Tình Yêu Sủng Nghiện Của Tổng Giám Đốc Lâm
Chương 201
Lâm Thế Kiệt đột nhiên đè Giản Nghệ Hân lên tường, mang theo hơi thở đầy hormone nam tính chợt tiến sát lại, đôi môi của anh gần như dính sát vào tai cô, thổi m ột hơi mập mờ: “Tôi có được hay khô ng, hay là cô thử xem sao?”“Anh đêtiện!” Giản Nghệ Hân không ngừng đấm lên người Lâm Thế Kiệt, tuy kh ông đau nhưng lại khiến Lâm Thế Ki ệt nhíu mày lại, anh cúi đầu nhìn g ương mặt ngại ngùng của Giản Nghệ Hân, chợt ngậm dái tai nhỏ xinh của cô.“Aaaa...”Giản Nghệ Hân chỉ cảm thấy như có một dòng điện xoẹt qu a, nắm đấm kia lúc này lại đang níu lấy cổ áo anh...Dì Liễu nghe thấy tiếng kêu chạy tới, sợ hãi nói: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”“Dì Liễu, ở đây không có việc của dì, dì lui xuống đi” Phía dưới của Lâm Thế Kiệt căng chặt, anh bình ổn lại hô hấp,bị Giản Nghệ Hân đẩy ra.Lâm Thế Ki. ệt ra hiệu bằng ánh mắt với dì Liễu, quay sang thì nhìn thấy Giản Nghệ Hân đỏ ửng mắt, cô nắm chặt tay lạ ¡, như đang nhẫn nhịn điều gì đó, L âm Thế Kiệt chợt có một cảm xúc khá clạ.“Lâm Thế Kiệt khốn nạn! Anh dựa vào đâu... dựa vào đâu mà hôn tôi k hi tôi chưa đồng ý!” Giản Nghệ Hân ấm ức chu miệng.“Làm cũng đã làm rồi, hôn một cái thì có làm sao?”Giản Nghệ Hân chớp chớp mắt, như là g iây tiếp theo cô sẽ bật khóc thật Iớn, cô đã... đã bị chiếm hời rồi, sao. Lâm Thế Kiệt vẫn có thể mặt không đ ổi sắc mà nói ra lời như vậy? Giản N ghệ Hân sụt sịt, lại nghe thấy Lâm Thế Kiệt nói: “Nếu tôi đã thật sự c hạm vào cô, cô lại không có cảm giá c sao?"“Anh, anh có ý gì?” Giản Nghệ Hân ngơ ra, lúc này mới phản ứng lại, ánh mắt hiện lên vẻ vui mừng: “Ý anh là anh vốn không chạm vào tô i2” Dáng vẻ đỏ hoe mắt tươi cười củ a cô trông vô cùng đáng yêu.Đến cảLâm Thế Kiệt cũng không khỏi nhìn thêm mấy lần.“Quần áo của cô là dìLiễu thay cho” Lâm Thế Kiệt thấycô còn nghi ngờ thì bổ sung thêm mộ † câu.... Hóa ra là như vậy!“Phụt!”Giản Nghệ Hân đỏ ửng mắt bật cười, hóa ra là cô hiểu nhầm à, đã nói rồi mà.“Ha, hahaha.."Ngại thật, ngạ¡ đến mức hận không thể đào một lỗ c hui xuống.Giản Nghệ Hân nuốt nước miếng, cười lấy lòng: “Xin lỗi nha, là tôi hiểu nhầm rồi, Lâm Thế K lệt, tôi đã biết anh là người tốt mà! Người đàn ông, ừm... mũ áo chỉnh t ề, phong lưu đường hoàng, anh tuấn tiêu sái như anh, sao có thể làm c huyện đó nhân lúc người ta gặp ngu y được đúng không. Là tôi có mắt kh ông thấy Thái Sơn, là tôi bị mù rồi „Lâm Thế Kiệt nghe lời xin lỗi của Giản Nghệ Hân, đoạn trước thì còn bình thường, nhưng sao càng về sau lại càng thấy bất thường vậy chứ.Nghe đến cuối cùng, sắc mặt anhtrầm xuống.“Gô nói cô mù mắt?” Lâm Thế Kiệt u ám nói. Mù mắt, nên mớigả cho anh?“Hả?” Giản Nghệ Hân vãn chưa hiểu ra làm sao, chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn Lâm Thế Kiệt, mộ† lúc lâu sau cũng không hiểu Lâm Thế Kiệt có ý gì.Cô có mù mắt hay không thì liên quan gì đến người đàn ông này, có phải anh quản hơi nhiều chuyện rồi không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
