Hà Bất Ngôn bảo vệ đồ ăn khiến không khí trở nên hơi ngượng ngập.
Vương Xán ngượng ngùng buông xiên thịt xuống, cười gượng: “Vậy tớ tự nướng, tự nướng...”
Từ Uyển tiện tay đưa cho cậu ta một xiên thịt cừu: “Ăn đi.”
Vương Xán hơi do dự, không dám nhận.
Từ Uyển chậc một tiếng: “Tao nướng đấy, cứ yên tâm mà ăn.”
Lúc này Vương Xán mới nhận lấy xiên thịt, lén liếc nhìn Hà Bất Ngôn.
Hà Bất Ngôn cúi mắt, mái tóc đen rủ xuống trán, môi khẽ mím.
Một cảm giác mơ hồ dâng lên trong lòng Vương Xán - không hiểu sao lại thấy mình tội lỗi ghê gớm.
Ngay khi cậu ta còn chưa hiểu vì sao lại có cảm giác đó, Từ Uyển lại lên tiếng, giọng điệu vẫn nhàn nhạt như thường:
“Thịt trong đĩa thì mày muốn ăn bao nhiêu cũng được, nhưng mấy cây Bất Ngôn nướng cho tao thì đừng hòng chạm vào, đều là của tao hết.”
Hà Bất Ngôn ngước mắt, yên lặng nhìn về phía Từ Uyển.
Từ Uyển như không nhận ra ánh mắt ấy, ngồi xuống ghế bên cạnh, một tay chống lên tay vịn, dáng vẻ lười biếng: “Mập mạp này, mày định chơi đến bao giờ thế?”
Không khí dường như hòa hoãn hơn nhiều.
Vương Xán khẽ thở phào, cũng ngồi xuống, mấy miếng liền ăn hết xiên thịt cừu, lại bưng đĩa tới, vừa ăn vừa nói:
“Tao lát nữa còn phải lên lầu chơi game nữa. Không ngờ Lý Tư thao tác kinh thế, tao định chút nữa phải bái sư học nghệ luôn.”
Từ Uyển liếc xéo cậu ta: “Mày còn có một sư phụ ngay trước mặt đây này. Nói đi nhà tao làm bài tập đâu rồi?”
“Chút nữa, chút nữa.” Vương Xán cười hì hì, cầm lấy một cây đùi gà, đột nhiên hô to, làm ra vẻ phấn khích, “Woa, nhìn cái cây thịt to này! Yêu quái! Ăn ta một gậy!”
Từ Uyển lập tức đấm cho một cái, vừa cười vừa mắng:
“Cút! Đừng có tùy tiện lái xe, làm hư trẻ con bây giờ.”
Cậu nói là chỉ Hà Bất Ngôn.
Vương Xán liếc sang cậu đang yên lặng nướng BBQ bên cạnh, cười tít mắt:
“Tao chẳng tin nam thần cái gì cũng không hiểu đâu. Từ ca, đừng tưởng cậu ấy nhỏ hơn hai tuổi là không biết, biết đâu còn rành hơn cả bọn mình ấy chứ.”
Bị gọi tên bất ngờ, Hà Bất Ngôn ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm ánh mắt Từ Uyển.
Hai người đối diện nhau giữa không trung, rồi Từ Uyển nhanh hơn một bước dời mắt, nhìn lại Vương Xán:
“Dù sao đi nữa, sau này văn minh chút. Đừng vừa mở miệng đã là chuyện bậy bạ, giữ thể diện cho danh hiệu ‘thiếu niên tiên phong xuất sắc’ của mày hồi tiểu học đi.”
Vương Xán còn chưa kịp đáp, Hà Bất Ngôn đã nói:
“Cậu cũng vậy, mở miệng là chuyện bậy bạ.”
Hắn đang nói với Từ Uyển.
Vương Xán ngẩn người, một miếng đùi gà suýt nghẹn trong cổ.
Hà Bất Ngôn... lại dám nói ngược với Từ Uyển?
Từ Uyển biết hắn đang nói tới câu “búp sen vừa nhú góc nhọn” lần trước, khẽ chậc một tiếng, ngước mắt nhìn hắn với vẻ bất cần:
“Cái đó khác, của tớ rõ ràng văn nhã hơn nhiều.”
Vương Xán tò mò:
“Từ ca, mày nói chuyện cười tục tĩu văn nhã gì thế? Kể nghe thử đi!”
Từ Uyển liếc khóe mắt nhìn Hà Bất Ngôn, mấp máy môi giả vờ định nói, quả nhiên bị Hà Bất Ngôn chặn lại: “Không được nói.”
Từ Uyển nhún vai, khóe môi cong cong, giấu không nổi nụ cười: “Cậu ấy không cho nói.”
***
Chơi thêm một lát, sau khi bị Lý Tư từ chối nhận làm đệ tử, Vương Xán ngoan ngoãn theo Từ Uyển về nhà đọc sách làm bài tập.
