Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 37



#thở phào nhẹ nhõm.jpg

#bị véo hơi đau thiệt.jpg

#buông nhẹ tay chút coi.jpg

#nãy giờ cậu nắm kiểu này thì đứa trẻ cũng chẳng nhúc nhích nổi á.jpg

……

Cố Kính vẫn hỏi bằng giọng mang theo nụ cười nhàn nhạt, từng nhịp một:

“Cậu biết chuyện năm đó của Dương Oai tướng quân chứ?”

Cái tên “Dương Oai tướng quân” mà hắn nói chính là chỉ anh cả Tạ Tĩnh Dương.

Cố Kính vốn đã biết trước khi phụ thân gặp chuyện, ông đang âm thầm điều tra điều gì đó.

—— tuy Cố lão hầu gia không nói thẳng, nhưng với sự nhạy bén của Cố Kính, hắn đương nhiên không thể hoàn toàn không biết gì.

Ban đầu Cố Kính tưởng phụ thân tìm được manh mối gì, sau đó bị người đứng sau năm đó trả thù. Vì vậy hắn mới đến tìm Tạ Tĩnh Dương hợp tác.

Nhưng nhìn lại bây giờ, sự việc có vẻ không phải hướng đó.

Anh cả Tạ gia là người cực kỳ thông minh, không thể nào làm ra chuyện khiến người khác phải kiêng dè.

Tạ gia nhiều đời cầm trọng binh nhưng vẫn giữ được lòng tin của hoàng đế, họ có cách sống thận trọng của riêng mình.

Hơn nữa, nếu sau lưng việc xảy ra với anh cả Tạ thật sự có hoàng đế nhúng tay, thì sau này Tạ Tĩnh Dương sao có thể được trọng dụng như vậy?

Dù vua có rộng lượng đến mấy, cũng không thể dung nạp kẻ thù đang nắm binh quyền.

Năm đó lại còn có cái cớ danh chính ngôn thuận: Tạ Tĩnh Dương là cô nhi duy nhất của Tạ gia. Hoàn toàn có lý do giữ cậu ta lại kinh thành, không cho can dự chiến sự.

Nhưng diễn biến về sau hiển nhiên không phải như thế.

Còn vị “Ninh tiên sinh” trước mặt này…

Cố Kính từ lâu biết thân phận cậu ta có vấn đề, nhưng vì đây là người của Tạ Tĩnh Dương nên hắn không tiện điều tra sâu.

Dù hai người họ đối đầu nhiều năm, Cố Kính cũng phải thừa nhận: Tạ Tĩnh Dương không phải kẻ ngu.

Đã được Tạ Tĩnh Dương tin tưởng, chứng tỏ cũng có chút bản lĩnh.

Nhưng hiện tại xem ra, Tạ Tĩnh Dương không ngu… người này còn “cao tay” hơn một nước.

Có lẽ không hoàn toàn lừa được Tạ Tĩnh Dương, nhưng ít nhất mục đích thật sự chắc chắn không phải điều Tạ Tĩnh Dương nghĩ.

Bởi vì Tạ gia, từ bao đời, chưa từng và sẽ không bao giờ chĩa lưỡi đao về phía hoàng đế.

Làm thế chẳng khác nào tự tay phá nát trăm năm danh tiếng Tạ gia, và tất cả công lao tiền nhân đổi bằng sinh mạng nơi chiến trường.

Tạ Tĩnh Dương sẽ không làm vậy.

……

Ngón tay đặt trên vai – gần cổ của Ninh Khả Chi – lại siết thêm chút nữa, như sắp chuyển thành bóp chặt.

Cố Kính hơi cúi người về phía trước, môi gần như chạm vào vành tai Ninh Khả Chi:

“Từ đầu đến cuối… mục tiêu của cậu là tôi đúng không…?”

Dù là cuộc gặp tình cờ ở Liên Hà Sơn, hay việc sau đó hắn vào Tạ phủ, thậm chí là hành động cố ý tiếp cận để lấy tin…

Có thể tất cả đều nằm trong dự tính của người này.

Hắn không ngờ mình suốt ngày săn nhạn, lại có ngày bị nhạn mổ ngược vào mắt.

Lúc này Ninh Khả Chi đã dần hiểu ra vì sao Cố Kính lại đột nhiên chuyển thái độ như vậy.

Không biết vai chính thụ hiểu lầm cái gì, nhưng bây giờ đối phương coi cậu thành một đại lão giấu tung tích.

Dù cậu cách trình độ “đại lão” còn hơi xa… nhưng chẳng phải cậu đang thiếu một cái thân phận có thể khiến người ta tin sao?

Vậy chả phải quá hợp lý rồi còn gì!

Ninh Khả Chi cảm thấy từ nay về sau mình không nên thầm chửi vai chính thụ nữa.

Cho dù là một tên điên, thì cũng là một “điên mỹ nhân” đẹp mê người.

Đã đẹp thì sao gọi là “điên”?

Rõ ràng là “mỹ nhân”!

Huống hồ, đối phương còn chủ động hỏi đến chuyện của anh Tạ Tĩnh Dương.

Đây đúng là cơ hội tốt trời cho. Cậu hoàn toàn có thể tiếp tục đóng vai đại lão, dựa vào hiểu biết cốt truyện mà tổ chức lại lời nói, nhân cơ hội đẩy tiến độ điều tra lên luôn một lượt.

#cơ trí xuất thần.jpg

#tui đúng là đứa nhỏ thông minh lanh lợi.jpg

Nhưng Ninh Khả Chi hoàn toàn không ngờ rắc rối lại tới từ hướng này ——

Còn chưa kịp nghĩ xong câu trả lời đầu tiên, đối phương đã quăng câu thứ hai tới rồi.

Ninh Khả Chi: “……”

#nụ cười dần tắt.jpg

#chẳng lẽ đây là tốc độ tư duy của đại lão thật sao

sao lại khó quá vậy

hóa ra dù có đáp án trong tay, phần cứng không theo kịp thì vẫn không làm bài được ha…

Ngay khi Ninh Khả Chi còn đang mới bơi được nửa ý, đối phương đã ném sang câu hỏi tiếp theo:

“Cậu muốn làm gì?”

Giọng vai chính luôn thanh và dễ nghe. Dù trong tình huống này vẫn rất hay, nhưng với Ninh Khả Chi lại chỉ khiến cậu liên tưởng đến lúc thi còn nửa bài chưa làm xong mà giám thị đã thông báo:

“Còn 15 phút.”

À…

Có khi còn có câu: “Mấy bạn ngẩng đầu lên, trên bảng còn một câu phụ.”

Ninh Khả Chi: “……”

#biểu cảm đau khổ.jpg

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...