Từ Uyển sống khá giản dị, không phản đối việc ở chung phòng với người khác, chỉ sợ Hà Bất Ngôn không bằng lòng.
Cậu không hiểu rõ lắm về điều kiện sinh hoạt của gia đình Hà Bất Ngôn, nhưng đoán cũng chỉ ở mức trung bình. Mẹ đơn thân nuôi con không dễ dàng, lại thêm ở Vân Thành, phụ nữ càng khó kiếm việc. Tình hình kinh tế nhà Hà Bất Ngôn chắc cũng tương đương nhà cậu.
Cả hai đều không phải kiểu được nuông chiều từ bé, nên đối phương chắc cũng không có ý kiến gì.
Quả nhiên, trên mặt Hà Bất Ngôn không có biểu cảm gì, chỉ nhẹ giọng nói: “Được.”
Từ Uyển nhếch môi, đẩy khay đồ ăn sang một bên hỏi:
“Cậu có thói quen sinh hoạt gì không? Chúng ta trao đổi trước cho rõ, tránh sau này phát sinh mâu thuẫn.”
Hà Bất Ngôn đáp: “Buổi tối tớ ngủ khá muộn.”
“Tầm mấy giờ?”
Hà Bất Ngôn trả lời: “Khoảng hơn hai giờ sáng.”
Từ Uyển hơi ngẩn ra, không ngờ Hà Bất Ngôn lại khắc khổ đến vậy. Cậu nhướng mày hỏi:
“Ngủ muộn thế sao?”
Hà Bất Ngôn gật đầu nói: “Thói quen rồi.”
“Vậy cậu mua một cái đèn bàn đi.” Từ Uyển nói, “Tớ không thể thức khuya đến thế, hơn một giờ là tớ đã ngủ rồi.”
Hà Bất Ngôn đáp: “Được.”
Từ Uyển chợt nhớ ra điều gì đó, hơi nghiêng người về phía trước, lại hỏi:
“Đúng rồi, cậu ngủ có ngáy không?”
Hà Bất Ngôn nhìn khuôn mặt đột nhiên áp sát, không động sắc mặt, lùi ra sau, kéo rộng khoảng cách, lưng tựa vào ghế, nhẹ nhàng đáp: “Không đâu.”
“Tốt lắm.” Đáy mắt Từ Uyển lóe lên ý cười. Sau khi ngủ một đêm với Vương Xán, cậu đã bị ám ảnh thật rồi, “Không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ ngủ ngáy thôi.”
Bị câu nói của Từ Uyển chọc cười, Hà Bất Ngôn cuối cùng cũng lộ ra nụ cười. Đôi mắt đen kia từ từ mở rộng, ánh lên niềm vui, giọng nói cũng có phần ấm áp hơn, chủ động hỏi: “Cậu ngủ có nông không?”
“Cũng không hẳn.” Từ Uyển giơ tay chống cằm, suy nghĩ một lúc lâu. Hàng mi hơi cong khẽ hạ xuống, nhìn chăm chăm vào mặt bàn, “Nhà tớ ngay sát bên đường, nửa đêm vẫn có xe chạy qua, toàn là những xe chở rau củ, trái cây vào ban đêm, nhưng tớ rất ít khi bị đánh thức.”
Hà Bất Ngôn im lặng nhìn thẳng vào mắt cậu, cho đến khi đối phương không hề có dấu hiệu gì mà ngẩng lên, hắn bất ngờ không kịp đề phòng, theo phản xạ rời mắt đi.
Từ Uyển dường như không để ý, quay đầu nhìn quanh, nhà ăn đã vắng tanh, các cô chú đang dọn dẹp bàn ăn. Cậu quay lại nói: “Đi thôi, Hà Bất Ngôn.”
Hai người rời khỏi nhà ăn, đi về phía lớp học.
Trên đường vắng lặng, chỉ có gió lạnh thổi bay vài chiếc lá khô.
Nhiệt độ hôm nay cũng tầm mười mấy độ, nhưng chính cơn gió ẩm lạnh ấy khiến người ta khó chịu.
Từ Uyển đút tay vào túi áo, bước đi thong thả không nhanh không chậm. Cổ cậu dài, dù kéo khóa áo đồng phục lên tận cùng vẫn để lộ một đoạn cổ trắng nõn.
