Từ Uyển lên lầu, đi thẳng về phòng. Cậu đẩy cửa ra, thấy người bên trong, nhướng mày nói:
“Cô gái Ốc à?”
Hà Bất Ngôn đang đọc sách, nghe vậy quay đầu lại, vẻ mặt nghi hoặc:
“Cái gì?”
Từ Uyển bước tới, dáng vẻ ung dung, dựa người vào bàn làm việc bên cạnh, liếc hắn một cái:
“Sao lại tặng tớ xe đạp?
Hà Bất Ngôn hiểu ra, lại cúi mắt xuống, ánh nhìn thờ ơ lướt qua trang sách, giọng nhạt nhẽo:
“Muốn tặng thì tặng, chẳng vì lý do gì cả.”
Từ Uyển nhìn chằm chằm hắn hỏi:
“Chiếc xe đó bao nhiêu tiền?”
“Không đáng bao nhiêu.”
“Nói con số đi, tớ đưa tiền cho cậu.” Từ Uyển nói, “Cậu còn nhỏ hơn tớ hai tuổi, tớ sao có thể nhận quà của cậu được.”
Hà Bất Ngôn im lặng, như thể không nghe thấy, tiếp tục đọc sách.
Từ Uyển nhướng mày: “Hà Bất Ngôn?”
“Hà Bất Ngôn, sao cậu không nói gì hết?” Từ Uyển nói, rồi bỗng bật cười, “Ha, câu này nghe thuận miệng thật đấy!”
Hà Bất Ngôn ngẩng mắt nhìn cậu một cái, có chút bất lực:
“Từ Uyển, cậu thật là nhàm chán.”
“Thì tại cậu không để ý tới tớ chứ sao.”
Từ Uyển bật cười hai tiếng, rồi nét mặt lại nghiêm túc trở lại:
“Tớ thật sự không thể nhận quà của cậu. Nói tớ biết đi, chiếc xe đó bao nhiêu tiền, tớ nhất định phải trả lại.”
“Không cần.”
Tính cách Hà Bất Ngôn cũng cứng đầu, rõ ràng là quyết không nhận tiền. Nhưng Từ Uyển cũng chẳng chịu thua. Hai người cứ cố chấp đối đầu, bầu không khí đông cứng.
Hà Bất Ngôn nghĩ ngợi một lát, rồi đề nghị:
“Hay là… cậu mời tớ ăn một bữa cơm, coi như xong?”
Đối phương đã nhường một bước, Từ Uyển cũng không thể quá cố chấp.
Cậu mím môi suy nghĩ một hồi, trầm ngâm nói:
“Một bữa thì ít quá.”
Ngừng một chút, cậu cúi mắt, đối diện ánh nhìn của Hà Bất Ngôn, giọng chậm lại: “Hai bữa nhé?”
Không khí bỗng trở nên yên lặng một cách kỳ lạ trong vài giây.
Ngay sau đó, Hà Bất Ngôn thật sự thấy buồn cười, khẽ bật cười thành tiếng.
Từ Uyển cũng cười, hắng giọng một cái rồi nói:
“Chọn ngày chi bằng chọn hôm nay - mai nhé? Sáng mình đi chơi một chút, trưa tớ mời cậu ăn cơm, được không?”
Đáy mắt Hà Bất Ngôn đầy ý cười, ngay cả khóe môi cũng hơi cong lên.
Hắn gật đầu, đôi mắt đen sáng rực rỡ: “Được.”
Chủ đề đến đó coi như khép lại.
Hà Bất Ngôn tiếp tục đọc sách, còn Từ Uyển thì vẫn đứng đó, chưa chịu đi. Cậu hờ hững liếc qua bàn làm việc, thấy quyển sách trước mặt Hà Bất Ngôn, bèn hỏi:
“Đang xem gì đấy?”
Vừa dứt lời, cậu vươn tay lấy quyển sách, là bản nguyên tác tiếng Anh.
