Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 28: Tìm chết



Sầm Lãng sững sờ mất nửa phút.
Nửa phút sau anh mới bàng hoàng nhận ra, trước khi “sống chung”, Thời Mi đã nói, trong vòng bảy ngày lấy được giấy ủy thác của Hạ Tiệp thì nhất định sẽ rời đi, bảo anh cứ yên tâm.
Và đêm nay, vừa hay lại là ngày thứ bảy.
“Không được, tôi không cho phép.” Anh nói rất nhanh.
“Hả?” Thời Mi ngẩn ra.
“Hả?” Sầm Lãng cũng ngây người.
Thời Mi ngước mặt nhìn anh, chớp mắt hỏi: “Anh vừa nói… anh không cho phép? Không cho phép cái gì?”
“…”
Anh vậy mà lại có thể vô thức nói ra suy nghĩ trong lòng, chính mình nói xong cũng tự thấy mông lung. Rốt cuộc, anh đang không cho phép cái gì đây. Gần đây, mình lại đang làm những gì thế này. Sầm Lãng cảm thấy bản thân rất không ổn.
Khi không liên quan đến Thời Mi, mọi thứ ở anh đều bình thường. Nhưng hễ là chuyện dính dáng đến Thời Mi, lời nói, hành động của anh lại bắt đầu không ổn ở mọi phương diện. Anh biết điều đó.
Tại sao lại mềm lòng với cô; tại sao lại luôn muốn giúp cô, rõ ràng anh đâu phải kiểu người tốt bụng hay làm việc thiện; tại sao cảm xúc lại bắt đầu bị cô chi phối. Rốt cuộc tại sao, lại cảm thấy hứng thú vì cô. Và khi phát hiện ra cô chẳng hề để tâm, lại thấy tức giận, lại không nhịn được.
Vừa nãy, nghe cô nói muốn dọn ra ngoài, lẽ ra anh phải cảm thấy vui mừng mới đúng. Dù sao thì cô cũng đầy sức quyến rũ như vậy, mà anh đã vì cô phá vỡ rất nhiều lý trí, đi ngược lại một vài nguyên tắc. Lẽ ra nên kịp thời dừng lại để tránh tổn.
Nhưng phản ứng đầu tiên của anh lại là, không cho phép.
“Sầm Lãng.”
“Sầm Lãng?”
“Sầm Lãng!”
Thời Mi kéo kéo tay áo anh, “Thất thần cái gì vậy, anh vừa nói không cho phép tôi dọn đi đúng không, tại sao?”
Sầm Lãng hoàn hồn, hắng giọng, nhanh chóng che giấu đi những nét không tự nhiên trong đáy mắt.
Bàn tay anh vẫn còn đặt trên tóc cô, hơi dịch xuống, vỗ nhẹ sau gáy cô, xương mày hơi nhướng lên, khẽ “chậc” một tiếng: “Sao nào, lấy được đồ rồi là muốn chạy à?”
Thời Mi “chậc” một tiếng, dùng ngón tay vuốt lại tóc, bất mãn hỏi ngược lại: “Chứ sao nữa?”
“Tại sao tôi lại đồng ý cho cô vào đây, chắc cô không quên đâu nhỉ?” Sầm Lãng liếc cô một cái lạnh nhạt.
“…”
Đừng nói nữa, vừa nãy cô vui quá, suýt nữa thì quên thật.
“Anh nói vụ án người mẫu nam à?” Thời Mi lúc này mới nhớ ra.
Sầm Lãng không tỏ rõ ý kiến, giọng điệu nhẹ bẫng: “Tối mai là tiệc quẩy tưng bừng rồi, lúc đó cô đã yêu cầu thế nào?”
“…Trong giới của anh, công bố sự tồn tại của tôi.”
Sầm Lãng lười biếng cười một tiếng, “Còn gì nữa?”
Thời Mi nói theo lời anh: “Để tất cả mọi người đều cảm thấy…”
“Cảm thấy gì?”
Cô mím môi ngập ngừng một lát, cẩn thận thăm dò: “Cảm thấy tôi rất quan trọng với anh?”
Sầm Lãng từ từ cụp mi mắt xuống, lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu, một lát sau, mới hỏi bằng một giọng điệu lười biếng:
“Vậy cô thấy, thân phận ‘vị hôn thê’ này, có đủ quan trọng không?”
“?! Lại nữa à??” Thời Mi kinh ngạc thốt lên.
