Điên cuồng cả một buổi chiều, buổi tối còn có Tiệc Nguyên Đán của trường.
Ngày mai được nghỉ, có hẳn ba ngày liền.
Gương mặt các bạn học trong lớp đều ngập tràn nụ cười. Hôm nay đâu đâu cũng vui vẻ phấn khởi, suýt nữa gặp nhau là mở miệng chúc “cung hỉ phát tài, kim bảng đề danh”.
Bữa tối không ăn ở căng-tin mà ra ngoài quán nhỏ trước cổng trường để cải thiện bữa ăn.
Ăn xong thì đến phòng Âm nhạc, tìm đúng vị trí của lớp.
Tiệc Nguyên Đán năm nay thật sự không có mấy ý tưởng mới; hàng ghế đầu lại ngồi toàn lãnh đạo, nên chẳng thể có chương trình nào quá mới lạ hay bùng nổ.
Từ Uyển ngồi yên xem. Đến tiết mục hợp xướng thì suýt ngủ gật, một tay chống đầu, mắt nửa mở nửa khép, không ngừng gà gật.
Mãi đến tiết mục sau là tướng thanh (crosstalk), hai học sinh liên tục kể những câu chuyện cười nổi trên mạng, không khí nhờ đó sôi động hơn vài phần, dưới khán đài cũng thỉnh thoảng vang lên tiếng cười.
Vương Xán dễ cười, tiếng cậu ta cười làm Từ Uyển tỉnh lại. Từ Uyển dụi mắt, thấy trên sân khấu đang diễn tướng thanh, bèn quay đầu nhìn Vương Xán đang cười ngặt nghẽo, rồi lại nhìn Hà Bất Ngôn đang mặt không đổi sắc. Cậu im lặng một chốc, hơi nghiêng sang, hạ giọng thật nhỏ hỏi: “Không buồn cười sao?”
Hà Bất Ngôn liếc cậu một cái, bình tĩnh đáp: “Không bằng cậu."
Từ Uyển nghẹn một chút:
“... Anh em à, tốt nhất cậu thêm câu ‘tớ đang khen cậu’ phía sau, tránh gây hiểu lầm không cần thiết.”
Hà Bất Ngôn làm theo: “Tớ đang khen cậu.”
Vương Xán thò đầu tới, tò mò hỏi: “Hai cậu nói gì thế?”
Từ Uyển ngồi thẳng lại, thản nhiên đáp: “Bất Ngôn đang khen tao đẹp trai.”
Hà Bất Ngôn nói: “Không có.”
Từ Uyển không ngờ Hà Bất Ngôn lại phá đám, anh chậc một tiếng, liếc sang:
“Chẳng lẽ tớ không đẹp trai?”
Hà Bất Ngôn nhìn cậu không chớp mắt.
Ánh đèn trong phòng tối đi, chỉ có sân khấu sáng. Gương mặt Từ Uyển ẩn trong ánh sáng lờ mờ, chỉ thấy được dáng nét mơ hồ và ánh mắt sâu thẳm - quyến rũ đến khó nói thành lời.
Hơi thở Hà Bất Ngôn khẽ trầm xuống, chỉ nói một chữ: “Đẹp.”
Từ Uyển hài lòng quay đầu lại, để mặc Hà Bất Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế ấy, chợt cảm thấy hô hấp hơi rối loạn.
Tiệc Nguyên Đán kéo dài hai tiếng, lúc ra khỏi phòng Âm nhạc đã hơn tám giờ.
Trong phòng ngồi kín người, cửa đóng lại nên rất ấm.
Theo dòng người bước ra cổng lớn, vừa ra ngoài liền bị gió lạnh ùa vào, mái tóc đen trước trán bị thổi tung, như được mùa đông “ôm” một cái thật nhiệt tình.
Vương Xán rùng mình, run rẩy hét lên: “Má ơi! Lạnh chết bảo bảo rồi!”
Từ Uyển đi đến phòng học lấy cặp, hờ hững nói:
“Xán Bảo, thêm chữ ‘heo’ vào giữa đi.”
Vương Xán bật cười: “Lạnh chết heo bảo bảo rồi.”
Từ Uyển bật cười thành tiếng, trêu chọc:
“Xán Bảo cứ yên tâm mà bay, ngã chết có bảo hiểm.”
Hà Bất Ngôn cũng muốn bật cười, nhưng lại mím môi, cố nhịn.
Hắn không thích Từ Uyển gọi Vương Xán là “Xán Bảo”, lại còn hẹn cậu ta đi xem rồng lớn nữa.
Vương Xán theo sau Từ Uyển, đề nghị:
“Từ ca, lát nữa tụi mình đi ăn đồ nướng đi. Mai nghỉ rồi, tối nay quẩy một bữa, sao?”
Từ Uyển nói: “Lần trước không phải mới nướng à, còn ăn nữa.”
“Lần trước mày chén sạch rồi còn gì! Tao ăn được có mấy xiên, không đủ nhét kẽ răng.”
