Tiết Toán này lại là một bài kiểm tra ngay trên lớp, đề thi được truyền xuống từ hàng đầu.
Hà Bất Ngôn suy nghĩ một lúc, nghiêng mắt nhìn sang Từ Uyển:
"Cá cược không? Lấy điểm bài kiểm tra Toán lần này làm tiền cược."
Từ Uyển không thèm ngẩng đầu đáp: "Không chơi."
Hà Bất Ngôn có chút ngạc nhiên hỏi: "Cậu sợ thua à?"
Từ Uyển theo phản xạ liếc nhìn xung quanh, cố tình hạ thấp giọng, ngữ khí không mấy dễ chịu:
"Này, giờ cậu tập trung lại được không?”
Hà Bất Ngôn sững người, còn chưa kịp nói gì thì Lý Mộ đã truyền đề thi xuống. Hắn nhận lấy đề, chia cho Từ Uyển một tờ rồi mới hỏi: "Tại sao?"
Từ Uyển vô thức nhíu mày, trong ánh mắt lộ vẻ bất lực. Có những lời không tiện nói thẳng, cậu chỉ nói lấp lửng một câu:
"Sắp thi đại học rồi, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa."
Hà Bất Ngôn không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn cậu.
Từ Uyển dường như không nhận ra ánh mắt ấy, gương mặt bình thản, tập trung làm bài.
Cho đến khi hoàn thành xong câu khó cuối cùng, Từ Uyển mới khẽ thở dài một hơi.
Hôm đó đúng là không nên cá cược với Hà Bất Ngôn, cũng không nên nhường hắn.
Giờ thì hay rồi, đối phương thỉnh thoảng lại nhớ tới chuyện ấy, rõ ràng tâm trí đã không còn hoàn toàn đặt vào việc học.
Từ Uyển kiểm tra lại bài một lượt rồi lên nộp.
Tiết Toán là hai tiết cuối buổi chiều, làm xong bài là có thể về nhà.
Từ Uyển nhét sách vở vào cặp, kéo khóa lại, hờ hững nói:
"Tớ về trước đây."
Hà Bất Ngôn dừng bút, dòng suy nghĩ bị gián đoạn, ngước mắt lặng lẽ nhìn Từ Uyển.
Từ Uyển không nhìn thẳng vào hắn, đeo cặp lên rồi đi qua phía sau hắn.
***
Giữa tháng Năm, thời tiết không nóng không lạnh, thỉnh thoảng có làn gió nhẹ thổi qua khi đạp xe trên đường.
Chân trời nhuộm sắc hoàng hôn cam đỏ, bị những dãy nhà san sát ở phía xa che mất một nửa.
Không khí thoang thoảng mùi hoa và hương lá cây tươi mát.
Từ Uyển cảm thấy phiền muộn, ngực hơi nghẹn, liền nghe nhạc suốt đoạn đường về nhà.
Từ Phúc Phúc thấy chỉ có mình cậu về, ngạc nhiên hỏi:
"Sao chỉ có con về thôi, Bất Ngôn đâu?"
Từ Uyển trả lời ngắn gọn:
"Kiểm tra, con nộp bài trước nên không đợi cậu ấy."
Từ Phúc Phúc “À” một tiếng, nhớ ra điều gì liền gọi lại:
"Con trai, ra ban công giúp mẹ thu quần áo vào với."
Từ Uyển đặt cặp xuống, ra ban công thu đồ. Cậu cầm sào phơi, nhấc từng chiếc xuống, gió nhẹ thổi vạt áo, thoáng lộ eo trắng nõn.
Hà Bất Ngôn đạp xe về, cách một đoạn ngắn, lơ đãng ngước mắt lên, tình cờ bắt gặp cảnh tượng này trên lầu. Hắn khựng lại, dừng xe, một chân chống xuống đất, chân kia vẫn đặt trên bàn đạp, yên lặng nhìn ban công.
Trời vừa quá 6 giờ tối, sắc trời lam nhạt, gió nhẹ thổi qua thị trấn nhỏ mang theo cảm giác dễ chịu, thời gian như trở nên chậm rãi, lười biếng hơn.
Từ Uyển thu xong quần áo, đặt sào phơi sang một bên, cúi mắt liền thấy Hà Bất Ngôn đang ngước nhìn từ dưới lầu.
Cậu ngẩn người.
Giây tiếp theo, Hà Bất Ngôn thu hồi tầm mắt, đạp xe đi khóa xe.
Từ Uyển nhíu mày, day thái dương, cảm thấy đau đầu.
Cậu vừa cất quần áo vào tủ thì Hà Bất Ngôn đẩy cửa bước vào phòng.
Từ Uyển không dừng tay, xếp gọn bộ đồng phục đã giặt sạch vào ngăn giữa.
Hà Bất Ngôn buông cặp, đi đến sau lưng cậu gọi: "Từ Uyển."
Cậu không quay đầu: "Gì?"
