Từ Uyển ngẩn ra, thoáng cái đã tỉnh hẳn.
Cậu theo bản năng liếc nhìn Hà Bất Ngôn, quả nhiên thấy sắc mặt đối phương sa sầm lại, sự khó chịu hiện rõ, không hề che giấu.
Cô gái kia đỏ bừng mặt, thấy Từ Uyển không nói gì, lại còn có người đứng bên cạnh, liền lắp bắp tiếp:
“Không sao đâu... mình chỉ muốn nói ra thôi, không muốn cứ nghẹn trong lòng mãi... cậu đừng để tâm nhé.”
Nói xong, cô gái kia cúi đầu chạy đi.
Từ Uyển nheo mắt, quay đầu nhìn theo bóng lưng cô gái đó.
Hà Bất Ngôn cũng theo ánh nhìn của cậu mà dõi theo, đến khi thấy cô gái đó bước vào khách sạn mới dời mắt đi. Khi mở miệng, giọng hắn có chút khàn khàn: “Cậu quen cô gái đó à?”
Từ Uyển lắc đầu: “Nhìn hơi quen, nhưng không biết tên.”
Hà Bất Ngôn im lặng vài giây, rồi hạ giọng hỏi:
“Có nhiều người giống cô gái đó... đến tỏ tình với cậu không?”
Từ Uyển khựng lại một chút rồi cười: “Sao có thể chứ, chỉ vài người thôi.”
Hà Bất Ngôn lại rơi vào im lặng. Hắn không chớp mắt nhìn Từ Uyển, ánh mắt ngày càng sâu, đáy mắt tựa như ẩn giấu một cơn xoáy vô tận. Rất lâu sau, hắn mới lên tiếng, từng chữ một rõ ràng nhưng chậm rãi:
“Vậy tớ... có thể xếp thứ mấy?”
Từ Uyển đứng sững lại, nụ cười nơi khóe môi cứng đờ.
Đúng lúc đó, đám đông bỗng xôn xao, lớp trưởng lớn tiếng gọi: “Đủ người rồi! Đi thôi! Các bạn, đi hát nào!”
Từ Uyển khẽ ho một tiếng, cổ họng khô khốc: “Đi thôi.”
Hà Bất Ngôn nhíu mày, ánh mắt mang theo vẻ dò xét nhìn cậu.
Từ Uyển né tránh ánh nhìn ấy, cố ý không đối diện với hắn, trên mặt vẫn giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Lớp trưởng dùng số tiền quỹ lớp và tiền liên hoan còn dư bao trọn một phòng karaoke lớn, lại còn bày ra rất nhiều bia.
Từ Uyển vừa nhìn thấy bia đã thấy đau đầu, liền lặng lẽ trốn vào một góc, không đi chọn bài, chỉ yên lặng nghe mọi người hát.
Ánh đèn trong phòng mờ tối, cậu gần như ẩn mình trong bóng đêm, chẳng ai để ý tới.
Hà Bất Ngôn ngồi ngay bên cạnh cậu, gương mặt thản nhiên, từ lúc bước vào phòng đến giờ không nói lấy một câu.
Rất nhiều người tranh nhau mic.
Một lúc sau, có vài người rời đi trước, trong phòng cũng vắng hơn đôi chút.
Vương Xán quay quay lại sau khi ra ngoài, trực tiếp chen tới ngồi bên cạnh Từ Uyển, cúi đầu ủ rũ nói: “Từ ca, tao thất bại rồi.”
Hà Bất Ngôn cũng nghe thấy, hiểu rõ Vương Xán đang nói đến chuyện gì. Hắn khẽ cong môi, nhưng trong mắt lại chẳng có chút ý cười nào.
Ai mà chẳng thế chứ.
Từ Uyển ngồi thẳng dậy, nhíu mày hỏi: “Cậu ấy nói sao?”
“Tao bị phát thẻ người tốt rồi.” Vương Xán lại thở dài nặng nề, “Tao còn sợ sau này cậu ấy chẳng thèm để ý đến tao nữa.”
