Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 57: Ép cô trải nghiệm sự ngọt ngào đậm đặc đến choáng váng đầu óc



Đó là lần thứ hai Thành Triệt Dư gặp cô gái ấy.
Khi đó, vào một đêm khuya sấm sét vang trời, cậu ta nhận được mệnh lệnh đơn tuyến từ “Giáo sư”.
Yêu cầu cậu ta, xử lý cô gái.
Thành Triệt Dư đã đi theo Giáo sư quá lâu rồi.
Lâu đến mức đôi khi chính cậu ta cũng hoang mang, hoang mang cảm thấy, mình chính là một cái bóng hắc ám của Giáo sư lẩn khuất trong đêm dài vĩnh cửu.
Là một cái bóng, những năm nay cậu ta đã xử lý rất nhiều người cho Giáo sư. Đàn ông, phụ nữ, người giàu, người nghèo, thậm chí cả người nước ngoài. Những người này tốt hay xấu, đẹp hay xí, trẻ hay già, đối với cậu ta, tuyệt đối không có ngoại lệ.
Cầm tiền làm việc, đối xử như nhau, tuyệt đối không dao động hay thương hại, đó là quy tắc của cậu ta.
Mà so với những việc đó, xử lý một cô gái không hề có sức phản kháng, thực sự là, quá dễ dàng.
Cậu ta đến căn tầng hầm chuyên dùng để “xử lý”, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt vô cảm nhìn cô gái đang co ro trong góc, giọng điệu thờ ơ cảnh cáo:
“Đừng khóc, đừng la, đừng cầu xin. Nếu cô ngoan ngoãn một chút, tôi có thể để cô ra đi không quá đau đớn.”
Đây là lời thoại quen thuộc trước khi ra tay của cậu ta.
Cậu ta đã nghĩ, nếu người bị xử lý thật sự ngoan ngoãn như cậu ta yêu cầu, cậu ta có thể kết liễu bằng một nhát dao.
Nhát dao của cậu ta rất chuẩn xác, tốc độ ra tay cực nhanh.
Đúng là còn chưa kịp cảm nhận đau đớn, đã mất mạng.
Nhưng, trên thực tế thường không được như ý. Từ trước đến nay, trong số bao nhiêu mạng người cậu ta đã xử lý, chưa một ai thực sự nghe theo lời khuyên của cậu ta.
Bản năng sinh tồn thường khiến người ta vơ bừa lấy cọng rơm cứu mạng, tưởng rằng từ tay Giáo sư chuyển sang tay cậu ta thì sẽ có một hy vọng và bước ngoặt mới.
Cho nên có quá nhiều người khóc lóc cầu xin cậu ta.
Đặc biệt là người giàu.
Điều này khiến Thành Triệt Dư vô cùng phản cảm. Mà nếu cậu ta tức giận, sẽ ảnh hưởng đến nhát dao và tốc độ ra tay, vì thế chưa từng có người bị xử lý nào được hưởng “ưu đãi” một dao mất mạng.
Cậu ta nghĩ lần này cũng không ngoại lệ.
Cậu ta rút con dao găm màu bạc từ sau lưng ra, tuốt vỏ dứt khoát, xoay chuyển nhanh nhẹn và linh hoạt trên đầu ngón tay, động tác thuần thục.
Tư thế trông có vẻ hơi nhàm chán,
Giống như đang chờ đợi lời cầu xin.
Nhưng lần này, đúng là một ngoại lệ.
Cô gái không cầu xin, một lời cũng không.
Cô ấy dựa vào tường co ro ngồi đó, tay chân bị trói, trên người vẫn là chiếc váy liền màu trắng mà Thành Triệt Dư lần đầu gặp cô ấy bảy ngày trước. Chỉ có điều lúc đó nó rất sạch sẽ.
Bây giờ, đã bị xé rách tả tơi.
Ánh sáng trong tầng hầm mờ tối, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng nhìn rõ cô. Cô gái đã bị xâm hại rất thảm thương. Trên mặt, trên cổ, trên cánh tay và tất cả những nơi có thể nhìn thấy và không thể nhìn thấy, đều là những vết bầm tím bầm xanh. Hai chân dính đầy máu.
Cô gái trông rất tiều tụy và yếu ớt, nhưng không khóc.
Cô ấy dần dần ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch, đáy mắt phủ đầy tơ máu, ánh mắt có chút hoảng hốt nhìn cậu ta.
Cô ấy dường như không tránh khỏi có chút sợ hãi, nhưng không hề yếu đuối.