Nhắc đến chuyện này Vương Xán là lại uất ức:
“Giờ tao thèm đồ nướng muốn chết. Mấy xiên cật, hai cái chân giò, ba chỉ, sụn, rồi thêm cà tím nướng với nấm kim châm nữa... Chậc, nước miếng muốn chảy luôn rồi...”
“Kẽ răng mày cũng to thật ha.”
Từ Uyển chậc một tiếng, dù miệng trêu chọc nhưng cuối cùng vẫn mềm lòng: “Được rồi, đi.”
Cậu quay sang Hà Bất Ngôn hỏi: “Bất Ngôn, cậu có đi không?”
Hà Bất Ngôn trầm ngâm một lúc: “Đi.”
Vương Xán đứng bên cạnh nhìn hai người họ, quên luôn chuyện đang nuốt nước miếng.
Bây giờ gần như hễ chỗ nào có Từ Uyển là có Hà Bất Ngôn. Hai người như hình với bóng, khiến nhiều bạn cùng lớp ngạc nhiên không hiểu sao đột nhiên thân nhau vậy.
Vương Xán tuy ở giữa hai người, nhưng cũng chả hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Mỗi khi nhớ tới lời Từ Uyển từng nói, cậu ta lại thấy đầu óc rối tung lên. Một mặt, cậu ta không chắc Hà Bất Ngôn có thực sự có ý gì khác với Từ Uyển hay không; có lúc thấy hắn yên tĩnh học hành lại cảm thấy mình nghĩ quá. Mặt khác, cậu ta cũng đoán không ra tâm tư của Từ Uyển - hình như biết, nhưng mặt lại chẳng biểu hiện gì, lúc nào cũng bình tĩnh như thường.
Vương Xán thật sự cảm thấy đầu mình không đủ dùng; vốn đã đầy ắp kiến thức nặng nề rồi. Thôi cứ nghe Từ Uyển, đừng suy nghĩ lung tung nữa.
Ba người lấy cặp xong liền đạp xe đến quán đồ nướng.
Vương Xán ra sức đề cử một quán, nói quen ông chủ, biết đâu được giảm giá.
Ông chủ tên A Hoa, là người thật thà. Ông ấy nói:
“Gọi món thì giảm 10%, còn nợ thì... đánh gãy xương.”
“Khá tốt.” Từ Uyển cười nói, “Xán Xán, nếu mày đi chỗ A Hà, người ta còn giảm cho mày 9.9 phần trăm đấy.”
Cuối cùng lúc mang đồ nướng lên, ông chủ còn tặng thêm ba xiên cật.
Vương Xán nóng lòng cầm ngay một xiên cánh gà nhét vào miệng, vừa ăn vừa hỏi:
“Hai người muốn uống gì? Tớ muốn uống bia.”
“Mày ăn ít thôi.” Từ Uyển nói với Hà Bất Ngôn đối diện, rồi mới trả lời Vương Xán, “Coca đi.”
Hà Bất Ngôn nói: “Tớ cũng vậy.”
Vương Xán lấy hai lon Coca và một lon bia, nói: “Bữa này tớ bao.”
Từ Uyển nhướng mày: “Khi nào mày tốt bụng vậy?”
“Tao vẫn luôn đối tốt với mày mà, Từ ca.” Vương Xán ngồi xuống nói, “Tao còn đưa cả tài khoản Baidu Cloud với mật khẩu cho mày rồi đó.”
Từ Uyển chậc một tiếng: “Cảm ơn, nhưng tao chưa từng đăng nhập tài khoản của mày.”
Vương Xán hắc hắc cười, hạ giọng thần bí:
“Trong đó có mấy GB torrent đó nha. Từ ca lúc nào đăng nhập vào xem thử đi, đảm bảo có thứ mày thích.”
***GB torrent: ám chỉ file chứa nội dung 18+, phim “đỏ”, phim lậu…
“Thôi đi, nhà tao dưới lầu chỉ có một cái máy tính, xem cái quỷ gì.”
Từ Uyển uống một ngụm Coca. Nước Coca hơi ấm, chắc sợ bọn họ lạnh nên quán đã làm nóng qua, mùi vị có chút kỳ lạ. Cậu đặt ly xuống, không uống nữa, rồi đưa tay về phía Vương Xán:
“Mập mạp, cho tao uống một ngụm bia của mày.”
Vừa dứt lời, Hà Bất Ngôn im lặng ngước mắt lên. Thấy Từ Uyển nhận lon bia từ tay Vương Xán rồi đưa lên uống một ngụm, hắn nhíu chặt mày, giữa chân mày đè nặng một tia không vui.
Lần trước Từ Uyển rõ ràng nói muốn để dành cho đối tượng tương lai.
Lừa người.
Hà Bất Ngôn nhíu mày, đứng dậy đi lấy hai lon bia, không nói một lời, đặt một lon trước mặt Từ Uyển.
