Chương 38: Phải biết rằng, Lộ Dương rất hiếm khi nổi giận
Khi xe chạy vào khu chung cư thì đã là mười một giờ đêm. Khu nhà Khang Toại sống có mật độ cây xanh rất cao; hai bên đường cây lớn cây nhỏ đan xen, che khuất những ngọn đèn lấp ló trong tán lá, khiến cả khu lúc đêm trông sâu hút và tĩnh lặng.
Lối vào hầm xe cách tòa nhà một đoạn. Khi rẽ vào, ánh mắt Khang Toại vô thức liếc sang bên cạnh, giây tiếp theo anh bỗng sững lại.
Cách đó không xa, cạnh lối đi bộ là chiếc xe máy điện quen thuộc. Và trên cái ghế dài bên cạnh có một bóng người gầy gò đang ngồi ngây ra đó.
"Lộ Dương..." Anh giật mình vội vàng áp xe sát lề, mở cửa bước xuống, đi nhanh về phía cậu.
"Dương Dương!"
Từ lúc hai người quen nhau đến nay, đa phần thời gian Lộ Dương đều rất vui vẻ. Cậu vốn là kiểu người dễ vui, chỉ cần ở cạnh Khang Toại là lúc nào cũng cười. Có đôi khi khó chịu hay tủi thân, nhiều nhất cũng chỉ đỏ mắt, dỗ vài câu là lại ổn ngay. Chỉ có khoảng thời gian sau này, hết lần này đến lần khác, nước mắt cậu nhiều đến mức như muốn làm trái tim Khang Toại vỡ vụn.
"Dương Dương......"
Lộ Dương phản ứng chậm nửa nhịp, cậu từ từ ngẩng đầu lên.
Cậu không còn khóc nữa, chỉ là ngồi thất thần. Nhưng Khang Toại nhìn một cái đã thấy rõ cái chóp mũi đỏ hồng, viền mắt ửng lên vì bị lau khóc nhiều lần. Không biết cậu đã ngồi đây khóc bao lâu. Đôi mắt nhìn anh đờ đẫn, hoang mang, long lanh nước mắt, làm trái tim Khang Toại như bị bóp chặt.
"Dương Dương......"
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng gọi tên cậu, cố ổn định hơi thở. Anh không thể hình dung nổi mình lúc này muốn ôm cậu vào lòng đến mức nào.
Nhóc con này cần được dỗ dành. Và Khang Toại cũng thừa nhận bản thân anh quá muốn an ủi cậu. Lúc này trong lòng anh đau đến mức không thể không làm gì đó, anh sợ nếu cứ đứng nhìn thêm giây nào nữa là trái tim sẽ nổ tung mất.
Nhưng anh vẫn phải kiềm chế. Trước khi làm gì, anh phải chắc chắn rằng cậu không bài xích, không phản cảm. Bàn tay anh đưa ra rất chậm để cậu nhìn rõ, hiểu được ý anh. Anh nghĩ, nếu giờ cậu đau lòng, yếu mềm, với tính cách thường ngày của cậu, có lẽ sẽ nhào vào lòng anh, như vậy anh cũng có thể không chút đắn đo mà ôm chặt cậu thật lâu.
Quả nhiên Lộ Dương lao tới thật.
Cậu bật dậy như một quả pháo nhỏ mà lao thẳng đến. Nhưng Khang Toại còn chưa kịp đón lấy cậu là đã bị một cú đẩy cực mạnh vào giữa ngực.
Anh loạng choạng lùi mấy bước. Nhóc con vẫn chưa hết giận, còn xông lên đẩy anh thêm cú nữa.
"Dương Dương—" Khang Toại chụp lấy cổ tay cậu.
Lộ Dương giật tay mấy lần liền mà anh không buông, thế là cậu trừng mắt nhìn anh.
Đúng vậy. Trong cơn kinh ngạc, Khang Toại xác nhận mình không nhìn nhầm, Lộ Dương thật sự tức giận.
