Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 11



Mồ hôi tuôn ròng ròng khi chuyển nhà và sắp xếp phòng, cuối cùng công việc cũng thu dọn xong vào buổi chiều.

Từ Uyển mệt đến mức không muốn thở nổi vì thấy phiền phức.

Cậu nửa thân trên nằm trên giường, hai chân chống xuống sàn, nhìn chằm chằm tấm giường, đầu óc trống rỗng.

Từ Phúc Phúc đã đổi cho cậu một chiếc giường mới.

Giường tầng, cậu ngủ giường dưới, sao không ngủ giường trên nhỉ? Như vậy sẽ tiết kiệm rất nhiều không gian.

Từ Uyển thở dài một tiếng, lặng lẽ nhắm mắt lại.

Cậu về sau không còn phải vừa mở mắt là thấy trần nhà nữa.

***

Hà Bất Ngôn đi rửa tay trong nhà vệ sinh rồi quay lại.

Hắn vẫn chưa quen với “nhà mới” này, nhưng may là nhà nhỏ, quay một vòng là biết vị trí bếp và nhà vệ sinh.

Hà Linh đang bận chuẩn bị bữa tối, Từ Phúc Phúc hỗ trợ phụ bếp.

Hà Bất Ngôn mở cửa phòng, liếc một cái đã thấy Từ Uyển kiệt sức nằm liệt trên giường. Hắn nhịn không được cười, đôi mắt đen sâu u tối thoáng hiện lên những tia sáng dịu dàng, giọng nói cũng theo đó mà khẽ nhẹ nhàng hơn một chút, không dễ nhận ra:

“Rất mệt sao?”

Từ Uyển lười đến mức tròng mắt cũng chẳng buồn động đậy, nói chuyện cũng uể oải:

“Mệt đến cả tròng mắt cũng đau.”

Giữa hai lông mày Hà Bất Ngôn khẽ nhíu lại, rõ ràng tin lời cậu nói, bước đến gần muốn nhìn mắt cậu:

“Sao lại đau mắt?”

“Aiz, cậu đừng nhìn.” Từ Uyển quay đầu đi, ngồi dậy khỏi giường, “Mắt tớ không đau, tớ chỉ dùng phép nói quá thôi mà.”

Hà Bất Ngôn ngẩn ra: “Phép nói quá... à?”

Từ Uyển liếc hắn, khóe môi cong cong như có như không: “Cậu viết văn không dùng phép tu từ à?”

Hà Bất Ngôn hoàn toàn cạn lời.

Trong phòng còn có người, Từ Uyển cũng ngại nằm tiếp, liền ngồi dậy tựa đầu giường, chỉ vào chiếc bàn học áp tường:

“Cái bàn đó là của cậu, sau này tan học thảo luận bài cũng tiện hơn nhiều, không cần nhắn WeChat.”

Trong phòng có hai chiếc bàn học - Từ Uyển ngồi ở chỗ đối diện cửa sổ, còn bàn của Hà Bất Ngôn thì quay về phía tường bên kia, sẽ không ảnh hưởng đến nhau.

Hà Bất Ngôn kéo một chiếc ghế ngồi xuống, dựa vào bên cạnh bàn học của Từ Uyển, nói:

“Tớ thêm WeChat cậu không phải để thảo luận bài.”

Từ khi hai người kết bạn WeChat tới giờ, lần trò chuyện duy nhất chính là lần đó.

Từ Uyển hơi khép mắt, mệt rồi thì dễ buồn ngủ, cậu hơi muốn nghỉ ngơi một lát. Tâm trí chẳng đặt ở câu chuyện, thuận miệng hỏi: “Vậy là vì gì?”

Hà Bất Ngôn nghĩ một chút, đáp:

“Sau này tiện liên lạc.”

“Cũng đâu thấy cậu liên lạc với tớ.”

Mí mắt Từ Uyển càng lúc càng sụp xuống, buồn ngủ đến mức sắp chống không nổi. Cơn ngái ngủ tràn đến, cậu che miệng ngáp một cái; vừa ngáp xong, nước mắt lại chảy ra, liền đưa tay lau qua rồi dứt khoát nằm xuống.

Hà Bất Ngôn trầm ngâm suy nghĩ một lúc, lấy điện thoại ra mở WeChat.

Từ Uyển vừa nhắm mắt thoải mái, điện thoại đặt bên cạnh bỗng rung lên. Cậu nhắm mắt cầm lấy, rồi mở mắt ra sau khi dùng vân tay mở khóa.

