Tình Yêu Đến Rồi - Hạ Đại Vũ

Chương 73



Chương 73: Đoàn viên

Tuy nói là trực đến chín giờ tối, nhưng đến khi xử lý xong mọi việc rồi về đến nhà thì đã mười giờ rưỡi. Chương trình Xuân Vãn cũng đã sắp kết thúc.

Anh tạm thời chưa đói, nên Chu Thịnh Nam hâm cho anh một bát canh. Uống xong, anh ngồi cùng hai người trên sofa xem ti vi một lát, sau đó lấy điện thoại ra xem, anh nói: "Ba, mẹ, con đi gọi điện thoại nhé."

"Gọi cho Dương Dương phải không?" Khang Gia Nghiệp cười bảo: "Đi đi, đi đi."

Khang Toại mỉm cười đứng dậy trở về phòng.

[Dương Dương, em đang làm gì thế? Giờ tiện nói chuyện không?]

Có lẽ giờ nhà cậu đang vui lắm, dù sao cũng là đêm giao thừa mà. Cả nhà quây quần thức đón năm mới, cùng nhau gói sủi cảo, rồi đúng thời khắc giao thừa thì thả vào nồi.

Vừa nghĩ đến đó, lời mời gọi video lập tức hiện lên. Anh bấm nhận, gương mặt Lộ Dương xuất hiện trên màn hình. Đôi mắt to tròn ấy chớp nhẹ một cái, vừa thấy anh là cậu liền nở nụ cười tươi rói.

Khang Toại cũng không nhịn được mà cong môi cười: "Sao hôm nay lại gọi video?"

[Nhớ anh. Muốn nhìn anh một chút.] Cậu gõ chữ.

Tuy cậu không thể nói chuyện, nhưng chỉ cần được nhìn nhau một chút thôi cũng thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Khi nhìn thấy đối phương, họ mới hiểu nỗi nhớ trong lòng còn sâu hơn bản thân tưởng.

[Em nhớ anh, Khang Toại. Xuân Vãn chẳng thú vị gì hết, em cứ mải nghĩ đến anh.]

Cậu theo thói quen hơi mím môi, như có hơi không vui, nhưng rồi lại nghiêm túc nở nụ cười. Khang Toại lặng lẽ nhìn cậu; phía sau vang lên tiếng cười nói từ chương trình, xen lẫn lời trò chuyện của Đào Nguyệt Hoa và Lộ Vệ Dân.

"Anh cũng nhớ em." Anh nói rồi đưa mu bàn tay lướt trên màn hình, như muốn chạm vào mặt cậu: "Giờ mà được ôm em thì tốt biết mấy, Dương Dương."

[Anh đang ở nhà chú với dì ạ?] Lộ Dương cố gắng nở nụ cười rồi hỏi tiếp: [Khang Toại, nếu năm nay không được thì sang năm mình cùng đón Tết nhé? Em không muốn chúng ta tách nhau ra vào ngày đoàn viên. Chúng ta đã là người một nhà rồi, lẽ ra phải ở bên nhau mới phải.]

Trong mắt cậu có sự tủi thân và cô đơn. Nụ cười vẫn còn đó, nhưng lại khiến Khang Toại không thể chịu đựng thêm nữa.

Có lẽ mười năm kìm nén trước đây đã mài mòn sự kiên nhẫn của anh. Chưa bao giờ anh nhớ một người đến vậy, chỉ xa nhau hai ngày thôi mà như có ai rút hết không khí quanh mình. Anh thật sự chịu không nổi.

"Anh lái xe sang đó được không? Thật ra anh vốn cũng định thế. Anh muốn ở bên em, cùng đón Tết với em."

Đôi mắt Lộ Dương lập tức sáng bừng. Cậu không phải không từng trông đợi điều này, nhưng cậu không thể mở miệng nói ra. Cậu không thể yêu cầu Khang Toại bỏ ba mẹ ở nhà vào đúng đêm giao thừa để chạy đến bên mình, như vậy không đúng. Giống như bản thân cậu cũng không thể vì yêu Khang Toại quá mà ở lì lại mãi không về, để Đào Nguyệt Hoa và Lộ Vệ Dân ăn Tết một mình.

