Chương 22: Ở lại
Tối hôm ấy, Lộ Dương ở lại nhà Khang Toại. Khang Toại ban đầu còn hơi lưỡng lự, chỉ thử hỏi một câu: "Muộn rồi... em có muốn ngủ lại không? Phòng ngủ phụ vẫn còn—"
Chưa đợi anh nói hết câu là Lộ Dương đã vui vẻ gật đầu cái rụp.
[Lúc tới em đã nói với ba mẹ rồi. Nếu muộn quá thì ngủ ở nhà anh, không về.]
Cậu đứng dậy đi mở cửa phòng ngủ phụ ngó vào xem một vòng rồi đóng lại, sau đó bưng mấy cái đĩa còn chưa dọn trên bàn mang vào bếp. Khang Toại đứng ngẩn ra một lúc lâu, rồi đi vào phòng ngủ chính lấy chăn và quần áo cho cậu thay.
Đã "sinh tử chi giao" cả rồi, còn coi bản thân là người ngoài để làm gì, Lộ Dương ở phương diện này lúc nào cũng thoải mái vô tư. Cậu dọn dẹp xong xuôi thì bước ra, nhận bộ đồ ngủ Khang Toại đưa, sau đó chỉ vào Khang Toại, chỉ vào mình, lại nhìn về phía phòng tắm.
— Anh tắm trước hay em trước?
Khang Toại đứng yên, gần như anh không biết phải phản ứng thế nào.
Lộ Dương cười hì hì:
— Vậy thì em tắm trước nhé!
Cậu xoay người đi vào phòng tắm, quay đầu nhìn anh cười một cái rồi mới đóng cửa lại.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy "ào ào", nghe rất vui tai. Nếu không phải vì không phát ra tiếng, Khang Toại đoán nhóc con ngốc nghếch ấy chắc đang vừa tắm vừa nghêu ngao hát trong đó. Cậu tắm rất nhanh, lúc đi ra thì Khang Toại vẫn ngồi nguyên trên sofa, không nhúc nhích.
Có khi chính Lộ Dương cũng thấy kỳ lạ. Khang Toại đối diện với cậu lúc nào cũng cười hiền hòa, ấm áp... nhưng thỉnh thoảng, cậu nhận ra anh sẽ ngẩn người, chẳng biết là đang nghĩ cái gì, giống như bây giờ vậy.
Cậu vừa lau tóc vừa đưa tay ra trước mặt anh khua khua.
Khang Toại chớp mắt, anh ngẩng đầu lên nhìn cậu một cái.
Lộ Dương ngồi xổm xuống trước mặt anh, làm ngôn ngữ ký hiệu hỏi thăm rất đơn giản:
— Anh sao vậy?
Khang Toại hiểu ý nhưng vẫn không đáp. Anh chỉ lặng lẽ nhìn cậu, trong lòng thầm nghĩ: Không sao cả... chỉ là tôi đang cảm ơn em. Cảm ơn em đã mặc đồ xong mới bước ra, chứ không coi tôi là anh em vào sinh ra tử mà thong dong đi ra giữa nhà mà chẳng mặc gì.
Đôi mắt to tròn của Lộ Dương chớp chớp. Cậu đứng lên, đi lấy điện thoại gõ chữ: [Anh mệt quá đúng không?]
Cậu vừa lau tóc vừa hơi cau mày, gõ thêm mấy chữ nữa rồi đưa sang: [Mẹ em nói anh bận cả ngày trời chắc chắn là rất mệt, còn bảo em đừng sang làm phiền anh. Nhưng em không nghe. Một năm em chỉ có một lần sinh nhật, lần sau phải chờ đến năm sau rồi. Nên tối nay em nhất định phải tới tìm anh. Anh cũng muốn em đến mà, đúng không Khang Toại?]
Đúng... Khang Toại thừa nhận.
Trong lòng anh thật sự có chút mong chờ và Lộ Dương đã biến sự mong chờ ấy thành hiện thực. Hơn thế nữa, còn trọn vẹn đến mức ngoài sức tưởng tượng, từ việc anh chỉ dám hy vọng một tin nhắn trả lời không giận dỗi, lại thành việc người anh luôn nghĩ đến hiện diện ngay trước mắt mình với hơi thở ấm áp, với mùi sữa tắm quen thuộc thoảng trên người...
Niềm vui ấy lớn đến mức cái đầu nhỏ của Lộ Dương chắc chẳng tưởng tượng nổi.
Khang Toại thấy mình may mắn vì hôm nay vừa hoàn thành ca phẫu thuật gần năm tiếng. Anh cũng thấy may mắn vì bản thân có năng lực tự kiềm chế và phẩm hạnh đủ mạnh để trong giây phút này, khi nhìn nhóc con ngốc nghếch ấy ở trọ ngay trong nhà mình, tắm trong phòng tắm của mình, dùng sữa tắm của mình, lau khăn của mình, mặc quần áo của mình mà anh vẫn có thể giữ lòng mình bình ổn.
Khang Toại cúi đầu xoa mặt một cái, anh nói: "Em vào ngủ trước đi. Tôi tắm xong rồi ngủ. Ngày mai..."
Ngày mai à, thôi để mai tính. Giờ anh chẳng còn sức nữa.
[Ngày mai chúng ta đi mua đồ, anh phải làm sủi cảo cho em. Năm nào sinh nhật mẹ em cũng làm sủi cảo hết, nhưng tối nay em vội sang tìm anh nên chưa ăn được. Anh phải bù cho em.]
