Sau sinh nhật, hai người lại vùi đầu vào ôn tập.
Từ Uyển tâm không vướng bận, mỗi ngày từ sáng đến tối đều ở phòng tự học. Thỉnh thoảng ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hà Bất Ngôn, cậu lại vô thức cúi đầu mím môi cười.
Họ dường như thân mật hơn trước. Cảm giác ấy rất kỳ diệu, như thể linh hồn đã hòa làm một.
Thi xong một môn, còn hai ngày nữa mới tới môn tiếp theo.
Buổi tối, họ ra ngoài qua đêm, coi như thư giãn.
Từ Uyển liếc nhìn thẻ phòng, tặc lưỡi trêu:
“Tiền tích cóp mỗi ngày chắc dâng hết cho khách sạn rồi.”
Hà Bất Ngôn nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi gật gù:
“Ừ. Trước kia ở khách sạn đúng là hơi lãng phí.”
Ý hắn là những buổi hẹn thứ Bảy trước đây, tối đến thuê phòng nhưng chỉ dừng lại ở mức vừa phải.
Từ Uyển giả vờ đá hắn một cái, cười mắng:
“Ăn mặn rồi là chê mấy món khai vị trước kia đúng không?”
Hà Bất Ngôn bật cười, mắt mang ý cười dịu lại: “Không. Cái nào cũng tốt.”
Từ Uyển cười không ngớt, khoác vai hắn, nghiêng đầu trêu ghẹo:
“Bạn nhỏ Hà Bất Ngôn lớn thật rồi, ghê gớm ghê.”
Hà Bất Ngôn mím môi: “Đã nói đừng coi tớ là trẻ con. Đừng trêu nữa.”
“Ờ quên.” Từ Uyển nhún vai như chẳng để tâm, ý cười vẫn nguyên, “Quen rồi, nhất thời chưa sửa được.”
Hà Bất Ngôn liếc nhìn cậu, hạ giọng:
“Tớ từng nói rồi, cậu còn trêu là sẽ có hình phạt. Nhớ không?”
Từ Uyển cười lắc đầu, thản nhiên: “Không nhớ.”
Hà Bất Ngôn khựng lại, rõ ràng không ngờ cậu trả lời vậy. Im lặng một lát rồi nói: “Vậy tớ nhắc cho cậu nhớ.”
Đúng lúc đó cửa thang máy mở ra. Từ Uyển ngẩng đầu, cong môi: “Đến rồi.”
Hà Bất Ngôn đi theo sau cậu, ra khỏi thang máy, tìm đúng phòng rồi quẹt thẻ bước vào.
Từ Uyển nghiêng người nhường hắn vào trước, sau đó mới đóng cửa lại.
Ai ngờ vừa quay người, đã bị Hà Bất Ngôn ép lên cánh cửa, giữ lấy cằm rồi hôn sâu xuống.
Cậu không kịp phòng bị, suýt nữa hụt hơi. Rất lâu sau môi lưỡi mới tách ra, đầu lưỡi còn tê tê. Cậu trừng mắt nhìn hắn, th* d*c: “… Cậu cứ vào phòng là bật chế độ khác à?”
Hà Bất Ngôn áp sát vào cậu, chóp mũi mát lạnh khẽ cọ, hoàn toàn phớt lờ lời kia, thấp giọng: “Từ Uyển, tớ muốn mừng sinh nhật mười chín tuổi trước.”
Từ Uyển sao không hiểu ý hắn. Nhưng thấy bộ dạng cố nhịn mà vẫn đầy khao khát kia, cậu lại nổi hứng trêu chọc, giả vờ ngây ngô:
“Thì mừng đi. Cậu muốn mừng sinh nhật chín mươi chín tuổi tớ cũng không cản.”
Hà Bất Ngôn khẽ nhích người về phía trước một chút. Thấy sắc mặt Từ Uyển lập tức thay đổi, hắn cười: “Rõ ràng hiểu mà còn giả bộ.”
Từ Uyển không giả bộ được nữa, ho nhẹ một tiếng, hạ giọng càu nhàu:
“Làm thì làm đi, bày đặt mừng sinh nhật trước cái gì. Theo cách cậu nói, sinh nhật một nghìn tuổi chắc cũng bị mừng trước hết.”
Hà Bất Ngôn bật cười, vẫn áp sát cơ thể cậu, lúc nói hơi thở khẽ phả bên tai, ngứa ngáy: “Cậu nói đấy nhé, một nghìn lần.”
Từ Uyển: “…”
Hà Bất Ngôn khẽ nghiêng đầu, cắn nhẹ lên vành tai cậu, thấp giọng cười:
“Bắt đầu đếm ngược, bây giờ là lần thứ nhất.”
“Bạn học Hà Bất Ngôn.” Từ Uyển cố nhịn cảm giác tê dại chạy thẳng l*n đ*nh đầu, giữ giọng bình tĩnh, “Xin hỏi cậu là đồng hồ cát chuyển thế à? Sao thích đếm ngược thế?”
