Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 25: Để lại dấu răng trên eo bụng anh



Ai cũng biết, Tập đoàn Vận tải biển viễn dương quốc tế Nhất Lãng nổi tiếng gần xa trong nước, nhiều năm liền đều giành được vị trí hàng đầu trên bảng xếp hạng mười Tập đoàn đa quốc gia lớn nhất toàn quốc.
Mà vị thế lẫy lừng của Nhất Lãng tại thành phố Cảng Hạ lại càng không cần phải nói nhiều, các thương hiệu chi nhánh thuộc quyền sở hữu của Tập đoàn có mặt trong mọi ngành nghề, từ lâu đã thực hiện được sự phát triển đa dạng hóa, đa lĩnh vực ở tầm cao, là “con cưng” được các phương tiện truyền thông tài chính lớn tranh nhau đưa tin.
Không ai là không biết đến Nhất Lãng.
Thế nhưng, nhà họ Sầm đứng sau thao túng tập đoàn lại hiếm khi xuất hiện trước màn ảnh, thậm chí số lần trả lời phỏng vấn lộ mặt trên các trang tin tài chính cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, huống chi là những phương tiện truyền thông khác.
Người trong giới thượng lưu có lẽ sẽ biết nhiều hơn. Còn đại đa số công chúng bên ngoài có ấn tượng về người giàu nhất Cảng Hạ gần như đều giống Thời Mi, chỉ biết tập đoàn Nhất Lãng đứng đầu trong các gia tộc hào môn ở Cảng Hạ, biết người giàu nhất mang họ Sầm.
Và theo ấn tượng rập khuôn thì, Chủ tịch đương nhiệm của tập đoàn Nhất Lãng, người được mệnh danh là giàu nhất Cảng Hạ, có lẽ sẽ không còn trẻ.
Nhưng người đàn ông trước mắt này, thật sự là bố của Sầm Lãng sao?
Thời Mi không dám tin.
Dựa vào nhan sắc của Sầm Lãng, có thể khẳng định gen di truyền của gia đình anh chắc chắn không tệ.
Nhưng bố của anh không chỉ là vấn đề nhan sắc thần thánh, mà quan trọng hơn là, tính theo tuổi của Sầm Lãng, bố anh ít nhất cũng phải ngoài bốn mươi lăm tuổi.
Vậy mà người đàn ông đang đứng ở cửa lúc này không hề có dấu hiệu phát tướng của một người đàn ông trung niên, trông chỉ khoảng ba mươi tuổi.
So với một Sầm Lãng tùy tính phóng khoáng,
Ông mặc một bộ vest màu xanh than có hoa văn chìm, bờ vai rộng thẳng, dáng người cao ráo ngay ngắn như cây tùng sương giá sừng sững trên đỉnh núi tuyết, vừa cao lớn vừa đĩnh đạc. Hàng cúc kim loại đôi phối với ghim cài cổ áo kiểu retro, phản chiếu ánh sáng lạnh chói lóa, tô điểm cho khí chất quý ông vừa hoa lệ vừa lạnh lùng của ông.
Dù không thể tin nổi, nhưng dẫu sao Sầm Lãng cũng đã dõng dạc gọi một tiếng “Bố”,
Cũng may nhờ tiếng gọi đó của anh mà cô kịp thời phanh lại, nếu không, Thời Mi không biết cái miệng này của mình còn có thể phát ngôn ra câu gì nguy hiểm nữa.
Đời người thật là, ở đâu cũng có thể bị xấu hổ được.
Nhưng cô không còn là một cô gái nhỏ nữa, đương nhiên sẽ không vì bất ngờ gặp phụ huynh của đối phương mà đỏ mặt, hoảng hốt, huống hồ cô cũng đâu có thật sự muốn gả cho anh.
Trong mắt cô, bố của Sầm Lãng ngoài việc là người đàn ông trung niên nhiều tiền nhất, khí chất mạnh nhất, và quản lý vóc dáng kỷ luật nhất mà cô từng gặp trong suốt sự nghiệp của mình ra, thì không còn điểm gì đặc biệt khác.
Thế là cô chỉnh lại trang phục, khóe môi cong lên một nụ cười chuyên nghiệp, giọng nói lịch sự, nhẹ nhàng gọi một tiếng:
“Sầm tổng.”