Màn hình rung nhẹ; Lộ Dương háo hức bật dậy, chạy đi nói chuyện bằng ngôn ngữ ký hiệu với Đào Nguyệt Hoa.

"Thật hả?" Đào Nguyệt Hoa vừa cười vừa cầm lấy điện thoại: "Khang Toại đó à? Cháu định qua đây sao?"

"Bác Đào." Khang Toại nói: "Cháu hơi nhớ Dương Dương."

"Thằng bé cũng đang nhớ cháu đây." Bà trêu chọc cậu con trai: "Ăn cơm không ngon, chẳng buồn xem Xuân Vãn. Năm nay mà không có cháu, thằng bé không yên được đâu."

Giọng bà thoải mái, Khang Toại nghe mà cũng bật cười.

"Vậy cháu sang đi. Dẫn cả ba mẹ cháu nữa. Dù sao cháu có xe, đi lại cũng tiện. Tết nhất đừng để hai ông bà ở nhà một mình. Nhà bác rộng, muốn ở lại bao lâu cũng được. Chăn nệm bác giặt sạch hết rồi. Cháu sang đi, đông người mới vui, mới ra cái không khí Tết."

Khang Toại hơi sững lại, còn Lộ Dương ở đầu dây bên kia nóng lòng đến mức dí sát mặt vào màn hình, hai mắt sáng rực, ra hiệu liên tục:

- Khang Toại, anh đến đi. Mình cùng đón năm mới. Anh dẫn chú với dì sang luôn.

Khang Toại bật cười, đáp: "Được."

Bước ra khỏi phòng, Khang Gia Nghiệp và Chu Thịnh Nam vẫn đang ngồi trên sofa xem ti vi. Khang Gia Nghiệp vừa bị tiểu phẩm chọc cho bật cười nghiêng ngả, vừa chậm rãi rót trà cho Chu Thịnh Nam. Trên bàn trà bày mấy đĩa hoa quả xinh xắn, đầy ắp bánh mứt, kẹo và hạt khô, nhưng cũng chỉ để lấy không khí, chẳng ai đụng đến.

"Ba, mẹ." Khang Toại đi tới bóc một hạt lạc bỏ vào miệng rồi ngồi xuống.

"Xong rồi à?" Khang Gia Nghiệp vẫn còn nở nụ cười.

"Lát nữa con muốn sang nhà Lộ Dương. Bác Đào bảo hai người cũng đi chung luôn, qua bên đó đón năm mới."

"Hả?" Khang Gia Nghiệp ngẩn ra, rồi nhìn sang Chu Thịnh Nam: "Cả ba mẹ cũng đi á?"

Khang Toại gật đầu: "Vâng, tất cả cùng đi."

Chu Thịnh Nam không thấy ngạc nhiên trước chuyện con trai muốn sang tìm Dương Dương. Bà cũng chẳng có ý phản đối, người trẻ yêu đương dính nhau như sam, lúc nào cũng muốn ở cạnh nhau là chuyện bình thường. Bà đã chuẩn bị tâm lý để hiểu và chấp nhận. Nhưng Tết nhất như thế này, lại dắt cả hai vợ chồng sang nhà người ta... liệu có thất lễ không? Bà quay sang do dự nhìn chồng.

"Hay là mình đừng đi." Khang Gia Nghiệp nói: "Ngại làm phiền người ta, hơn nữa nếu hàng xóm thấy, ba mẹ Dương Dương cũng khó mà giải thích..."

Điện thoại trên bàn rung lên, mấy tin nhắn mới lập tức hiện lên. Đào Nguyệt Hoa gửi tin nhắn thoại: "Mọi người chuẩn bị xong chưa? Mau qua đây đi! Đừng mang gì hết nhé! Bác vừa trộn một bát lớn nhân sủi cảo, đang đợi mọi người sang gói đó! Nhanh lên!"

"Bác trai với bác gái còn bảo." Khang Toại cười nói: "Nếu không dẫn hai người sang thì con cũng khỏi cần sang luôn. Tết nhất bà con họ hàng qua lại là chuyện bình thường. Có gì đâu mà phải ngại."

