Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 23



Giọng Hà Bất Ngôn hạ thấp xuống, mang theo chút khàn khàn.

Thần sắc hắn lại đặc biệt nghiêm túc.

Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Từ Uyển.

Từ Uyển sững người.

Cậu mơ hồ cảm giác được trong giọng nói của Hà Bất Ngôn dường như có...

Một chút...

Ủy khuất?

Hà Bất Ngôn nhìn cậu, lại nói:

“Cậu chưa từng trả lời. Có thể xem điện thoại.”

Từ Uyển ngượng ngùng kéo khóe môi, thầm nghĩ: Đây là dùng thủ pháp lặp lại để nhấn mạnh à?

Nói thật, nếu Hà Bất Ngôn không nhắc, cậu còn thật sự không nhận ra mình chưa từng trả lời tin nhắn của đối phương.

Nhưng mà...

Cũng đâu có gì để trả lời đâu.

Từ Uyển không dám nhìn thẳng vào mắt Hà Bất Ngôn, ánh mắt lơ đãng trượt đi nơi khác, khẽ hỏi dò:

“Vậy... bây giờ tớ trả lời cậu nhé?”

Hà Bất Ngôn nghĩ một chút, rồi nói: “Ừ.”

Từ Uyển lấy điện thoại trong túi ra, tay trái chống cằm suy nghĩ.

Nên trả lời gì đây?

Cậu nghĩ một lát, bỗng ngẩng đầu lên - lại vô tình chạm phải ánh nhìn trầm tĩnh như đêm tối của Hà Bất Ngôn.

Ánh mắt ấy sâu và lạnh, khiến cậu sững người.

Lần đầu tiên, cậu nhận ra đôi mắt của Hà Bất Ngôn: đồng tử đen láy, sáng trong; đuôi mắt hơi cong lên, lông mi dài và cong vút - khi nhìn ai đó, ánh mắt ấy lại có vẻ đặc biệt dịu dàng, thâm tình.

“Cậu có đôi mắt đào hoa đấy à?”

Hà Bất Ngôn yên lặng chờ tin nhắn của cậu, bỗng nghe Từ Uyển lên tiếng, trong thoáng chốc không theo kịp tiết tấu: “Hả?”

Từ Uyển chỉ vào mắt hắn, nói:

“Tớ phát hiện mắt cậu đẹp thật, có chút giống mắt con gái.”

Hà Bất Ngôn vô thức nhíu mày, bị khen mà chẳng thấy vui vẻ gì.

Từ Uyển bỗng nổi hứng, chống cằm đánh giá hắn từ trên xuống dưới.

“Trông cũng khá đẹp trai đấy.” Cậu ngừng một chút rồi bổ sung, “Nhưng so với tớ thì vẫn kém hơn một chút.”

Đàn ông đúng là tự tin, chắc tại dùng dầu gội Rejoice nhiều quá.

Hà Bất Ngôn nhìn cậu bằng vẻ mặt vô cảm, không buồn đáp lại.

Đối phương chẳng đáp lại, Từ Uyển cũng ngại không muốn độc thoại một mình.

Cậu ho nhẹ hai tiếng để che giấu sự lúng túng, thu lại nụ cười, cố gượng kết thúc câu chuyện bằng một lời tuyên bố long trọng:

“Được rồi, cuộc thi tuyển chọn soái ca đầy khốc liệt đến đây là kết thúc. Tớ là quán quân, cậu là á quân, danh xứng với thực.”

Tiếp theo, là đến phần… gửi WeChat.

Đối phương vẫn đang chờ.

Từ Uyển cuối cùng cúi đầu xuống, hai tay đặt lên điện thoại, gõ chữ.

Cậu vừa gửi đi, điện thoại của Hà Bất Ngôn trên bàn liền rung lên một cái.

Hà Bất Ngôn quay người lại, cầm lên, mở ra xem.

Chỉ có bốn chữ:

Từ Uyển: [Học bài chăm chỉ.]