Hà Bất Ngôn ngồi xuống, kéo dây rút trên quần cậu ra, giật xuống, ngước mắt nhìn Từ Uyển, khóe môi hơi cong, đẹp đến mức có phần quá đáng:
“Đừng nói nữa, lo mà tận hưởng đi.”
Từ Uyển không nói thêm gì, mà cũng chẳng còn tâm trí để nói.
Cậu thoải mái đến mức không chịu nổi.
Hà Bất Ngôn mới là lần thứ hai, vậy mà tiến bộ nhanh đến kinh người - chỉ là lúc ở trên giường thì có hơi không chịu nghe lời.
Làm hai lần. Lần đầu có đeo bao, lần sau thì quên sạch.
Từ Uyển tr*n tr**ng vào phòng tắm xử lý bên trong, rất lâu sau mới đỏ mặt bước ra. Nhìn thấy Hà Bất Ngôn, nhất thời không biết nói gì. Hà Bất Ngôn ngồi dậy hỏi: “Ổn không?”
Từ Uyển im lặng một lúc, leo lên giường, kéo chăn che nửa người, vừa nói:
“Khâu sau hơi phiền thật… Chậc, lần sau phải để tớ ở trên, cho cậu nếm thử cảm giác này.”
Hà Bất Ngôn không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn cậu.
Không nghe thấy động tĩnh, Từ Uyển quay đầu liếc xéo: “Không muốn à?”
Hà Bất Ngôn lắc đầu, nhìn cậu chăm chú, giọng đặc biệt nghiêm túc:
“Thế nào cũng được, đều như nhau.”
“Ngoan vậy cơ à.” Từ Uyển bật cười, đưa tay xoa tóc hắn, mắt mày cong lên,
“Chưa vội. Đợi cậu hoàn thành một nghìn lần rồi tính.”
Tim Hà Bất Ngôn khẽ động, nhỏ giọng: “Tớ vẫn muốn hôn cậu.”
Từ Uyển nâng cằm: “Hôn đi, hôn cho đủ thì thôi.”
Hà Bất Ngôn cúi người lại gần. Khi môi vừa chạm nhau, hắn chợt nhớ ra điều gì, áp môi lên môi cậu, chậm rãi nói: “Uyển Uyển, vừa nãy tớ trừng phạt cậu đấy.”
Từ Uyển “hả” một tiếng, chưa kịp phản ứng.
Hà Bất Ngôn chạm vào phần ngực trần của cậu, đầu ngón tay khô ráo khẽ lướt qua một bên, giọng càng trầm hơn, hơi khàn:
“Chỗ này. Cậu nhập tâm quá nên không nhận ra.”
Cơ thể Từ Uyển khẽ run, giọng cũng hơi rung: “Này… đừng chạm vào đó.”
Hà Bất Ngôn ngẩng lên nhìn cậu một cái, rồi lại cúi xuống, cắn lấy.
Từ Uyển hít mạnh một hơi, vô thức đưa tay giữ đầu hắn lại, cơ thể lần nữa bị đánh thức, suýt nữa thì bật ra tiếng chửi.
“Nhớ ra chưa?” Hà Bất Ngôn buông ra, ngẩng đầu nhìn thẳng cậu, “Hình phạt tớ nói.”
Từ Uyển không biết nên nói gì, kéo chăn che nửa người trên, vẻ mặt vi diệu lẩm bẩm: “Ghê thật… lớn rồi đúng là khác.”
Hà Bất Ngôn cười hỏi: “Cậu đang khen tớ à?”
Từ Uyển suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
“Khen tớ cái gì?”
Từ Uyển chưa kịp nghĩ đã buột miệng: “Khen cậu giỏi.”
Hà Bất Ngôn khựng lại. Sau đó vành tai chậm rãi đỏ lên, hắn cụp mắt, giọng có chút mất tự nhiên: “Cảm ơn…”
Từ Uyển nhìn cậu, khó hiểu hỏi: “Cậu xấu hổ cái gì thế?”
Hà Bất Ngôn mím chặt khóe môi, hơi thở có phần nóng lên:
“Từ Uyển, tớ sẽ cố gắng hơn nữa.”
Từ Uyển không đáp ngay, bỗng thấy có gì đó không ổn. Cậu lặng lẽ hồi tưởng lại câu mình vừa nói, để nó chạy qua đầu một lượt, rồi đột nhiên nhận ra chỗ sai - mặt lập tức đỏ bừng, nói năng cũng lắp bắp:
“Đệt, tớ không có ý đó, cậu đừng hiểu lầm.”
Hà Bất Ngôn nghiêng mắt nhìn cậu, ánh nhìn vô hại: “Hửm?”
Từ Uyển nghẹn nửa ngày vẫn thôi không giải thích nữa. Thôi thì hiểu lầm cũng được. Cậu khẽ thở dài: “Không có gì.”
Thế là Hà Bất Ngôn lại “cố gắng” thêm một lần nữa.
Hai người dây dưa tới tận hai ba giờ sáng.
Từ Uyển vô cùng hối hận - có những chuyện vẫn nên nói rõ, và cũng có những lời… không nên khen bừa.
