Toàn Cầu Hóa Xác Sống, Riêng Tôi Về Quê Làm Ruộng

Chương 1: Trùng Sinh



"Ting toong ——"

"Ting toong ———— "

Tiếng chuông cửa chói tai cứ vang vọng mãi trong hành lang.

Nhân viên chuyển phát nhanh nhíu mày, đã hai ngày rồi gọi điện thoại cũng không ai nghe máy, cô đặt gói hàng trong tay xuống, ra sức đập cửa.

"4203, có ai ở nhà không? Hàng của cô tới rồi!"

Cô đập cửa liên tục mấy phút đồng hồ, người hàng xóm ở căn hộ bên cạnh mất kiên nhẫn thò đầu ra nói: "Đừng gõ nữa, mấy ngày nay chẳng thấy bóng dáng người đâu, chắc là không có nhà, cô cứ để trước cửa cho cô ấy là được."

"Thật ngại quá."

Nhân viên chuyển phát cười gượng thu tay về, lại thầm lẩm bẩm.

"Kỳ lạ thật."

Cô là nhân viên phụ trách giao hàng khu vực này, thường xuyên giao đồ cho nhà 4203, nhớ mang máng người sống ở đây là một cô gái trẻ hơn hai mươi tuổi, mọi lần dù giao hàng vào ngày thường thì cô ấy cũng đều có ở nhà, người tuy ít nói nhưng rất lịch sự, dạo trước giữa trời hè nóng nực cô từng khiêng giúp hai thùng nước lên lầu, lúc đi cô gái ấy còn mời cô ăn kem.

Nhân viên chuyển phát xoay người định đi, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại quay người lại, ghé mắt nhìn vào mắt mèo trên cửa.

"Không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ."

Cô thầm nghĩ trong bụng, lời còn chưa dứt, trong mắt mèo đột nhiên xuất hiện một con ngươi đục ngầu, vằn lên tia máu, đang khẽ chuyển động, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, máu toàn thân cô như đông cứng lại, cô hét lên một tiếng, vội vàng bật lùi ra xa.

Cũng đúng lúc này, khóa cửa kêu cạch một tiếng rồi mở ra.

Cô gái chỉ để lộ nửa khuôn mặt, giọng nói nghe có vẻ vô cùng mệt mỏi: "Cảm ơn, để ở cửa là được rồi."

Ánh sáng trong hành lang lờ mờ, cô gái đầu tóc rũ rượi, mặc một bộ đồ ngủ màu trắng, sắc mặt cũng trắng bệch, nhân viên chuyển phát hoàn hồn vỗ vỗ ngực: "Dọa chết tôi rồi, tôi còn tưởng không có ai chứ, là đồ tươi sống đấy, để ở kho hai ngày rồi, cô tranh thủ ăn sớm đi."

Cô gái gật đầu: "Được."

Đóng cửa lại, nghe tiếng bước chân ngoài hành lang dần đi xa, bàn tay giấu sau lưng của cô gái mới buông lỏng lực đạo, một con dao phay lóe lên ánh hàn quang rơi loảng xoảng xuống đất.

Tiếng dao rơi xuống đất khiến cô rùng mình một cái, giống như vừa choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, Khương Tảo đột nhiên bật dậy, như phát điên tìm kiếm điện thoại khắp nơi, cuối cùng lôi được nó ra từ dưới gối trong phòng ngủ.

Hết pin.

Cô luống cuống tay chân cắm dây sạc, việc đầu tiên sau khi mở máy là xem thời gian, màn hình hiển thị: Thứ Bảy, ngày 29 tháng 4, 17:58.

Khương Tảo dụi dụi mắt, tưởng mình bị hoa mắt, chính trong cái chớp mắt này, số phút khẽ nhảy một cái, chuyển thành 17:59, cả người cô bỗng run lên bần bật, lảo đảo lao ra khỏi phòng ngủ, lục tìm lịch để bàn, bật tivi, rồi lại lao vào thư phòng mở laptop, máy tính bảng cùng tất cả các thiết bị điện tử có thể hiển thị thời gian.