Cái quái gì vậy.

Lông mày Hà Bất Ngôn nhíu lại càng sâu, ngước mắt lạnh lùng liếc cậu một cái.

Từ Uyển quay đi, giả vờ như không thấy.

Hà Bất Ngôn lại nhìn về giao diện chat, ngay trong cùng một căn phòng, hắn nhắn tin cho cậu:

[Tớ không xem.]

Từ Uyển đau đầu. Sau cú trách mắng vừa rồi, việc nhận tin nhắn từ Hà Bất Ngôn đồng nghĩa với việc cậu phải trả lời.

Lỡ lát nữa hắn lại nhắn một câu kiểu “Cậu xem, lại không trả lời tớ.”, thì cậu thật sự chịu không nổi.

Khoảng cách chưa đầy hai mét, mà còn phải nhắn tin qua điện thoại.

Chậc.

Từ Uyển vô cùng qua loa, đáp: [Ừ ừ, tùy cậu.]

Tin nhắn của Hà Bất Ngôn tới rất nhanh: [Tớ đi tắm.]

Từ Uyển: “…”

Cái quái gì thế này.

Cậu không trả lời nữa, chỉ đặt điện thoại xuống và hỏi thẳng:

“Sao cậu lại tắm nữa? Nhớ không nhầm thì hôm qua cậu mới tắm mà?”

Hà Bất Ngôn đáp: “Ừ, hôm qua tắm rồi.”

“Chắc là rất sạch sẽ nhỉ.” Từ Uyển cười, “Đi đi, chờ cậu xong tớ cũng tắm, nước vẫn còn nóng.”

Hà Bất Ngôn đi tắm.

Mùa đông nên tắm lâu một chút. Từ Uyển làm xong một nửa bài thi mô phỏng, Hà Bất Ngôn mới bước ra từ phòng tắm, mặc bộ đồ ngủ đó. Tóc chưa sấy khô hoàn toàn, ngọn tóc còn hơi ướt.

Từ Uyển thấy hắn ra liền đứng dậy đi mở tủ quần áo, ánh mắt liếc qua, lập tức dừng lại.

Hà Bất Ngôn nửa khép mắt, ánh nhìn bình tĩnh, điềm đạm.

Có lẽ vì hơi nước trong phòng tắm, mặt hắn hơi ửng đỏ, môi cũng không nhợt nhạt như thường ngày, nhìn hồng hào, răng trắng môi đỏ.

Dù mặc bộ đồ ngủ có phần trẻ con, nhưng vẻ ngoài vẫn toát lên vài phần u ám, kết hợp với dáng người cao và chân dài, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt.

Hắn đi đến bàn học, cầm lấy thuốc nhỏ mắt và nhỏ hai giọt vào mắt.

Chờ hắn quay lại, phát hiện Từ Uyển đang nhìn mình.

"Sao vậy?"

Từ Uyển ho nhẹ một tiếng nói:

"Không có gì, tớ đi tắm đây."

Cậu ôm quần áo định ra khỏi phòng. Vừa đến cửa, bước chân chợt khựng lại, quay lại cười với Hà Bất Ngôn. Lần này đặc biệt thành khẩn:

"Này, tớ nhất định phải nhấn mạnh câu nói trước, cậu thật sự rất đẹp trai."

Lời khen của Từ Uyển khiến Hà Bất Ngôn cả đêm không ngủ được.

Bên tai cứ văng vẳng câu nói đó.

Đầu óc hưng phấn, máu sôi trào, như toàn bộ cơ thể đang nhảy múa.

Hắn không dám trở mình, sợ làm ảnh hưởng Từ Uyển nghỉ ở giường dưới.

Chỉ có thể mở to mắt, cười thầm trong bóng đêm tĩnh mịch.

Ngày hôm sau, thứ Hai phải dậy sớm.

Hà Bất Ngôn tinh thần uể oải, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, thần sắc lộ vẻ mệt mỏi.

