Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 64



Sau đó hắn vẫn không giữ được bình tĩnh — trong tình huống này mà nhịn được thì có quỷ — nên đã hỏi Văn Chung kỹ càng chi tiết về chuyện đã xảy ra, rồi còn xem lại cái hiệp ước kia một lần.

Kỳ thật mọi chuyện nói ra rất đơn giản.

Cha đứa bé này năm đó cũng là thương nhân nổi tiếng ở thành phố A, chẳng qua mấy năm liên tục kinh doanh không tốt, lại bị người ta gài bẫy, đầu tư thất bại cộng thêm thiếu một đống nợ bên ngoài, thấy không trả nổi, người cha tồi tệ này dứt khoát bỏ lại vợ con tự mình bỏ trốn. Mẹ của đứa bé không chịu đựng được nên tự sát, để lại một đứa trẻ phải khắp nơi trốn nợ. Vừa lúc được Văn Chung đi ngang qua giúp một tay. Kết quả sau khi được cứu, đứa bé này ở trên xe thấy cái "Hiệp nghị" mà Giang Tử Kiêu ngày đó đập vào mặt Văn Chung, liền chủ động đề xuất muốn ký.

...

Kỳ thật nếu chỉ dựa vào lời kể của Văn Chung thì chuyện này rất bình thường, hoàn toàn không hiếm thấy, vì trả nợ mà l*m t*nh nhân cho người khác gì đó.

Nhưng vấn đề là—

Giang Tử Kiêu nhìn ngày tháng trên hiệp nghị, lại nhớ đến ngày mình thấy cậu ta.

Giang Tử Kiêu: “……”

Hắn quả thực muốn ấn vai người anh em mà lắc mạnh hai cái: Người ta là vì cậu mà xé 30 triệu tệ đó!

#Nếu điều này không phải là tình yêu thì là gì#

Nhưng mà, nghĩ lại thì cũng không phải không thể lý giải—

Cậu nhóc lúc đó còn chưa đến hai mươi, vừa mới đến tuổi thành niên, trong nhà liên tiếp xảy ra biến cố lớn như vậy, cha bỏ trốn mẹ mất, lập tức từ thiếu gia sống trong nhung lụa lưu lạc thành kẻ phải khắp nơi trốn nợ. Văn Chung lúc đó kéo người ta một phen, Giang Tử Kiêu chỉ cần hơi tưởng tượng một chút cũng có thể nghĩ ra, trong mắt cậu nhóc, Văn Chung lúc đó tuyệt đối là đầu đội hào quang — ánh sáng của mười phương chư phật tỏa sáng.

Giang Tử Kiêu có chút hụt hẫng mà nghĩ, sao hắn lại không gặp được cậu ta sớm một ngày chứ?

Nhưng mà, từ tận đáy lòng, vẫn thay người anh em mà mừng.

Dù sao cũng là anh em quen biết từ khi còn mặc quần thủng đít, Giang Tử Kiêu hiểu rõ hình mẫu lý tưởng của Văn Chung, chính là kiểu ngoan ngoãn, trông rất mẫu mực... giống như Hề Ngọ năm đó...

Nhớ tới chuyện này, Giang Tử Kiêu lại muốn thở dài.

Nhưng phương pháp nhanh nhất để thoát khỏi bóng ma một mối tình chính là bắt đầu một mối tình khác — Giang thiếu rất giàu kinh nghiệm trong chuyện này — hắn nhìn cậu nhóc này liền thấy rất ổn: vừa ngoan vừa ngọt, lại còn đẹp trai...

Hơn nữa trong tình huống như vậy, vì muốn ở bên Văn Chung, dứt khoát chặt đứt đường lui của mình, 30 triệu tệ nói xé là xé, đây tuyệt đối là chân ái.

... Văn Chung lần này chắc sẽ không bị bỏ rơi đâu.

À đúng rồi, "bị bỏ rơi".

Tuy rằng năm đó Văn Chung và Hề Ngọ tuyên bố là hòa bình chia tay, nhưng sau khi chia tay một người thì tiêu diêu tự tại xuất ngoại, người kia thì nửa đêm mua say, ai bỏ ai thì liếc mắt một cái đã rõ.

Nói đến, Giang Tử Kiêu cũng buồn bực.

Hề Ngọ rốt cuộc cậu ta cần gì?

Bàn về gia thế, nhà họ Văn đừng nói ở thành phố A, ngay cả trong phạm vi cả nước, đều là có tiếng tăm; bàn về năng lực cá nhân, Văn Chung trong lứa tuổi này không có ai mạnh hơn. Hắn chính là kiểu "con nhà người ta" từ nhỏ đến lớn nghe đến tận mòn tai; muốn nói đối xử không tốt với Hề Ngọ thì càng không thể, phong thái bạn trai mẫu mực mà Văn Chung năm đó làm được, ngay cả Giang Tử Kiêu ở thời kỳ yêu cuồng nhiệt nhất cũng phải cam bái hạ phong...

Nhưng cậu nói xem, tại sao bàn đến một mối quan hệ khác, chênh lệch lại lớn đến vậy?

...

…………

Giang Tử Kiêu đều thấy đáng thương cho cậu nhóc kia.

Mấy năm nay, người ta đào tim móc phổi, hỏi han ân cần, bao trọn ba bữa (mấy năm nay thời gian Văn Chung đi phòng tập thể thao đều nhiều hơn nửa tiếng, Giang Tử Kiêu hợp lý nghi ngờ hắn là vì ăn béo lên)... Phàm là có đau đầu sổ mũi gì đều được chăm sóc tận tâm hơn cả mẹ hắn...

Mọi chuyện đều như vậy, Văn đại tổng tài lại nhất quyết không cho người ta một cái danh phận.

— Cậu nói xem đây lại là cần gì chứ?

Nói yêu đương chứ có phải kết hôn đâu, không cần công chứng tài sản hay hiệp nghị tiền hôn nhân gì, cho người ta một cái danh chính ngôn thuận thì có sao đâu?

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...