Bên trong xe lại khôi phục sự yên tĩnh.
Qua một hồi lâu, Ninh Khả Chi cảm thấy chính mình tựa hồ nghe thấy một tiếng thở dài.
Ninh Khả Chi còn chưa xác định có phải do chính mình im lặng quá lâu mà sinh ra ảo giác hay không, đã thấy Cố Trọng đưa tay vặn nhỏ âm lượng nhạc.
Cố Trọng lại một lần nữa mở miệng: "Em định cứ trốn tránh tôi mãi như vậy sao?"
Ninh Khả Chi: !!!
Cậu làm rõ ràng đến vậy sao?!
Không, việc cấp bách là
"…… Thực xin lỗi!"
Đầu tiên, không thể để đối phương cho rằng sự trốn tránh của mình mang ý nghĩa "chán ghét".
Lần trước hệ thống bị lỗi, điểm số lập tức tụt về 0…… Quả thực quá kh*ng b*!!
Người bên cạnh tựa hồ khẽ cười một tiếng: "Vậy được, chúng ta làm quen lại từ đầu."
"Tôi tên Cố Trọng, nghề nghiệp diễn viên, hiện tại 28 tuổi, độc thân, sở thích là……"
Ninh Khả Chi: ?
Cậu mơ hồ cảm thấy màn tự giới thiệu này có chút không đúng lắm……
Cứ như mang theo hơi hướm của một buổi "xem mắt" vậy……
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt suy nghĩ của Ninh Khả Chi.
Cậu gần như vớ lấy nó như vớ được cứu tinh, thậm chí không thèm nhìn xem ai gọi đến, liền vội vàng bắt máy.
Cố Trọng liếc nhìn biểu cảm "được cứu mạng" rõ mòn một của người bên cạnh, lắc đầu bật cười.
Ninh Khả Chi: !!!
#Chân thành cảm tạ
#Dù là quảng cáo tiếp thị cậu cũng tuyệt đối phải cảm ơn người ta
...
Không phải quảng cáo……
"Alo, sếp à."
Đầu dây bên kia giọng nói có chút gấp gáp, Ninh Khả Chi vừa nghe xưng hô này liền biết là ai.
Trước đó cậu nhờ hệ thống điều tra tình hình kinh tế của Văn Tinh Lan, quả thực tra ra không ít vấn đề.
Nhưng thứ hệ thống tra được không thể dùng làm bằng chứng, những việc này phải đi qua con đường "sáng".
Hiện tại liên hệ với cậu chính là con đường "sáng" đó.
Đã có kết quả rồi sao?
Ninh Khả Chi cảm thấy hiệu suất này cũng không tệ, cậu nhất định sẽ đánh giá năm sao.
"Tài khoản nước ngoài mà ngài bảo chúng tôi để mắt tới đột nhiên có một khoản chi tiền mặt rất lớn, anh em cảm thấy không ổn, ngài……"
Ninh Khả Chi còn chưa kịp nghĩ thông suốt cái "không ổn" này rốt cuộc là chuyện gì, bên tai đột nhiên vang lên một hồi còi chói tai.
Cậu ngẩng đầu theo tiếng động, chỉ thấy phía bên kia ngã tư, một chiếc xe tải mất lái đang lao thẳng về phía này.
Con người khi đối diện trực tiếp với nguy cơ như vậy thường sẽ không kịp phản ứng.
Nhưng Ninh Khả Chi dù sao cũng đã rèn luyện ở thế giới trước lâu như vậy, nếu lúc này não bộ còn trống rỗng, cậu đã chết tám trăm lần rồi.
Ninh Khả Chi: [ Hệ thống! ]
Cậu gọi hệ thống một tiếng, ra hiệu đối phương hỗ trợ tính toán góc độ né tránh.
Từ thế giới trước, sự phối hợp giữa người và hệ thống đã vô cùng thuần thục.
Cậu một tay kéo phăng dây an toàn, nhoài người tới giành lấy vô lăng, đồng thời quát lạnh: "Phanh xe!!"
Cố Trọng theo bản năng làm theo.
...
Thân xe lướt nhanh trên mặt đường tạo thành một cú xoay vòng.
Phần đầu xe tải đâm sầm vào phía đuôi xe bên kia.
Sau khi dư chấn bình ổn, đại não Cố Trọng rốt cuộc cũng hoạt động trở lại.
Tầm nhìn là một mảnh huyết sắc mông lung, có chất lỏng ấm nóng đang nhỏ xuống mặt hắn.
Cố Trọng theo bản năng lau mặt, tầm mắt mờ mịt chậm rãi tập trung, và cuối cùng nhìn rõ người đang chắn trước mặt mình
"Khả Chi !!"
Ngu Nhiên nhận được tin tức đuổi đến bệnh viện đã là nửa giờ sau.
Cậu đi cùng đoàn phim, nhưng sau khi hỏi rõ tầng lầu, cậu không chờ nổi nữa, bỏ lại đại đội ngũ một mình chạy lên.
Cậu nhìn thấy Cố Trọng đầy người là máu ngồi bên ngoài phòng phẫu thuật, đối phương đang nhìn trân trân vào lòng bàn tay ngẩn ngơ.
Ngu Nhiên đột nhiên mất sạch sức lực để bước tiếp vài bước chân cuối cùng đó.
Cậu vịa vào tường, ngồi thụp xuống, cuộn tròn người lại.
Có phải hay không…… tất cả những ai đi gần cậu…… cuối cùng…… đều không có kết cục tốt……?
Phẫu thuật rất thành công.
Thực tế cảnh tượng lúc đó trông máu me đáng sợ, nhưng nghiêm trọng nhất cũng chỉ là gãy xương mà thôi.
Ninh Khả Chi lăn lộn ở thế giới trước lâu như vậy, đối với việc bảo vệ các bộ phận yếu hại trong lúc nguy cấp là vô cùng rành rọt.
Cả ca phẫu thuật, người căng thẳng nhất có lẽ là bác sĩ gây mê, người sau suýt chút nữa tưởng rằng đây là thể chất không mẫn cảm với thuốc tê.
Điều này không liên quan gì đến thân thể, mà do trải nghiệm ở thế giới trước khiến Ninh Khả Chi theo bản năng bài xích việc hoàn toàn mất đi ý thức.
May mà hệ thống phát hiện ra điểm này, vội vàng nhắc nhở ký chủ mới không gây ra thảm án.
...
Đợi Ninh Khả Chi tỉnh lại từ thuốc mê, việc đầu tiên là sờ tìm điện thoại.
Tên tài xế xe tải đó có vấn đề!
Ở thế giới trước, dù là đấu pháp với người hay chém giết yêu thú, tiếp xúc tầm mắt là một phần rất quan trọng.
Cậu phải đọc hiểu ý đồ tấn công của đối phương, xác định phương vị ra tay tiếp theo.
Tuy miêu tả bộ kỹ năng này vào một vụ tai nạn xe cộ có hơi kỳ quặc, nhưng lúc đó Ninh Khả Chi theo bản năng đã nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của tài xế, và dễ dàng nhận thấy thần sắc đối phương không đúng.