Từ Uyển cùng hắn đi xuống lầu. Ánh đèn sợi đốt chói lọi chiếu rõ nét sự mệt mỏi trên khuôn mặt hắn.

"Sao thế, không ngủ ngon à?" Từ Uyển hỏi.

Hà Bất Ngôn gật đầu nói:

"Trước khi ngủ có chút kích động."

"À? Kích động gì?" Từ Uyển thuận miệng hỏi, rồi đột nhiên lóe lên ý tưởng, khóe miệng nở nụ cười, khoác tay lên vai Hà Bất Ngôn, "Không thể nào, anh em à, h*m m**n lớn vậy, trước khi ngủ còn phải… tự giải quyết à?"

Hà Bất Ngôn: "... Không."

"Tớ đã lâu rồi không… tự xử." Từ Uyển tưởng hắn xấu hổ, tự nói với mình, "Lên lớp 12 rồi, sống như lão hòa thượng vậy, suốt ngày chỉ học học học. Trước kia sáng nào cũng… th* d*m hai lần, giờ nào còn thời gian để ý, đành để nó tự nghỉ ngơi."

Hà Bất Ngôn mím chặt môi, không nói gì.

Hắn không thể tưởng tượng…

Cái dáng vẻ Từ Uyển tự xử.

Nhưng trong đầu vẫn cứ hiện lên.

Từ Uyển tắt đèn, khóa cửa lại.

Đèn đường bên cạnh cổng chiếu ánh sáng lờ mờ, chỉ soi sáng một mảng đất vàng nhạt.

Sáng sớm sương mù dày đặc, nhìn từ xa không thấy gì phía trước.

Từ Uyển mở khóa xe đạp, chân dài bước qua yên, ngồi lên, tay phải nắm ghi-đông còn kẹp một chiếc đèn pin nhỏ để soi đường.

Hà Bất Ngôn mới học đi xe đạp chưa lâu, lại thêm sương mù dày đặc khiến đường không rõ. Từ Uyển đi song song với hắn, luôn liếc nhìn hắn bằng ánh mắt thận trọng.

May mắn là họ đến trường an toàn. Hà Bất Ngôn khóa xe bên cạnh xe của Từ Uyển, hai chiếc tựa vào nhau.

Trường tràn ngập âm nhạc nhẹ nhàng. Họ vào lớp đặt cặp, rồi xuống lầu tập thể dục buổi sáng.

Sau hơn nửa tiếng chờ đợi dài đằng đẵng, nghi thức kéo cờ cuối cùng cũng kết thúc, đám đông tản ra.

Từ Uyển hai tay đút túi, đi đến trước mặt Vương Xán cùng Hà Bất Ngôn, ngước cằm, nửa ngạo mạn nửa trêu chọc mà gọi: "Ê, thằng mập."

“Xin hãy gọi tên tao, cảm ơn.”

Vương Xán không hề tức giận, nhưng vết thương vẫn còn đau như bị rắc muối, mà bạn cùng lớp lại là người mà cậu ta sùng bái lại không nhớ tên mình, thật sự tổn thương lòng tự trọng.

Hà Bất Ngôn nhìn cậu ta một cái, giọng điệu bình thản: “Vương Xán.”

Vương Xán suýt tưởng mình ảo giác: “A…”

Từ Uyển bật cười, cánh tay cong đặt lên vai Hà Bất Ngôn, nhướn cằm lên, đầy vẻ đắc ý: “Tao dạy mà.”

Dứt lời, cậu lại từng chữ từng chữ nói, đầy nhịp điệu:

“Đừng cảm ơn, đây là việc tao nên làm.”

Vương Xán vẫn còn chút nghi ngờ, vừa đi tới nhà ăn vừa tặc lưỡi:

“Cảm ơn cái gì chứ, biết đâu ngày nào đó lại là câu ‘Vị bạn học này cậu tên gì?’”