Khi Thành Triệt Dư cứ ngỡ cô sẽ mở miệng nói những lời cầu xin mà cậu ta đã nghe đến phát chán, không ngờ, cô gái khẽ đảo mắt, ánh nhìn dừng lại trên cây đàn piano cũ kỹ sau lưng cậu ta, giọng nói mềm mại khàn khàn hỏi cậu ta:
“Anh ơi, anh có biết chơi dương cầm không?”
“Cái gì?” Thành Triệt Dư gần như tưởng mình nghe nhầm.
Cô gái ngẩng đầu, yên lặng nhìn cậu ta một lúc, lát sau, đưa ra lời khẩn cầu với cậu ta.
Không phải khẩn cầu cậu ta tha mạng cho cô ấy.
Mà là khẩn cầu cậu ta:
“Trước khi giết em, em có thể nghe anh đàn một bản nhạc được không, anh ơi.”
Động tác xoay dao trên đầu ngón tay dừng lại, Thành Triệt Dư lạnh lùng nhíu mày, giọng điệu hỏi lại pha lẫn sự sắc bén: “Sao cô biết, tôi biết chơi đàn?”
“Em đã nghe thấy.” Cô gái dường như bớt đi một chút sợ hãi với cậu ta, nhìn thẳng vào mắt cậu ta nói “Trong bảy ngày, em đã nghe anh đàn ba lần, bản nhạc đó.”
Cũng phải, phòng của Giáo sư ở ngay trên lầu.
Trong bảy ngày, cậu ta đã xử lý ba mạng người cho Giáo sư, mỗi lần kết thúc đều đàn một bản nhạc, dùng hình thức nghệ thuật hoang đường này để báo cáo với ông ta, nhiệm vụ đã hoàn thành thuận lợi.
“Cô biết bản nhạc đó sao?” Cậu ta vẫn ngạc nhiên.
Cô gái vậy mà lại mỉm cười, ánh mắt trong veo sáng đến chói mắt, quả quyết trả lời cậu ta: “《Greensleeves》, một bản dân ca Anh nổi tiếng khắp nơi.”
Thành Triệt Dư nhíu mày sâu hơn, ánh mắt đầy dò xét nhìn chằm chằm cô ấy, cảm thấy có những viên đá nặng trịch rơi vào lồng ngực.
Có lẽ cô ấy nghĩ rằng cậu ta khinh thường không thèm làm việc này.
“Không sao đâu, anh.” Cô gái hơi cúi đầu, mím môi, hạ giọng nói,
“Em chỉ muốn nói với anh, nốt thăng đô cuối cùng của ô nhịp thứ hai, dòng thứ nhất trong khóa fa anh đã đàn sai rồi. Sau này nhớ phải đàn phím đen nhé.”
Thành Triệt Dư hơi sững sờ, bất giác hỏi: “Biết chơi dương cầm à?”
Có lẽ nghe thấy hai chữ “dương cầm”, cô gái lại ngẩng đầu lên, đôi mắt tức thì sáng lên một thoáng, khẽ cong môi:
“Em là dân chuyên nghiệp đó, anh.”
Tại sao cô cứ gọi cậu là “anh”?
Tại sao có người sắp chết, mà vẫn còn sức lực để sửa lỗi sai nốt nhạc của cậu?
Tại sao không khóc lóc, không la hét, không cầu xin?
Thành Triệt Dư lúc này bước đến trước mặt cô, từ từ ngồi xổm xuống, xoay ngược con dao găm, dùng lưỡi dao nâng cằm cô lên, ánh mắt lạnh lùng u ám, hỏi cô:
“Cô không sợ chết sao?”
“Sợ.” Cô gái ngước mắt nhìn cậu ta, đôi mày cong cong, nói, “Nhưng sống chết có số, con người không nên quá cưỡng cầu.”
Thành Triệt Dư cười lạnh một tiếng, giọng điệu có chút chế nhạo: “Tuổi không lớn, sống lại rất thấu đáo.”
“Cảm ơn, sống thấu đáo là một trong nhiều phẩm chất ưu tú của em.” Cô gái thản nhiên cười nhẹ.
“Được, tôi sẽ thành toàn cho cô.”
Ngay sau đó, Thành Triệt Dư giơ tay cầm dao đâm về phía cô.
Cô gái nhanh chóng cúi đầu, nhắm chặt hai mắt, cả người như đã chuẩn bị sẵn sàng để chết bất cứ lúc nào.
Nhưng, cơn đau như dự đoán đã không đến.
“Tên gì.”
Thành Triệt Dư ra tay cực nhanh, trong khoảnh khắc đó, lưỡi dao sắc bén đang đâm về phía cô gái đột nhiên đổi quỹ đạo, sợi dây thừng trói chặt trên người cô đột nhiên bị cắt đứt.
