Chăn bị đồ uống làm ướt, trong khi chăn dự phòng đều để ở phòng của ba mẹ, mà bây giờ đã là nửa đêm, không tiện làm phiền họ.
Từ Uyển cau mày, im lặng nhìn vệt nước lớn trên ga giường.
Hà Bất Ngôn nói: "Ngủ chung đi."
Từ Uyển quay sang nhìn hắn.
Hà Bất Ngôn hắng giọng, nói tiếp:
"Giường của cậu không ngủ được nữa rồi."
Đây là lần đầu tiên Từ Uyển nằm giường của Hà Bất Ngôn.
Cậu nằm ở phía trong, kê gối của mình, mở mắt nhìn trần nhà nói:
"Đây là lần đầu tiên tớ ngủ trên giường tầng trên."
Hà Bất Ngôn tắt đèn, nương theo chút ánh sáng bên cửa sổ leo lên giường, vén chăn nằm vào trong.
Hắn nghiêng người nhìn về phía Từ Uyển hỏi: "Có thấy chật không?"
"Không chật." Từ Uyển nói, "Giường ở nhà lớn hơn cái giường ở khách sạn lần trước nhiều. Lần đó chật thật, cứ nghiêng người là đụng phải cậu, làm tớ chẳng dám cử động."
Hà Bất Ngôn khẽ cười nói: "Giờ cậu có thể xoay người thoải mái rồi."
"Đừng, xoay hai lần là rơi khỏi giường mất rồi." Từ Uyển vừa nói vừa cười, tiếng cười trong đêm thêm vài phần dịu dàng, "Không tán dóc nữa, ngủ thôi."
Hà Bất Ngôn khẽ "Ừ" một tiếng, lặng lẽ xích lại gần một chút, hạ giọng hỏi: "Cậu tắm rồi à?"
Từ Uyển nghe vậy lại mở mắt:
"Nói nhảm, không phải cậu thấy tớ đi tắm sao."
Hà Bất Ngôn dừng một chút, thành thật nói: "Rất thơm."
Từ Uyển bỗng thấy lạnh sống lưng, nổi hết cả da gà. Cậu không chịu nổi giọng điệu hiện tại của Hà Bất Ngôn, hơi cạn lời: "Xà phòng ở trong phòng tắm đấy, thấy thơm thì cứ vào đó mà ngửi cho đã."
Hà Bất Ngôn im lặng.
Từ Uyển mới dần thả lỏng, nhắm mắt lại lần nữa.
Nhưng chưa đầy vài giây, Hà Bất Ngôn lại lên tiếng với giọng điệu khó hiểu: "Từ Uyển."
"Hửm?" Từ Uyển vẫn nhắm mắt.
Dưới ánh sáng mờ ngoài cửa sổ, có thể lờ mờ thấy đường nét của Từ Uyển.
Ánh mắt Hà Bất Ngôn dừng lại, suy nghĩ một chút rồi nói: "Tớ say rồi."
Từ Uyển ngẩn người, lập tức mở mắt ra, cười mắng:
"Mẹ kiếp, cậu lại muốn ăn đòn đúng không?"
Hà Bất Ngôn mím môi, giọng trầm xuống:
"Tớ như vậy có phải không tốt lắm không?"
Từ Uyển sững lại, theo bản năng đáp: "Cũng không hẳn..."
"Tớ hơi chịu không nổi."
Giọng Hà Bất Ngôn như hòa vào màn đêm, hắn nuốt khan một tiếng, yết hầu khẽ chuyển động, "Cậu đang ở ngay cạnh tớ."
Lần này đến lượt Từ Uyển im lặng.
Hà Bất Ngôn hơi xích lại gần hơn, mượn ánh sáng nhạt nhìn Từ Uyển, giọng khàn khàn: "Chỉ một chút thôi, sau đó coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, được không?"
Từ Uyển nhìn sang hắn, dù chẳng nhìn rõ gì cả. Cậu mím môi trầm tư hồi lâu, khẽ gật đầu, hạ giọng nói:
"Nói rồi đấy, chỉ một chút thôi, hôn xong thì mau đi ngủ."
Đáy mắt Hà Bất Ngôn hiện lên ý cười: "Được."
Từ Uyển chợt thấy khô miệng, vô thức l**m môi. Nào ngờ cậu còn chưa kịp hành động, Hà Bất Ngôn đã cúi người xuống, dựa theo ánh sáng xám trắng từ cửa sổ, áp chính xác lên môi cậu.
Môi chạm môi, dừng lại một giây sau, Hà Bất Ngôn thực hiện lời hứa, buông cậu ra.
Từ Uyển ngẩn ngơ, không kịp phản ứng.
Cảm giác môi chạm môi quá đỗi rõ ràng, giữa đêm khuya tĩnh mịch, cảm giác ấy càng trở nên mãnh liệt.
