Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 6



Tiếp »[Khoảnh khắc bóng đèn]Đó là kỹ năng Ninh Khả Chi bốc thăm may mắn được sau khi hoàn thành chi tiết cốt truyện, chức năng của nó là nâng cao mức độ tố chất của ký chủ ở một khía cạnh chuyên biệt trong vòng 30 giây, và “khía cạnh chuyên biệt” sẽ được quyết định vào lúc ký chủ có tâm nguyện sử dụng kỹ năng này.Ninh Khả Chi dứt khoát dùng ngay sau khi dọ hỏi hệ thống về “khía cạnh chuyên biệt” có bao gồm “Kỹ năng diễn xuất”.—Có cái nào tốt hơn việc đau ốm tới bất tỉnh nhân sự mà vẫn lay động lòng người, làm người ta lưu luyến nhớ thương không? Trước đây cậu từng ngờ ngợ về ý tưởng này, song vì bị hệ thống đánh giá kỹ năng diễn xuất “tệ hại” nên không dám tự tung tự tác, cậu sợ sẽ phải gánh lấy đau thương mà.Nhưng hiện tại có kỹ năng này thì mọi chuyện đã khác xưa rồi!Thời cơ chín muồi!

Nếu không dùng lúc này thì đợi đến lúc nào nữa!30 giây.Đợi cậu thoại xong vẫn còn dư chút thời gian.Còn sau khi kết thúc kỹ năng thì sao?Nếu lỡ diễn không tốt, chẳng phải cậu có thể giả vờ lịm đi sao?

Dù sao với tình trạng sức khỏe của cậu hiện tại thì muốn xỉu ngang lúc nào cứ xỉu, không kỳ lạ chút nào.Thỏa hiệp với lòng xong xuôi, Ninh Khả Chi không kỳ kèo nữa.Cậu sắp xếp lại lời thoại, hồi tưởng về một số bộ phim truyền hình cẩu huyết trên mạng từng xem ngày trước, lẩm nhẩm kỹ năng muốn sử dụng: “Kỹ năng diễn xuất”.Tuy vậy cậu không thể ngờ rằng vạn sự khởi đầu nan đến thế.Lời chưa kịp dứt đã bị tóm cổ đẩy xuống giường.—Tình huống gì đây?Cậu sắm vai một tên bệnh nặng mất liêm sỉ tình sâu như biển đúng chứ?

Nào phải một gã thích khách che giấu thân phận gì đâu hả?Ninh Khả Chi ngơ ngác chốc lát, thời gian của kỹ năng đã trôi qua một nửa, khoảnh khắc ấy cậu chẳng thèm quan tâm rốt cuộc xảy ra chuyện gì, còn nước còn tát, tiếp tục diễn theo kịch bản trước đó.Cũng may lúc này có buff, cậu tính toán sẵn đường dây trong đầu, tựa như biết chắc nên hành động thế nào.Tay phải Ninh Khả Chi đã mất cảm giác chẳng trông nhờ gì được, Ninh Khả Chi chật vật dùng tay trái bị đè ép, di chuyển đầu ngón tay xuống phía dưới, cố chạm vào ngón tay đang giữ chặt cổ tay mình.

Cậu hoàn toàn không để tâm đến hành động bóp cổ vô cùng nguy hiểm của đối phương, chỉ biết mải mê nhìn chăm chăm gương mặt người đối diện.Tác động lực mạnh ở cổ làm cậu nghẹn hơi, Ninh Khả Chi khổ sở thốt ra từng chữ: “Đừng… đừng đi…”Sau đó…Đứng hình rồi.Ninh Khả Chi: [!!!]Cậu quên mất nhân vật công chính tên gì rồi!Ninh Khả Chi cảm thấy chuyện này không thể trách cậu được, mối quan hệ giữa cậu và nhân vật công chính cũng không thân thiết đến mức gọi thẳng tên nhau, xưa nay giáp mặt vẫn luôn gọi "Tạ tướng quân", "Ninh tiên sinh".

Bình thường trộm nghĩ trong đầu hay trò chuyện với hệ thống đều dùng cách gọi “Nhân vật công chính”...

Vậy nên lần gần nhất cậu nhìn thấy tên của nhân vật công chính là cách đây nửa năm khi đặt chân đến thế giới này nhận kịch bản nguyên tác.Cậu đâu phải thần đồng siêu trí tuệ xem qua một lần nhớ ngay, lỡ quên cũng là chuyện thường ở huyện mà phải không?