Vương Xán trước đây đã từng đến nhà Từ Uyển chơi vài lần, nhưng đây là lần đầu tiên thấy Hà Linh.
Hà Linh đón khách rất nhiệt tình, trên mặt luôn nở nụ cười.
Vương Xán trở lại phòng vẫn còn lâng lâng, thở dài ngẩn ngơ:
“Dì thật ôn nhu, nói chuyện nhỏ nhẹ. Giá mà mẹ tao cũng ôn nhu như vậy...”
Hà Bất Ngôn bưng ly nước, nghe vậy chỉ im lặng uống.
Từ Uyển mở giá sách lật sách, lơ đãng đáp:
“Thế thì mày sẽ chết thảm lắm. Đừng nói treo bán đồ linh tinh, nhìn thành tích kia của mày, mẹ mày chắc phải liên hệ trạm phế liệu xem có thu không.”
Vương Xán ngơ ngác: “Ý gì vậy?”
“Ý là, ôn nhu cũng có cái giá của nó.” Từ Uyển ném cho cậu ta một quyển đề thi Toán đại học quốc gia năm trước, “Làm xong tao sẽ kiểm tra.”
Vương Xán nhìn thấy đề thi đã thấy đau đầu, thở dài, rồi khổ sở vùi đầu làm bài.
Cậu ta chiếm luôn bàn học của Từ Uyển để làm đề.
Từ Uyển nghĩ một lúc, rồi quyết định cùng Hà Bất Ngôn chen chúc chung một bàn học.
Hà Bất Ngôn nhường chỗ, tiếp tục viết bài tập Hóa học. Từ Uyển ngồi bên cạnh, hoàn thành bài tập cuối tuần mà thầy cô giao.
Hà Bất Ngôn khẽ hỏi: “Có bị chật không?”
“Không sao đâu.” Từ Uyển ngước mắt nhìn bài tập của cậu, cười khẽ, “Có gì không hiểu thì hỏi tớ.”
Một giờ sau, Hà Linh gọi họ ra ăn tối.
Từ Uyển đã ăn hết đồ Hà Bất Ngôn nướng, dạ dày hơi căng, chỉ ăn một chén cơm rồi buông đũa.
Từ Phúc Phúc hỏi: “Sao con ăn có bấy nhiêu?”
“Buổi chiều ăn BBQ no quá rồi.” Từ Uyển đáp.
Hà Bất Ngôn không chơi game, cũng không tham gia trò chuyện, chỉ đứng nướng BBQ. Những người khác không dám ăn, toàn bộ đều vào bụng Từ Uyển.
Hà Linh nói: “Ăn nhiều BBQ không tốt cho sức khỏe, sau này cố gắng hạn chế. Nếu thật sự thèm, nói với mẹ một tiếng, mẹ sẽ làm món ngon cho con.”
Từ Uyển đáp: “Vâng, sau này sẽ không ăn nhiều nữa.”
Vương Xán nhìn mà há hốc mồm. Về phòng, cậu lén hỏi Từ Uyển: “Dì cũng quản ăn uống nữa hả?”
Từ Uyển nhíu mày hỏi: “Chẳng lẽ mẹ mày không quản?”
Vương Xán nói: “Cũng quản, nhưng không đến mức này. Bà ấy luôn bảo tao giảm béo, không cho ăn đồ chiên xào, lẩu cay… nhưng thấy tao ăn vụng chỉ nhắc vài câu rồi bỏ qua.”
“Bà ấy nghiêm khắc hơn.” Từ Uyển đơn giản đáp, ngồi xuống ghế, “Nghỉ năm phút đi, lát nữa làm tiếp nốt số bài còn lại.”
Vương Xán vừa nghe đã biến sắc: “Mới năm phút thôi à? Hôm nay là Đêm Giáng Sinh, ít nhất phải nửa tiếng chứ!”
Từ Uyển thản nhiên: “Nghĩ hay thật, Đêm Giáng Sinh cũng phải làm xong bài mới bình an.”
Hà Bất Ngôn ăn chậm rãi, nhai kỹ. Khi hắn về phòng, Vương Xán đã vùi đầu làm bài tập.
Từ Uyển ngồi quay lưng vào bàn học của Hà Bất Ngôn, chân duỗi thoải mái, chơi điện thoại.
Nghe tiếng mở cửa, Từ Uyển ngước mắt, đợi đối phương đóng cửa xong mới hạ giọng hỏi: “Bị nói à?”
Vương Xán đang không tập trung làm bài, chỉ đáp: “A...”
“Không hỏi mày.” Từ Uyển lườm cậu ta, “Làm bài đi.”
Hà Bất Ngôn khẽ lên tiếng:
“Tớ không nên làm nhiều BBQ cho cậu ăn như vậy.”
Từ Uyển hơi ngạc nhiên, rồi cười:
“Cậu đúng là không nên làm nhiều. Lúc đó tớ suýt căng đến nỗi muốn nôn, ợ hơi toàn mùi thịt cừu xiên nướng.”