Từ Uyển cũng thở dài theo:
“Chắc không đến mức đó đâu, dù gì vẫn là bạn mà.”
Vương Xán cười khổ lắc đầu:
“Từ ca, cậu ấy đâu có giống mày, biết để ý đến cảm xúc người khác. Tao thấy lần này mình xong thật rồi, e là đến làm bạn cũng không nổi.”
Nghe vậy, Hà Bất Ngôn quay đầu nhìn sang, thần sắc khẽ thay đổi.
Từ Uyển nghẹn lời, chỉ lặng lẽ vỗ vỗ vai cậu ta:
“Thế Trình Tư đâu rồi?”
“Về rồi.”
Vương Xán không nói thêm, đứng dậy lấy một chai bia, trực tiếp ngửa cổ uống ừng ực.
Từ Uyển không ngăn cản, cũng cầm một chai lên, cười nói: “Nào, uống đi.”
Uống được nửa chai, Vương Xán lau miệng, đột nhiên nhìn Từ Uyển, trầm giọng nói: “Từ ca, tao thật sự phải giảm cân thôi.”
Từ Uyển nói: “Muốn giảm thì giảm.”
Vương Xán cười cười, tâm trạng dường như khá hơn một chút. Cậu ta lại uống thêm một ngụm bia:
“Biết đâu gầy đi rồi tao lại biến thành đại soái ca thì sao.”
Từ Uyển cũng cười, thuận miệng phụ họa:
“Ừ, người mập ai cũng là cổ phiếu tiềm năng cả.”
“Từ ngày mai tao sẽ bắt đầu chạy bộ.
Đợi đến khi giảm cân thành công...” Vương Xán cười ngô nghê, “lúc đó tao sẽ lại đi tìm cậu ấy.”
Hà Bất Ngôn cảm thấy mình không thể ở lại thêm được nữa, chỉ thấy không khí trong phòng karaoke ngột ngạt đến khó thở.
Hắn lặng lẽ đứng dậy rời đi, dựa lưng vào bức tường ngoài hành lang, cúi thấp hàng mi, chìm vào suy nghĩ.
Bức tường đối diện là kính, ánh đèn xanh mờ tối hắt xuống, khiến bóng dáng hắn trông càng thêm cô độc.
Rất lâu sau.
Hà Bất Ngôn ngước mắt lên, vô tình nhìn thấy chính mình trong gương.
Áo thun trắng, quần đen, thân hình cao gầy, nhưng nơi đáy mắt lại là một nỗi cô quạnh kéo dài bất tận.
Hắn khẽ nhếch môi, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Vừa quay người ra ngoài đã thấy Từ Uyển bước ra từ bên trong. Đối phương sững lại trong chốc lát, rồi cong môi cười: “Cậu ở đây à.”
Hà Bất Ngôn vẫn nhìn cậu, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Từ Uyển lướt qua, đứng bên bồn rửa tay, chậm rãi rửa sạch tay.
Hà Bất Ngôn ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người đối phương, qua tấm gương, ánh mắt hắn không rời lấy một khắc.
Từ Uyển rửa tay xong, sấy khô, lúc này mới quay sang nhìn Hà Bất Ngôn: “Vào thôi.”
Hà Bất Ngôn gọi khẽ: “Từ Uyển.”
Từ Uyển nghiêng đầu nhìn hắn, đáp một tiếng: “Hửm?”
Hà Bất Ngôn liếc nhìn xung quanh, không có ai.
Lúc này hắn mới khàn giọng, hạ thấp âm thanh, từng chữ từng chữ thốt ra đầy khó nhọc:
“Có phải... cậu đối với tớ, chẳng có cảm giác gì không?”
Từ Uyển bỗng bật cười, hạ thấp giọng nói:
“Tớ hoàn toàn không thích cậu.”
Thật đấy. Một chút cũng không muốn thích cậu.
Quá phiền phức.
Trái tim Hà Bất Ngôn chợt trĩu xuống, nhịp thở như ngừng lại trong vài giây.
Từ Uyển lại cười, giọng điệu bình thản:
“Vậy tớ về trước nhé, Vương Xán vẫn đang đợi tớ.”
