Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 45



Trình Tư nghiễm nhiên mang gương mặt của một fan girl mê mẩn, không ngừng lắc đầu cảm thán:

“Học bá Từ à, sau này nếu có cô gái nào gả cho cậu ấy... chậc chậc... thì cô ấy đúng là đã cứu rỗi Trái Đất rồi.”

“Tớ nghe mà cứ như mình là tai họa vậy.” Từ Uyển xoay xoay cây bút, cố ý bóp méo lời cô, nhàn nhạt nói, “Cứ như gả cho tớ là cứu vớt Trái Đất ấy.”

Trình Tư bật cười, quay sang nhìn Vương Xán, ngừng vài giây rồi nói: “Còn cô gái nào mà gả cho Vương Núi Lửa... thì kiếp trước chắc chắn là cô ấy đã hủy diệt Trái Đất rồi.”

Vương Xán lại thêm một lần nằm không cũng trúng đạn.

Lý Mộ háo hức hỏi: “Thế còn tớ? Tớ thì sao?”

Trình Tư liếc cậu một cái, rồi dời mắt đi: “Yên tâm, sẽ chẳng có cô gái nào gả cho cậu đâu.”

Lý Mộ: “…”

“Tớ thấy lo nhất vẫn là Hà Bất Ngôn.” Trình Tư vuốt cằm, vẻ mặt đầy nghiên cứu.

Hà Bất Ngôn ngước mắt lên, hơi ngạc nhiên.

Từ Uyển cười hỏi: “Cậu lo cho cậu ấy điều gì?”

“Quá hút fan. Học bá lạnh lùng, mặt đẹp chân dài.” Trình Tư nói, “Kiểu này đặc biệt khiến vạn ngàn thiếu nữ mê mệt. Đợi cậu ấy lên đại học chắc thư tình nhận đến mỏi tay.”

“À, không đúng.” Trình Tư nghĩ nghĩ rồi đổi giọng, “Giờ thế kỷ 21 rồi, mấy ai còn viết thư tình. Chắc là lời mời kết bạn đến mỏi tay thôi.”

Từ Uyển nghĩ đến việc WeChat của hắn chỉ có đúng ba người bạn thì chỉ mỉm cười, không nói gì.

Vương Xán bỗng nhớ ra nói:

“Này, tớ vừa nghĩ… hình như WeChat tớ chưa có cậu. Kết bạn đi, nam thần?”

Hà Bất Ngôn bình thản đáp: “Tớ không dùng cái đó.”

“Lừa ai đấy, tớ thấy tài khoản cậu trong nhóm lớp rồi mà.”

Vương Xán không hề do dự vạch trần, rút điện thoại ra tìm tài khoản của Hà Bất Ngôn: “Đấy, tớ thêm rồi, lát cậu nhớ đồng ý nha, nam thần?”

Lý Mộ nói: “Tớ cũng thêm một cái!”

“Các cậu đều thêm hết rồi.” Trình Tư cũng lôi điện thoại ra, “Vậy tớ cũng hóng theo.”

Từ Uyển lặng lẽ quan sát Hà Bất Ngôn đang rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống, tò mò không biết hắn sẽ đồng ý hay vẫn từ chối như mọi khi.

Hà Bất Ngôn mặt vô cảm, không nói một câu, cúi đầu tiếp tục đọc sách.

Từ Uyển nhìn sườn mặt hắn - đường cằm sắc nét, khóe môi hơi mím - trông có vẻ đang cố chịu đựng gì đó.

Cậu thầm đoán: Hà Bất Ngôn chắc đang âm thầm hối hận, vừa rồi đúng là không nên mở lời với họ.

***

Buổi tối ở nhà, không gian yên tĩnh thích hợp để làm bài tập.

Ngoài cửa sổ, tuyết trắng rơi rào rạt, đè lên những cành cây khô, thi thoảng lại có cơn gió lướt qua.

Trong phòng, ánh đèn ấm dịu, ô cửa sổ hắt ra thứ ánh sáng ấm áp.