Cậu tuỳ ý lật vài trang, liếc qua rồi nhướng mày:
“Charlie và nhà máy sô-cô-la của anh ấy?”
“Ừ.”
Hà Bất Ngôn cũng đứng dậy, kéo ghế sang một bên, cùng cậu dựa vào bàn. Đầu hắn hơi nghiêng, nhìn thoáng qua bìa sách, thấp giọng hỏi: “Cậu đọc rồi à?”
Từ Uyển không ngẩng đầu đáp:
“Đọc rồi, nhưng là bản tiếng Trung.”
Nói xong, cậu hơi nghiêng đầu, đối diện ánh mắt Hà Bất Ngôn. Khóe mắt cong cong, trong đáy mắt ánh lên nụ cười dịu dàng, giọng lại mang theo ý trêu chọc:
“Bạn học Hà, vài ngày nữa thi tháng rồi, cậu còn có thời gian đọc truyện à?”
Hà Bất Ngôn cụp mắt, hờ hững đáp:
“Ngày mai cậu không phải cũng rảnh để đi chơi sao?”
Từ Uyển ngẩn ra một thoáng, rồi bật cười. Cậu gập sách lại, đặt sang bên, thuận tay khoác vai hắn, giọng thoải mái:
“Không phải là vì cậu à? Cuối tuần có chút thời gian rảnh, tớ đều đem đi chơi với cậu hết rồi.”
Cơ thể Hà Bất Ngôn khẽ cứng lại. Khóe mắt hắn liếc thấy bàn tay Từ Uyển đang đặt trên vai mình, mất một lúc mới bình tâm lại, khẽ cười mà không nói gì.
Từ Uyển tuy miệng bảo không cần xe đạp mới, nhưng niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống khiến cậu vui không tả nổi - đến nỗi nằm mơ còn thấy mình đạp xe vòng quanh Vân Thành một lượt.
Sáng hôm sau, cậu dậy rất sớm, hứng khởi dắt xe ra ngoài chạy thử.
Cậu dắt xe đi dọc con đường lớn một vòng, lang thang hơn nửa tiếng rồi mới quay về. Khi dừng xe, động tác vừa ngầu vừa gọn, dáng vẻ chẳng khác gì bước xuống từ một chiếc mô-tô hạng nặng. Lưng cậu thẳng tắp, khóa xe cũng hết sức cẩn thận, sợ làm trầy dù chỉ một chút.
Lúc cậu về, mọi người đã ngồi vào bàn ăn sáng. Thấy cậu bước vào, Hà Linh vội gọi: “Mau rửa tay đi con.”, rồi giúp cậu múc một bát hoành thánh đặt vào chỗ ngồi quen thuộc.
Ở cùng nhau đã mấy ngày, chỗ ngồi ăn cũng thành thói quen - Từ Uyển ngồi cạnh Hà Bất Ngôn, đối diện là Từ Phúc Phúc.
Từ Phúc Phúc cầm một chiếc bánh quẩy đưa cho cậu, cười hỏi:
“Con trai, sáng sớm đi đâu lang thang thế?”
Từ Uyển vừa ăn hoành thánh vừa đáp, giọng mơ hồ:
“Chỉ quanh khu hồ hộ thành thôi ạ. Ngoài trời có mưa nhỏ, nên con không đi lâu.”
Hà Bất Ngôn nghe vậy, nghiêng đầu nhìn sang, nhíu mày: “Mưa à?”
“Mưa nhẹ thôi, không sao đâu.” Từ Uyển nói.
Hà Linh bưng hai ly sữa nóng đi tới, vừa hay nghe thấy câu đó, liền đưa mỗi người một ly, mỉm cười hỏi:
“Các con định đi đâu à?”
Từ Uyển không nghĩ ngợi mà đáp ngay:
“Ra ngoài chơi một lát ạ.”