Hà Bất Ngôn liếc mắt nhìn qua.
Từ góc nhìn của hắn, có thể thấy chiếc cằm với đường nét duyên dáng và sống mũi cao thẳng của cậu.
Cho đến khi rẽ vào khu giảng đường, bước lên bậc thang, hắn cuối cùng cũng hít sâu một hơi rồi mở miệng hỏi: "Từ Uyển, lát nữa cậu có thời gian không?"
Từ Uyển nghe tiếng, quay đầu nhìn hắn:
"Có chuyện gì vậy?"
Hà Bất Ngôn bước lên từng bậc thang, không vội cũng không chậm rãi nói:
"Tớ muốn cùng cậu thảo luận vài bài tập."
Từ Uyển tất nhiên sẽ đồng ý.
***
Hiện tại là giờ nghỉ trưa.
Phần lớn học sinh đều quây quần trong phòng học, có người cúi đầu làm bài tập, có người gục trên bàn ngủ.
Cửa lớp và cửa sổ đều đóng kín, không khí trong phòng rất ấm áp.
Vương Xán gục trên bàn, tay cầm cây bút, mải mê viết gì đó. Nghe tiếng mở cửa, theo phản xạ cậu ta liền nhìn về phía cửa. Từ Uyển và Hà Bất Ngôn cùng lúc xuất hiện trước cửa lớp, khiến Vương Xán bất ngờ thốt lên một câu tục tĩu: "Tao th*o."
“Cậu th*o ai đấy?”
Trình Tư nói, rồi cũng quay đầu nhìn ra cửa. Thấy Từ Uyển và Hà Bất Ngôn một trước một sau đi vào, cô nghi hoặc nhíu mày, lẩm bẩm:
“Hai người đó từ khi nào lại chơi chung thế?”
Vương Xán cũng nhìn theo, nhỏ giọng đáp:
“Vừa hôm qua thôi.”
Trình Tư còn định hỏi thêm thì Từ Uyển đã đi tới. Cậu kéo ghế ra, ngồi xuống, hơi nghiêng về phía trước, đưa tay vỗ vai Vương Xán. Sợ ảnh hưởng đến bạn học trong lớp, cậu cố ý hạ giọng thật thấp:
“Núi Lửa, trưa nay mày ăn ở đâu vậy?”
Vương Xán quay đầu lại. Tuy cũng có chuyện muốn hỏi, nhưng vẫn trả lời trước:
“Tao chạy sang khu cấp Hai ăn, Trình Tư nói đồ ăn bên đó ngon hơn nhiều.”
“Một đàn anh lớp 12 như mày mà chạy sang khu cấp Hai ăn ké à?” Từ Uyển nhướng mày, khóe miệng cong lên đầy ý cười, “Xán Xán, mày giả vờ trẻ trung hơi quá rồi đấy.”
Trình Tư thò đầu sang, cũng hùa vào trêu:
“Nói bậy, Núi Lửa nhà tụi tớ da trắng mặt đẹp, quanh năm tám tuổi, không chỉ nhan sắc mà cả IQ cũng thế - truyền thuyết bất lão, muôn đời lưu danh!”
Vương Xán bị trêu quen rồi, cũng chẳng thấy gì, chỉ cười mắng một câu:
“Cút đi, Trình Tư, mồm cậu có thể bớt thiếu đánh được không.”
Từ Uyển khẽ cười, lấy từ trong bàn ra cuốn sổ nháp và túi bút. Vừa đứng dậy, hai người phía trước đã chú ý quay lại nhìn Vương Xán hỏi:
“Mày đi đâu đấy?”
Từ Uyển liếc về phía chỗ ngồi của Hà Bất Ngôn, hơi nhấc cằm lên
Im lặng ra hiệu với Vương Xán.
Qua chỗ Hà Bất Ngôn.
Vương Xán lập tức ngây người, diễn như thật, chống cằm làm bộ sợ cằm mình rơi xuống:
“Tao th*o, tao không nhìn nhầm đấy chứ?”
Từ Uyển liếc cậu ta một cái, lười đáp, xách ghế đi qua.
Trình Tư chống má trái, khẽ lẩm bẩm:
“Tưởng hai người họ vì thành tích ngang nhau nên không ưa nhau chứ, không ngờ lại thân thiết hòa thuận thế này.”