Khi người đàn ông chuyển mắt, ánh nhìn lạnh lẽo âm thầm đâm vào mắt cô,
Phải đến giây phút đó, Thời Mi mới thật sự cảm nhận rõ ràng sự săm soi đến lăng trì từ một người ở địa vị cao.
Ánh mắt của ông quá đáng sợ.
Khác với vẻ cao quý lạnh lùng của Sầm Lãng, món quà mà năm tháng ban tặng cho ông dường như đặc biệt thiên vị, vừa sâu sắc điềm tĩnh, vừa sắc bén nghiêm nghị, tuyệt đối không để lại dấu vết.
Cho nên cái lạnh trong mắt ông là sự bình ổn, rét buốt, đóng băng mọi cảm xúc, tựa như sông băng ba vạn dặm sâu không thấy đáy. Chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ khiến đối phương buông vũ khí đầu hàng và trốn chạy.
Thời Mi luôn cảm thấy ánh mắt của ông như thể sắp bảo mình “cút ra ngoài”.
Tuy nhiên, điều khiến cô hoàn toàn bất ngờ là, người đàn ông không hề tỏ ra cố tình gây khó dễ hay trách móc vô lễ, mà chỉ lịch sự gật đầu với cô, giọng điệu bình thản tự giới thiệu:
“Tôi là bố của Sầm Lãng, Sầm Tộ Chu.”
Trong khoảnh khắc ấy,
Trong đầu Thời Mi chỉ có một suy nghĩ duy nhất. Cô không kiềm được mà cảm thấy mình thật có tiền đồ, từ khi nào mà đến lượt người giàu nhất Cảng Hạ phải chủ động tự giới thiệu với cô chứ, cô quá có tiền đồ rồi.
Lúc này, Sầm Lãng tiến lên hai bước, kéo cô ra sau lưng che nửa người, quay đầu thấp giọng nhắc nhở đầy ẩn ý:
“Không phải nói có việc sao?”
Thời Mi hiểu ý ngay lập tức, khóe môi cong lên nụ cười không kiêu ngạo cũng không tự ti, trước khi rời đi còn lễ phép chào Sầm Tộ Chu: “Sầm tổng, hai người cứ trò chuyện, tôi xin phép đi trước.”

“Nếu bố đến để khuyên con về Nhất Lãng thì con không giữ bố lại uống trà đâu.”
Vườn trà sau biệt thự.
Sầm Lãng cho than quả óc chó dễ cháy vào bếp lò, s* s**ng trên người mới phát hiện không mang lửa, bèn ngẩng đầu nhìn Sầm Tộ Chu ở đối diện.
Sầm Tộ Chu lấy từ trong người ra một hộp diêm, tiện tay ném cho anh. Sầm Lãng giơ tay bắt lấy, liếc nhìn hộp diêm màu đen trong tay, nhất thời không nói nên lời.
“Thời đại nào rồi chứ.” Anh ghét bỏ đẩy đáy hộp diêm ra, rút một que diêm dài, động tác thành thạo quẹt vào cạnh hộp, lửa bùng lên mồi than.
Sầm Tộ Chu không để ý đến anh, nhấc chân bắt chéo, tư thế ngồi tao nhã quý phái, đi thẳng vào vấn đề hỏi anh:
“Sao bố lại không biết con sắp kết hôn nhỉ?”
Từ khi Sầm Lãng để trợ lý tung tin rầm rộ ra ngoài, những lời đồn thổi về vị hôn thê của thái tử gia đã lan truyền xôn xao trong giới.
“… Bây giờ bố biết cũng không muộn.”
Lửa than dưới đáy dần cháy mạnh, Sầm Lãng không vội không hoảng mà cho thêm than ô liu vào, giọng điệu lạnh nhạt.
“Cô ấy có biết không?” Sầm Tộ Chu ngước mắt lên, ánh nhìn lạnh lùng sắc bén chiếu thẳng vào anh.
Động tác trong tay Sầm Lãng hơi khựng lại.
Nguyên văn lời Thời Mi lúc đó là, chỉ cần khiến cho người trong giới cảm thấy, cô rất quan trọng với anh là được rồi.
Sầm Tộ Chu hơi cụp mắt xuống, im lặng liếc nhìn sự ngưng trệ trên tay anh, rồi khẽ “chậc” một tiếng lạnh lùng “Xem ra là con tự ý quyết định.”