Vô dụng thôi.

Nhìn ngày 29 tháng 4 hiển thị đồng nhất trên đó, Khương Tảo không biết nên khóc hay nên cười.

Cô mang theo tia hy vọng cuối cùng đánh thức trợ lý ảo trong phòng: "Tiểu Hận, hôm nay là ngày bao nhiêu?"

Giọng nói máy móc ngọt ngào vang lên ngay lập tức: "Hôm nay là ngày 29 tháng 4 năm 2075, ngày rằm tháng ba năm Ất Mùi, lịch trình hôm nay của bạn là đi du lịch cùng bạn thân Trần Giai Ninh, hôm nay cũng là sinh nhật của bạn, Tiểu Hận chúc bạn sinh nhật vui vẻ, Happy birthday to you ~ Happy birthday to you ~"

Từng câu hát chúc mừng sinh nhật như lời nguyền luẩn quẩn trên không trung căn phòng, mặt Khương Tảo xám ngoét, toàn thân mất hết sức lực quỳ rạp xuống đất.

Tin tốt là: Cô đã trùng sinh.

Tin xấu là: Cô trùng sinh về thời điểm ba tháng trước khi đại dịch xác sống bùng nổ.

Tại sao lại nhớ rõ đến vậy, bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5, vốn dĩ cô định đi du lịch cùng bạn thân, kết quả lại vì một trận cảm cúm phát sốt bất ngờ ập đến mà buộc phải hủy bỏ lịch trình nằm ở nhà.

Không những thế, còn bởi vì, hôm nay là sinh nhật 28 tuổi của cô.

Nếu không phải vì bị bệnh, giờ này phút này, lẽ ra cô đang đi nghỉ dưỡng trên một hòn đảo nào đó ở Thái Bình Dương.

Cũng vì không đi được hải đảo, tránh được đợt lây nhiễm cao điểm đầu tiên, ban đầu Khương Tảo còn thấy tiếc nuối, sau đó khi khắp nơi trên thế giới bùng phát nhiều vụ "virus giống bệnh dại tấn công người", cô lại bắt đầu cảm thán.

"May mà không đi."

Ba tháng sau virus bùng phát tại quận Vũ An, thành phố Lâm Hải.

Khương Tảo sẽ mãi mãi nhớ ngày hôm đó.

Hai giờ sáng, cô bị đánh thức bởi tiếng đập cửa dữ dội, hàng xóm bên ngoài điên cuồng gào thét "cứu mạng", loáng thoáng xen lẫn vài câu chửi thề, chốc lát sau liền bắt đầu cầu xin tha thứ: "Tôi sai rồi!", "Đừng qua đây!"

Nhà bên cạnh là hai vợ chồng, trước đây cũng từng xảy ra chuyện này, Khương Tảo s* s**ng tìm điện thoại trên tủ đầu giường, gọi báo cảnh sát, kỳ lạ là đầu dây bên kia luôn báo máy bận.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Khương Tảo lầm bầm hai câu rồi cúp máy, lại tìm số của quản gia khu căn hộ trong điện thoại, thấy tiếng đập cửa ngày càng dữ dội, sắp lật tung cả trần nhà lên rồi.

Dù sao đây cũng là nhà thuê, làm hỏng cửa của chủ nhà thì phải đền bù, Khương Tảo chửi thầm hai câu, bất đắc dĩ vẫn phải trở mình xuống giường.

Khoảnh khắc cô mở cửa phòng ngủ, một tiếng hét thê lương lại khàn đặc xé toạc màn đêm, thứ âm thanh chứa đầy tuyệt vọng mà con người chỉ có thể phát ra khi đi đến tận cùng sinh mệnh ấy khiến da đầu cô tê rần.

Sau tiếng hét ấy, bên ngoài rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Khương Tảo nuốt nước bọt, cuối cùng sự tò mò vẫn chiến thắng nỗi sợ hãi, cô cầm chặt điện thoại từ từ nhích ra cửa.

Đi tới cửa mới nghe thấy, cách một cánh cửa, bên ngoài dường như có tiếng nhai nuốt thức ăn.