Anh nhai nốt hạt lạc, vứt vỏ vào thùng rác rồi phủi tay: "Hơn nữa, con rất nhớ Dương Dương. Nhưng con cũng không muốn để ba mẹ ở nhà một mình trong đêm giao thừa. Tết vốn là ngày đoàn viên, mọi người phải ở bên nhau mới đúng. Đi đi ạ, Dương Dương cũng mong gặp hai người lắm."

"Bao lì xì chuẩn bị hôm qua ông để đâu rồi?" Chu Thịnh Nam hỏi.

"Trong ngăn kéo đầu giường. Sao vậy?" Khang Gia Nghiệp đặt ấm trà xuống: "Mình đi thật à?"

"Đi." Chu Thịnh Nam đứng dậy: "Ông mang bao lì xì cho bọn trẻ, rồi chọn mấy hộp quà trong nhà mang theo. Không thể tay không đến nhà người ta được. Tôi đi thay bộ đồ."

"Ơ... ừ, được." Vợ đã nói vậy, Khang Gia Nghiệp cũng không do dự nữa, lập tức đứng lên thu xếp.

Khang Toại nhìn hai vợ chồng tất bật chuẩn bị, rồi lấy điện thoại nhắn cho Lộ Dương: [Dương Dương, lát nữa anh và ba mẹ sẽ sang. Đợi anh.]

[Dạ!!!] Cậu phấn khích gửi liền mấy cái sticker reo hò, rồi lại thêm một cái hình "suỵt", cậu nhắn: [Khang Toại, em nói nhỏ nè, ba mẹ em lì xì cho cả hai đứa mình, dày lắm. Kho báu nhỏ của em lại sắp đầy lên rồi!]

Lì xì - chỉ nghe thôi đã thấy tràn đầy hương vị tuổi thơ, khiến lòng người cũng ấm lên. Lộ Dương lại gửi thêm một sticker che miệng cười lén, rõ ràng là cậu đang rất vui.

[Anh cũng chuẩn bị bao lì xì cho em rồi.] Khang Toại trả lời: [Cũng rất dày đó.]

[Thật hả?! Sao anh cũng lì xì cho em vậy? Mình bằng vai phải lứa mà! Anh coi em là con nít sao?]

Lộ Dương gửi kèm một loạt icon cười to.

Khang Toại nhìn mà khóe môi tự nhiên cong lên: [Vì em vốn nhỏ tuổi hơn anh. Vì em đáng yêu nên anh muốn lì xì cho em, mong em mỗi năm đều bình an vui vẻ... Vì anh yêu em, Dương Dương.]

[Em cũng rất, rất yêu anh, Khang Toại.]

Mấy phút sau anh mới nhận được tin nhắn này, như thể đầu dây bên kia đã suy nghĩ rất nghiêm túc. Lộ Dương nhắn: [Anh đừng nói em nhỏ. Em chỉ là trẻ hơn anh mấy tuổi thôi, nhưng em yêu anh chẳng kém gì anh yêu em đâu, thậm chí có khi còn nhiều hơn. Em sẵn lòng yêu anh nhiều hơn nữa. Khang Toại, em sẽ đối xử với anh thật tốt, thật tốt. Anh tin em nhé.]

[Anh tin. Anh đã đem hết phần hạnh phúc quãng đời còn lại giao vào tay em rồi, Lộ Dương. Em phải chịu trách nhiệm với anh đó.]

[Không thành vấn đề, em sẽ chịu trách nhiệm!]

Đường vành đai đêm giao thừa vắng hơn hẳn ngày thường. Những người đi làm xa đều đã trở về nhà, hoặc đang trên đường trở về.

Khang Toại cũng vậy.

Trong xe bật chế độ sưởi. Chu Thịnh Nam mặc áo khoác mà Lộ Dương tặng, bà trang điểm nhẹ, ngồi cùng Khang Gia Nghiệp ở ghế sau. Khang Gia Nghiệp cảm thán: "Bên này mấy năm nay phát triển thật đấy. Đường xá làm rộng ghê."

"Vâng." Khang Toại cười nói: "Lộ Gia Bình giờ là đầu mối phát triển kinh tế của cả vùng. Từ khi trạm chuyển phát hàng hóa lớn xây xong, nơi này được kéo theo phát triển rất nhanh."