Từ Uyển làm xong bài Tiếng Anh, nhớ lại chuyện ban chiều, liền quay đầu hỏi: “Bất Ngôn, cậu thêm họ chưa?”

Hà Bất Ngôn vẫn cúi đầu viết, mắt không thèm ngước lên: “Thêm rồi.”

Từ Uyển nhướng mày, với tay lấy chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Đèn báo tin nhắn trên máy đang chớp liên tục.

Danh sách chat bỗng xuất hiện thêm một nhóm mới, tên là “Căn cứ nghiên cứu nhân tính.”

Trong đó có năm người - chính là mấy người lúc chiều.

Cái tên này...

Từ Uyển không nhịn được nhíu mày, lật thử lịch sử trò chuyện. Hóa ra là do Vương Xán đặt, nghe vừa mờ ám vừa kỳ cục.

Từ Uyển quay lại nhìn Hà Bất Ngôn. Hắn tám phần là còn chưa biết, nếu biết thì chắc đã rời nhóm rồi.

Đúng lúc này, Hà Bất Ngôn đứng dậy, cầm cốc nước định ra ngoài rót nước. Vừa quay đầu, liền thấy Từ Uyển đang nhìn mình.

Hắn khựng lại rồi hỏi: “Cậu đang nhìn tớ?”

Đột nhiên bị bắt gặp, Từ Uyển theo bản năng dời mắt đi, vội vàng phủ nhận: “Không... mắt hơi đau, nhìn quanh một chút thôi.”

Hà Bất Ngôn giọng nhạt: “Thuốc nhỏ mắt ở ngăn kéo thứ hai, cậu dùng đi.”

Hà Bất Ngôn ra khỏi phòng.

Từ Uyển đứng dậy kéo ngăn kéo của hắn. Đập vào mắt là một chiếc hộp sắt, bên dưới ép mấy quyển sách, cạnh đó chai Trà Thảo mộc hôm ấy vẫn còn nguyên.

Từ Uyển nhìn chai nước giải khát, mơ hồ thấy có gì đó lạ lạ.

Chỉ vài giây sau cậu chợt nhớ ra - hình như đó chính là chai cậu mua để cảm ơn hắn hôm ở khách sạn.

Từ Uyển nhíu mày.

Sớm đến vậy sao...?

Ánh mắt cậu dời sang chiếc hộp sắt.

Cậu khựng lại, quay đầu nhìn cánh cửa phòng đang đóng kín. Do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn mở nắp hộp.

Bên trong là rất nhiều kẹo.

Vị kiwi.

Từ Uyển nhẹ nhàng đậy nắp, đóng ngăn kéo lại, đến cả thuốc nhỏ mắt cũng quên lấy.

Cậu ngồi trở lại bàn học, cụp mắt xuống, tâm trạng rối bời.

Hà Bất Ngôn uống nước đi vào, đôi môi nhạt màu phủ lên một tầng nước bóng, trông sạch sẽ mà đẹp mắt.

Hắn đặt ly nước xuống cạnh bàn, thuận miệng hỏi: “Tìm thấy chưa?”

Từ Uyển không quay đầu, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

Hà Bất Ngôn không nhận ra sự khác thường, kéo ghế ngồi xuống, tiếp tục làm bài tập.

Tối đó Từ Uyển gần như chẳng ngủ được, trong đầu hết lần này đến lần khác đều là hình bóng Hà Bất Ngôn.

Cậu nghĩ mãi cũng không hiểu rốt cuộc Hà Bất Ngôn bắt đầu từ khi nào.

Tưởng rằng chỉ mới dạo gần đây - không ngờ lại là... đã để ý từ rất lâu?

Từ Uyển xoa mặt, thầm lật đổ ngay cái từ “mưu tính” trong đầu.

Trước kia cậu còn trêu hắn, bảo tâm tư hắn giống như kim dưới đáy biển.

Kết quả lại bị cậu nói trúng thật.

Hà Bất Ngôn thấy cậu cứ liên tục ngáp, vẻ mệt mỏi hiện rõ nơi đáy mắt, bèn hỏi nhỏ: “Tối qua không ngủ ngon à?”