Điện thoại được đưa đến ngay trước mặt anh, phía sau là đôi mắt sáng lấp lánh của Lộ Dương.
Khang Toại nói: "Tôi không biết làm."
[Em dạy anh. Em biết làm.]
Lộ Dương cười nhìn anh, hàm răng trắng như tuyết. Khang Toại chỉ thấy đôi mắt ấy, con người ấy, lúc này mà bảo anh hái sao hái trăng, anh cũng sẽ buột miệng đồng ý ngay, chỉ mong cậu mau mau quay về phòng ngủ, đừng đứng sát bên anh thế này nữa.
"Được..." Anh nói: "Để mai hẵng nói, tôi sẽ cố..."
Lộ Dương hài lòng gật đầu, lại chọc chọc mấy cái trên màn hình, chắc là báo với Đào Nguyệt Hoa rằng tối nay mình ở lại, chuẩn bị đi ngủ.
Khang Toại âm thầm ngồi chờ, toàn thân như bị nướng trên lửa, chẳng dám nhúc nhích. Tới khi Lộ Dương lại múa tay làm thêm mấy động tác gì đó, anh cũng chẳng còn tâm trí nhìn kỹ. Lộ Dương đoán chắc anh quá mệt rồi nên thôi không trêu nữa, cậu vui vẻ quay về phòng. Khi tiếng cửa đóng vang lên, Khang Toại mới ngả lưng vào thành ghế sô pha mà thở dài.
Chăn gối anh đã thay mới, nửa đêm nếu khát nước thì tự ra ngoài rót, chứ nào phải không biết máy lọc nước ở đâu; điều khiển điều hòa để ngay trên kệ đầu giường... Khang Toại tắm rửa xong thì trở về phòng, anh nằm xuống giường, đem hết mọi chuyện xảy ra hôm nay xào đi xào lại trong đầu, chắc chắn không có gì sai sót mới kéo chăn lên, nhắm mắt lại.
Giỏi thật. Anh bật cười bất lực. Lộ Dương ngây thơ, vô tư, chân thành, cậu là một dũng sĩ; còn anh hình như lại giống một kẻ hèn nhát.
Kẻ hèn ấy sáng hôm sau bị chính dũng sĩ dọa cho tỉnh. Dù là người quen sống một mình, nhưng sáng mở mắt ra thấy có người nhìn mình chằm chằm thì cũng bị hù cho phát khiếp... tối qua Khang Toại quá mệt, lại trằn trọc mãi, không biết khi nào mới vào giấc. Hôm nay vốn chẳng phải đi làm nên anh tắt luôn báo thức, nằm ngủ bù.
Lộ Dương thì dậy từ sớm. Cậu rửa mặt chải đầu xong chờ một lát, nghĩ ngợi một hồi rồi xuống lầu mua bữa sáng mang về, lại chờ thêm một lúc nữa, đến khi đồ ăn suýt nguội hết thì cậu chịu hết nổi. Do dự mãi, cậu gõ cửa phòng Khang Toại, định gọi anh dậy.
Gõ mãi mà vẫn không thấy động tĩnh gì. Lộ Dương nghi bác sĩ Khang nhà mình lăn ra ngất trong đó, thế là vặn mạnh tay nắm cửa, lao thẳng tới trước giường...
Nếu năm phút trước có ai bảo Lộ Dương rằng vị bác sĩ nhà mình, cái người tính tình trầm ổn, đáng tin, lại không thiếu phần cứng cỏi, khi ngủ mà cũng dễ thương thì chắc chắn cậu sẽ lắc đầu liên tục.
Nhưng giờ phút này, cậu thật sự không kiềm chế nổi. Lộ Dương cúi xuống nhìn người trên giường đang ôm chặt chăn thành một cục, cuộn người lại vùi mặt trong chăn, chỉ để lộ mỗi hàng mi dài và sống mũi cao thẳng. Cậu nhìn tới nỗi ngớ ra.
Ai mà nỡ đánh thức một bác sĩ Khang như thế này cho được? Trên đời trừ cái đồng hồ báo thức vô tâm vào ngày làm việc ra thì còn ai làm nổi chứ? Lộ Dương chịu, cậu làm không được. Cậu cứ nửa quỳ ở mép giường, ngốc nghếch nhìn anh say mê cho đến khi thấy anh từ từ mở mắt.
Khang Toại không biết phải dùng đến bao nhiêu lý trí mới kiềm được mà không buột miệng hét lên. Anh giật mình co người lại, túm chặt chăn mà bật dậy thẳng tắp. Đến khi nhìn rõ người trước mặt là Lộ Dương, đôi vai anh mới rũ xuống, thở phào một tiếng thật nặng.
"...Lộ Dương, em muốn hù chết tôi à?" Khang Toại dở khóc dở cười đưa tay xoa mặt: "Tôi mà lớn tuổi hơn chút nữa, e là tim sẽ chịu không nổi đâu."
Thật ra Lộ Dương cũng bị giật mình. Ai bảo cậu lại kề sát đến thế, nhìn đến mức mải mê, nên Khang Toại chỉ cần bật dậy một cái là cũng đủ để dọa cậu.
Hai người im lặng nhìn nhau mấy giây rồi không nhịn nổi nữa mà cùng bật cười, cười đến vai run cả lên.