Hà Linh thuận thế ngồi xuống, vẫn giữ nụ cười:
“Bài tập làm xong hết chưa đó?”
Hà Bất Ngôn bưng ly sữa, nhấp một ngụm:
“Làm xong rồi. Buổi chiều sẽ chăm chỉ đọc sách.”
Từ Uyển nhìn Hà Bất Ngôn, lại liếc Hà Linh, mím môi, giọng hơi trầm:
“Con cũng làm xong rồi.”
“Vậy được, nhớ về sớm nhé.” Hà Linh nói.
Hà Bất Ngôn mặt vô biểu cảm đáp:
“Giữa trưa bọn con không về ăn cơm, Từ Uyển mời.”
Hà Linh ngẩn ra, theo bản năng nhìn về phía Từ Uyển. Cậu vội nuốt hoành thánh trong miệng, giải thích:
“Bất Ngôn không phải đã tặng con một chiếc xe đạp sao, con liền mời cậu ấy ăn cơm để bày tỏ lòng biết ơn.”
Hà Linh hiểu ra, cười nói:
“Không cần ra ngoài ăn, cứ ở nhà ăn cũng được...”
Hà Bất Ngôn ngắt lời, mặt vẫn vô cảm: “Không cần.”
Nụ cười trên mặt Hà Linh cứng lại, không khí có chút căng thẳng. Từ Phúc Phúc ở bên vội hòa giải, cười cười khuyên nhủ:
“Trẻ con muốn ra ngoài ăn một lần thì cứ để chúng nó đi. Ngày thường cũng chỉ ăn ở căng tin hay ở nhà, đổi khẩu vị một lần, mới thấy đồ ăn nhà mình ngon thế nào.”
Hà Linh sắc mặt dịu đi, giọng hòa nhã:
“Được rồi, đi đường chú ý an toàn, đồ ăn không sạch thì ăn ít thôi.”
Ăn xong sáng, trở lại phòng, Từ Uyển tiến đến bên Hà Bất Ngôn, hạ giọng hỏi:
“Mẹ cậu có phải quản cậu rất nghiêm không?”
Hà Bất Ngôn thong thả, ung dung khoác áo vào, nhàn nhạt nói: "Cũng tạm được."
Từ Uyển lắc đầu, lại ý vị không rõ mà tặc lưỡi một tiếng:
"Trước đây tớ đã nhận ra bà ấy kỳ vọng vào cậu rất lớn, không ngờ lại quản nghiêm đến vậy. Ra ngoài chơi một chút cũng phải được bà ấy đồng ý. Không giống ba tớ, ngày nào cũng hết lời khuyên nhủ, chậc, thật sự là một sự đối lập rõ ràng."
Hà Bất Ngôn nghiêng mắt nhìn cậu, nói:
"Ba cậu rất thương cậu."
"Ba tớ cũng rất thương cậu. Lúc nãy còn kéo tớ ra một bên, đưa thêm mấy trăm tệ, bảo tớ dẫn cậu đi ăn một bữa ngon." Từ Uyển nhún vai, liếc hắn một cái, "Mặc xong quần áo chưa? Vậy bây giờ ra ngoài luôn nhé?"
Hà Bất Ngôn gật đầu: "Được."
Bên ngoài vẫn đang mưa, mưa có vẻ nặng hạt hơn, li ti và dày đặc. Từ Uyển lấy hai cây dù, đưa cho Hà Bất Ngôn một chiếc.
Hà Bất Ngôn mở dù, bước vào màn mưa. Từ Uyển cũng nhanh chóng bung dù, đi kịp bên cạnh, song song với hắn. Cậu quay đầu hỏi:
"Ê, cậu muốn đi chơi ở đâu?"
Bước chân Hà Bất Ngôn dừng lại, rồi lại thong thả bước tiếp, thần sắc thản nhiên: "Tớ không biết."