Bước chân cậu có chút loạng choạng, nhưng bóng lưng vẫn cao gầy, đẹp đẽ như cũ.
Hà Bất Ngôn chống tay lên bồn rửa mặt, gương mặt vô cảm nhìn vào gương.
Hắn thấy rất rõ sự cô độc trong đáy mắt người kia.
Đó là vực sâu.
***
Hà Bất Ngôn không chào hỏi ai, lặng lẽ tự về nhà trước.
Từ Uyển cả đêm không về, mãi đến sáng hôm sau mới âm thầm quay lại. Có lẽ vừa tỉnh rượu, gương mặt cậu hơi sưng, tóc tai cũng có phần lộn xộn.
Nhìn thấy Hà Bất Ngôn, cậu khựng lại một chút: “Sao cậu dậy sớm thế?”
Sắc mặt Hà Bất Ngôn thản nhiên: “Tỉnh rồi thì dậy thôi.”
Từ Uyển “ờ” một tiếng, rồi hỏi tiếp:
“Ăn sáng chưa? Lúc nãy tớ ăn bánh bao kim sa, thấy ngon lắm nên tiện mua cho cậu mấy cái.”
Cậu đưa túi bánh bao sang, nhưng Hà Bất Ngôn không nhận: “Tớ ăn rồi, cậu ăn đi.”
Từ Uyển ngẩn ra một chút, rồi gật đầu:
“Vậy thôi. Tớ đi tắm cái đã, người toàn mùi rượu, khó chịu chết được.”
Từ Uyển tắm xong quay lại, thấy Hà Bất Ngôn đang ngồi trước bàn làm bài, không nhịn được cười nói: “Thi xong rồi mà cậu vẫn còn xem à?”
Hà Bất Ngôn không quay đầu, nhàn nhạt đáp:
“Quyển này vẫn còn vài bài chưa làm xong.”
Từ Uyển nhướng mày, ngồi xuống mép giường, vươn vai một cái:
“Tớ phải ngủ bù một lát. Trưa ăn cơm đừng gọi tớ nhé, để tớ ngủ cho đã.”
Hà Bất Ngôn khựng lại, quay đầu hỏi: “Tối qua không ngủ à?”
“Không ngủ được mấy.” Từ Uyển nói, “Cả đám chen chúc trên ghế sofa trong phòng karaoke, căn bản chẳng có chỗ mà ngủ.”
Hà Bất Ngôn quay đầu lại, nói ngắn gọn: “Ngủ đi.”
Từ Uyển ngủ một mạch đến chạng vạng tối mới tỉnh, cuối cùng cũng bù được một giấc cho ra hồn.
Đêm qua thật sự quá buông thả, cậu uống cùng Vương Xán đến say mèm, cảm giác như từng tế bào não đều ngấm đầy cồn.
Đến giờ đầu vẫn còn đau âm ỉ.
Trong phòng chỉ còn mình cậu. Từ Uyển xuống giường đi ra ngoài, trong nhà cũng không thấy bóng dáng Hà Bất Ngôn đâu. Nghĩ một chút, cậu xuống lầu hỏi Từ Phúc Phúc: “Bất Ngôn đâu rồi ạ?”
Từ Phúc Phúc đáp: “Nó đi chạy bộ rồi.”
Từ Uyển liếc nhìn đồng hồ, đã sáu giờ tối. Cậu thu ánh mắt lại, cười cười: “Con đi tìm cậu ấy.”
Từ Uyển ra công viên, đi dạo một vòng, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng Hà Bất Ngôn.
Cậu gọi lớn: “Hà Bất Ngôn!”
Hà Bất Ngôn dừng bước, quay đầu nhìn cậu. Trán lấm tấm mồ hôi, gương mặt bị nắng chiếu đến ửng đỏ, đôi mắt như vừa được nước rửa qua, đen và trong đến lạ.
Từ Uyển chạy lại gần, cười hỏi: “Sao giờ này rồi còn ra chạy bộ thế?”