"Xin lỗi." Giọng Hà Bất Ngôn khàn khàn.
Từ Uyển ngẩn ra, quay lại nhìn hắn: "Sao tự nhiên lại xin lỗi?"
Đôi mắt đen của Hà Bất Ngôn nhìn cậu không chớp, như chứa ánh sáng, trầm uất và sâu không đoán được: "Tớ hơi quá đáng rồi."
Từ Uyển "À" một tiếng, quay lại đóng cửa tủ quần áo, ra vẻ như không có chuyện gì: "Quần áo của cậu tớ cũng thu vào rồi, nhưng không xếp, cứ treo trong đó."
Hà Bất Ngôn cau chặt mày, nhưng thấy Từ Uyển rõ ràng đang cố tránh ánh mắt mình, cũng không nói gì thêm.
Khi làm bài tập, Từ Uyển mở toang cửa sổ để gió lùa vào.
Cả buổi tối họ không nói câu nào, làm xong bài là lên giường nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức vừa vang lên, Từ Uyển liền tỉnh, tắt chuông báo thức, vỗ nhẹ xuống giường báo hiệu Hà Bất Ngôn dậy, rồi đi đánh răng rửa mặt, sau đó xuống lầu dựa vào cửa học thuộc từ vựng.
Cậu đặt báo thức lúc 6 giờ. Bây giờ trời mới hơn 6 giờ, bên ngoài khá sáng, sắc trời xám trắng như vừa thức tỉnh.
Sợ làm phiền người nhà, mỗi ngày cậu đều xuống lầu học thuộc từ vựng và đoạn văn ngắn, hít thở bầu không khí trong lành buổi sáng.
Học được nửa tiếng, cậu đến trường chuẩn bị cho giờ tự học sớm.
Vào lớp, vẫn là mùi bánh bao thịt và bánh nướng quen thuộc của bữa sáng.
Con số đếm ngược trên tường là 20. Ngày mai sẽ bắt đầu bằng số 1, chẳng bao lâu sẽ chỉ còn một chữ số.
Ngày 4 tháng 6 là phải rời trường, nói chính xác thời gian ở trường chỉ còn 18 ngày. Hầu hết học sinh vừa ăn bánh bao vừa đọc sách làm bài, không muốn lãng phí thời gian. Có người đọc rất to, tốc độ nhanh, nghe mà thấy lo cho họ.
Vương Xán lân la tới, miệng nhai bánh bao, cười hì hì nói:
"Từ ca, thứ Bảy ngày mai mày có rảnh không? Ba mẹ tao muốn mời mày ăn cơm, nhờ tao hỏi mày, cảm ơn mày đã giúp tao tăng khá nhiều điểm."
Từ Uyển nghĩ một chút, chuyện này khó từ chối nên đáp: "Có rảnh."
Vương Xán cười một cái: "Vậy trưa mai gặp nhé, lúc đó tớ qua nhà tìm cậu."
Từ Uyển hỏi thêm: "Còn Hà Bất Ngôn thì sao? Cậu ấy cũng dạy cậu nhiều mà."
Hà Bất Ngôn nghe thấy, nghiêng mắt nhìn sang, thản nhiên nói: "Không cần đâu."
Vương Xán ngẩn ra, cười gượng: "À, bố mẹ tớ chưa biết thôi, tớ về sẽ nói với họ ngay."
"Khen cho tốt đi nhé." Từ Uyển nhướng mày, rồi lại nhìn Hà Bất Ngôn cười nói: "Cùng đi đi."
Hà Bất Ngôn mím môi, trầm ngâm hồi lâu rồi mới gật đầu.
***
Bố mẹ Vương Xán đưa họ đến khách sạn ăn một bữa lớn. Học kỳ trước, Từ Uyển đã kèm Vương Xán cả học kỳ, nên cũng khá thân với bố mẹ cậu. Họ trò chuyện khá lâu, Từ Uyển còn quàng vai Hà Bất Ngôn, cười giới thiệu: "Đây là em trai mình."
Hà Bất Ngôn im lặng nghe, nhưng không nhịn được mà nhíu mày. Hắn lại có chút khó đoán tâm tư của Từ Uyển.
Suốt bữa ăn, Hà Bất Ngôn gần như không nói câu nào. Khi Từ Uyển giới thiệu, dường như vô tình nhắc rằng Hà Bất Ngôn ít nói, nên bố mẹ Vương Xán cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ cười bảo hắn ăn nhiều vào.
Ăn xong, Vương Xán tranh thủ xin phép bố mẹ cho đi chơi với Từ Uyển và Hà Bất Ngôn một lát. Bố mẹ cậu vui vẻ đồng ý.
Đợi bố mẹ Vương Xán đi khuất, Từ Uyển xoa bụng chậc lưỡi: "Bữa này chất lượng thật đấy Xán Xán, bố mẹ cậu chắc tốn tiền lắm nhỉ?"