Vương Xán nuốt nước miếng, không nói cho Trình Tư biết cái tin động trời rằng Từ Uyển và Hà Bất Ngôn sắp trở thành người một nhà.
Vương Xán và Từ Uyển học cùng lớp từ năm lớp 10, sau khi phân ban Văn - Tự nhiên cũng vẫn ở chung một lớp. Ở cùng hơn hai năm, cậu ta cũng khá hiểu tính Từ Uyển: đối với người hay việc đều chẳng mấy để tâm, nhưng thân rồi thì hoàn toàn khác - đối xử với bạn bè rất tốt, lại mềm lòng, điển hình kiểu “ăn mềm không ăn cứng”.
Mọi thứ ở cậu đều ổn, chỉ có một tật xấu thôi.
Rất khó để mở lòng với người khác, đặc biệt là cực kỳ chậm nhiệt. Tuy bề ngoài trông có vẻ nói chuyện và chung sống rất tốt, nhưng tất cả chỉ là bề ngoài.
Vương Xán cũng phải ngồi cùng bàn với Từ Uyển suốt một năm lớp 11 mới thân được.
Họ ngồi ở hàng cuối cùng, cạnh cửa sổ.
Hai người chen chúc bên một chiếc bàn học.
Từ Uyển ngồi bên bàn học, cúi đầu tính toán trên tờ giấy nháp. Hà Bất Ngôn nghiêng người lại gần xem các bước giải của cậu, khẽ nói điều gì đó.
Vương Xán tặc lưỡi một tiếng, thầm cảm thán: Quả nhiên học bá chỉ chơi với học bá.
Từ Uyển kẹp bút giữa hai ngón tay, cúi đầu nhìn đáp án vừa tính ra, suy nghĩ một lúc rồi khẽ nói:
“Còn có một cách giải khác...”
Hà Bất Ngôn nghiêng mặt nhìn cậu. Cách nhau một đoạn ngắn, vừa rồi vì đang suy nghĩ về đề bài nên ánh mắt hắn đặc biệt chuyên chú, nghiêm túc:
“Tớ biết rồi, để tớ tính?”
Ánh sáng ngoài cửa sổ rực rỡ. Hai người ngồi hơi gần nhau, Từ Uyển vừa ngẩng đầu liền thấy khuôn mặt của Hà Bất Ngôn ở ngay trước mắt. Cậu thoáng sững lại, rồi đưa bút cho hắn, tay phải đè lên tờ giấy nháp, đẩy qua: “Cậu làm đi.”
Rõ ràng bên cạnh cũng có bút, vậy mà Hà Bất Ngôn vẫn nhận lấy cây bút trong tay Từ Uyển, cúi đầu tiếp tục tính toán.
Từ Uyển ngồi bên cạnh nhìn, kéo ghế lùi lại một chút, khẽ dời ra xa hơn.
Hà Bất Ngôn nhanh chóng tính xong, ngẩng lên, vẻ mặt nghiêm túc:
“Cậu xem có phải như thế này không.”
Từ Uyển nhận lấy tờ giấy nháp, trầm ngâm một lát:
“Giống như tớ nghĩ.”
Hà Bất Ngôn khẽ cười.
Từ Uyển thu tờ giấy lại rồi nói:
“Vậy tớ về chỗ trước nhé.”
Hà Bất Ngôn dừng một chút, khóe môi vẫn giữ nụ cười nhạt: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Từ Uyển đáp.
Cũng lễ phép thật.
Từ Uyển ngồi trở lại chỗ của mình. Ở hàng phía trước, Vương Xán đã gục xuống bàn ngủ mất rồi.
Cậu liếc nhìn đồng hồ treo tường - đã hơn một giờ bốn mươi.
Mặt bàn hơi lạnh, lại hơi thấp, cậu lấy ra hai quyển sách, định lót xuống để ngủ cho tiện.
Nào ngờ vừa mới lấy sách ra, Lương Văn Vũ đã bước đến, trên tay cầm một tờ đề thi Toán:
“Từ Uyển, có thể hỏi cậu một câu được không?”
Từ Uyển hỏi: “Câu nào vậy?”
Lương Văn Vũ đưa tờ bài thi cho cậu, đẩy gọng kính trên sống mũi, buồn rầu nói:
“Câu cuối cùng này khó quá, nghĩ nát óc cũng không làm ra được.”