Từ Uyển sửng sốt: “Hả?”
Hà Bất Ngôn nói: “Mời cậu uống bia.”
“Cậu mời à?”
Hà Bất Ngôn không trả lời, chỉ gật đầu.
Từ Uyển bật cười:
“Được, vậy tớ không khách sáo. Đang không nuốt nổi cái Coca ấm này.”
Hà Bất Ngôn ngồi xuống, móc tay vào vòng xé nắp, cũng uống một ngụm bia.
Hắn trước đây chưa từng uống, vì Hà Linh cấm. Vị đắng của bia lan tỏa trong miệng, hắn theo bản năng nhíu mày, không thích mùi vị này.
Từ Uyển kinh ngạc nhìn hắn, hỏi: “Cậu biết uống rượu bia sao?”
Hà Bất Ngôn khẽ đáp. Vốn định không uống nữa, nhưng khi Từ Uyển hỏi, hắn lại im lặng uống thêm hai ngụm.
Từ Uyển thản nhiên quan sát, nhắc nhở: “Cậu đừng say đấy.”
“Sẽ không đâu.” Hà Bất Ngôn nói.
Vương Xán đang mải mê gặm chân giò, thấy cả hai đã chuyển sang uống bia, liền giơ lon lên, hưng phấn hô:
“Nào! Cạn ly! Anh em mình, cạn một hơi!”
Từ Uyển chỉ chạm ly tượng trưng, cúi đầu uống, rồi cầm lấy xiên thịt ba chỉ ăn.
Từ Uyển vừa nhắc Hà Bất Ngôn đừng ăn nhiều BBQ, cậu chỉ ăn một hai xiên rồi dừng lại, nhưng đã uống hết một lon bia.
Từ Uyển lén nhìn hắn một cái.
Hà Bất Ngôn mắt lim dim, khuôn mặt trắng nõn, môi hồng ửng.
Không còn vẻ lạnh lùng, xa cách như thường ngày.
Từ Uyển mấp máy môi hỏi: “Say chưa?”
Hà Bất Ngôn đối diện ánh mắt anh, đôi mắt đen ánh lên vài tia sáng, chậm rãi lắc đầu, giọng khàn khàn: “Uyển Uyển.”
Vương Xán vừa nghe, xiên mực trong tay suýt rớt.
Từ Uyển nhíu mày, giọng vẫn bình thản: “Đừng gọi bậy.”
Hà Bất Ngôn ngẩng đầu, chống trán, ánh mắt hạ xuống, giọng nói càng thấp, như lầm bầm: “Về đi.”
“Đau đầu hả?” Từ Uyển hỏi.
Hà Bất Ngôn trầm ngâm, rồi trả lời: “Hơi hơi.”
Vương Xán tỉnh lại, vội nói: “Thôi đừng ăn nữa, về nghỉ sớm đi.”
“Về cái gì chứ.” Từ Uyển hạ giọng mắng, “Mày xem cậu ấy thế này, về nhà sẽ bị mắng mất.”
Từ Uyển hơi bực. Đáng lẽ vừa nãy nên ngăn Hà Bất Ngôn, không cho hắn uống rượu. Giờ thì xong, sắc mặt hắn khác thường, một lon đã làm hắn ngã, về nhà Hà Linh vừa nhìn là biết đi chơi linh tinh bên ngoài.
Từ Uyển lo sợ Hà Linh sẽ nghĩ cậu dạy hư Hà Bất Ngôn.
Hà Bất Ngôn ngoan ngoãn suốt mười sáu năm, giờ trong thời gian này, lại ăn BBQ, đi chơi, còn uống bia.
Toàn bộ như biến thành một con người khác.
Từ Uyển thất vọng, chậc một tiếng.
Vương Xán nhỏ giọng hỏi: “Vậy đi nhà tao ngủ một đêm nhé?”
Từ Uyển lắc đầu: “Bị chú dì thấy cũng không tốt, thôi bỏ đi.”
“Vậy chúng ta thuê phòng đi!” Vương Xán mắt sáng lên, hưng phấn nói, “Còn chơi được lâu hơn!”
Trong tiệm có vài khách nghe vậy đều quay lại nhìn.
Vương Xán không thèm để ý, tiếp tục:
“Nhắn tin cho ba mẹ nói tối nay đi nhà bạn học không về, tắt máy. Thế nào? Có gan không? Dám chơi không?”
Từ Uyển liếc cậu ta: “Mày muốn một đường... tìm đường chết hả?”
Vương Xán hắc hắc cười:
“Năm mới, trưởng thành mới, chơi là phải liều, phải dũng cảm.”
“Được rồi, lần trước say là mày, lần này là cậu ấy.” Từ Uyển nhìn Hà Bất Ngôn, hắn im lặng ngồi, khóe mắt ửng hồng, cậu không nhịn được mà thầm mắng, “Chết tiệt.”
Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một
Chương 40
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