Hà Bất Ngôn tiếp tục nằm nghiêng đối diện với cậu, dường như cũng đang cảm nhận dư vị, hồi lâu sau mới truyền đến tiếng thở dài khe khẽ:
"Từ Uyển, môi cậu mềm thật đấy."
Từ Uyển không cần suy nghĩ đã nói:
"Im đi, cái này không cần cậu khen."
Hà Bất Ngôn cười nhẹ một tiếng, giả vờ như không nghe thấy, lại nói: "Thật sự rất mềm."
Hắn dừng lại một chút như đang nghĩ đến gì đó, dịu dàng bổ sung: "Giống như kẹo bông gòn vậy."
"Có ngủ hay không đây?" Từ Uyển vô thức nhíu mày, nhưng khóe miệng lại không kiềm chế được mà cong lên, cố ý dùng giọng nghiêm túc, "Chẳng phải nói sau đó coi như chưa có chuyện gì xảy ra sao?"
Hà Bất Ngôn cười nhẹ: "Được, ngủ thôi."
Từ Uyển lúc này mới hơi yên tâm, trở mình quay lưng về phía hắn.
Nhưng rất lâu sau, cậu vẫn không tài nào chợp mắt được.
Cậu lại trở mình lần nữa, giọng Hà Bất Ngôn lập tức vang lên: "Ngủ không được à?"
Từ Uyển giật bắn mình: "Mẹ nó, cậu còn chưa ngủ à."
Hà Bất Ngôn trầm ngâm một lát: "Chắc là tớ cả đêm nay mất ngủ mất."
"Thế tớ xuống giường ngủ." Từ Uyển chậc một tiếng, "Cứ thế này thì ra cái thể thống gì."
Hà Bất Ngôn nói: "Giường dưới không ngủ được."
"Vậy tớ đi đọc sách." Từ Uyển nói.
Dù sao cũng không ngủ được.
Hà Bất Ngôn khựng lại: "Tớ xuống đọc sách với cậu."
Hai người cùng xuống giường, ngồi bên bàn học, lặng lẽ đọc sách làm đề.
Mãi đến khi trời mờ sáng, gần đến giờ phải đến trường.
Thức trắng suốt đêm, Từ Uyển pha một ly cà phê hòa tan trước giờ tự học sớm để tỉnh táo, tránh việc tinh thần uể oải rồi ngủ gật trong giờ.
Sau vài tiết học, Hà Bất Ngôn cũng dần buồn ngủ, gương mặt không giấu nổi vẻ mệt mỏi.
Vừa tan học, cả hai liền gục đầu trên bàn ngủ bù, gần như thiếp đi ngay lập tức.
Lý Mộ quay lại định hỏi bài, thấy hai người họ đang ngủ thì trợn tròn mắt không tin nổi, vội gọi Vương Xán lại xem.
Vương Xán nhìn thấy, dù ngạc nhiên nhưng vẫn cố ý hạ thấp giọng:
"Tối qua hai người này làm gì mà lại ngủ ở lớp thế kia? Chuyện lạ nghìn năm có một đấy."
Lý Mộ lắc đầu: "Tớ cũng sốc quá, trong lớp chỉ có hai người này ngủ, mà lại còn là hạng nhất hạng nhì nữa chứ..."
Vương Xán nói: "Không được, tớ phải chụp ảnh lưu niệm mới được."
Cậu ta vừa lấy điện thoại ra, ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tiếng động lớn, sau đó từ xa truyền đến tiếng hét chói tai.
Nhận ra có chuyện gì đó, đám đông bắt đầu xôn xao, những học sinh đang ngồi trong lớp đồng loạt chạy ra cửa sổ nhìn xuống, phòng học lập tức náo loạn.
Vương Xán sững người, cùng Lý Mộ nhanh chóng chạy tới cửa sổ thò đầu nhìn xuống, giây tiếp theo lập tức rụt đầu lại, quay về chỗ ngồi, sắc mặt tái mét.
Từ Uyển và Hà Bất Ngôn bị đánh thức.
Từ Uyển dụi dụi mắt, vừa mở ra đã thấy Vương Xán đứng đờ như hóa đá, cậu nheo mắt hỏi: “Núi Lửa, mày sao thế?”
Vương Xán nuốt nước bọt, khó khăn nói: “Có người... nhảy lầu rồi...”
“Cái gì?” Từ Uyển lập tức quay đầu nhìn ra cửa sổ. Chưa kịp nhìn xuống, cậu đã thấy ở các cửa sổ phòng học phía trước đều có người thò đầu ra nhìn xuống. Cậu cúi đầu, thấy một người nằm giữa vũng máu trên mặt đất, hiệu trưởng và chủ nhiệm giáo dục cũng đã có mặt.
Trong lớp tiếng bàn tán xôn xao không ngừng.
Hà Bất Ngôn nhíu mày, định xích lại gần cửa sổ để nhìn.