Dép lê không biết đã giẫm phải thứ gì, xúc cảm rất dính nhớp, trơn trượt, trong không khí lan tỏa một mùi tanh nồng nhàn nhạt.

Cô nương theo ánh đèn điện thoại cúi đầu nhìn xuống.

Máu tươi đỏ sẫm đang men theo khe cửa từ từ chảy vào trong.

Khương Tảo như nhìn thấy ma, lảo đảo một cái, lùi lại hai bước va vào tủ giày, phát ra một tiếng "bộp", đặc biệt rõ ràng trong đêm tối.

Tiếng nhai nuốt bên ngoài lập tức dừng lại.

Tiếng quần áo ma sát.

Thứ đó dường như đã đứng lên, cách một cánh cửa đối đầu với cô, xui xẻo thế nào cuộc gọi cho bên quản lý khu căn hộ mà cô gọi mãi lúc này lại kết nối được, trong ống nghe truyền đến giọng nói của một người đàn ông: "Alo..."

Khương Tảo nhanh chóng ấn tắt máy, nhưng đã không kịp nữa rồi, vật thể khổng lồ rầm một tiếng đập vào cửa, khung cửa lung lay sắp đổ, bụi tường rơi xuống lả tả.

Cô sợ hãi bịt chặt miệng, đứng bất động trong phòng khách tối đen như mực hồi lâu, cho đến khi hai chân tê mỏi, mọi âm thanh đều biến mất, cô mới buông thả người ngồi phịch xuống đất.

Ngày hôm sau.

Từ khóa về vụ việc tấn công người nghiêm trọng ở thành phố Lâm Hải đã leo lên hot search.

Bạn thân của Khương Tảo và chồng cô ấy cũng nói muốn qua đây, quận Vũ An nơi họ sống cũng là nơi virus bùng phát đầu tiên, nghe nói sắp bị phong tỏa toàn diện.

Khương Tảo sống ở ngoại ô, tình hình thuộc loại tốt nhất trong năm quận của Lâm Hải, nếu muốn ra khỏi thành phố cũng thuận tiện và nhanh chóng nhất.

Lúc bạn thân Khương Tảo đến, "người hàng xóm" ngoài cửa đã không còn thấy đâu, trong hành lang chỉ còn lại hai vệt kéo lê dài ngoằng, cùng dấu tay máu bám trên cửa nhà cô.

Trên mặt đất bên cạnh còn có vài vết tích xám đen, dính dính, không biết có phải nội tạng gì đó hay không.

Khương Tảo suýt chút nữa thì nôn, nén cơn buồn nôn đón người vào, vừa vào cửa, Trần Giai Ninh đã ôm chầm lấy cô.

"Tảo Nhi, cậu không biết trên đường mình đến đây thế nào đâu, đáng sợ quá..."

Tảo và Tảo đồng âm, chỉ có bà ngoại và Trần Giai Ninh mới gọi tên thân mật của cô thân thiết như vậy.

Lời editor: Tên nhân vật là Khương Tảo - 姜早, biệt danh Tảo Nhi - 枣儿, chữ Tảo trong tên là "sớm", chữ Tảo trong biệt danh là "táo tàu", đồng âm.

Chồng của Trần Giai Ninh là Tiểu Vũ, vác một cái ba lô du lịch to đùng, trên tay cũng xách túi lớn túi nhỏ: "Anh gom hết đồ ăn có thể mang theo ở nhà đi rồi."

Khương Tảo là một chủ kênh Vlog về dã ngoại, ngoại trừ lúc ra ngoài quay ngoại cảnh thì thời gian còn lại đều ru rú ở nhà, vì vậy đồ ăn liền và nước uống đều mua theo thùng, hơn nữa trong nhà còn tích trữ một số đồ dùng dã ngoại, ví dụ như đèn chiếu sáng, bình gas, bếp gas mini, những thứ này đều dùng được trong trường hợp khẩn cấp, đây cũng là lý do bọn họ đến nương nhờ cô.

Khương Tảo không hề keo kiệt mà gật đầu.