"Ngày mưa cũng không thích hợp đi dạo lung tung." Từ Uyển cau mày, lâm vào trầm tư.
Hà Bất Ngôn trầm ngâm một lát: "Hay là đi thư viện?"
Từ Uyển: "... Cậu nói thật à?"
Hà Bất Ngôn gật đầu.
"Thôi đượ... Thư viện thì thư viện." Từ Uyển gãi gãi tóc, "Chậc, chẳng phải chỉ là đổi chỗ đọc sách thôi sao."
Hà Bất Ngôn nghe vậy, lặng lẽ nhìn cậu hỏi:
"Cậu muốn đi đâu?"
"Tớ cũng không biết, lâu rồi không ra ngoài chơi, cũng không biết chỗ này có gì thú vị."
Hà Bất Ngôn "Ừ" một tiếng, đưa ra một gợi ý khác: "Vậy đi xem phim?"
"Xem phim à?" Mắt Từ Uyển sáng lên, lập tức vỗ tay tán thành, "Được thôi, lần trước tớ xem phim là lúc nghỉ hè lớp 10, Vương Xán mời tớ xem đấy."
Hà Bất Ngôn lặng một lúc, thấp giọng:
"Tớ chưa từng xem phim."
"À?" Từ Uyển ngẩn người, rồi nhớ đến sự quản lý nghiêm khắc của Hà Linh, cũng hiểu ra. Cậu nhấc cằm về phía Hà Bất Ngôn, "Không sao, chúng ta gọi Tích Tích đến rạp trước nhé? Trên xe chọn phim xem."
*Tích Tích: một ứng dụng gọi xe giống DiDi Chuxing (滴滴出行) ở Trung Quốc.
Hai người lên xe. Từ Uyển mở WeChat xem vé phim, cùng Hà Bất Ngôn chọn xong bộ phim muốn xem, rồi mở Meituan và Taopiaopiao, so sánh mấy ứng dụng để mua được vé rẻ nhất và hợp lý nhất.
*Meituan: Ứng dụng đặt vé và dịch vụ tiện ích; Taopiaopiao: Ứng dụng đặt vé xem phim trực tuyến.
Họ mua vé suất 9 giờ 15 phút.
Chờ đến rạp chiếu phim, đã bắt đầu kiểm vé.
Từ Uyển đi lấy vé, Hà Bất Ngôn đứng một bên nhìn.
"Cứ thao tác như vậy thôi, rất đơn giản, nhớ kỹ chưa?" Từ Uyển đưa một tấm vé cho Hà Bất Ngôn, cười, "Sau này chờ cậu có người yêu, dẫn bạn gái đi xem phim cũng sẽ không bị quê."
Hà Bất Ngôn cụp mắt nhìn tấm vé, thản nhiên trả lời: "Sẽ không."
Từ Uyển cười mà không nói gì, kiểm vé rồi vào phòng chiếu.
Họ đến hơi muộn. Phòng chiếu đã có khá nhiều người, đèn cũng đã tối hẳn.
Đi từ bậc thang bên cạnh, Từ Uyển đi phía trước tìm chỗ ngồi. Cậu hơi khó nhìn trong bóng tối; quay lưng về phía ánh sáng từ màn hình, quá tối nên không nhìn rõ đường, mò mẫm lên bậc thang, suýt nữa vấp ngã.
Hà Bất Ngôn đi phía sau, chú ý thấy thân hình cậu nghiêng đi, theo bản năng đỡ lấy.
"Không sao…" Từ Uyển xua tay, "Tớ nhìn không rõ, cậu đi phía trước dẫn đường nhé?"
Hà Bất Ngôn nói: "Được."
Hắn đi phía trước, nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn Từ Uyển. Trong bóng tối, hắn kéo tay cậu. Ngón tay thon dài, ấm áp chạm vào mu bàn tay cậu, giọng trầm bình thản vang lên: "Tớ dẫn cậu qua."
Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một
Chương 21
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
