Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 48



Lần này tiếng cười của Hà Bất Ngôn cũng bị ghi lại.

Thật sự quá buồn cười — Từ Uyển giả vờ giống hệt một học sinh tiểu học lắc đầu lắc não, nói giọng phát thanh, mà trên mặt còn giữ vẻ nghiêm trang giả tạo.

Từ Uyển nói: “Đợi chút, để tớ cho đồ ăn vào đã, tạo dáng xong rồi mới kết thúc.”

Hà Bất Ngôn tiếp tục quay, nhìn thấy Từ Uyển đâu ra đấy cho rau vào chảo, rồi dùng xẻng đảo vài cái. Ánh mắt trượt xuống, nhìn bóng lưng cậu — áo len xám, đeo tạp dề caro của Hà Linh, đôi chân thon dài thẳng tắp.

Trang phục vô cùng đơn giản, nhưng ở trên người cậu lại trở nên đặc biệt đẹp trai.

“Được rồi.”

Từ Uyển quay người lại, nhìn vào camera, khoanh tay trước ngực, hơi ngẩng cằm lên, vẻ mặt nghiêm túc.

Hà Bất Ngôn sững lại hỏi: “Cậu làm sao vậy?”

Từ Uyển nghiêm túc nói:

“Tạo dáng chứ sao nữa, tránh cho cuối cùng lại dừng hình ở cái mặt cười ngố của tớ. Này, cậu kết thúc nhanh đi, mắt tớ sắp không mở nổi rồi.”

Hà Bất Ngôn tắt quay, bị cậu chọc đến mức vẫn luôn cười khúc khích.

Từ Uyển múc thức ăn ra đĩa, hờ hững nói: “Rồi rồi, bớt cười đi, cười mãi không dứt.”

Hà Bất Ngôn nghe vậy đặt điện thoại xuống, giọng mang đầy ý cười, đôi mắt cong lên: “Vui quá đi.”

Từ Uyển cảnh cáo:

“Cậu đừng gửi cho ai đấy nhé, ngay cả ba mẹ cũng không được xem. Tớ thật sự chịu không nổi cái cảm giác tử hình tại chỗ đó nữa.”

Hà Bất Ngôn gật đầu: “Sẽ không đâu.”

Từ Uyển lại tiếp tục xào rau.

Hà Bất Ngôn dựa vào bồn rửa, nghiêng đầu nhìn cậu, cười nhẹ, thấp giọng hỏi: “Giờ đang xào món gì thế?”

Từ Uyển liếc sang:

“Trứng xào cà chua. Gần như món vỡ lòng ai cũng phải biết. Tân thủ lên đường bước một chính là trứng xào cà chua. Cậu biết làm không?”

Hà Bất Ngôn nói: “Không.”

Từ Uyển “Ồ” một tiếng: “Vậy cậu còn chưa vỡ lòng.”

Cậu dừng một chút, đột nhiên nở nụ cười xấu xa với hắn: “Chờ tới sinh nhật 18 tuổi của cậu, tớ cho cậu mật khẩu Baidu Cloud của Vương Xán, coi như quà sinh nhật.”

Hà Bất Ngôn vô thức nhíu mày, giọng đè xuống: “Tớ không cần cái đó.”

Từ Uyển nghĩ nghĩ rồi gật đầu: “Ờ đúng, chắc là không cần.”

Hà Bất Ngôn vẫn nhíu mày: “Ý gì?”

Từ Uyển trả lời thẳng mà vẫn hàm ý: “Thẩm mỹ của cậu với Vương Xán chắc không giống nhau.”

Hà Bất Ngôn hiểu rồi, im lặng không nói thêm.

Từ Uyển làm bốn món ăn một món canh, Hà Bất Ngôn đi gọi Từ Phúc Phúc lên ăn cơm.

Từ Phúc Phúc ngồi xuống, nếm một miếng thịt bò, than thở: “Lâu lắm rồi không được ăn đồ con trai ba nấu.”