“Luật sư Thời thích diễn như vậy, đương nhiên phải diễn cùng cô đến cùng rồi.” Sầm Lãng híp mắt, lười nhác cười hừ một cái “Trước khi vụ án người mẫu nam kết thúc, cô vẫn chưa được dọn đi.”
Thời Mi theo bản năng nuốt khan hai cái “Có phải… chơi hơi lớn quá rồi không?”
“Sợ rồi à?” Sầm Lãng nhếch môi.
“Tôi sợ cái gì chứ!” Thời Mi ghét nhất là bị người khác khích tướng, cô vô thức ưỡn thẳng lưng, cứng miệng nói “Tôi chủ yếu là lo cho anh thôi.”
“Lo cho tôi?” Sầm Lãng hơi cúi người, ánh mắt lười biếng lướt trên mặt cô từ trên xuống dưới, khịt mũi một tiếng “Cô có lòng tốt đến thế sao?”
“Anh xem, dù sao thì tôi cũng là một người dân thường không tên không tuổi, sau khi không còn ràng buộc với anh nữa, tôi vẫn sẽ yêu đương, xem mắt, hẹn hò, tôi thì chẳng sao cả.”
“Anh thì khác rồi. Thái tử gia Cảng Hạ đột nhiên có một vị hôn thê, qua tối mai thì chắc chắn ai ai cũng biết.” Cô nhún vai, đuôi mắt cong lên một đường cong gần như xảo quyệt “Sau này anh có cuộc hôn nhân gia tộc nào, hoặc có cô gái nào thật lòng yêu thích muốn đường đường chính chính ở bên người ta, thì anh sẽ phải tốn công giải thích về sự tồn tại của tôi đấy.”
“…Đủ rồi.” Sầm Lãng rõ ràng là mất kiên nhẫn ngắt lời cô, chẳng thèm nhìn cô lấy một cái, trước khi quay đi đã lạnh lùng buông một câu, “Không phiền cô lo lắng, lo cho tốt bản thân mình đi.”
Sau khi không còn ràng buộc?
Yêu đương? Xem mắt? Còn hẹn hò nữa?
Cái gì mà hôn nhân gia tộc, cái gì mà có cô gái thật lòng yêu thích muốn đường đường chính chính ở bên nhau…
Cái người phụ nữ này, trong miệng chẳng có câu nào anh thích nghe cả.

Lại là hai ngày cuối tuần tươi đẹp.
Tối hôm trước, vì cuối cùng cũng lấy được giấy ủy thác của Hạ Tiệp, Thời Mi hưng phấn tra cứu các vụ án kinh điển và hồ sơ cũ, mãi đến nửa đêm mới miễn cưỡng ngủ được.
Trước khi ngủ, cô còn đặc biệt tắt báo thức định ngủ một giấc cho đã. Nhưng kết quả rõ ràng là, không được như ý muốn.
“Reng reng reng…”
Điện thoại rung lên lần thứ tư.
Thời Mi hừ một tiếng, vô cùng không tình nguyện rụt vào trong chăn vừa mềm vừa ấm, quấn mình lại như một con nhộng rồi lăn qua lăn lại chứ nhất quyết không muốn nghe máy.
Nhưng người gọi đến dường như cực kỳ kiên nhẫn, cố tình đối đầu với cô mà không chịu cúp máy, Thời Mi vùi đầu trong chăn tức tối đạp loạn xạ hai cái.
Cuối cùng vẫn phải chấp nhận số phận mà duỗi một tay ra, mò mẫm về phía tủ đầu giường, nhắm mắt cầm điện thoại đặt lên má, giọng khàn khàn nhận máy: “Alô.”
“Dậy đi.” Giọng đàn ông trầm khàn, xuyên qua ống nghe chui vào tai: “Xuống lầu ăn cơm.”
Thời Mi vẫn còn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, đầu óc hơi mơ màng, cô cầm điện thoại xuống liếc nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, là một số lạ, nhất thời không phản ứng kịp liền buột miệng:
“Xin hỏi anh là ai?”
Đầu dây bên kia bỗng im bặt một lúc, một lát sau, người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, “Cô nói xem tôi là ai?”
Cái giọng điệu lạnh lùng kiêu ngạo này,
Kiểu câu hỏi nửa mỉa mai nửa chế giễu này,
Ngoài Sầm Lãng ra, còn có thể là ai nữa.
Thời Mi cuộn chăn lăn một vòng trên giường, trong giọng nói thấm đẫm vẻ lười biếng mềm mại của người chưa ngủ dậy, uể oải ăn vạ: “Thiếu gia à, hôm nay là cuối tuần mà.”