Từ Uyển day day mặt, cố làm mình tỉnh táo: “Có chút.”

Lý Mộ quay đầu lại hỏi: “Học bá, cậu đừng nói cũng đọc sách tới ba giờ sáng đấy nhé?”

“Không đến mức đó.” Từ Uyển nhếch khóe môi, nghiêm túc mà trêu, “Tôi thức trắng đêm đọc.”

Lý Mộ hiển nhiên tưởng thật, trợn tròn mắt: “Trời đất, gồng dữ vậy?!”

“Cậu ngốc hả?” Từ Uyển lườm cậu ấy một cái, rồi lấy gói cà phê hòa tan từ túi nhỏ trong cặp, đi pha nước nóng. Hương cà phê đậm đặc tỏa ra.

Lý Tư trong lúc ngủ gà ngủ gật ngửi được mùi thơm, ngẩng đầu khỏi cánh tay, nheo mắt nhìn: “Mùi gì vậy?”

Từ Uyển thấy Lý Tư ngủ trọn một tiết đọc bài sáng, bỗng thấy hơi... ganh tị.

Cậu nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan khắp khoang miệng. Cậu tặc lưỡi một tiếng, lầm bầm: “Đợi thi xong, tớ nhất định phải ngủ đến khi tự tỉnh.”

Lý Mộ nghe vậy thở dài:

“Thi đại học ấy mà... cảm giác gần lắm, mà cũng xa lắm. Còn phải cố thêm mấy tháng nữa. Haiz... mịt mờ quá. Chỉ mong tới ngày thi tớ may mắn bùng nổ, đỗ được trường hạng hai là mừng rồi.”

Từ Uyển mỉm cười nói: “Cố lên, ôn tập cho tốt.”

Lý Mộ quay đầu nhìn cậu, bỗng hỏi: “Từ Uyển, cậu muốn thi vào đại học nào?”

Từ Uyển khựng lại một chút, cong môi nói: “Còn chưa biết. Nơi nào nhận thì tớ đi nơi đó.”

Vừa dứt lời, tay Hà Bất Ngôn khựng lại, đầu bút khẽ quệt một đường lên giấy.

Hắn im lặng ngẩng lên nhìn cậu.

Từ Uyển không nhìn thấy, còn hắn thì cúi mắt xuống, giọng trầm khàn: “Không phải nói Thanh Hoa sao?”

“Woah, Thanh Hoa hả?” Mắt Lý Mộ sáng rực, “Học bá cố lên! Cậu làm được!”

Từ Uyển cười khẽ, nói lấp lửng: “Thi đậu rồi tính.”

Hà Bất Ngôn khẽ nghiến răng, quay lại nhưng không sao tập trung viết được nữa.

Lý Mộ hừng hực chí khí quay vào đọc sách.

Từ Uyển thì đang uống cà phê.

Hương cà phê đậm đà quanh quẩn mãi không tan.

Hà Bất Ngôn hít sâu một hơi, lấy cuốn sổ thường dùng để chuyền giấy, lật đến trang trắng, cầm bút chậm rãi nhưng dứt khoát viết xuống:

[Là vì tớ sao?]

Hắn đẩy cuốn sổ sang cho Từ Uyển.

Từ Uyển cúi xuống nhìn, dùng bút gạch một nét rồi trả lại.

Cậu chỉ viết một dấu chấm hỏi.

Hà Bất Ngôn mím chặt môi, lại viết thêm một câu, thẳng thắn và đơn giản:

[Cậu đổi mục tiêu.... là vì không muốn học chung trường với tớ sao?”]

Từ Uyển vừa nhìn đã bật cười, đôi mắt cong cong.

Hà Bất Ngôn không hiểu sao cậu lại cười, cau mày nhìn cậu viết một dòng lên sổ, nét chữ lưu loát.

[Mục tiêu không đổi. Chỉ là không muốn để người khác biết, lỡ không đậu thì mất mặt.]

Giữa chân mày Hà Bất Ngôn giãn ra, nơi đáy mắt lan một tầng ý cười mờ nhẹ.