Ông lại đứng dậy lấy ly, rót chút rượu trắng, nhấp một ngụm nhỏ, chậc chậc: “Sướng!”

Hà Bất Ngôn liếc qua mâm thức ăn, gắp một đũa món khai vị bỏ vào miệng. Nhai xong mới nói: “Ngon lắm.”

Từ Uyển cười liếc hắn một cái: “Cậu thử cái món Tỏi Nhuyễn Ngày Mai Gặp kia xem.”

Từ Phúc Phúc ngẩn ra: “Tỏi Nhuyễn Ngày Mai Gặp?”

“Là nấm kim châm đó.” Từ Uyển cũng chẳng giải thích nhiều.

***“明天见” (mai gặp lại) là tiếng lóng chỉ nấm kim châm (金针菇), vì…

Nấm kim châm khó tiêu, thường ngày hôm sau đi ngoài vẫn nhìn thấy nguyên vẹn → “Hẹn gặp lại vào ngày mai”.?✨

Hà Bất Ngôn hiểu ngay, càng không muốn ăn món ấy nữa.

Phần lớn “Tỏi Nhuyễn Ngày Mai Gặp” đều chui vào bụng Từ Phúc Phúc.

Ông vừa nhắm rượu vừa ăn, mặt mũi như sắp khắc luôn hai chữ “hạnh phúc”.

Từ Uyển cũng biết dạo này Từ Phúc Phúc sống đúng là thoải mái thật - nhìn cái dáng ngày càng mập ra là biết.

Từ Phúc Phúc vừa gắp đồ ăn vừa cười nói:

“Hôm qua nhà bác cả con về rồi. Chờ cô với dì con về đủ thì làm bữa tiệc, vài hôm nữa đi chụp hình...”

Nhà Từ Uyển có rất nhiều họ hàng. Bà nội sinh bảy người con: hai trai, năm gái.

Ông nội đặt tên rất tùy hứng. Bác cả là con cả nên được đặt tên trịnh trọng nhất - Từ Phát Tài - đầy kỳ vọng của cả nhà. Từ Phúc Phúc đứng hàng thứ tư, may mà không phải chữ “Phát”, chứ thành Từ Phát Phì thì thật thảm.

Mấy cô dì đều là tên có chữ “Hoa”: Hồng Hoa, Mai Hoa, đại loại vậy.

Lúc Từ Uyển mới sinh, ông nội tới xem, định đặt tên cho cậu là Quý Sinh. May mà Từ Phúc Phúc không chịu, nhất quyết giữ ý mình.

Ăn xong cơm trưa, Hà Bất Ngôn xung phong dọn dẹp rửa chén.

Từ Uyển về phòng định ngủ một lát, đặt báo thức hai mươi phút sau dậy.

Cậu vừa ngồi xuống mép giường thì thấy ngoài cửa sổ nắng đẹp quá. Nghĩ nghĩ, bèn khoác áo, mang theo ghế nằm với cái chăn lên sân thượng vừa phơi nắng vừa nghỉ ngơi.

Vừa lên tới nơi thì Hà Bất Ngôn rửa chén xong đi ra, thấy được, thế là hắn cũng đi theo.

Từ Uyển vừa đặt chăn xuống, ngoảnh đầu liền trông thấy bóng Hà Bất Ngôn: “Sao cậu cũng lên đây?”

Hà Bất Ngôn gần như đối mặt với mặt trời, bị ánh sáng chói đến phải nheo mắt, không trả lời mà hỏi ngược: “Cậu lên đây nghỉ hả?”

Từ Uyển nằm xuống: “Ừ, phơi nắng chút.”

Trong nhà chỉ có một ghế nằm, Hà Bất Ngôn mang ghế mây lên, ngồi cạnh Từ Uyển: “Tớ cũng phơi nắng.”