Cuối tuần tại sao phải ăn sáng, cô chỉ muốn ngủ một mạch đến bữa tối thôi.
Không ngờ Sầm Lãng cũng không ép buộc, nhanh chóng nhượng bộ nói: “Được thôi, ngủ tiếp đi, vốn dĩ còn định dẫn cô đi kiếm ít tiền tip…”
“Tôi dậy rồi.”
“…”
Thời Mi bật một cái tung chăn ngồi dậy khỏi giường, vén loạn mái tóc trên mặt, nở nụ cười, bắt chước giọng nói máy móc của phụ nữ, tròn vành rõ chữ:
“Bạn cùng nhà của anh, cô Thời Mi, sẽ xuống lầu dùng bữa sáng cùng anh trong ba mươi phút nữa, xin hãy kiên nhẫn chờ…”
“Tút tút…”
Sầm Lãng thẳng tay cúp máy.
“…Tên khốn kiếp.”

“Không lưu số điện thoại của tôi sao?”
Trên bàn ăn, Sầm Lãng đột nhiên hỏi cô như vậy.
“Khụ khụ…” Thời Mi nuốt xuống miếng cháo hoa quế trong miệng, nhận lấy tờ giấy ăn anh đưa, vừa lau khóe miệng vừa cười.
Cười càng ngọt ngào thì càng chột dạ “Sao… sao có thể chứ, tôi không chỉ lưu mà còn ghi chú cho anh là ‘Đối tác vàng’ nữa đấy.”
Sầm Lãng nhướng mày, không tiếp tục chủ đề này nữa.
Ngay khi bữa sáng sắp kết thúc, điện thoại của Thời Mi đột nhiên reo lên. Cô vô thức nhìn về phía chiếc điện thoại Sầm Lãng đang cầm bên tai, hai người nhìn nhau vài giây, rồi đồng thời dời mắt về phía chiếc điện thoại đang nằm trên bàn ăn.
Giây tiếp theo, hai người gần như ra tay cùng một lúc.
Nhưng rốt cuộc vẫn là Sầm Lãng nhanh hơn một bước, nhanh chóng giật lấy điện thoại của cô, ngay sau đó đầu ngón tay khẽ lật, xoay một vòng trong tay, cúi mắt liếc một cái, đập vào mắt là một cuộc gọi lạ.
Thời Mi: “…”
Sầm Lãng thong thả cúp cuộc gọi của chính mình cho cô, cầm điện thoại của cô giơ lên, cười lạnh hỏi:
“Đối tác vàng?”
Thời Mi: “…Ghi chú hay không, thật ra cũng không quan trọng lắm, anh nói có phải không, luật sư Sầm.”
Sầm Lãng không thèm để ý đến cô, đứng dậy bưng bát vào bếp.
Thời Mi không hiểu,
Ủa, thế này cũng tức giận sao?
Chẳng lẽ anh ta đặt cho mình biệt danh gì hay ho lắm à?!

Tại Vạn Lý Bích Đạo (hệ thống hành lang sinh thái ven sông) thuộc khu trung tâm CBD Tiền Than, Châu Cảng, hàng chục quần thể kiến trúc Phục cổ theo phong cách Neo-Byzantine dàn thành một hàng ngang.
Khí thế hùng vĩ hoa lệ, ánh đèn chấn động tựa những vì sao tan tác nơi sâu thẳm dải ngân hà, vẻ đẹp hư ảo đảo lộn huy hoàng, chiếu rọi khắp bầu trời, khiến người ta hoa mắt mê mẩn.
Không ai không biết,
Nơi đây có một tòa nhà văn phòng gần với đường chân trời nhất, nơi đây là địa bàn của Nhất Lãng.
Đêm mưa, sương mù dày đặc.
Trời đất như bị vẩy mực đen kịt âm u, viền ngoài ánh lên màu xanh lam ẩm ướt, những giọt mưa gợn sóng, lấp lánh vỡ tan.
Trước sảnh chính của “Tập đoàn Nhất Lãng” là những bậc thềm cao chót vót đổ dốc, dưới ánh chiều tà, một nhóm nam nữ trong trang phục vest đen chỉnh tề, xếp hàng ngay ngắn, giương ô đen bước xuống.
Người đàn ông đi đầu có vóc dáng cao thẳng như cây tùng trong sương giá. Y phục sang trọng, kiểu tóc tinh tế, bờ vai thẳng tắp chống đỡ chiếc áo gió màu đen dài đến bắp chân, phóng khoáng mà nghiêm chỉnh.
