Tối nay khi tôi về nhà, Lão Chiến đã ngủ rồi, anh vẫn để lại đèn ở phòng khách cho tôi. Thật ra, tôi hiếm khi về sớm thế này, nhưng anh luôn để đèn ở đó, vì có lần tôi về khuya rồi va phải tủ giày, làm bầm ngón chân cái.
Hôm nay quán rất đông khách, nhưng tôi không thể ở lại được. Lúc đi, Bảo Lâm hỏi sao hôm nay tôi về sớm vậy, tôi nói rằng gần đây có người nào đó cứ lơ đễnh, tôi phải về dạy dỗ anh ấy một chút!
Thật ra, cái "gần đây" này có thể truy thẳng về một năm trước, hoặc có lẽ là hai năm trước.
Đã bao lâu rồi tôi không thấy ánh mắt lấp lánh của anh khi nhìn tôi nhỉ, tôi không nhớ nữa. Tôi chỉ biết chiều nay khi tôi ra khỏi nhà, anh không hôn tôi, và trong mắt anh đầy vẻ mệt mỏi.
Thật ra, anh vốn không phải là gay, anh từng có bạn gái, không chỉ một, và đều là mối quan hệ dài lâu, thậm chí đã lên giường với họ. Sau đó, không biết anh bị làm sao mà cứ khăng khăng muốn ở bên tôi. Khi ở bên nhau rồi, anh luôn giải thích rằng có lẽ mình là bisexual, nhưng lúc trẻ không nhận ra. Đồ khốn, đã lãng phí bao nhiêu cô gái rồi.
Tôi ghét nhất loại người như anh, kiểu "hai đầu", đi đâu cũng có đường lui, không như tôi, không có anh thì không sống nổi.
Tôi biết anh yêu tôi, nhưng tôi không biết anh sẽ yêu tôi đến bao giờ. Điều tôi chắc chắn là nếu rời xa anh, tôi sẽ chết.
Giữ anh lại hay cứu lấy bản thân, đây là một câu hỏi trắc nghiệm đơn, liên quan đến mạng sống. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ sợ giải bài tập, nhưng bài này thì không được.
Sau bao nhiêu đắn đo, lý trí mách bảo tôi nên cứu bản thân. Nhưng hôm nay tôi mới nhận ra tôi không thể cứu được mình.
Trong lòng tôi nghĩ, thôi thì nhượng bộ một chút, dù sao những năm qua anh đã yêu tôi vất vả như vậy. Sau này tôi sẽ về nhà sớm hơn, dành nhiều thời gian bên anh hơn, nói chuyện nhiều hơn, cùng nhau đi siêu thị như trước, hoặc yên lặng làm việc của mình trong phòng sách, có lẽ sẽ như xưa.
Thực sự không muốn thừa nhận rằng tôi chỉ đang bất lực muốn anh ở lại đây. Thật thê thảm.
Tôi vào nhà vệ sinh giặt hai đôi tất bẩn của anh vứt trong giỏ đồ, rồi đi tắm.
Anh là cung Xử Nữ, bình thường luôn tự xưng là có bệnh sạch sẽ, đi đâu cũng chê bai người này người kia, nhưng ở nhà thì tất bẩn phải để ba ngày mới giặt. Tôi không thích để tất lâu nên thường tiện tay giặt luôn cho anh.
Nhưng anh đúng là thích sạch sẽ, quét nhà, lau nhà, dọn dẹp, hầu hết việc nhà đều do anh làm cả. Mỗi lần Lão Phú đến nhà chúng tôi, cô ấy luôn phải cảm thán đây không giống nhà của hai người đàn ông.
Nói về bệnh sạch sẽ, anh cũng có một chút, nhưng ranh giới rất mơ hồ.
Đi ăn ở nhà bạn bè, phải lau sạch bàn ghế mới chịu ngồi, làm cho vợ người ta xấu hổ. Cuối tuần không ra ngoài thì cả ngày không rửa mặt, tiện tay nhặt quả táo tôi cắn dở rồi ăn tiếp.
Tôi nói: "Bệnh sạch sẽ của anh là giả phải không?" Anh lại búng trán tôi một cái, bảo: "Đừng có được lợi mà còn ra vẻ, anh lớn từng này chỉ mới ăn đồ thừa của em thôi đấy."
Thật ra tôi muốn nói là anh không rửa mặt cả ngày rồi. Nhưng nhìn anh giống hệt như một con mèo lười, tóc tai bù xù, nằm dài trên sofa gặm nửa quả táo tôi để lại, tôi lại không muốn nói gì nữa.
Thôi vậy, không rửa thì thôi. Tôi không hôn anh là được.
Sau khi tắm, tôi lặng lẽ leo lên giường. Anh đã ngủ say, tôi mượn ánh sáng hắt qua rèm cửa ngắm anh một lúc.
Trong lòng có tiếng nói không ngừng cất lên: "Xong rồi, xong rồi, tên khốn này sắp đi rồi. Mày không giữ được anh ấy."
Tôi tự nhủ: "Thôi vậy, không giữ được thì để anh ấy đi. Còn biết làm sao nữa. Chẳng lẽ đi tự sát à."
Có lẽ sẽ thế.
Tôi luôn tự nói chuyện trong đầu như vậy, đôi khi còn kể cho Lão Chiến nghe về cuộc chiến trong tâm trí tôi, anh luôn cười tôi ngốc.
Chẳng phải là ngốc à, nhưng không ngốc thì ai yêu anh chứ, đồ khốn.
