Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 50



Ninh Khả Chi vừa ngủ dậy đã bị quăng cho một trận trời đất đảo lộn. Đợi đầu óc tỉnh táo lại, hắn liền thấy vai chính công – thụ cùng lúc đứng trước mặt mình.

Không khí giữa hai người…

Nặng nề. Nghiêm túc. Đến mức hiếm thấy.

Bình thường hai người này gặp nhau là giương cung bạt kiếm, chứ đâu phải kiểu… đứng im như đang mặc niệm thế này.

Rồi Ninh Khả Chi nhìn xuống đất.

Một đống tranh vẽ bị quăng ngã tơi bời.

Ninh Khả Chi: “…”

Đầu còn đang ong ong vì cú rơi, giờ lại cảm thấy trái tim mình bị xoẹt thêm một nhát.

—— Tâm huyết của hắn a!!!

Sắc mặt Ninh Khả Chi trắng bệch.

Ninh Khả Chi: [ Thống ca QAQ—— ]

Hệ thống lập tức trấn an: [ Không sao, không sao, còn sửa được… chắc là sửa được… ]

Ninh Khả Chi chớp mắt: Ủa?

Hệ thống lặng người trong một giây khi thấy ký chủ xoay mood nhanh đến mức bất thường: [……]

Nó cảm giác cảm xúc của chính nó vừa bị dắt mũi, thậm chí nghi ngờ ký chủ đang… diễn nó.

Nhưng Ninh Khả Chi thật sự không diễn.

Chỉ là tốc độ điều chỉnh tâm lý của hắn nhanh hơn người bình thường một chút; cảm xúc tiêu cực đến rồi đi cũng nhanh hơn người ta một chút… nói chung chính là kiểu người hơi lạc quan quá mức – thế thôi.

Thời điểm bi thương vụt qua, Ninh Khả Chi lập tức bắt đầu phân tích tình hình giữa hai vai chính trước mặt.

Nghĩ vài giây, hắn bừng tỉnh: [ Ta nhớ ra rồi. ]

Trong những cuộn tranh kia, ngoài tranh phong cảnh chuẩn bị đưa cho Tạ Tĩnh Dương, còn có một bức… vẽ nhân vật theo dạng so điểm hảo cảm.

Hắn vốn định tìm cơ hội làm bộ “vô tình” để bức tranh đó lọt vào mắt Tạ Tĩnh Dương. Nhưng sau đó vội chạy theo chủ tuyến, quên mất tiêu.

Lần này đúng thật là… vô tình.

Mà vô tình tới mức Cố Kính và Tạ Tĩnh Dương cùng xem luôn.

Tuy vậy, không khí hiện tại giữa hai người… lại đúng là đang xác thực phán đoán “tuyến tình cảm tăng tiến” của hắn.

Ninh Khả Chi nghĩ ngợi rồi yên tâm:

“Tiểu dấm chua” mà, ghen tuông một chút lại làm hòa, chẳng phải tình cảm càng tiến thêm một bước?

Thậm chí hắn còn cảm thấy bản thân hoàn thành tốt chức trách “công cụ thúc đẩy cảm tình”.

Nhìn kìa, vừa rồi Tạ Tĩnh Dương theo bản năng chặn tầm mắt Cố Kính khỏi bức tranh kia.

Đó là ý gì? Đó là biểu hiện ý thức được cảm giác độc chiếm chứ gì nữa!

Khoan đã— Hình như chặn sai người rồi?!

Ninh Khả Chi còn chưa kịp hiểu ra, Cố Kính đã bước nhanh đến trước mặt hắn.

Ninh Khả Chi: ?!

Khoảnh khắc vừa nghi ngờ Tạ Tĩnh Dương chắn nhầm hướng, hắn liền bị Cố Kính kéo thẳng vào trong phòng.

Ninh Khả Chi hoang mang cực độ. Thậm chí còn chưa nghe rõ Cố Kính nói gì, đã bị dắt vào bên trong.

Phía sau, Tạ Tĩnh Dương thấy hành động của Cố Kính, hiếm khi không nói gì, chỉ nhíu mày rồi xoay người đi nhặt từng cuộn tranh dưới đất.

…………

Ninh Khả Chi và Cố Kính ở trong phòng khá lâu, Tạ Tĩnh Dương mới bước vào.

Giọng hắn mang theo chút áy náy hiếm thấy: “Lúc rơi xuống, có vài cuộn tranh bị quăng hỏng. Ta đã kêu người đem đi phục chế… Chờ… thêm một lát, ta… sẽ mang về.”

Ninh Khả Chi: ?

Khoan khoan. Nếu hắn nhớ đúng… những cuộn tranh đó là hắn tự đâm rớt?

Bây giờ Tạ Tĩnh Dương không chỉ giúp thu dọn tàn cuộc, còn chủ động đem đi phục chế, thái độ còn dịu dàng cẩn thận như sợ làm hắn hoảng?

Ninh Khả Chi hoàn toàn không hiểu nổi logic này.

Nhưng lại nghe bên cạnh truyền đến một tiếng “Xuy~”, giọng Cố Kính nhẹ nhàng mà mang theo mùi trào phúng rành rành.

Ninh Khả Chi lập tức thông minh ra: [ Tạ Tĩnh Dương đem đi phục chế… có mang theo bức kia không? ]

Sau khi xác nhận với hệ thống, Ninh Khả Chi cảm thấy mình đã hiểu.

Tuyến tình cảm này tiến triển… nhanh quá!!!

Tạ Tĩnh Dương bây giờ đã lo đến mức… giống trạng thái chồng sợ vợ ghen?!

Nhưng dựa theo tính cách của Tạ Tĩnh Dương, hắn không giống loại người sẽ chủ động tiêu hủy dấu vết. Hơn nửa khả năng là bức tranh trên cùng đúng thật bị rơi nặng hơn, khiến hư hại nghiêm trọng.

Còn việc sau khi phục chế có trả về hay không… Với cái tính quang minh lỗi lạc của người kia, tám phần sẽ hoàn hoàn chỉnh chỉnh đem trả.

Ninh Khả Chi: Không được!

Ghen chút chút thì đáng yêu. Nhưng mà tự bày chướng ngại trên đường tình cảm của mình thế này thì không ổn chút nào!!

tương ái tương sát vốn đã mệt lắm rồi, ngài đừng tự tăng độ khó nữa coi

Đây chính là lúc vai phụ công cụ người như hắn phải ra tay.

Làm một kẻ thầm thương trộm nhớ chân chính…

Hắn không thể để người mình thích tự làm khó bản thân!

“Nếu hỏng rồi,” ngón tay trên bàn nhẹ nhàng cuộn lại, “vậy… thôi vậy.”

Hắn rũ mắt, giọng nhẹ đến mức như đang nói chuyện trời đất: “Có lẽ… đó là ý trời…”

↑↑↑ Ý trời, chúng ta thật sự không hợp.

Một pháo hôi công cụ người yêu thầm sẽ chẳng có kết quả. Đừng áy náy. Cứ mạnh dạn đuổi theo chân ái đi.

Còn bức họa kia, ném cũng được, đốt cũng được.

Ngay khoảnh khắc nó bị phát hiện, nó đã hoàn thành sứ mệnh vinh quang rồi — thậm chí còn vượt mức hoàn thành!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...