Tình Yêu Hóa Thành Tro Tàn

Chương 2



Mọi thứ tôi làm đều vì Trầm Ngôn Xuyên, kể cả cái mạng này cũng vậy.


Còn anh ta, kết cục cũng chẳng khá hơn. Anh ta sẽ sống cô đơn trong căn biệt thự rộng lớn, sáng dậy một mình, tiệc tùng giữa không gian xa hoa.


Xung quanh toàn người đẹp, nhưng không ai chạm được vào trái tim anh ta.


Anh ta cứ thế sống tới 99 tuổi, tiền thì không thiếu, chỉ thiếu tình yêu.


99 tuổi chưa đủ thì 120 tuổi cũng được, vì trong ký ức của tôi, mỗi ngày anh ta sống đều là dày vò.


Hệ thống bắt đầu đếm ngược.


“3… 2… 1…”


Mọi thứ kết thúc, linh hồn tôi bắt đầu tách khỏi cơ thể.


Tôi hơi thấy… hưng phấn.


Trầm Ngôn Xuyên, tôi chết rồi, anh có hối hận không?


Đàn ông đúng là vậy, mất rồi mới biết trân trọng. Tôi trả giá nhiều năm như thế, cũng muốn xem anh ta đau khổ thế nào.


“Đi thôi, đi xem Trầm Ngôn Xuyên thế nào.”


Trong chung cư, Trầm Ngôn Xuyên và Lương Mạn đang ngồi xem phim trên sofa. Điện thoại rung lên, anh ta cau mày khó chịu.


Lương Mạn bĩu môi: “Ngôn Xuyên, anh về đi. Hôm nay hình như là sinh nhật chị Cửu Nguyệt, em ở đây không sao đâu.”


“Anh về với chị ấy đi, em tự xử lý được.”


“Không cần đâu, sinh nhật thôi mà, cô ấy vốn cũng không thích tổ chức.”


Trong năm năm lập nghiệp cùng anh ta, tôi chưa từng dám tiêu tiền nên cũng chưa từng tổ chức sinh nhật.


Nhưng sinh nhật của anh ta, dù tôi có nhịn ăn mấy ngày cũng phải chuẩn bị bánh kem, làm cả bàn đồ ăn để lấy lòng.


Từng chút như vậy, tôi cứ nghĩ sẽ sưởi ấm được anh ta, nhưng hóa ra tất cả chỉ là vô nghĩa.


Tôi ngây người nhìn Trầm Ngôn Xuyên.


Điện thoại rung thêm vài lần nữa, anh ta bực bội định tắt.


Nhưng vừa nhìn thấy tin nhắn, đồng tử anh ta co lại, cả người run lên.


“Thẻ ngân hàng số đuôi 8888 của quý khách đã chuyển 874502930,38 nhân dân tệ, số dư sau giao dịch là 0 nhân dân tệ.”


Tôi đứng hình.


Trước giờ Trầm Ngôn Xuyên không tiêu xài hoang phí. Ngoài nhà và xe, cuộc sống anh ta rất đơn giản. Tôi từng mua túi cũng bị anh ta càm ràm rất lâu.


“Đây là chuyện gì?”


Hệ thống tỉnh bơ.


“Vĩnh viễn mất đi tình yêu, cô nghĩ là tình yêu thật à?”


“Não cô để đâu rồi? Khi còn sống anh ta không yêu cô, chết rồi tự nhiên yêu như điên chắc? Lại còn yêu xác chết.”


“Thứ anh ta yêu là tiền. Và cả đời này anh ta sẽ không còn tiền nữa.”


Không khí rơi vào im lặng.


Tôi hơi sụp xuống: “Sao cậu làm vậy, độc giả có thích không? Lần trước viết kiểu nhân văn cặn bã bị chửi còn chưa đủ à?”


Hệ thống đáp: “Cô chỉ cần nói thích hay không thích thôi.”


Thành thật mà nói, tôi thích kiểu Trầm Ngôn Xuyên trắng tay hơn là anh ta vì tình yêu mà hối hận cả đời.


Tôi đột nhiên phấn khích, nhìn chằm chằm theo dõi biểu cảm của anh ta.


Trầm Ngôn Xuyên hít sâu, mở điện thoại, đứng dậy gọi cho tôi.


Vừa gọi vừa đi lại trong hoảng loạn.


“Giang Cửu Nguyệt, nghe máy đi, nghe máy đi!”


Bình thường mọi việc trong công ty, tài khoản, thẻ ngân hàng của anh ta đều do tôi xử lý.


Nên khi thấy thẻ đột nhiên mất tiền, phản ứng đầu tiên của anh ta là tìm tôi.


Gọi mãi không được, anh ta lập tức chạy ra cửa.


“Mạn Mạn, anh về một chút.”


Lương Mạn giữ tay anh ta: “Có phải chị Cửu Nguyệt giận không, em đi cùng anh nhé.”


“Không cần, việc công ty thôi, em ở nhà đi.”


Anh ta vội vàng bỏ đi, vừa đi vừa gọi ngân hàng, giọng căng đến mức lạc cả tiếng.


“Ý gì? Tôi tự làm? Không thể nào!”


“Không vi phạm? Tài khoản bình thường? Không thể nào, tôi sẽ tới ngay!”


Xe dừng dưới chung cư, anh ta lao thẳng vào thang máy.


“Giang Cửu Nguyệt, mở cửa!”


Tôi đã chết rồi, tất nhiên không thể mở.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...