao, trong tiểu tố ba người lúc này, cũng chỉ có Thi Nại Đức thiếunăng lực tự bảo vệ.Trong ba tháng, bọn họ tổng cộng xuất phát bốn lần, tần suất xuất phátkhông lớn, nhưng đánh giá giành được lại rất cao, đặc biệt là trong nhiệmvụ làm người giám hộ, năng lực thể thuật siêu tuyệt cấp mười lăm của CơNặc khiến tất cả mọi người đều chấn động không thôi.Nhiệm vụ lần đó sỡ dĩ có thể hoàn thành thuận lợi là nhờ Cơ Nặc ở vịtrí chủ công. Từ đó về sau, Béo và các thành viên trong lính đánh thuêđoàn Miêu Vương mới tính là thật sự yên tâm về đám người Phương MinhNguy.Đồng thời vào lúc Cơ Nặc giành được sự tôn kính và tín nhiệm chomọi người, Phương Minh Nguy cũng không nhàn rỗi, hắn tự mình xin Béohai bộ cơ giáp chế thức, hơn nữa bắt đầu tự mình cải tạo.Hai bộ cơ giáp này tuy giá trị không nhỏ, nhưng so với dạng cao thủtuyệt đỉnh như Cơ Nặc mà nói, đó chính là một món đầu tư nhỏ khôngđáng nhắc tới, thế là Béo không chút do dự đưa hai bộ cơ giáp cho hắnchơi, hơn nữa còn cung cấp tất cả linh kiện và tài liệu.Đối với cơ giáp, Phương Minh Nguy đã có kinh nghiệm và nhận thứcrất phong phú. Đây cũng là chuyện đương nhiên, bất kể là ai, hòa hợp lâuvới linh hồn của Ai Khắc và linh hồn của Thiên Dực tộc nhân, cho dù làmuốn hoàn toàn không biết gì cũng là điều không thể.Cho nên khi hai chiếc cơ giáp này tới tay, Phương Minh Nguy lập tứcdứt khoát bắt đầu cái tạo, hắn không lấy ra sản phẩm khoa học kỷ thuậtcao vượt qua quốc gia văn minh cấp ba nào, mà là lén lút lắp hai thứ nhonhỏ ở một chỗ không bắt mắt trên mỗi một linh kiện lớn.Một là truyền cảm khí, trên mỗi một chiếc truyền cảm khí, hắn đều trútvào một linh hồn, chỉ cần hắn muốn, có thể khống chế bất kỳ bộ vị nàocủa chiếc cơ giáp này, hơn nữa làm ra động tác mà mình muốn làm.Lúc đó khi Thi Nại Đức bị kiểm tra, một phát pháo như thần lai chỉ bútđó chính là kết quả mà Phương Minh Nguy âm thầm thao túng. Có điềulúc đó thời gian cấp bách, cho nên Phương Minh Nguy chỉ mượn chút thờigian lúc kiềm tra cơ giáp, vội vàng đặt một truyền cảm khí có linh hồn lênpháo năng lượng.Có điều hiện giờ thì khác, trên cơ giáp của Thi Nại Đức đã đầy truyềncảm khí, tuy bình thường Thi Nại Đức có thế tự mình điều khiển, nhưngmột khi Phương Minh Nguy nguyện ý, tùy thời đều có thể cưỡng chế tiếpnhận quyền điều khiển.Tới hiện giờ, Phương Minh Nguy cho dù là không sử dụng kỳ năngdung hợp linh hồn, trình độ cơ giáp của hắn cũng hơn xa Thi Nại Đức rồi,cho nên hắn mới có lòng tin bảo vệ cái mạng nhỏ của Thi Nại Đức ở tronglính đánh thuê đoàn này.Thứ còn lại được lắp trên cơ giáp thập phần nguy hiểm, đó là thiết bị tựbạo, luận về uy lực, nó không kém bất kỳ loại thuốc nổ có tính, năng caonào.Hơn nữa, thiết bị nổ này đặt ở trong linh kiện của cơ giáp, một khi phátnổ, sẽ triệt để dẫn nổ cả con quái thú bằng sắt thép này. Đương nhiên, thứnguy hiểm này cũng có biện pháp phòng ngự gần như là hoàn mỹ. Kíp nổcủa chúng đã được gắn chặt với sóng não của Phương Minh Nguy.Cũng chính là nói, chỉ có sau khi Phương Minh Nguy hạ mệnh lệnh thìchúng mới có thể nổ tung.Sóng não của con người là một trong những thứ kỳ diệu nhất trong vũtrụ. Cho dù là quốc gia văn minh đinh cao nhất cũng không thể phục chếđược sóng não của một người.Phương