Anh theo phản xạ buông tay ra ngay. Không biết là vì tức hay vì dùng sức quá mạnh mà tay Lộ Dương run lên, cậu lấy điện thoại ra, tay run run gõ chữ.
Trên màn hình bật ra một dòng chữ: [Tối nay anh đi xem mắt phải không?]
Cậu đẩy mạnh điện thoại vào ngực anh, rồi điện thoại rơi xuống, Khang Toại vội chụp lấy rồi cúi đầu nhìn.
[Trong mấy người đó có ba mẹ anh đúng không? Cả nhà anh đi chung. Còn cô gái đó là người xem mắt của anh hay là bạn gái anh? Trước đây anh hôn em là vì trong lòng nghĩ đến cô ấy đúng không?!]
"Không phải!" Khang Toại lập tức phủ nhận. Anh ngẩng đầu: "Không phải xem mắt. Không có bạn gái. Tối nay chỉ là—"
Lộ Dương giật điện thoại lại: [Thế tại sao anh ôm cô ấy? Em thấy hết rồi! Không phải xem mắt, không phải bạn gái vậy anh ôm người ta làm gì? Nhân phẩm của anh kiểu gì vậy? Em không phải bạn trai anh mà anh còn hôn em; cô ấy không phải bạn gái anh mà anh cũng ôm! Anh là loại người như vậy sao?!]
"Xin lỗi..." Khang Toại nghẹn lời. Anh rất muốn giải thích rằng nhân phẩm mình không tệ như thế, rằng hôn Lộ Dương là vì lúc đó uống say, vì quá muốn hôn cậu. Còn ôm cô gái kia cũng chỉ là kiểu ôm xã giao thôi.
Nhưng nghe như vậy lại càng khó chấp nhận. Đúng là rất khó bào chữa.
"Dương Dương, tôi có thể giải thích, tôi—"
Lộ Dương không nghe nữa. Cậu giật điện thoại lại, gõ chữ thật nhanh.
[Không phải anh nói anh là đồng tính sao? Rốt cuộc anh có phải đồng tính hay không? Anh thích đàn ông là thật hay giả? Tại sao anh đi xem mắt? Có phải anh lừa người ta không? Em bắt đầu nghi ngờ nhân phẩm anh tệ đến mức đáy rồi! Anh định lừa cưới đúng không? Rốt cuộc anh có phải đồng tính không? Anh đang lừa đàn ông hay lừa phụ nữ vậy? Đồ lừa đảo!]
"Dương Dương..."
Khang Toại không thể để cậu nói tiếp được nữa. Những lời buộc tội như bắn liên thanh ấy, từng câu từng chữ giáng xuống khiến anh ngơ ra, không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu. Mà Lộ Dương càng lúc càng tức đến không chịu nổi. Cậu không thể nói được, tất cả cảm xúc muốn nổ tung đều nghẹn ở ngực. Khang Toại thật sự sợ cậu tức đến xảy ra chuyện.
Anh giữ lấy điện thoại của cậu, rồi không cho cậu phản kháng, mạnh mẽ kéo người vào lòng ôm thật chặt, không cho cậu có cơ hội giãy giụa.
"Tôi là đồng tính. Trời sinh chỉ thích đàn ông. Và bây giờ, tôi chỉ thích mình em. Cô gái tối nay là bạn cấp ba của tôi. Ba mẹ tôi và ba mẹ cô ấy quen nhau nhiều năm rồi. Tôi với cô ấy chỉ là bạn. Tối nay họ chỉ nhân sinh nhật tôi mà tụ họp ăn bữa cơm. Không có gì khác, một chút cũng không. Lộ Dương."
Lộ Dương dùng hết sức đẩy anh, cố vùng khỏi vòng tay ấy. Những gì Khang Toại nói, cậu không muốn nghe, cũng không nghe lọt. Cậu thậm chí không chắc liệu bản thân sau khi giao xong đơn hàng rồi mơ mơ màng màng chạy xe lòng vòng, cuối cùng thất thần đến chờ trước chỗ ở của Khang Toại cả tối có phải chỉ để đợi một thứ gọi là "giải thích" hay không.