"Quá ổn." Khang Gia Nghiệp gật đầu tấm tắc: "Thế này thì điều kiện nhà Dương Dương chẳng tệ chút nào. Có đất, có nhà, ăn uống tự cung tự cấp, chẳng thiếu thứ gì. Anh Lộ lại còn đi làm, dù thu nhập nhiều hay ít cũng dư dả."

"Dạ." Khang Toại mỉm cười.

Khi xe dừng ở lề đường đầu phố, Khang Toại thấy cổng nhà Lộ Dương đang mở. Anh xuống xe, mở cửa cho Chu Thịnh Nam rồi quay ra cốp lấy mấy hộp quà.

"Đằng này nè mẹ. Ngôi nhà phía trước ấy." Anh hơi hấc cằm chỉ đường.

Mọi người bước vào sân, Khang Gia Nghiệp trợn tròn mắt: "Ui chà! Rộng rãi thế!"

Lộ Dương nghe thấy tiếng động lập tức chạy ào ra. Vừa trông thấy Khang Toại, cậu như lao thẳng vào lòng anh.

Khang Toại đã chuẩn bị sẵn, anh đặt đồ xuống kịp lúc, ôm trọn cậu vào lòng.

"Ôi trời, vui đến mức này luôn hả." Khang Gia Nghiệp cười ha hả: "Lúc trẻ tôi với bà còn chẳng dính nhau đến thế."

Lộ Dương ôm chặt anh một cái rồi quay sang nhìn Chu Thịnh Nam, bà cũng mở rộng vòng tay đón cậu. Cậu ôm bà một cái thật nhiệt tình.

"Ôi chao, ôi chao!" Khang Gia Nghiệp đứng bên cạnh cười không khép được miệng. Nhóc con này đúng là đáng yêu hết phần thiên hạ. Thử hỏi ai nhìn mà chẳng thương. Lộ Dương đương nhiên cũng không bỏ qua ông, cậu quay sang ôm ông một cái. Khang Gia Nghiệp vỗ lưng cậu liên tục: "Ngoan, ngoan."

"Đến nhanh thế! Mau vào nhà đi!" Đào Nguyệt Hoa và Lộ Vệ Dân cũng ra đón: "Trời lạnh thế này, mau vào nhà đi. Đã bảo đừng mang gì rồi mà lại xách bao nhiêu thứ. Mọi người khách sáo quá."

"Chỉ mấy món nhỏ thôi ạ, chút tấm lòng của gia đình cháu."

Đã hơn mười một giờ rưỡi. Trên bàn trà là phần sủi cảo đang dang dở, còn bên bàn dài đã xếp kín mấy vỉ bánh đã gói xong.

"Nhiều thế này ăn sao hết?" Chu Thịnh Nam vừa cởi áo khoác vừa cười.

"Ăn không hết thì để lại, thế mới gọi là 'có dư'. Tết mà, phải gói nhiều cho đã." Đào Nguyệt Hoa giúp bà treo áo rồi cùng vào rửa tay. Hai người chẳng khách sáo gì, ngồi xuống bắt tay vào làm ngay.

Lộ Vệ Dân đang cán vỏ, Chu Thịnh Nam và Đào Nguyệt Hoa gói bánh, Khang Gia Nghiệp rửa tay xong thì phụ đặt bánh đã gói lên vỉ, rắc chút bột. Lộ Dương và Khang Toại đứng cạnh nhìn đông nhìn tây, ngay cả chỗ ngồi cũng chẳng chen vào được.

"Hai đứa ra phòng khách xem tivi đi, đông người thế này chẳng cần thêm tay đâu." Đào Nguyệt Hoa khoát tay đuổi khéo: "Hoặc vào phòng nói chuyện đi, Dương Dương đợi cháu cả tối rồi đấy, cái vẻ dính nhau này..."

Hai bên phụ huynh đều cười. Lộ Dương ngượng ngùng kéo tay Khang Toại dẫn vào phòng mình.

Vừa vào tới nơi, cánh cửa khép lại, Khang Toại còn chưa kịp quay người thì Lộ Dương đã kiễng chân ôm lấy anh, sốt ruột hôn lên môi anh.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...