Từ Uyển cười không dứt:

“Đừng nói, thật sự có khả năng đó.”

Hà Bất Ngôn đứng một bên lặng lẽ nghe, không phản bác.

“Đừng vội, anh dạy mày một cách.”

Từ Uyển khoác vai Vương Xán, ghé môi sát tai, hạ giọng làm ra vẻ bí ẩn:

“Chỉ cần mày điểm cao hơn cậu ấy, chắc chắn mày sẽ được nhớ. Thi tháng sắp tới rồi, anh em, mày phải nắm cơ hội này đấy.”

Vương Xán hết nói nổi, cái ý tưởng điên rồ gì vậy:

“… Tao vượt qua cậu ấy? Vậy chẳng phải tao sẽ trở thành học sinh giỏi nhất khối sao? Không thể nào, như thể mặt trời mọc ở phía tây vậy. Phải là mặt trời nhảy từ Đông sang Tây, rồi từ Tây sang Nam, từ Nam sang Bắc, nhón chân nâng váy xoay vòng, tiện thể nhảy một điệu Waltz rồi mới lên trời được ấy chứ.”

“Ê, còn có tao nữa. Nếu mày vượt cậu ấy, cao lắm cũng chỉ dưới tao thôi, Lão Nhị.” Từ Uyển tặc lưỡi, “Đừng mơ hạng nhất, không có cửa đâu.”

Vương Xán trợn mắt, bỗng nhiên chế giễu:

“Tao mới không muốn làm Lão Nhị của mày đâu.”

“Hắc hắc, nói như thể tao muốn vậy ấy nhỉ.” Từ Uyển lập tức hiểu, đàn ông có khả năng lĩnh hội cực nhanh những trò đùa tục tĩu, “Tao cũng chẳng muốn có mối liên hệ thân thể với mày, tao không ngắn đến vậy đâu.”

Từ Uyển chỉ vào chiều cao của cậu ta. Vương Xán không phục, lấy mập làm tự hào:

"Nhưng mà mập to đấy!"

Từ Uyển sắp cười phát điên.

Dọc đường đi, họ thu hút không ít ánh mắt của mọi người.

Đến nhà ăn, thật khó mới ngừng được cười.

Hà Bất Ngôn nghe toàn bộ cuộc trò chuyện, không hiểu tại sao Từ Uyển lại cười vui đến vậy. Hắn nhíu mày hỏi: "Cậu đang cười gì thế?"

Từ Uyển "À" một tiếng, xoa xoa mặt nói:

"Không có gì, trẻ con không cần hiểu."

Cái gì mà trẻ con.

Hà Bất Ngôn tức tối, mặt đen lại, có chút không vui. Vừa định nói gì, đã bị Vương Xán chặn trước:

"Hả? Trẻ con?"

Từ Uyển giải thích:

"Hà Bất Ngôn nhỏ hơn tao hai tuổi, mới 16 thôi."

Nói xong, cậu nhớ ra điều gì đó, quay đầu hỏi:

"Ê, cậu sinh nhật tháng mấy?"

Mặt Hà Bất Ngôn vẫn bình thản, nhưng vẫn trả lời:

"29 tháng 6."

"Chết tiệt." Từ Uyển vui vẻ, "Đúng là Cự Giải."

Vương Xán cũng chết lặng, đặc biệt kinh ngạc:

"Hóa ra nhỏ vậy, 16 tuổi? Lớp mình còn ai 16 tuổi nữa sao?"

"Có chứ, chẳng phải Trình Tư sao." Từ Uyển nói, "Tao nhớ cô ấy bảo đi học sớm hai năm."

Vương Xán tùy tiện xếp hàng gần một cửa sổ, đứng cạnh hai người, hỏi Hà Bất Ngôn:

"Cậu không phải cũng đi học sớm hai năm chứ?"

"Không." Hà Bất Ngôn đứng sau Từ Uyển, mặt vẫn không lộ cảm xúc gì, "Tớ nhảy lớp."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...