"Chỗ mình cũng còn một ít, ăn tiết kiệm chút, chắc là có thể cầm cự đến khi đội cứu hộ tới."

Thế nhưng, bọn họ lại không đợi được đội cứu hộ.

Tình hình chuyển biến xấu đột ngột, ban đầu còn có nhân viên cộng đồng đến đưa rau, một tuần sau thành phố Lâm Hải phong tỏa toàn diện, điện nước gas đều bị cắt, tiếng xe cảnh sát và xe cứu thương vang vọng dưới lầu mỗi ngày cũng đều biến mất.

Ba tháng sau, tất cả thức ăn và nước uống trong nhà đều không đủ cho ba người ăn trong hai ngày nữa, bọn họ quyết định cùng nhau ra ngoài tìm đồ ăn, trong khu dân cư có một cửa hàng tiện lợi, ngay dưới lầu cách đó không xa.

Rẽ qua một con đường rợp bóng cây là đến, mọi chuyện đều rất thuận lợi.

Bọn họ cũng lấy được không ít đồ ăn, có mì tôm, cơm tự làm nóng, bánh chocopie, đủ cho ba người ăn một thời gian.

Biến cố xảy ra trên đường trở về.

Những con quái vật đó rất nhạy cảm với âm thanh.

Trần Giai Ninh không cẩn thận giẫm phải một cái vỏ lon, ngay khoảnh khắc nhấc chân lên, bóng cây phía xa lay động, lờ mờ có thứ gì đó lao tới, lúc nghe thấy tiếng gầm rú thì đã không kịp nữa rồi.

Bóng đen từ bốn phương tám hướng lao đến.

Trần Giai Ninh còn đang ngây người tại chỗ, Khương Tảo gào lên từ trong cổ họng, dùng sức đẩy cô ấy một cái: "Chạy mau!!!"

Ba người phản ứng lại bắt đầu cắm đầu chạy thục mạng, Khương Tảo chạy phía trước, kéo mở cửa tòa nhà: "Nhanh! Mau qua đây!"

Chỉ cần vào được cửa tòa nhà khóa cửa lại là an toàn rồi, lúc bọn họ xuống đã thăm dò qua, trong hành lang không có những thứ này.

Tiểu Vũ cũng lao đến, chỉ có Trần Giai Ninh vì thể lực không chống đỡ nổi tụt lại phía sau cùng, mắt thấy xác sống sắp đuổi kịp, Trần Giai Ninh lại ngã nhào trên bậc thang cách cửa tòa nhà chỉ một bước chân.

Khương Tảo cắn răng: "Tiểu Vũ, anh giữ cửa!"

Cô lao vọt ra như một mũi tên, đỡ người từ dưới đất dậy: "Đi!"

Tiểu Vũ cũng đưa tay về phía Trần Giai Ninh, ngay khoảnh khắc đầu ngón tay họ chạm nhau, một lực mạnh từ phía sau ập tới lưng Khương Tảo, lôi mạnh cô về phía sau.

Khương Tảo lùi lại hai bước.

Chóp mũi lờ mờ ngửi thấy mùi tanh hôi đến buồn nôn trên người xác sống.

Tiểu Vũ kéo Trần Giai Ninh về, đóng sập cánh cửa lại ngay trước mắt cô.

"Đi thôi! Chúng ta mau đi thôi! Không kịp nữa rồi!!!"

"Không! Không được! Tảo Nhi vẫn còn ở bên ngoài..."

"Còn không đóng cửa, những con quái vật đó xông vào chúng ta cũng sẽ chết, hơn nữa thiếu cô ta, số vật tư này chúng ta có thể ăn được rất lâu..."

Điều bọn họ không biết là, xác sống tóm được chỉ là dây ba lô của cô, chỉ cần cô kịp thời vứt bỏ ba lô thì vẫn còn khả năng trốn thoát, nhưng ngay khoảnh khắc đó, cô nghe thấy những lời kia, nhìn bọn họ vác theo số vật tư cùng nhau thu thập được không thèm quay đầu lại chạy lên lầu, não bộ của cô như chết lặng, ngẩn người tại chỗ.