Hà Bất Ngôn thấp giọng đáp: “Hơi buồn chán.”
“Bài tập làm xong hết rồi à?” Từ Uyển cười nói, “Sắp đến giờ ăn tối rồi, về thôi.”
Hà Bất Ngôn gật đầu: “Ừ.”
Suốt quãng đường về nhà, cả hai đều không nói gì.
Từ Uyển cũng không lên tiếng, mơ hồ cảm thấy Hà Bất Ngôn hôm nay có gì đó khác lạ.
Sự lạnh nhạt ấy... quá rõ ràng.
Cậu vô thức nhíu mày, không kìm được mà hồi tưởng lại đêm qua, nghĩ xem lúc say có phải mình đã nói ra điều gì không nên nói hay không.
Nhưng thực sự không nhớ nổi.
Trầm ngâm hồi lâu, đến khi sắp về tới nhà, cậu cuối cùng cũng mở miệng nói: “Bất Ngôn, tối qua tớ say quá.”
Hà Bất Ngôn “ừ” một tiếng: “Biết.”
Từ Uyển mím môi, dứt khoát hỏi thẳng:
“Tớ có nói gì không nên nói không?”
Hà Bất Ngôn quay sang nhìn cậu, ánh mắt dừng lại rất lâu, rồi mới thấp giọng nói: “Có.”
Từ Uyển “à” một tiếng, vẻ mặt đúng như dự liệu: “Tớ nói gì thế?”
Hà Bất Ngôn khẽ cong khóe môi, giọng điệu bình thản đến lạ: “Tớ quên rồi.”
Từ Uyển cau mày đi lên lầu. Mãi đến khi hâm nóng xong bữa ăn, nếp nhăn giữa mày cậu vẫn chưa giãn ra.
Trong lúc ăn, cậu lặng lẽ quan sát sắc mặt Hà Bất Ngôn. Thứ duy nhất có thể khiến Hà Bất Ngôn để tâm, cũng chỉ có chuyện đó mà thôi. Và lời nói sai lầm đêm qua của cậu, hẳn cũng là xoay quanh chuyện ấy…
Sắc mặt Từ Uyển chợt biến đổi.
Cậu nhớ ra rồi.
Từ Uyển lập tức không còn chút khẩu vị nào, ăn qua loa vài miếng liền đặt bát đũa xuống.
Trở về phòng, cậu tựa lưng vào tường, chờ Hà Bất Ngôn trở lại.
Một lúc sau, Hà Bất Ngôn mới đẩy cửa bước vào.
Từ Uyển nghiêng mắt nhìn hắn: “Hà Bất Ngôn.”
Hà Bất Ngôn theo phản xạ khẽ nhíu mày: “Sao cậu lại đứng ở đây?”
Từ Uyển nói thẳng:
“Tớ đứng đâu không quan trọng. Tớ hỏi cậu, có phải cậu đang giận tớ không?”
Hà Bất Ngôn im lặng trong chốc lát, rồi bỗng bật cười khẽ: “Có một chút.”
Hắn nhìn thẳng Từ Uyển, nụ cười nơi khóe môi nhạt dần: “Cậu quá lương thiện rồi, Từ Uyển.”
Từ Uyển nói: “Tớ không có.”
“Thật ra thì, cậu không cần lúc nào cũng phải cân nhắc cảm xúc của người khác.” Hà Bất Ngôn lại cười, “Nhỡ đâu người ta không cảm kích, vậy thì đúng là mất nhiều hơn được.”
Từ Uyển cau chặt mày, dứt khoát nói:
“Tối qua tớ say, nói toàn lời linh tinh, cậu đừng coi là thật.”
Hà Bất Ngôn hiểu ra cậu đã nhớ mình nói gì đêm qua:
“Tớ cũng không đúng, không nên hỏi cậu vào lúc đó.”
Từ Uyển cảm thấy nói chuyện với hắn lúc này cứ như đang đánh đố nhau. Cậu khẽ thở dài một tiếng:
“Tớ nói thật. Câu nói đó... thật ra phần lớn đều không phải lời thật lòng."