Vương Xán đáp: "Tớ cũng không rõ, chắc không nhiều đâu, cũng chẳng có tôm càng đỏ của Úc. À nhắc đến tôm, hay mình đi ăn tôm càng đỏ đi, tớ bao, thấy sao?"
Hà Bất Ngôn nói thản nhiên: "Tớ không đi, hai người đi chơi đi."
Từ Uyển sửng sốt: "Cậu về nhà à?"
Hà Bất Ngôn nhàn nhạt: "Ừ."
Vương Xán cũng ngạc nhiên, buột miệng: "Ơ, Bất Ngôn, chẳng phải cậu lúc nào cũng đi theo Từ ca sao, Từ ca đi đâu cậu đi đó mà, sao tự nhiên… Có phải vừa rồi bố mẹ tớ làm cậu không thoải mái không?"
Hà Bất Ngôn đáp: "Không."
Từ Uyển cong khóe môi:
"Vậy cậu về đọc sách đi, có gì ngon tớ mang về cho cậu một phần."
Hà Bất Ngôn về trước, Từ Uyển cùng Vương Xán đi ăn tôm hùm đất.
Từ Uyển bóc tôm, mày vô thức nhíu lại.
Vương Xán ăn rất ngon lành, lơ đãng ngước lên thấy thần sắc của Từ Uyển liền sững lại: "Từ ca, mày sao thế?"
Từ Uyển điều chỉnh biểu cảm, rũ mắt xuống: "Không có gì."
"Trông mày như đang có tâm sự ấy." Vương Xán đánh giá cậu, buông con tôm đang bóc dở xuống, suy nghĩ một lát rồi ngập ngừng hỏi, "Có phải liên quan đến Hà Bất Ngôn không?"
Từ Uyển vẫn cúi đầu, thong thả bóc tôm:
"Không có, sao tự dưng nhắc đến cậu ấy."
"Nói thật nhé." Vương Xán nuốt nước miếng, lấy hết dũng khí nói ra điều thầm kín trong lòng, "Tao cảm thấy hai người... quan hệ hình như thay đổi chút. Nhưng vì trước đây mày bảo tao đừng lãng phí thời gian nghĩ lung tung, nên tao không dám nghĩ sâu..."
Từ Uyển ngước mắt lên, cười mắng:
“Mẹ nó mày đang nói cái gì linh tinh thế, đừng có đoán mò, không có chuyện đó.”
Vương Xán im lặng một chút, nhỏ giọng nói:
“Từ ca, ảnh đại diện WeChat của Hà Bất Ngôn, viên kẹo màu xanh đó, chẳng phải là mày mua cho cậu ấy sao? Cậu ấy còn dùng làm ảnh đại diện. Có lẽ mày không có ý gì, nhưng cậu ấy thì thật sự có chút...”
Thấy sắc mặt Từ Uyển thay đổi, Vương Xán ngừng lại vài giây rồi đổi cách nói: “...ngưỡng mộ mày.”
Từ Uyển không đáp lời, cúi đầu bóc xong con tôm, ném vào đĩa của Vương Xán: “Mày ăn đi.”
Vương Xán nhất thời chưa kịp phản ứng, há hốc miệng nhìn cậu.
Từ Uyển chậc một tiếng:
“Xem mày kìa, đúng là không hổ danh cửa hàng trưởng Trú Mã đ**m, ăn nhiều tôm vào cho bổ béo.”
***Trú Mã đ**m chỉ những người hay hóng hớt, tám chuyện.
Trưởng Trú Mã đ**m là một trò đùa trong nhóm căn cứ. Có lần tán gẫu, Vương Xán nói sau này chỉ muốn mở một cửa tiệm, sống một cuộc sống bình yên, giản dị. Trình Tư liền trêu rằng: ‘‘Vậy thì mở một Trưởng Trú Mã đ**m đi." Vương Xán đáp lại: "Còn cậu thì là hoa khôi Phàn Chi Hoa."
Vương Xán ngây người, theo phản xạ hỏi:
“Không phải chứ Từ ca, vậy là mày ngầm thừa nhận rồi à?”
Từ Uyển không trả lời, uống một ngụm Coca lạnh buốt, rồi mới nặng nề thở dài:
“Xán Xán, tao luôn cảm thấy thời gian rất quý giá. Tao không muốn lãng phí dù chỉ một phút một giây, cũng đã quen với cuộc sống có kế hoạch, có nhịp điệu rõ ràng, hoàn toàn không muốn nhịp sống bị xáo trộn. Nhưng bây gi...”
Nhịp điệu đã mất kiểm soát, mọi thứ đều đang trôi về phía không thể dự đoán, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát.
Có lúc, phải đến khi nhìn lại, cậu mới nhận ra mọi chuyện đã thực sự đi quá xa.
Cậu cúi đầu cười khổ một tiếng, giọng cũng trầm xuống:
“Thật mẹ nó phiền.”