Từ Uyển khép hờ mắt, mơ màng đáp.

Hà Bất Ngôn cũng nhắm mắt, yên lặng một lúc lâu rồi bỗng mở miệng: “Từ Uyển.”

Từ Uyển: “Gì?”

Hà Bất Ngôn hạ giọng hỏi: “Nhảy một cái trên sân thượng, tầng một thật sự nghe thấy không?”

Từ Uyển: “...”

Cậu lập tức cười phá lên, mở mắt ra, vui vẻ nhìn Hà Bất Ngôn: “Cậu thử nhảy một cái là biết ngay thôi. Cứ nhảy ở đây, hỏi xem sếp Từ có nghe thấy không.”

Hà Bất Ngôn nhận ra Từ Uyển đang trêu mình, mím chặt khóe môi, mặt không biểu cảm: “Tớ tưởng cậu nói thật cơ.”

“Cũng không ngờ cậu lại tin thật chứ.” Từ Uyển cười suốt nửa ngày, “Tớ chỉ thuận miệng nói vậy, còn bịa hơi quá một chút thôi mà.”

Hà Bất Ngôn quét mắt xung quanh: “Ngôi nhà này đúng là rất cũ nát.”

Để tránh ánh nắng chiếu thẳng, Từ Uyển giơ tay che mắt, nhẹ nhàng nói: “Vậy nên, cứ chờ đội giải tỏa đến nhanh thôi, đã mong cả năm rồi.”

Hà Bất Ngôn im lặng nhìn cậu, suy nghĩ một lát rồi đứng dậy đi xuống lầu.

Từ Uyển nghe tiếng động, buông tay nhìn theo: “Cậu đi xuống rồi à?”

“Đi lấy một món đồ.” Hà Bất Ngôn đáp.

Hắn mang chiếc bịt mắt lên, đưa cho Từ Uyển.

Từ Uyển ngẩn ra: “Cái này không phải cậu mua lần trước sao?”

“Tớ mua hai cái mà.” Hà Bất Ngôn bình tĩnh, mặt không biểu cảm, “Cái này cho cậu, khỏi cần che mắt bằng tay.”

Từ Uyển lại đờ ra một chút, sau đó mới hoàn hồn, cười: “Cảm ơn.”

Cậu đeo bịt mắt lên, kéo chăn đắp, ánh nắng chiếu trên người thật ấm áp.

Hà Bất Ngôn đeo tai nghe, ngồi bên cạnh nghe tiếng Anh.

Quá yên tĩnh, Từ Uyển nhúc nhích người, mở lời:

“Hà Bất Ngôn.”

Hà Bất Ngôn khựng lại, nhấn tạm dừng, rút một bên tai nghe, hỏi: “Sao vậy?”

“Họ hàng nhà tớ khá khó tính.” Từ Uyển chọn lời cẩn thận, “Lúc gặp mặt… cậu hãy năng động một chút.”

Hà Bất Ngôn không nói gì, đôi mắt đen láy nhìn cậu chằm chằm.

Từ Uyển sờ mặt, đổi cách nói:

“Ý là, nếu phải gọi nhiều người vào, mà thực sự không muốn phản ứng gì thì cứ mỉm cười là được. Cười chào mọi người lúc nào cũng không sai.”

Nói xong, cậu bỗng nhụt chí chậc lưỡi nói: “Không đúng... ai ngờ làm cậu cười còn khó hơn làm cậu nói chuyện nữa.”

Hà Bất Ngôn không đồng tình, giải thích: “Tớ vốn hay cười mà.”

Từ Uyển nghiêng mắt liếc hắn, cố ý bĩu môi: “Vậy cười thử xem nào.”

Hà Bất Ngôn hơi bất lực, không đáp cũng không cười.

Từ Uyển dời ánh mắt, ngước nhìn chân trời, ý vị khó hiểu chậc một tiếng: “Chung quy lại, đừng để lộ suy nghĩ trong lòng ra mặt là được.”