Minh Nguy không lo lắng trong vũ trụ này còn có một ngườicó sóng não giống y như hắn. Phải biết rằng, sống não của tử linh pháp sưgiống với hắn, đã là một kỳ tích mà ngàn vạn năm khó gặp rồi. Mà xácsuất trùng hợp như vậy một lần nữa phát sinh gần như là bằng 0.Hai thứ này tuy không gây chú ý, nhưng lại phi thường hữu dụng,truyền cảm khí cơ nhỏ chế tạo trong căn cứ Khoa Tư Tháp, mà thiết bị tựbạo thì hắn tự mình lắp ráp.Dưới năng lực thiết kế của tộc nhân Thiên Dực và năng lực động thủcủa Ai Khắc, cái thứ như đồ chơi trẻ em này đối với hắn mà nói, căn bảnkhông thành bất kỳ vấn đề gì.Giơ tay lên vỗ vỗ mặt, Phương Minh Nguy tắt đồng hồ trong truyềncảm khí, làm một động tác duỗi lưng rồi đẩy cửa bước ra.Thời tiết ở bên ngoài vẫn tờ mờ sáng, ánh sáng yếu ớt rải lên mặt đất,mang lại cho người ta một loại cảm giác mông lung.Phương Minh Nguy tới phòng luyện công, hít sâu một hơi, khí kìnhtrong cơ thể dâng trào, ở chỗ này luyện tập quyền và thối.Lực lượng tinh thần của hắn đã đạt tới cấp mười một, nếu như khôngcó cơ duyên, trong khoảng thời gian ngắn không thể nào tinh tiến đượcnữa. Còn năng lực thể thuật của hắn chỉ có cấp sáu, không gian đề thăngrất rộng lớn, cho nên trong đoạn thời gian này, Phương Minh Nguy trừchơi đùa với hai bộ cơ giáp của mình và Thi Nại Đức ra, đại bộ phận tinhlực đều đặt vào luyện tập thể thuật.Một lát sau, Thi Nại Đức và Cơ Nặc lần lượt đi vào.Khi Cơ Nặc vừa vào phòng luyện công, các lính đánh thuê MiêuVương đều cung kính chào hỏi y. Vũ trụ này là một vũ trụ mạnh, sống yếu chết, mà trong giới lính đánh,thuê, thiết luật này càng không thể đá động. Đồng bạn có năng lực cườngđại luôn khiến người ta an tâm và tôn trọng.Thực lực cường đại mà Cơ Nặc biểu hiện ra, không nghi ngờ gì nữa đãchiếm được ghế đầu của lính đánh thuê đoàn Miêu Vương, tất nhiên có thểcó được sự tôn trọng tương ứng.Mà Phương Minh Nguy sau khi đánh bại chu nho Tây Đinh, đãi ngộđược hưởng cũng cùng một cấp bậc, chỉ có Thi Nại Đức là kém hơn nhiều,trong mắt mọi người, gã căn bản chỉ là một tiểu nhân chỉ biết nịnh nọt màthôi.Nhưng đối với kẻ mặt dày như Thi Nại Đức mà nói, nhưng lời khiểntrách âm thầm đó căn bản không khiến hắn tim đập nhanh hơn nửa phần.Với lực lượng tinh thần của Phương Minh Nguy tất nhiên là cảm ứngđược hai bọn họ bước vào, nhưng hắn không nghênh tiếp, mà càng tậptrung tinh thần hơn để đánh quân thể quyền.Không thể không nói, bộ quyền thuật này tuy đơn giản, nhưng đối vớirèn luyện thể thuật mà nói thì vô cùng hữu dụng.Mỗi một quyền của Phương Minh Nguy đều xen lẫn nhiều nội kình vàtâm lực, một quyền đánh ra, tiếng phá không vang lên, lờ mờ có một cỗquyền phong lặng lẽ xoay quanh thân thể, có thể thấy mỗi một quyền đềulà toàn lực phát ra.Cơ Nặc và Thi Nại Đức tới gần hắn, dừng lại quan sát, một lát sau, trênmặt họ đều hiện ra thần sắc ngạc nhiên.Năng lực thể thuật của Phương Minh Nguy đột phá tới cấp sáu chưađược bao lâu, nếu như người bình thường trong đoạn thời gian này, chỉ sợvẫn chưa chắc hoàn toàn thích ứng được, nhưng nhìn thấy biểu hiện củaPhương Minh Nguy lúc này, tựa hồ như đã vận dụng nội kình một cáchtùy tâm sở dục rồi."Tiểu tử này ngay cả phương diện thể thuật cũng biến thái như vậy, hắncó phải là không muốn