Xác sống phía sau đuổi tới vồ cô ngã xuống đất.

Đau ——

Tứ chi bách hài đều đau đớn.

Trong lục phủ ngũ tạng như có một cái máy xay, xé toạc cơ thể cô, xay nát, nghiền thành bã.

Khương Tảo giãy giụa, bò lết, từ bậc thang bò đến cửa tòa nhà, tay nắm chặt lấy tay nắm cửa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm về hướng bọn họ rời đi, cho đến khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng cô.

Cô tưởng rằng mình sẽ biến thành một trong những con quái vật khát máu lang thang suốt ngày đêm kia, không chút kiêng dè xé xác người khác, nhưng không ngờ vận mệnh lại trêu đùa cô một vố lớn.

Nghĩ đến đây, mùi tanh hôi trong miệng những con quái vật đó vẫn chưa tan đi, trong dạ dày Khương Tảo cuộn lên dữ dội, cô lao vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo cho đến khi chỉ còn lại dịch vị dạ dày.

Cô lảo đảo bò dậy, vặn vòi nước, điên cuồng vỗ nước lạnh lên mặt để bản thân tỉnh táo lại.

Khương Tảo ngẩng đầu nhìn mình trong gương, đầu tóc rũ rượi, dung nhan tiều tụy, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu, hèn gì nhân viên chuyển phát bị dọa, bộ dạng này của cô cũng chẳng khác gì mấy con xác sống kia là bao.

Cô chợt nghĩ ra điều gì, sờ sờ mặt, cổ, lại ngắm nghía kỹ càng cánh tay, cuối cùng còn c** đ* ngủ, đứng trước gương quan sát cơ thể mình, trên làn da trắng trẻo không có bất kỳ vết thương nào.

Vết bầm tím duy nhất trên đầu gối là do mấy hôm trước đi học yoga không cẩn thận bị va phải.

Mãi đến bây giờ, cô mới dần dần chấp nhận sự thật mình đã trùng sinh, nhưng lại không kìm được nỗi lo âu.

Cho dù là trùng sinh, nhưng ba tháng sau vẫn sẽ phải đối mặt với ngày tận thế, mình vẫn sẽ chết, đến lúc đó phải làm sao đây.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại vứt ở phòng khách lại vang lên như tiếng sấm nổ, da đầu Khương Tảo tê rần, theo bản năng nhào tới luống cuống ấn tắt chuông, cho đến khi nhìn rõ ba chữ Khương Ngũ Ni hiện trên màn hình mới thở phào nhẹ nhõm.

"Alo..."

Cô vừa mở miệng, đầu dây bên kia đã bắn liên thanh: "Ôi chao, Tảo Nhi, sao bây giờ mới nghe điện thoại thế hả, không phải lại ngủ đến giờ này mới dậy đấy chứ, đã bảo với cháu rồi phải rèn luyện thân thể ngủ sớm dậy sớm, đồ gửi cho cháu nhận được chưa?"

Nói một hồi, chỉ có câu cuối cùng là trọng điểm.

Khương Tảo vừa cầm dao rọc giấy mở bưu kiện vừa nói: "Nhận được rồi ạ."

Trong thùng nhét đầy ắp đồ, một túi bắp và khoai lang trồng ở ruộng nhà, một túi cà chua, nửa túi rau xanh đã héo queo, còn có một ít khoai tây và dâu tằm cô thích ăn.

Trước khi mở thùng cô còn có một tia mong đợi, biết đâu mình chỉ vừa trải qua một giấc mơ kỳ quái, cho đến khi nhìn thấy những thứ trong thùng y hệt những thứ Khương Ngũ Ni gửi tới ba tháng trước.

Trái tim đang treo lơ lửng của Khương Tảo cuối cùng cũng chết lặng.

Cô ngoại trừ đi bộ dã ngoại ra cũng chẳng có sở thích gì khác, ngày thường chỉ thích xem mấy bộ phim kinh dị, phim zombie, đọc tiểu thuyết tận thế, lẽ nào đây chính là đi đêm lắm có ngày gặp ma, phim xác sống ứng nghiệm lên đầu mình rồi?