Hà Bất Ngôn im lặng một lúc, hạ giọng giải thích: “Tớ nghĩ cậu thích.”
“Ừ, thích thật. Nhưng ăn liên tục cũng chịu không nổi, sẽ ngấy.”
Đôi mắt đen của Hà Bất Ngôn yên lặng nhìn Từ Uyển, nói: “Xin lỗi.”
“Không sao đâu, nói xin lỗi gì chứ.” Từ Uyển thu nụ cười lại, nhìn điện thoại, “Sắp đến giờ đi lớp học thêm rồi, đúng không?”
Hà Bất Ngôn cũng xem giờ: “Ừm.”
Chờ Hà Bất Ngôn vừa đi, Vương Xán quay đầu, hô lên:
“Tớ còn chưa ăn được mấy xiên!”
Từ Uyển cúi đầu đọc sách, giọng thản nhiên: “Chuyên tâm làm bài đi, mập mạp.”
Vương Xán nhịn không được phàn nàn: “Không phải tao nói đâu, Hà Bất Ngôn thật sự quá thiên vị, cậu ấy tốt nhất đừng làm giáo viên, không thì sẽ hủy hoại các mầm non của tổ quốc đó.”
Từ Uyển chậc một tiếng: “Người ta cũng không muốn làm giáo viên mà.”
“Tao lần đầu thấy người thiên vị như vậy.” Vương Xán nói xong bỗng cảm thấy không ổn, nhíu mày tự phản bác, “Không đúng, cậu ấy không gọi là thiên vị, cậu ấy chỉ toàn tâm toàn ý để cho mày thôi, căn bản không thèm nhìn ai khác.”
Từ Uyển nghe vậy gần như nổi da gà, lạnh lùng nói:
“Người anh em, mày có thể bớt lãng mạn kiểu Quỳnh Dao đi được không?”
Vương Xán nghiêm túc: “Từ ca, tao nói thật mà.”
Từ Uyển lại cúi xuống, ánh mắt lơ đãng theo trang sách, khẽ đáp: “Nghĩ nhiều làm gì.”
Vương Xán sững người, hơi bối rối.
Cậu ta do dự một lúc rồi hỏi: “Ý mày là sao?”
Từ Uyển ngẩng lên, nhìn thẳng Vương Xán, một lát sau khẽ mỉm cười:
“Ý là, còn mấy tháng nữa là đến kỳ thi đại học, không có thời gian để nghĩ lung tung đâu. Trong lòng tao giờ chỉ có học tập thôi.”
Vương Xán vẫn hơi mơ hồ: “Tao không hiểu, Từ ca, rốt cuộc mày định nói gì? Mày có cảm giác giống tao không, Hà Bất Ngôn...”
Từ Uyển ngắt lời: “Tao không có gì cả.” Cậu dừng một nhịp, hạ thấp giọng, “Đừng tùy ý đoán suy nghĩ người khác, nhất là kiểu đoán như vậy, rất không tốt.”
Vương Xán cứng họng, lắc đầu thở dài: “Giao tiếp với các học bá thật sự quá mệt não, còn chẳng thoái mái bằng cùng con gái chơi nhảy dây.”
“Nhảy dây có thật không?” Từ Uyển cười, nói: “Nhanh làm bài đi, xong Toán thì làm Lý Hóa, cố gắng trước 10 giờ phải xong.”
Vương Xán thật sự không muốn động đậy, than thở: “Từ ca, mày đang ép tao thành người chăm chỉ đó.”
Từ Uyển nói: “Đừng lãng phí thời gian, béo ơi. Lần trước tao nghe thầy chủ nhiệm nói, Trình Tư muốn đăng ký vào Đại học Sư phạm Chiết Giang.”
Vương Xán giật mình hỏi: “Tại sao?”
Từ Uyển đáp: “Không rõ, điểm Đại học Sư phạm Chiết Giang khá cao, nếu mày muốn học cùng trường với cậu ấy, còn nửa năm nữa phải cố gắng thật nhiều.”
Vương Xán mới phản ứng, lẩm bẩm: “Ai muốn học cùng cậu ấy chứ.”
Từ Uyển nhướng mày.
Vương Xán bị nhìn chằm chằm đến khó chịu, quay lưng: “Được rồi, tao tiếp tục làm bài...”
Từ Uyển mỉm cười, cũng tiếp tục đọc sách.
Vương Xán chợt nhớ ra: “Không phải... Từ ca, mày sao biết được?”
Từ Uyển liếc cậu ta, chậc một tiếng: “Còn nhớ thầy Trương khen tao điều gì không?”
“Thầy khen mày quá nhiều, tao làm sao nhớ được.”
Từ Uyển cười: “Lớp 11 có tiết học chuyên về viết văn, thầy Trương nói tao quan sát nhạy bén, chính là nhờ chuyện này.”
Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một
Chương 38
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