Nói xong, cậu dừng hai giây, cười nhẹ rồi nói tiếp:

“Lúc đó tớ thấy mấy cậu chính là như vậy. Dù trong lòng rất bài xích, nhưng trên mặt vẫn cười.”

Hà Bất Ngôn gật đầu: “Tớ biết, lúc đó cậu không thích chúng tớ.”

Từ Uyển nhướng mày :“Cậu biết nhìn sắc mặt người khác từ khi nào vậy?”

Hà Bất Ngôn giọng thấp: “Cậu không trả lời WeChat của tớ.”

Từ Uyển nghẹn lại, một lúc lâu mới bật ra: “Má ơi, cái này cũng đúng nhỉ.”

Hà Bất Ngôn cười nhẹ: “Thật ra, tớ cũng rất bất ngờ khi biết con trai của chú Từ là cậu.”

Nhưng hơn hết, hắn vẫn đầy mong chờ, cuối cùng cũng có cơ hội quen biết Từ Uyển.

Lớp 11, Hà Bất Ngôn đã muốn làm quen Từ Uyển, nhưng không biết mở lời thế nào. Từ Uyển gần như không chủ động nói chuyện với hắn, chỉ thỉnh thoảng một câu “Phiền nhường một chút”, cũng không tiện đáp lời. Cả năm lớp 11, hắn vẫn giữ khoảng cách với cậu.

Từ Uyển nhớ lại chuyện trước, bất mãn chậc lưỡi: “Sếp Từ còn giấu tớ, đến gần ngày gặp mới nói, chắc sợ tớ không đồng ý.”

Hà Bất Ngôn trầm ngâm một lúc, thành thật: “Lúc đó tớ cũng rất lo lắng.”

Từ Uyển trừng hắn một cái: “Cậu đừng hùa theo làm loạn nữa, người anh em.”

“Tớ nói thật mà.” Hà Bất Ngôn chăm chú nhìn cậu, không nhanh không chậm nói, “Tớ rất muốn làm quen với cậu.”

Từ Uyển ngẩn ra, phản ứng lại chỉ một tiếng: “À.”

Hà Bất Ngôn như không nhận ra sắc mặt cậu, tiếp tục nói: “Tớ cảm thấy, cậu sẽ không ghét tớ đâu.”

Từ Uyển ở lớp chơi với ai cũng được, gặp người là có thể nói vài câu.

Ban đầu, Hà Bất Ngôn bị thành tích của cậu thu hút. Sau đó, vào một buổi chiều hè, chân trời phủ đầy ánh cam, hắn nhìn thấy Từ Uyển mặc đồng phục đơn giản, sạch sẽ, đứng ở hành lang nói chuyện, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời.

Nụ cười và ánh mắt của cậu, trong trẻo đến mức dường như không có một vết nhơ nào lẫn vào.

Hà Bất Ngôn cảm thấy cậu khác hẳn người khác: không lén lút nhìn trộm hay đánh giá sau lưng ai, cũng không che giấu sự hiếu kỳ mà phấn khích bàn tán những chuyện vụn vặt.

Từ nhỏ, Hà Bất Ngôn trầm lặng, ít nói, không thích kết bạn, thấy những người xung quanh ồn ào, nhàm chán.

Nhưng trong đời sống tập thể, đặc biệt là ở môi trường học sinh, tính cách thích ở một mình rất dễ bị người khác chỉ trỏ, cùng với những tiếng thở dài bất đắc dĩ từ bạn bè, họ hàng, thậm chí cả ba mẹ, như thể hắn có gì đó thiếu sót.

Hà Bất Ngôn ngước lên, cong môi cười với Từ Uyển đang kinh ngạc. Nụ cười trên môi nhạt nhoà nhưng bình thản.

Hắn cảm nhận đúng rồi, Từ Uyển thực sự rất khác biệt.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...