Từ Uyển nhanh chóng ngăn lại: "Cậu đừng nhìn."
Hà Bất Ngôn quay sang nhìn Từ Uyển, thấy sắc mặt cậu không tốt, dường như bị dọa sợ.
Trong đầu Từ Uyển toàn cảnh tượng ấy, cậu đưa tay che mặt, buồn bã thở dài: "Đang yên đang lành, sao lại... nghĩ quẩn như vậy."
Buổi chiều, mọi người đều đã biết nguyên nhân vụ nhảy lầu.
Tin tức lan truyền nhanh chóng khắp trường.
Vương Xán chen chúc ngồi chung một chiếc ghế với Lý Mộ nói:
“Nam sinh nhảy lầu kia là học sinh lớp 12, ban 5. Hình như vì kỳ thi thử lần 1 làm không tốt, áp lực lại quá lớn nên nhất thời nghĩ quẩn... Bạn cùng lớp cậu ấy nói, lúc nghỉ giữa giờ mọi người đều đang vùi đầu làm bài, cậu ấy đang làm thì bỗng ném bút xuống, đi thẳng tới cửa sổ rồi nhảy xuống, những người khác còn chưa kịp phản ứng...”
Lý Mộ bị Vương Xán lấn chỗ, phải đứng bên cạnh bàn, trợn mắt há mồm nói: “Không thể nào... Không hề do dự, nhảy xuống luôn sao?”
Từ Uyển cau mày rất sâu, do dự một lát rồi hỏi:
“Mày có biết tình hình bây giờ thế nào không? Có cứu được không?”
Vương Xán lắc đầu:
“Tao không biết, chắc vẫn đang cấp cứu. Từ tầng năm nhảy xuống đấy, dù có giữ được mạng thì cơ thể chắc cũng coi như phế rồi.”
Từ Uyển không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ nhìn tập đề cương ôn tập đang mở trước mặt.
Chuyện này lan truyền rất nhanh, người ngoài trường đều biết rằng có một học sinh lớp 12 của Nhất Trung đã nhảy lầu tự tử.
Ngày hôm sau, trường mở tiết sinh hoạt lớp đột xuất để giải tỏa áp lực tâm lý cho học sinh.
Trương Chí Minh vốn đã lo lắng áp lực của học sinh quá lớn, nay lại xảy ra chuyện này, thầy càng quan tâm hơn, liên tục nhắc nhở họ đừng quá áp lực, hãy giữ tâm thế bình thường đối diện kỳ thi đại học, đừng coi kỳ thi là nỗi kinh hoàng; nếu thấy tâm trạng không ổn hãy tìm giáo viên tâm sự.
Tiết sinh hoạt kết thúc, Trương Chí Minh gọi lớp trưởng ra ngoài nói chuyện.
Phòng học im phăng phắc, cảm giác đám mây đen trên đầu càng đè nặng hơn.
Một luồng áp lực vô hình khác bao trùm, khiến kỳ thi đại học càng trở nên mờ mịt hơn.
Tâm trạng mọi người đều rất sa sút, vì bạn học kia, và cũng vì chính mình.
Hai ngày nay không có ai ở lại lớp tự học buổi tối, vừa tan học là về nhà ngay.
Hà Linh cũng biết chuyện đó; lúc cả nhà ngồi ăn tối, bà hỏi họ nguyên do sự việc.
Từ Uyển không nói gì, cụp mắt xuống, chỉ bảo:
"Cậu ấy áp lực quá lớn ạ."
Hà Linh ngẩn người, có chút bàng hoàng, nửa ngày mới định thần lại, gượng cười: "Ra là vậy..."
Từ Uyển ăn xong về phòng làm bài, Hà Bất Ngôn đi tắm.
Một lát sau, Hà Linh bưng sữa vào, giọng dịu dàng:
"Đừng học muộn quá, đi ngủ sớm đi nhé."
Hà Bất Ngôn tắm xong vào phòng, Hà Linh đưa ly sữa còn lại cho hắn, chần chừ nói:
"Các con cũng đừng tự gây áp lực quá lớn cho mình, đừng ngày nào cũng thức đến một hai giờ sáng, đừng ép bản thân quá mức..."
Bà nói đoạn dường như thấy lời nói không có sức thuyết phục, cười gượng một tiếng, rồi chuyển giọng đầy hối lỗi:
"Mẹ cũng vậy, mẹ phải sửa, không thể quá chú trọng thành tích của các con được, như vậy cũng tạo cho các con không ít áp lực."
Hà Bất Ngôn càng nghe càng nhíu mày, hắn suy nghĩ một chút rồi hỏi thẳng: "Mẹ, có phải mẹ sợ bọn con cũng nhảy lầu không?"
Hà Linh còn chưa kịp nói, Từ Uyển đã lên tiếng trước:
"Bất Ngôn, cậu nói chuyện thắng quá, sao không nói nhẹ nhàng, mềm mại hơn một chút?"