“Hành sự độc đoán, vô trách nhiệm.” Sầm Tộ Chu cau mày, vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng nói “Sầm Lãng, bố dạy dỗ con như vậy sao?”
Sầm Lãng mím chặt môi, tráng qua một lượt trà bạch trà lão, cho trà vào ấm gốm nung củi, thêm trần bì, đậy nắp đun trà, giọng điệu nhẹ bẫng đáp lời:
“Chỉ là diễn một vở kịch thôi.”
Dù sao cô cũng đã nói, giữa họ vốn dĩ là giả.
Sầm Tộ Chu vẻ mặt thờ ơ, liếc nhìn ấm gốm đang hơi sôi lên, rồi lại liếc anh một cái, nói:
“Thân phận của con sẽ mang đến cho người khác rất nhiều phiền phức không cần thiết.”
Sầm Lãng lười biếng nhướng mày, nhấc ấm rót trà vào tống trà, những ngón tay thon dài cầm vành ly thủy tinh, chấm nhẹ lên khăn trà rồi hạ miệng ly rót đầy trà cho Sầm Tộ Chu.
Sau đó, anh thản nhiên nói với ông:
“Cho nên, con sẽ không về.”
Sầm Tộ Chu nâng chén trà lên nhấp một ngụm, thưởng thức nửa giây rồi cau mày đổ trà vào chậu tre cảnh bên cạnh, hai ngón tay gõ hai cái lên bàn gỗ, ra lệnh:
“Chát quá, pha lại.”
Sầm Lãng cúi đầu tự mình nếm thử hai ngụm, mím môi, khẽ “chậc” một tiếng: “Chẳng phải cùng một vị sao?”
Nói rồi anh đổ trà thừa trong ấm đi, thêm than đun nước, tráng trà pha lại.
“Ta thấy cần phải nhắc nhở con, đừng tùy tiện đùa giỡn với danh tiếng của con gái nhà người ta.” Sầm Tộ Chu không chấp nhặt câu nói phản nghịch vừa rồi của Sầm Lãng, đáy mắt lạnh đi, từng lời cảnh cáo “Nếu muốn yêu đương, thì hãy nghiêm túc.”
Sầm Lãng dừng lại một chút, rót lại bảy phần trà cho bố mình, ra vẻ tùy ý hỏi một câu:
“Thế nào là nghiêm túc?”
Vẻ mặt Sầm Tộ Chu không đổi, im lặng nhìn anh một cái, trả lời không chút cảm xúc:
“Điều này không nằm trong phạm vi giáo dục của ta.”
“…”
Sầm Lãng khẽ hừ một tiếng, chế nhạo ông: “Cũng đúng, nếu bố mà biết yêu đương thì mẹ cũng đã không phải lòng người đàn ông khác, hận bố đến mức ngay cả con cũng không cần.”
Sầm Lãng chưa bao giờ gặp mẹ mình.
Từ khi anh biết nhận thức, anh đã được một tay Sầm Tộ Chu nuôi lớn. Rõ ràng trong biệt thự người hầu bảo mẫu xếp hàng dài, thế mà ông, đường đường là một vị Chủ tịch, lại chịu hạ mình, kiên nhẫn học cách thay tã cho Sầm Lãng từ vú em.
Chuyện gì liên quan đến Sầm Lãng, Sầm Tộ Chu nhất định tự tay làm.
Những chuyện hồi nhỏ đều do Sầm Lãng nghe bà nội kể, còn những chuyện sau khi lớn lên là do chính anh tự cảm nhận.
Sầm Tộ Chu đã dành cho Sầm Lãng tình yêu thương không chỉ gấp đôi, đến mức anh không quá để tâm đến sự thiếu thốn tình mẹ, chuyện về mẹ là sau này đi học mới nghe tài xế nhà bạn học nhắc đến đôi lời.
Có lẽ là vì gia đình mẹ anh là một gia tộc danh giá hàng đầu ở thành phố bên cạnh, kết hôn với Sầm Tộ Chu chẳng qua là một cuộc hôn nhân thương mại đôi bên cùng có lợi, không liên quan đến trăng hoa tuyết nguyệt.
Sự tồn tại của Sầm Lãng, chẳng qua chỉ là để củng cố lợi ích.
Chuyện sau đó cũng không phức tạp đến thế.