cho những người bình thường như chúng ta sốngnữa không." Thi Nại Đức lắc đầu, lẩm bẩm.Cơ Nặc cũng cười khổ: "Nếu tôi không phải là tận mắt nhìn thấy, vậythì tôi tuyệt đối không tin hắn đạt tới năng lực thể thuật cấp sáu vẫn chưađược nửa năm."Thi Nại Đức đột nhiên quay đầu lại, hỏi: "Cơ Nặc tiên sinh, ông nămxưa lúc đạt tới cấp sáu, mất bao nhiêu thời gian mới triệt để nắm vững nộikình."Cơ Nặc giơ một ngón tay ra, nói: "Một năm.""Một năm à, thế là giỏi lắm rồi." Thi Nại Đức mặt mày sầu khổ, nói:"Năng lực thể thuật của tôi đạt tới cấp sáu sớm hơn Phương Minh Nguynhiều, nhưng cho tới giờ tôi vẫn chưa thể triệt để khống chế mỗi một tianội kình. Muốn đạt tới loại trình độ như Phương Minh Nguy, chắc ít nhấtcũng phải khổ luyện hơn nửa năm nữa."Hai người nhìn nhau, cũng lắc đầu thở dài, vô cùng cảm khái đối vớichuyện bỗng dưng có một nhân loại giống như là quái thú được sinh ra.Phương Minh Nguy luyện công ở trong phòng không biết gì về điềunày, tất cả tâm thần của hắn đều hoàn toàn chìm đắm vào trong bộ quânthể quyền đơn giản mà thực dục này.Hắn lúc này vô cùng tập trung, giống như từ lúc sinh ra đến này đãđắm chìm vào trong bộ quyền thuật này vậy, tựa hồ có thể đánh vĩnh viễnkhông nghỉ, cho tới khi vũ trụ sụp đổ mới thôi.Mỗi một tia nội kình ở trong cơ thể hắn đều được điều động, thuận theođộng tác của hắn giống như nước chảy không ngừng lưu động trong cơthể.Mỗi một quyền phát ra, quyền thế quanh người cường đại hơn mộtphần, mỗi một quyền phát ra, khí kình trong cơ thể lại lớn mạnh hơn mộtphần.Vào thời khắc này, tâm thần của hắn tựa hồ như đã dung hợp với cảthiên địa thành một thể, loại cảm giác thiên nhân hợp nhất đó không ngờvào lúc luyện tập năng lực thể thuật cũng có thể xuất hiện.Đột nhiên, Phương Minh Nguy tựa hồ như nắm được một loại nhịpđiệu nào đó, đó là một loại nhịp điệu mà vạn vật trong thiên địa tự nhiênbiến hóa thành, giống như là một khúc nhạc mỹ diệu, giống như là mộtbức tranh sinh động, giống như một bài thơ cảm động.Từ từ, hắn nhắm mắt lại, tất cả nội kình trên dưới toàn thân vào thờikhắc này như được một loại lực lượng nào đó kêu gọi, giống như thủytriều ùa vào quyền đầu của hắn.Giậm chân, rùn lưng, nâng quyền, oanh kích.Giống như là lợi nhận phá không, một đạo quyền phong nặng nề đầy áplực, không ngờ lại lờ mờ có tiếng như thiên lôi oanh kích.Cả phòng luyện công yên lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy tiếng,ánh mắt của tất cả mọi người nhìn chằm chằm lên người hắn.Ngoài phòng luyện công, Béo và Ác Đặc Mạn ngơ ngác nhìn nhau,không nói ra được câu nào.Hít sâu một hơi, một quyền vừa rồi tựa hồ như đã rút hết toàn bộ lựclượng trong cơ thể hắn, Phương Minh Nguy lúc này chỉ cảm thấy hai chânmềm nhũn, cả người vô lực.Chỉ là lúc luyện quyền vừa rồi, vô ý đạt tới cảnh giới thiên nhân hợpnhất, khiến ý chí của hắn có biến hóa như thoát thai thoát cốt. Cho nênmặc dù hai chân mềm nhũn, nhưng hắn vẫn ngẩng đầu ưỡn ngực, sừngsững không ngã.Dõi mắt nhìn, đập vào mắt là một loạt ánh mắt kính ngưỡng, nhữnglính đánh thuê không sợ trời, không sợ đất này không ngờ lại sinh ra lòngkính phục đối với một tiểu nhân vật chỉ có năng lực thể thuật tới cấp sáu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