Bên trong là chiếc áo len mỏng cao cổ cùng màu, cổ áo mềm mại ôm lấy chiếc cằm sắc bén, càng làm nổi bật khí chất lạnh lùng.
…Là Sầm Tộ Chu.
Theo sát phía sau ông là một đội gồm mười chín người.
Nam nữ mỗi bên một nửa, giày da và giày cao gót màu đen dẫm lên những giọt mưa, bước chân đều tăm tắp, vẻ mặt nghiêm nghị, khí thế của mọi người cùng lúc bước xuống bậc thềm dưới những chiếc ô đen bùng nổ khắp nơi.
Trợ lý nam đi bên tay phải của Sầm Tộ Chu đang khẽ báo cáo sự việc với ông, người đàn ông chỉ lạnh nhạt lắng nghe, từ đầu đến cuối không có chút cảm xúc nào.
Cho đến khi cấp dưới nói:
“Sầm tiên sinh, chúng tôi phát hiện có người trà trộn vào và đang bí mật theo dõi bữa tiệc của thiếu gia tối nay.”
Sầm Tộ Chu đột ngột dừng bước, ánh mắt lạnh lùng đẩy chiếc ô đen trong tay trợ lý ra, đội phía sau lập tức dừng lại theo, đồng loạt thu cán ô của mình lại.
Mưa đã tạnh.
“Đúng mười hai giờ đêm nay, bữa tiệc của thiếu gia sẽ được tổ chức tại hộp đêm ONE77, tòa A19 ‘Trung tâm Hoàn Lãng Thiên Hợp’.”
Người trợ lý đưa ô cho người phía sau, lấy ra máy tính bảng, ngón tay nhanh chóng và thành thạo thao tác mở các camera giám sát tại hiện trường bữa tiệc, đưa cho Sầm Tộ Chu xem:
“Đồng nghiệp trong đội an ninh kiểm soát trật tự tại hiện trường báo về, trên hành lang trên cao ở hướng 11 giờ đối diện chéo với hộp đêm, có ba người đàn ông đang sử dụng thiết bị quay lén để ghi lại quỹ đạo hành động của thiếu gia.”
Sắc mặt Sầm Tộ Chu không đổi, thờ ơ liếc nhìn màn hình giám sát trên máy tính bảng, giọng điệu lạnh như băng hỏi:
“Đã tra ra là ai chưa?”
Trưởng nhóm nam gập máy tính bảng lại, trả lời: “Là người của Hội trưởng Phòng thương mại.”
“Hứa Xương Lương.”
Sầm Tộ Chu lười biếng nhướng đuôi mày, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, thốt ra cái tên này một cách thờ ơ.
Dừng lại một chút, ông cúi đầu khinh miệt cười một tiếng, giọng rất nhẹ, nhưng thấm đẫm vẻ giễu cợt âm u lạnh lẽo:
“Xem ra là kiếm đủ tiền rồi, muốn tìm chết.”
Tất cả những người có mặt ở đây đều biết, Hội trưởng Phòng thương mại Cảng Hạ, Hứa Xương Lương, kể từ khi thành lập phòng thương mại, đã lôi kéo hơn nửa số thương gia và danh nhân của thành phố Cảng Hạ, khắp nơi cướp đất, cướp công trình, cướp tài nguyên.
Để lôi kéo được con cá lớn “Nhất Lãng” này, Hứa Xương Lương đã dốc hết tâm sức để lấy lòng Sầm Tộ Chu, tặng tiền tặng đất, tặng dự án tặng phụ nữ, nhưng lại liên tiếp gặp thất bại, đến nay ngay cả mặt của Sầm Tộ Chu cũng chưa được gặp.
Bây giờ bày ra trò này, có lẽ là nghe tin Thái tử gia Nhất Lãng đã về nước, nên mới tính kế đến Sầm Lãng, hòng dùng cách này để khống chế Sầm Tộ Chu.
“Bên cạnh Sầm Lãng có ai theo không?”
Sầm Tộ Chu khẽ nhíu mày, lên tiếng hỏi.
Trưởng nhóm nữ ở phía bên kia nghe vậy, vẻ mặt nghiêm nghị trả lời: “Là Hào ạ.”
Hào chính là “110”,
Chàng trợ lý trẻ tuổi đã chạy tới chạy lui lo việc kể từ khi Thời Mi dọn vào nhà Sầm Lãng.
“Sầm tiên sinh, có cần bí mật tăng thêm nhân viên bảo vệ cho bữa tiệc của thiếu gia không ạ?”
“Không cần.” Sầm Tộ Chu quay người bước xuống bậc thềm,
“Tôi đích thân đi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...