Khương Tảo cầm điện thoại tâm trí lơ đễnh.

Khương Ngũ Ni bên kia vẫn đang lải nhải không ngừng: "Dâu tằm là bà hái từ cây dâu lớn đầu làng đấy, nhớ cháu hồi bé thích ăn cái này nhất, gửi cho cháu một ít, trên thành phố các cháu không có loại tươi thế này đâu, Tảo Nhi, Tảo Nhi, đang nói chuyện với cháu đấy!"

Khương Tảo hoàn hồn, bịt mũi xách túi dâu tằm bị đè dưới đáy thùng ném vào thùng rác, vì để trong kho hai ngày, đã sớm thối rữa biến chất, bốc ra mùi khó ngửi, nhìn lại đen sì dính dính, khiến dạ dày vừa mới bình ổn của cô lại bắt đầu nôn nao khó chịu.

"Nghe... nghe rồi ạ."

Khương Ngũ Ni dường như lúc này mới nghe ra cô có chút khó chịu.

"Tảo Nhi, cháu sao thế? Không phải nói sinh nhật năm nay đi chơi cùng con bé Giai Giai sao? Đã đi chưa? Giai Giai đâu?"

Khương Tảo giọng uể oải: "Cháu bị sốt, không đi nữa."

"Đỡ chút nào chưa? Có cần đi bệnh viện tiêm không?"

"Uống thuốc đỡ nhiều rồi."

"Thế thì được, đúng rồi, sinh nhật năm nay qua đi là cháu 28 rồi đấy, mau tìm đối tượng yêu đương một năm nửa năm rồi cưới là vừa, đừng có kén chọn quá! Cháu nhìn con bé Giai Giai người ta xem! Người ta tốt nghiệp đại học xong là đính hôn luôn, còn cháu?! Kiếm nhiều tiền thế có ích gì, không phải vẫn không mua nổi nhà ở Lâm Hải sao? Đợi cháu qua 30, xem ai còn thèm cháu! Mấy hôm trước trưởng thôn còn hỏi thăm cháu với bà đấy, bảo ông ấy có đứa cháu trai, vừa xuất ngũ về..."

Gân xanh trên trán Khương Tảo giật liên hồi, cuối cùng không thể nhịn được nữa, gào lên với ống nghe.

"Đều sắp tận thế đến nơi rồi, ai còn quan tâm kết hôn hay không nữa?!"

Trong điện thoại tĩnh lặng ba giây.

"Hả? Cháu nói cái gì? Tận thế cái gì cơ?! Con bé này đừng nói là ru rú trong nhà cả ngày đến hỏng đầu óc rồi đấy chứ! Đã bảo cháu mỗi ngày vẫn phải ra ngoài đi dạo..."

Khương Tảo buông lại một câu "Sau này bà đừng gửi đồ cho cháu nữa!" rồi cạch một tiếng cúp điện thoại, ném điện thoại sang một bên.

Cả người cô cũng kiệt sức ngã ngửa ra sàn nhà, lần nào cũng vậy, mặc dù bà ngoại đối xử với cô cũng coi như không tệ, nuôi nấng cô khôn lớn, nhớ sinh nhật cô hàng năm, quan tâm sức khỏe cô, ủng hộ cô ra ngoài đi học đi làm, nhưng đối với việc cô đã 28 tuổi rồi mà chưa kết hôn lại như gặp đại địch, cứ như thể phụ nữ sinh ra đời này chỉ có mỗi việc nối dõi tông đường vậy, không kết hôn không sinh con, cho dù có thành công kiếm được bao nhiêu tiền, cả đời này vẫn là thất bại.

Mọi khi cô còn kiên nhẫn tranh luận vài câu, hôm nay thật sự lười tốn nước bọt với bà.

Trong đầu cô toàn là chuyện "ngày tận thế" sắp ập đến, Khương Tảo gác tay lên mắt, mặc kệ cảm giác bất lực bao trùm lấy toàn thân.

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...