Có tin nhắn WeChat mới.

Hà Bất Ngôn: [Chào.]

Đây là làm gì vậy?

Hà Bất Ngôn đối diện ánh mắt nghi hoặc của Từ Uyển, giọng nói rất tự nhiên: “Liên lạc với cậu.”

Từ Uyển nhếch khóe miệng: "... Thật cảm ơn cậu.”

Hà Bất Ngôn chăm chú nhìn vẻ mặt cạn lời của Từ Uyển, bỗng cong khóe môi, nụ cười trong sáng, tinh khiết, tựa như dãy núi xa ẩn hiện trong làn mây mù, thuần khiết đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Từ Uyển ngẩn ra một lát, cảm thấy thật khó tin.

Người trông vốn u ám, trầm lặng, vậy mà khi cười lại như đổi hẳn một con người khác, thoáng chốc khiến không khí quanh trở nên ấm áp như gió xuân, cũng thật lợi hại.

Ngoài cửa vang lên tiếng Hà Linh: “Ăn cơm thôi!”

Ngay sau đó, Từ Phúc Phúc tới gõ cửa, thấy hai người đang trò chuyện liền vui vẻ cười:

“Đang nói chuyện gì đó? Mau ra ăn cơm đi, hôm nay có món ngon!”

Từ Uyển đi rửa tay rồi ngồi vào bàn. Vừa đặt tay lên bàn, Hà Linh liền múc cơm cho cậu. Cơm mềm, trắng tinh, chất đầy bát, cậu vội đỡ bằng hai tay lễ phép nói cảm ơn.

Hà Bất Ngôn rửa tay xong, đi tới ngồi bên cạnh Từ Uyển.

Hà Linh mỉm cười rạng rỡ, giọng nói cũng đặc biệt dịu dàng:

“Mau nếm thử xem, không biết có hợp khẩu vị của hai đứa không.”

Từ Uyển nhìn món thịt chua ngọt bày trước mặt, gắp một miếng đưa vào miệng.

Mùi vị rất ngon, rất giống hương vị món ăn mẹ Vương Xán từng nấu.

Đều là những món ăn gia đình, mang theo hương vị của gia đình, nên khẩu vị mới giống nhau như thế.

Từ Uyển chân thành khen ngợi: “Ngon lắm.”

Trái tim vẫn treo lơ lửng nơi cổ họng của Hà Linh cuối cùng cũng chậm rãi buông xuống.

Bà cầm đôi đũa sạch gắp thêm thức ăn cho Từ Uyển, vừa vui mừng vừa cảm thấy an lòng:

“Tiểu Uyển, con gầy quá, ăn nhiều một chút đi. Nào, ăn thêm hai miếng sườn nhé.”

Hà Linh gắp đồ ăn cho Từ Uyển xong, lại gắp cho Hà Bất Ngôn, nói:

“Còn một lúc nữa mới đến giờ học, không cần vội, con cứ ăn từ từ.”

Từ Uyển ngẩng đầu, hỏi: “Giờ học?”

Hà Bất Ngôn liếc sang cậu, đáp: “Lớp học thêm.”

“À.” Từ Uyển lại cúi đầu xuống.

Nghe vậy, Từ Phúc Phúc đặt đũa xuống, hỏi:

“Lớp học thêm nào thế?”

Hà Bất Ngôn đáp: “Bác Nhã, chỗ mẹ cháu làm việc.”

Hà Linh là giáo viên, chưa thi đậu biên chế nhà nước, nên đang dạy ở một trung tâm dạy thêm.

Từ Phúc Phúc như hiểu ra, mỉm cười, vừa định nói thì bị Hà Linh cắt lời:

“Tiểu Uyển, con có đi học thêm không?”

“Không.” Từ Phúc Phúc nói, “Trước đây cũng từng nghĩ đến chuyện tìm một trung tâm dạy thêm để học bổ sung, hoặc thuê gia sư dạy kèm. Lên lớp 12 rồi, cũng không cần học quá vất vả nữa, nhưng mà chẳng biết trung tâm nào đáng tin cả.”

Hà Linh nói:

“Bác Nhã là chỗ em đang làm việc, giáo viên ở đó cũng khá tốt, còn có cả nghiên cứu sinh đến dạy học sinh cấp ba nữa. Hay là Tiểu Uyển học thêm cùng với Bất Ngôn đi, được không?”

Nhận thấy ánh mắt Hà Linh dừng lại trên mặt mình, Từ Uyển chậm rãi ngẩng đầu, lấy khăn giấy lau khóe miệng, mỉm cười từ chối:

“Không cần đâu dì, con không có thời gian đi học thêm.”