Cậu nhịn cả tối rồi. Khó chịu đến phát mệt. Trời khuya lạnh như thế, cậu ngồi trên ghế dài lau nước mắt hơn một tiếng đồng hồ. Bị chính những suy đoán, những viễn cảnh hỗn loạn trong đầu dày vò đến đau đớn tột cùng, tủi thân đến mức không thở nổi. Cậu muốn hỏi gì đó nhưng trong lòng có quá nhiều chất vấn không nói thành lời, cũng không đè xuống được, lại chẳng tìm ra lý do hay vị trí nào đủ hợp lý để hỏi.
Bởi vì cậu không phải bạn trai của Khang Toại. Khang Toại làm thế không tính là phản bội. Là chính cậu ban đầu không chịu đồng ý, không dám nhận lấy thứ tình cảm đó. Vậy giờ cậu lấy tư cách gì để trách đây?
Cậu vốn đã khó chịu đến nỗi không biết phải làm sao nữa rồi. Vậy mà khoảnh khắc trông thấy anh, tất cả lý trí đều đứt phựt. Không kiềm chế nổi nữa. Cũng chẳng quan tâm nổi nữa.
Tất cả tủi thân biến thành giận dữ. Cậu nhìn anh, nhớ lại đêm đó anh dịu dàng hôn mình, nói thích mình, sau đó lại xin lỗi, lại nói sẽ chờ. Lộ Dương tức muốn nổ tung. Cậu muốn hỏi anh: Anh nghĩ chỉ có anh biết chờ thôi sao? Anh nghĩ mấy ngày nay em đang làm gì?!
Cậu muốn ném điện thoại cho anh xem, hàng trăm tin nhắn xin lỗi, cầu xin tha thứ mà Khang Toại từng gửi, cậu không xóa một tin nào, đều đọc đi đọc lại cả trăm lần. Tự hỏi. Tự dằn vặt. Nhưng rồi sao? Khang Toại xoay người đi ôm ôm cười cười với người con gái khác! Hôm nay lại còn sinh nhật anh, cậu vì không đưa được quà mà chán nản đến mức suy sụp như vậy. Kết quả đồ lừa đảo này lại đi ôm người khác! Đồ lừa đảo!
Phải biết rằng Lộ Dương rất hiếm khi giận. Ít nhất trong ấn tượng của Khang Toại, cậu luôn ngoan, dễ dỗ, dễ vui. Thế mà bây giờ, trong lòng anh lại là một con cừu nhỏ xù lông, tức giận đến mức muốn phá tan cả vòng tay anh. Lộ Dương nghẹt mũi, cậu thở gấp, cuối cùng không vùng ra được, cậu quẫn lên cúi đầu cắn thật mạnh vào vai Khang Toại.
Lúc xuống xe, Khang Toại không mặc áo khoác, chỉ có cái sơ mi mỏng. Cú cắn của Lộ Dương cắm thẳng vào thịt, đau đến mức làm anh nhíu mày bật ra tiếng "assii". Nhưng Lộ Dương không nương tay chút nào, đã cắn là không buông.
Cứ cắn đi, miễn là cậu trút được cơn giận. Khang Toại không những không buông tay, mà còn ôm chặt hơn. Một tay nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, chậm rãi dỗ dành cậu.
Cơn giận dần dần bị xoa dịu. Thay vào đó là sự tủi thân lại cuộn lên như sóng, tràn ra làm hơi thở của cậu nghẹn lại.
"Dương Dương." Khang Toại nghiêng mặt cọ cọ vào thái dương cậu: "Tôi thật sự không có đi xem mắt. Không có cô gái nào hết. Tôi chỉ thích em. Tôi còn đang đợi em tuyên án đây, xem em có chấp nhận hay không, có thích tôi hay không, có còn muốn làm bạn với tôi nữa không. Em quên rồi sao?"