Mẹ anh tìm được chân mệnh thiên tử, đề nghị ly hôn với Sầm Tộ Chu, và vì cuộc hôn nhân cũng như gia đình mới, bà chủ động từ bỏ quyền nuôi dưỡng Sầm Lãng.
Sầm Tộ Chu hào phóng để bà đi, hai bên phân chia tài sản sau hôn nhân một cách công bằng theo pháp luật, từ đó đôi bên không còn liên quan.
Khi kết hôn, nhà gái không có ý định rình rang, Sầm Tộ Chu đương nhiên phối hợp, hai người chỉ đăng ký kết hôn cho có lệ.
Lúc hai người ly hôn, Sầm Lãng đã ra đời.
Sầm Tộ Chu không cho phép bên ngoài tồn tại bất kỳ một lời đồn nào có thể làm tổn thương đến Sầm Lãng, vì vậy ông đã đạt được thỏa thuận với mẹ anh, hai bên lần đầu tiên có cùng mục tiêu ngoài lợi ích ra.
Ngày hôm đó, các trang tin tài chính, giải trí lớn của thành phố Cảng Hạ đều đánh hơi được tin tức, rục rịch hành động, thế mà bộ phận quan hệ công chúng của tập đoàn Nhất Lãng và bộ phận quan hệ công chúng của tập đoàn nhà gái đã bắt tay hợp tác, theo sát giới truyền thông suốt một tháng trời, dập tắt tin ly hôn kín như bưng.
“Nói là diễn kịch, hóa ra là muốn giả thành thật.”
Sầm Tộ Chu mắt cũng không ngước lên, đáp trả lại con trai mình một câu.
Sầm Lãng cau mày “chậc” một tiếng “Bố nói gì vậy.”
Dứt lời, anh giả vờ vô tình nhìn quanh bốn phía, thấy không có bóng dáng của Thời Mi mới yên tâm uống trà.
Sầm Tộ Chu khẽ nhướng mày, lười tranh cãi với anh, tạm thời bỏ qua chủ đề mà cả hai đều không giỏi này, giọng điệu lạnh nhạt nhắc nhở Sầm Lãng:
“Hoàng Thế Hải tuyệt đối sẽ không chấp nhận tình yêu công sở.”
Sầm Lãng suýt nữa thì sặc “Đã nói là không có ý đó—”
“Ý của ta là.” Sầm Tộ Chu nhìn anh, giọng điệu khách quan “Cẩn thận vở kịch này của con sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của con gái nhà người ta.”
“Bố muốn nói gì?”
“Từ chức đi.”
Sầm Tộ Chu đặt chén trà trên đầu ngón tay xuống bàn gỗ, ánh mắt lạnh nhạt, dùng câu kết của ván cờ cha con này để đáp lại câu nói mà Sầm Lãng đã ném ra lúc đầu.
“Con cũng nên về Nhất Lãng rồi.”
Gió thu trong lành mát mẻ, vườn trà thoang thoảng hương thơm.
Khung cảnh đột ngột bị kéo ra xa, hội tụ, rồi lại tái hiện, thu gọn vào phòng của Thời Mi trên lầu hai.
Cảnh tượng đun trà bên bếp lò ở dưới lầu được chiếu rõ trên cửa sổ sát đất, Thời Mi vừa nhai kẹo cao su vừa ngồi bệt dưới đất bên cửa sổ thưởng thức.
Thành thật mà nói, Sầm Lãng thật sự đã cho cô rất nhiều “bất ngờ”.
Sao lại có người có tính cách đối lập đến mức như bị chia cắt thế này.
Lúc tỉnh táo thì lạnh lùng kiêu ngạo, coi trời bằng vung; lúc say thì hiền lành vô hại, trong sáng khiêm tốn; lúc ngại ngùng thì đến cả tai cũng đỏ bừng, còn trẻ con đi sưu tầm đồ chơi, chơi game điện tử, và…
Và cho dù có ngông cuồng bá đạo đến đâu, thì trước mặt bố mình cũng phải ngoan ngoãn đun trà rót trà, một lần không đạt thì làm lại lần nữa.
“Chậc chậc…” Thời Mi khẽ thở dài lắc đầu, miệng thong thả thổi bong bóng, trong lòng thầm cảm thán vị thiếu gia này rốt cuộc còn bao nhiêu “bất ngờ” mà cô không biết nữa.
Lúc này, hai người đàn ông trong vườn trà đứng dậy.