“À, con định đi làm thêm à?” Hà Linh chợt nhớ ra, không khỏi khẽ nhíu mày, dịu giọng khuyên, “Lên lớp 12 rồi thì đừng đi làm thêm nữa, dành thời gian đó để học hành, cố gắng một chút chẳng phải tốt hơn sao?”

Từ Phúc Phúc giải thích:

“Anh cũng đã nói với nó, nhưng nó vẫn cứng đầu muốn đi, bảo là có thể vừa học vừa làm được. Thằng bé này lì lợm, ai khuyên cũng chẳng nghe.”

Từ Uyển chỉ mỉm cười, không nói gì.

Hà Bất Ngôn hơi nghiêng đầu, nhìn cậu, hạ giọng thật thấp, chậm rãi hỏi: “Không mệt sao?”

Từ Uyển quay đầu, đối diện với ánh mắt hắn.

Sau một lúc im lặng, ánh sáng trong đáy mắt cậu dần trầm xuống, khóe môi khẽ cong:

“Cũng không mệt lắm.”

Về bản chất, cậu và Hà Bất Ngôn cũng chẳng khác nhau bao nhiêu.

Hà Bất Ngôn luôn chỉ chăm chăm vào việc học. Nhìn thái độ của Hà Linh cũng đủ biết bà mong con thành tài, áp lực ấy, Hà Bất Ngôn không cần ai nói cũng hiểu.

Còn cậu, chỉ mệt mỏi về thể xác, không có nhiều thời gian để thật sự thư giãn cho bản thân.

So với Hà Bất Ngôn, cậu nhẹ nhàng hơn một chút, ít nhất còn có thể ngủ thêm một tiếng.

***

Cả bữa cơm trôi qua trong tiếng trò chuyện.

Cảm giác thật kỳ lạ. Khi chỉ có Từ Uyển và Từ Phúc Phúc, chắc hẳn là đàn ông thì ít chuyện để nói, ăn cơm cũng ít khi trò chuyện; nói vài câu rồi lại rơi vào im lặng, mỗi người lặng lẽ ăn.

Từ Uyển nhận ra Hà Linh là người dẫn dắt bữa ăn. Bà luôn mở lời bắt chuyện, nhưng hoàn toàn không gượng gạo, trò chuyện tự nhiên, giống như những buổi ăn cơm bình thường trong gia đình.

Hà Linh chồng chén đũa lại, thu dọn bàn, còn Từ Phúc Phúc đi giúp rửa chén.

Mọi người bận rộn tay chân.

Từ Uyển dời ánh mắt, cười nhạt.

Cậu vào phòng thu dọn một chút, chuẩn bị đi chỗ A Hà.

Hà Bất Ngôn cũng muốn ra ngoài, đội mũ lên. Thấy Từ Uyển khoác áo, hắn chủ động hỏi: “Đi cùng không?”

Từ Uyển cúi đầu kéo khóa áo khoác:

“Không cần, tớ còn chút việc, cậu đi trước đi.”

Hà Bất Ngôn gật đầu, mở cửa phòng đi ra ngoài.

Từ Uyển mặc xong áo khoác, liền quay ngược người ngồi trên ghế, chơi điện thoại một lát.

Vương Xán đăng một trạng thái trên vòng bạn bè với giọng điệu khổ sở:

[Nói với ba mẹ thế nào về việc tôi gian lận trong kỳ thi… Mẹ kiếp! Quả thật không cho tôi sống, sợ đến mức như chó luôn.]

Từ Uyển bình luận:

[Đừng sợ, đừng quên, cậu là hội viên QQ mà, còn từng đi Metersbonwe nữa cơ.]

***Metersbonwe: Một thương hiệu quần áo Trung Quốc.

Phía trên có bình luận của Trình Tư:

[Vương Núi Lửa, cậu đã chặn ba mẹ chưa?]

Vương Xán: [!!! Con bà nó!]

Từ Uyển lặng lẽ xóa bình luận, rồi thả cho cậu ta một cái like.

Anh em, bảo trọng.

Mọi thứ đều không cần nói ra.

Cậu thoát khỏi vòng bạn bè, định tắt điện thoại thì Hà Bất Ngôn nhắn tin.

Từ Uyển không khỏi nhíu mày, nhấp mở ra xem:

Hà Bất Ngôn: [Tạm biệt.]

Từ Uyển: “...?”

Cái gì thế này?  
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...