Cậu không quên, chính vì những lời anh nói rằng anh thích cậu, rằng anh sẽ chờ, nên việc anh xoay người đi ăn với người con gái khác, rồi ôm cô ấy mới càng không thể tha thứ.
Trong khái niệm của Lộ Dương, với người khác giới chỉ có hai loại quan hệ mới có thể ôm, có thể thân thiết, đó là người thân hoặc người yêu.
Cậu biết với một số người ôm nhau chỉ là xã giao, là thói quen. Nhưng với cậu thì không. Tuyệt đối không ôm qua loa người khác giới, kể cả thân cũng không. Khang Toại lại càng không được.
Còn vì sao cậu lại cảm thấy như vậy thì Lộ Dương không muốn nghĩ đến nữa.
Vừa nghe đến đó, nỗi uất ức trong lòng lại bị khơi lên lần nữa. Cậu đẩy mạnh anh ra, cúi đầu gõ chữ:
[Em về đây. Sau này sẽ không bao giờ đến nữa. Anh thích ôm ai thì đi mà ôm người ta. Anh không phải bảo đang chờ quyết định của em sao? Giờ em nói cho anh đây, em không yêu đương với người tùy tiện ôm người khác, cũng không làm bạn với người có phẩm chất tệ. Em đi đây!]
Nói đi là đi thật. Cậu phóng lên xe điện, chuẩn bị lao đi.
Khang Toại vội kéo lấy cậu: "Dương Dương, lời tôi nói đều là sự thật mà..."
Thật hay giả anh cũng đều nói hết rồi!
Trước tối nay, từ nhỏ đến lớn Lộ Dương luôn được khen là hiền, hiểu chuyện. Cậu cũng nghĩ mình chưa bao giờ là người vô lý. Nhưng lần này chính cậu cũng cảm nhận rõ ngọn lửa đang cháy trong lòng. Cậu không muốn nói lý, cũng chẳng thể bình tĩnh phân tích. Cậu chỉ biết mình đang giận.
Điện thoại trong túi Khang Toại chợt reo lên. Một tay anh giữ Lộ Dương, tay còn lại lấy máy ra xem. Anh vốn định không nghe, nhưng màn hình hiển thị rõ tên Đào Nguyệt Hoa.
"Bác gái ạ." Khang Toại trượt máy nghe. Lộ Dương vừa nghe thấy tên cũng lập tức ngừng vùng vẫy.
"Tiểu Khang à, Lộ Dương đang ở chỗ cháu à? Hôm nay muộn thế rồi mà nó vẫn chưa về, bác nhắn tin mà nó cũng chẳng trả lời."
"Dạ, em ấy đang ở đây ạ."
Lộ Dương lập tức rút điện thoại, gửi tin cho Đào Nguyệt Hoa: [Mẹ đừng gọi nữa, con đang trên đường về.]
"À, à được rồi." Đào Nguyệt Hoa chắc đã nhìn thấy tin nhắn, bà thở phào nhẹ nhõm: "Thế bác yên tâm rồi. Tiểu Khang à, cháu cũng nghỉ sớm đi, đừng để nó làm phiền nữa. Bác cúp đây nhé."
"Vâng, chào bác ạ."
Lộ Dương lại định phóng đi, Khang Toại vội giữ cậu lại: "Muộn rồi, để tôi đưa em về."
Lộ Dương gõ chữ: [Không cần. Anh đừng theo. Em không muốn nhìn thấy anh!]
"Dương Dương..."
[Anh mà còn đi theo, em cắt đứt với anh luôn.]
Cậu nổi giận đùng đùng, không thèm quay đầu mà chạy đi thẳng một mạch.
Khang Toại chỉ đứng đó nhìn bóng cậu biến mất, đến cả mùi khói xe cũng không có để mà ngửi.