Đoán chừng cuộc nói chuyện đã kết thúc, Thời Mi thổi vỡ quả bong bóng kẹo cao su trên môi, kêu một tiếng “bụp” rồi cũng đứng dậy chạy xuống lầu.
Cô lén lút đứng trên cầu thang, thấy Sầm Tộ Chu trước khi đi đã đưa cho Sầm Lãng một tập tài liệu bìa da dày cộp, cụ thể không nghe rõ lắm, chỉ loáng thoáng nghe được hai từ “quà tặng”.
“Ra đây.”
Sau khi Sầm Tộ Chu đi, Sầm Lãng không quay đầu lại mà lên tiếng.
Thời Mi bĩu môi, miễn cưỡng đi đến đầu cầu thang, thầm nghĩ sao tai người đàn ông này thính thế không biết.
Cô liếc nhìn thứ trong tay Sầm Lãng, mắt đảo một vòng, cong mắt thành hình trăng lưỡi liềm trêu chọc: “Không ngờ Sầm tổng lại dễ gần như vậy, đâu có giống anh, cả ngày cứ lạnh lùng một bộ mặt.”
“Dễ gần?”
Sầm Lãng bật cười, đây là lần đầu tiên anh nghe có người dùng từ này để hình dung về bố mình.
Anh tiện tay ném tập tài liệu lên sofa, chậm rãi bước về phía trước, nghiêng đầu nhìn cô nói: “Nhưng sao tôi lại thấy, vẻ mặt của cô trông có vẻ hơi… thất vọng thì phải?”
“Hả…?” Thời Mi ngẩn ra, buột miệng hỏi, “Rõ ràng đến thế sao?”
Sầm Lãng đương nhiên nhìn ra ngay người phụ nữ này không có ý tốt gì, anh híp mắt lại, lười vòng vo với cô, hỏi:
“Muốn nói gì?”
“Cũng không có gì…” Thời Mi như nghĩ đến chuyện gì đó thú vị, đuôi mắt cong lên nụ cười ranh mãnh, vẻ mặt vô tội nói,
“Tôi cứ tưởng Sầm tổng thấy chúng ta ở chung với nhau, sẽ giống như mấy tình tiết cũ rích trong phim ảnh tiểu thuyết ấy, trực tiếp ném tấm séc một trăm triệu vào mặt tôi, rồi nói,”
Cô hắng giọng, cố tình đè thấp giọng xuống, bắt chước y như thật: “Cầm lấy tiền rồi cút mau, tránh xa con trai tôi ra!”
Sầm Lãng: “…”
Một lúc sau, anh đột nhiên nhìn cô thật sâu, hai tay chắp sau lưng, híp mắt tiến lại gần cô vài bước.
Giọng nói lạnh lùng hỏi cô: “Thích tiền lắm phải không?”
Thời Mi bị anh đột ngột đến gần làm cho giật mình, theo bản năng vịn vào tường lùi lại mấy bước lên ba bậc thang, giọng nói có chút vấp váp, “Anh, anh làm gì thế.”
“Muốn bao nhiêu.”
Anh kiên quyết tiếp tục ép sát.
“Đừng khách sáo, nói đi.”
Anh đi theo cô lên hai bậc thang nữa.
“Tôi cho cô đủ một lần.”
Lại ép cô phải lùi lên thêm mấy bậc.
“Sầm Lãng, anh phát điên cái gì thế—”
Lời còn chưa kịp dứt, đồng tử Thời Mi lập tức giãn ra, trơ mắt nhìn anh dùng một tay vòng ra sau gáy mạnh mẽ kéo một cái, trực tiếp cởi chiếc áo màu cam trên người xuống.
Sầm Lãng giơ tay ném chiếc áo đi, bắt lấy cổ tay cô kéo cô xoay người lại, ép người vào giữa cầu thang xoắn ốc kiểu cổ điển, hai tay chống lên lan can hai bên người cô.
Khóe môi nhếch lên, Sầm Lãng cúi mắt nhìn cô:
“Trước khi đưa tiền, cô giải thích cho tôi trước, tối qua rốt cuộc là ai bắt nạt ai.”
Trước khi Thời Mi kịp mở miệng, anh chỉ vào vòng dấu răng hằn trên eo mình, giọng nói trầm thấp hỏi:
“Tại sao lại cắn tôi, hửm?”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...