Hắn cúi mắt, cầm bút, từng nét một viết xuống, trịnh trọng mà nghiêm túc:

[Cậu nhất định đậu.]

Từ Uyển nhìn dòng chữ, khẽ cong môi với hắn, rồi trả sổ lại.

*

Buổi chiều, tiết cuối là Ngữ văn.

Trương Chí Minh giảng xong bài vẫn còn mười mấy phút. Thầy chống tay lên bục giảng, nhìn cả lớp, cười hỏi: “Mai là thi cuối kỳ rồi, các em cảm thấy ôn tập thế nào?”

Cả lớp đồng thanh: “Không ổn lắm ạ…”

Từ Uyển chống cằm, lặng lẽ xem lại mấy dòng ghi chú vừa chép.

“Thi xong là nghỉ rồi.” Trương Chí Minh nói, “Ở nhà cũng phải đọc sách nhé, đừng nghĩ là chỉ chơi không. Khóa 12 năm ngoái thầy dạy, có mấy em, đến đêm Giao Thừa vẫn ngồi đọc sách.”

“Thế họ thi sao ạ?”

Trương Chí Minh nghĩ một chút, nói: “Có em thi vào Đại học Vũ Hán, có em đậu Đại học Sư phạm Bắc Kinh. Giờ đều đang chuẩn bị thi cao học.”

Vương Xán hứng chí la lên: “Vì bát canh gà này, Giao Thừa em cũng phải đọc sách! Mà chỉ đọc Ngữ văn!”

Trương Chí Minh nhặt viên phấn ném sang, cố tình ném lệch, miệng lại mắng: “Em xem thêm Toán - Lý - Hóa đi. Môn nào yếu thì bổ sung môn đó.”

Trong tiếng cười ồn ào, Vương Xán cười hì hì: “Biết rồi biết rồi mà!”

“Tóm lại, học hành dựa vào tự giác.” Trương Chí Minh đứng thẳng, khuôn mặt lại nghiêm túc, “Lớp mình có bạn Từ Uyển, lần trước đi thi thử, thi xong còn ở khách sạn tiếp tục ôn.”

Đột ngột bị gọi tên, tim Từ Uyển giật một cái.

Một dự cảm xấu xẹt qua.

Cậu ngẩng đầu nhìn lên bục, đúng lúc chạm phải ánh mắt cười đầy thâm ý của Trương Chí Minh.

Trong lòng cậu thầm kêu: Xong rồi...

Quả nhiên, ngay giây sau, thầy tiếp lời: “Còn gửi cho thầy cái video bạn ấy đọc sách nữa. Thầy mở cho cả lớp xem nhé.”

Từ Uyển: “..."

Hà Bất Ngôn bên cạnh tự nhiên biết rõ đó là video nào. Hắn đưa tay chạm lên môi, cố hết sức để nén cười.

Từ Uyển hung hăng lườm hắn một cái:

“Cười cái gì mà cười. Không được cười.”

Hà Bất Ngôn nghiêng mắt nhìn sang, khóe mắt hơi cong, đen mắt ngập ý cười, nụ cười sạch sẽ, thuần khiết: “Từ Uyển.”

Từ Uyển khó chịu tặc lưỡi một tiếng.

Nụ cười của Hà Bất Ngôn càng sâu, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi nói: “Cậu bị thầy giáo trả đũa rồi.”

Trương Chí Minh bật video lên.

Đoạn video chỉ ba mươi giây, câu “Tôi yêu học tập, học tập khiến tôi hạnh phúc” của Từ Uyển lập tức khiến cả lớp cười ồ lên. Khung hình dừng lại ở nụ cười lộ tám chiếc răng của cậu, mang theo một vẻ… ngốc nghếch cố ý.

Các bạn học đồng loạt quay đầu nhìn cậu.

Từ Uyển đưa tay chống trán, tránh ánh mắt mọi người, vẻ mặt bi thảm như sống không bằng chết.

Quả thực... đúng là tử hình ngay tại chỗ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...