Chớp thấy thời gian đếm ngược kỹ năng đã trở về một chữ số.

Nội tâm Ninh Khả Chi gào thét: [Hệ hệ hệ hệ thống nhanh lên, cứu cứu cứu cứu cứu mạng!]

Ở thời khắc mấu chốt này hệ thống vẫn đáng tin cậy vô cùng, khoảnh khắc âm thanh cầu cứu của Ninh Khả Chi vang lên, một giao diện trong suốt xuất hiện trước mặt cậu giống như vòng xoay may mắn lần trước, trên đó nhanh chóng hiện ra một dòng chữ thư pháp.Ninh Khả Chi nắm giữ được một số kỹ năng của nguyên chủ sau khi nhập vào cơ thể này, đương nhiên bây giờ cậu có thể đọc được ba từ ngoằn ngoèo kia, khí thế không tầm thường, nhưng hiện tại cậu không tài nào thưởng thức nổi, trong đầu giờ chỉ có ba từ "thoát nạn rồi."—[Tạ Tĩnh Dương (洋)]Dưới sự nhắc nhở của hệ thống, Ninh Khả Chi thở gấp bật ra hai từ cuối cùng trong tên: "Tĩnh… Tường (详)…”Lúc nói lời này, ánh mắt cậu khá mê man, như thể hai từ này đã hoàn toàn trở thành chỗ dựa tinh thần của cậu.Nhờ được buff kỹ năng nên dù ban nãy trong lòng Ninh Khả Chi đang cuồn cuộn sóng biển nhưng ngoài mặt vẫn tràn đầy thâm tình, đôi ngươi dịu dàng nhìn không rời khuôn mặt nhân vật công chính, như muốn khắc sâu khuôn mặt này vào tâm trí mình.Ngay khi âm thanh đếm ngược thời gian kỹ năng quay ngược về số 0, Ninh Khả Chi không chần chừ nhắm mắt lại, giả vờ bất tỉnh.Ninh Khả Chi tự nhận thức được kỹ năng diễn xuất của mình, không có buff kỹ năng thưởng thì chẳng làm được gì cả.E ngại bầu không khí cậu vất vả lắm mới tạo nên bị hủy hoại trong chốc lát, cậu thà bất tỉnh còn hợp lý hơn.—Lúc tỉnh dậy hoàn toàn có thể đổ lỗi mọi chuyện do mê sảng nên mới thổ lộ chân tình.Ninh Khả Chi âm thầm giơ ngón tay cái với "kế hoạch" trong lòng.Cậu quả thật là tuổi trẻ tài cao!*Ninh Khả Chi vốn định "giả vờ" hôn mê, nhưng hiện tại sức khỏe suy yếu, vừa rồi còn bị tác động lực mạnh, đầu óc quay cuồng choáng váng, ban nãy cậu có thể tỉnh táo nói ra những lời đó là do phần thưởng buff kỹ năng, bây giờ khi buông thả, thực sự cậu đã ngất đi.Bên này Ninh Khả Chi vui sướиɠ ngất đi, còn Tạ Tĩnh Dương thì chết cứng tại chỗ.Sự mến mộ cuồng nhiệt đó hệt như muốn thiêu rụi người khác?Là mến mộ.Tạ Tĩnh Dương do dự hồi lâu, trong lòng đưa ra một đáp án chắc nịch.Tuy hắn chưa từng trải qua nhưng những cảm xúc mà cậu thể hiện lại quá nhiệt tình không thể bác bỏ, hệt như muốn thông cáo sự tồn tại của mình một cách huy hoàng nhất.Nhưng không ngờ hắn lại cảm thấy hơi bối rối—Rốt cuộc là thứ cảm xúc thế nào lại khiến con người ta thay đổi chóng mặt đến vậy?Ninh tiên sinh sống trong phủ nửa năm, hắn không dám thừa nhận rằng mình hiểu cậu, nhưng Tạ Tĩnh Dương vẫn biết đôi chút về tính cách của người kia.Bề ngoài người này không hề kiêu căng, vô cùng hiền lành và nhã nhặn đối với mọi người, thậm chí với những kẻ tôi tớ quét dọn, song sự lạnh nhạt từ tận xương máu ấy, nói đúng hơn là “thờ ơ”, quả thật không cách nào che giấu.Cậu như nhìn thế giới từ trên cao xuống, vậy nên chư hầu hay gia đinh tôi tớ đều như nhau cả. 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...