Từ Uyển nhìn qua một chút nói:
“Đợi chút, tớ làm thử xem.”
Lương Văn Vũ tìm một chỗ trống ngồi xuống, lặng lẽ chờ Từ Uyển giải bài.
Đề này đúng là có độ khó nhất định. Từ Uyển khẽ nhíu mày, cầm bút bắt đầu tính toán trên giấy nháp, vừa thấp giọng hỏi: “Cậu mua đề này ở đâu vậy?”
Lương Văn Vũ đáp: “Mua ở hiệu sách.”
Từ Uyển lật sang trang đầu của bài thi, liếc thấy tên sách rồi lại lật về, tiếp tục làm bài.
Thế nhưng, dù tính cách nào cũng không ra kết quả.
Lông mày Từ Uyển càng lúc càng nhíu chặt, nhìn chằm chằm vào các bước giải hồi lâu mà vẫn chưa hạ bút.
Lương Văn Vũ quan sát sắc mặt cậu, khẽ hỏi:
“Khó lắm sao?”
Từ Uyển không ngẩng đầu lên: “Hơi khó.”
Lương Văn Vũ mím môi, định nói hay là lát nữa đi hỏi giáo viên thì thấy Từ Uyển cầm bài thi đứng dậy, đi về phía tổ ba.
Lương Văn Vũ chưa hiểu chuyện gì, liền gọi với theo:
“Ê—”
Từ Uyển quay đầu lại nói: “Đợi chút.”
Hà Bất Ngôn đeo tai nghe bên tai phải, trên bàn đặt một tờ đề thi tiếng Anh, tay cầm bút thỉnh thoảng lại đánh dấu vài chỗ.
Từ Uyển đi đến gần, hỏi: “Đang bận à?”
Hà Bất Ngôn nghe thấy tiếng gọi, ngẩng đầu nhìn qua. Chỉ liếc một cái rồi lại cúi xuống, tắt chiếc máy ghi âm nhỏ trên bàn, tháo tai nghe ra: “Chuyện gì thế?”
“Có một bài muốn cùng cậu thảo luận.” Từ Uyển nói.
Từ Uyển hơi cúi người xuống, một tay chống lên bàn, tay kia cầm bút viết lại quá trình giải đề. Viết được nửa chừng thì dừng lại, không biết nên làm tiếp thế nào:
“Tớ chỉ tính được đến đây thôi, sau đó thì bó tay, nghĩ mãi không ra.”
Hà Bất Ngôn nhìn chằm chằm vào tờ bài thi, trầm ngâm nói: “Để tớ nghĩ xem.”
Ở bên cạnh, Lương Văn Vũ tò mò liếc qua. Một lát sau, cô ấy cũng bước lại gần, đứng bên cạnh Từ Uyển, bên phải là Hà Bất Ngôn, cùng cúi xuống xem.
Hà Bất Ngôn nhận ra có người khác đến, gương mặt không biểu cảm, liếc Lương Văn Vũ một cái.
Ánh mắt ấy, tuy bình lặng không gợn sóng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy có chút gì đó áp chế, có chút gì đó giống như cảm giác “xâm lược”.
Lương Văn Vũ bỗng thấy tim mình lỡ nhịp, vội vã nép sát về phía Từ Uyển. Bị Hà Bất Ngôn liếc nhìn một cái, cô ấy cảm thấy toàn thân hơi bứt rứt, khó chịu.
Từ Uyển không để ý đến những chuyện đó, nhẹ giọng hỏi: “Thế nào rồi? Tính ra chưa?”
Hà Bất Ngôn lắc đầu.
“Được rồi.” Từ Uyển cầm lấy bài thi, nhíu mày nói, “Vậy để tớ đi hỏi giáo viên.”
Lương Văn Vũ nghĩ thầm: Đó là bài thi của tớ mà...
Nhưng vì Hà Bất Ngôn đang ở đây, không khí quá ngột ngạt, cô ấy không dám nói gì.
Từ Uyển vẫn chăm chú nhìn vào bài thi, bước đi vài bước như chợt nhớ ra điều gì, rồi quay đầu lại nhìn Hà Bất Ngôn, mỉm cười:
“Chờ tớ quay lại sẽ chỉ cậu.”
Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một
Chương 7
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