Ôn Gia Ninh và Thi Dưỡng Luân đã quen rồi. Thấy họ tối không về, căn bản chẳng hỏi gì, còn nhắn trong nhóm ký túc xá bảo mang giúp bữa sáng.
Hà Bất Ngôn xách sữa đậu nành và bánh bao về, đưa cho hai người họ nói:
“Tiền đưa cho Từ Uyển.”
Từ Uyển chậm rãi ngồi xuống ghế, nghe vậy liền cười:
“Không cần đâu, có bao nhiêu tiền đâu.”
Nhưng hai người kia vẫn đưa tiền, nói cảm ơn xong thì về chỗ vừa ăn sáng vừa đọc sách.
Từ Uyển cũng lấy sách vở ra, cúi đầu ôn tập.
Hà Bất Ngôn liếc nhìn cậu một cái, khóe môi vô thức cong lên, mang theo ý cười rồi mới thu lại ánh mắt, tiếp tục nhìn vào trang sách.
Thi xong toàn bộ môn học, kỳ nghỉ hè đầu tiên của đại học chính thức bắt đầu.
Từ Uyển và Hà Bất Ngôn tìm được thực tập ở ngân hàng đầu tư. Vừa thi xong là đến báo danh ngay.
Từ Phúc Phúc và Hà Linh biết họ hè này không về cũng không nói gì, chỉ dặn đừng làm việc quá sức, phải chú ý nghỉ ngơi.
Trước đó, nhờ sự giúp đỡ của Viên Mai, họ đã tìm được nhà thuê gần công ty. Dọn ít hành lý sang, quét dọn một lượt rồi chính thức ở cùng nhau.
Từ Uyển còn đi IKEA mua thêm ít đồ nội thất nhỏ, cùng Hà Bất Ngôn trang trí đơn giản lại căn nhà.
***IKEA là tập đoàn bán lẻ nội thất và đồ gia dụng đến từ Thụy Điển.
Loay hoay cả buổi cuối cùng cũng xong. Hà Bất Ngôn nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng ở căn phòng bên trong, khẽ cười:
“Đây là phòng ngủ của chúng ta.”
Từ Uyển tựa vào hắn, cười hỏi:
“Giờ thì vui rồi chứ? Ngày nào cũng ngủ cùng nhau.”
Hà Bất Ngôn gật đầu: “Rất vui.”
Từ Uyển không nhịn được cười, quay đầu nhìn sang:
“Còn cả bếp nữa. Lúc nào rảnh tớ nấu cho cậu ăn.”
Hà Bất Ngôn nhìn theo ánh mắt cậu, trầm ngâm một lát:
“Trước đây cậu nói sẽ dạy tớ nấu ăn, còn nhớ không?”
Từ Uyển nhướng mày: “Thật sự muốn học?”
Hà Bất Ngôn gật đầu: “Tân thủ lên đường, bắt đầu từ trứng xào cà chua.”
Từ Uyển bật cười: “Được đấy, có ngộ tính. Quyết định nhận cậu làm đồ đệ. Gọi một tiếng sư phụ nghe xem.”
“Sư phụ.” Hà Bất Ngôn nói xong, dừng một chút, ánh mắt tràn đầy ý cười, rồi tiếp, “Cho hỏi đường đến Vương Phủ Tỉnh đi thế nào?”
Từ Uyển bị chọc cười không ngừng, vừa cười vừa giả vờ đánh hắn:
“Khá lắm, giờ còn biết trêu tớ cơ đấy.”
Hà Bất Ngôn né tránh, bị dồn đến sát tường, lưng chạm vào bức tường mát lạnh. Hắn cũng cười, đưa tay ôm lấy eo Từ Uyển, hơi dùng lực kéo người vào lòng: “Từ Uyển.”
Từ Uyển cười đáp lại, không đợi cậu nói đã hỏi: “Muốn hôn à?”
Hà Bất Ngôn gật đầu.
Từ Uyển cúi xuống hôn môi hắn, bên môi vẫn còn vương ý cười nhàn nhạt.
Cơm tối còn chưa ăn, nhưng khi tình đến nồng nàn, ai còn để tâm mấy chuyện đó.
Hai người đều rất hưng phấn, cũng rất thỏa mãn.
Hà Bất Ngôn cúi người ôm cậu, mồ hôi nóng trên trán nhỏ xuống môi Từ Uyển, chậm rãi trôi vào miệng.
Từ Uyển l**m môi, vị hơi mặn. Cậu vỗ nhẹ người phía trên, cười nói, hơi thở nặng nề nhưng giọng lại như chẳng để ý:
“Bất Ngôn, mồ hôi của cậu hơi mặn đấy.”
Hà Bất Ngôn khựng lại, bị trêu đến mức càng thêm khô họng, cúi xuống hôn cậu thật sâu.
Hà Bất Ngôn lại trải qua thêm hai lần sinh nhật. Đến khi mừng sinh nhật xong thì đã hơn chín giờ tối. Hai người gọi đồ ăn ngoài, ăn qua loa, tắm rửa rồi ngủ sớm - ngày mai còn phải đi làm.
Từ Uyển hôn lên môi hắn, cười nói: “Ngủ ngon nhé, hổ con."