Cô gái lấy lại được tự do, trả lời:
“Phương Linh Khê.”

“Phương Linh Khê chưa chết, phải không?”
Trong phòng thẩm vấn, cuộc nói chuyện đã đi đến hồi kết, Sầm Lãng đứng đối diện cậu ta, hai tay chống lên mép bàn, ánh mắt sắc bén phân tích cậu ta “Cô ấy ở đâu?”
Thành Triệt Dư không ngờ mình lại bị anh vạch trần dễ dàng như vậy, như thể bị chạm vào bãi mìn, vẻ mặt cậu ta trở nên lạnh lùng, chiếc còng tay đập mạnh xuống mặt bàn, lời lẽ kích động, nói:
“Đừng tốn công vô ích nữa, nói cho anh biết, trừ khi Giáo sư chết, nếu không không ai có thể tìm thấy cô ấy!”
Vậy chứng tỏ, Phương Linh Khê quả thực vẫn còn sống.
Một câu nói, làm lộ ra hai thông tin.
Sầm Lãng cười “Vậy ai là người đã ‘dâng’ cô ấy cho Giáo sư, là cậu sao?”
Anh cố tình dùng những lời lẽ mang tính kích động như vậy,
Mục đích chính là, chọc giận cậu ta.
Và sự thật chứng minh, Sầm Lãng đã cược đúng.
“Dĩ nhiên không phải!” Khi một người bị sỉ nhục hoặc oan ức tột độ, sẽ lập tức huy động toàn bộ sự chú ý để minh oan cho mình, từ đó bỏ qua ý đồ trong câu hỏi của đối phương.
Giống như bây giờ.
Cậu ta dường như không thể chấp nhận sự vu khống như vậy, vội vàng biện minh cho mình, nói với Sầm Lãng: “Là họ Hứa.”
Sầm Lãng gõ lên mặt bàn,
“Cậu định tiếp tục chơi trò ú tim với tôi sao?”
Thành Triệt Dư thở ra một hơi, l**m môi nói:
“Là Hứa Xương Lương.”

“Hứa Xương Lương?”
Tại văn phòng, Thời Mi nghe thấy cái tên này, cảm thấy có chút xa lạ, “Đội trưởng Lương có tra ra người này không?”
“Hội trưởng Phòng thương mại Cảng Hạ, trước đây cũng là ông ta sai người bắt cóc em.” Sầm Lãng đưa ly Americano trong tay cho cô.
Thời Mi nhận lấy ly Americano, đầu mày khẽ nhíu lại, lẩm bẩm một cách trầm tư: “Phòng thương mại Cảng Hạ…”
Lúc này, cô như đột nhiên nhận ra điều gì đó, nắm lấy cánh tay Sầm Lãng hỏi: “Cảng Hạ có mấy Phòng thương mại?”
Sầm Lãng cúi mắt nhìn lướt qua, thuận thế nắm lại tay cô, không nói một lời mà đá cửa đóng lại, khẽ nhếch môi:
“Nhiều lắm, em nghĩ ra gì rồi?”
“Vậy Phòng thương mại tên là 「Phòng thương mại Cảng Hạ」 thì sao?”
“Chỉ có một.”
“Chính là cái của Hứa Xương Lương?”
“Đúng vậy.”
“…”
Thời Mi lập tức chạy đến tủ hồ sơ của Sầm Lãng, kéo cửa ra, ngẩng đầu, ánh mắt lần lượt lướt qua tên các hồ sơ được sắp xếp gọn gàng trong tủ, vừa nói với Sầm Lãng:
“Hôm nay Tần Thiền đến tìm em, cô ấy và chồng ly hôn nên đến ủy thác em thụ lý vụ kiện, cô ấy nói phát hiện mấy lần chồng mình xem video của các nữ sinh đại học trên điện thoại.”
“Trọng điểm là, cô ấy có nhắc đến chồng cô ấy là một trong những hội viên của Phòng thương mại Cảng Hạ này.” Nói rồi, cuối cùng cô cũng tìm thấy tài liệu vụ án của Hạ Tiệp, lấy xuống đọc nhanh, cho đến khi lật đến một trang, vẫy tay với Sầm Lãng nói:
“Anh xem, Từ Gia Hợp đột nhiên không ra tay với Hạ Tiệp nữa, mà chuyển sang khống chế về mặt tinh thần là từ nửa năm trước, mà anh ta cũng chính vào lúc đó, đã gia nhập Phòng thương mại của Hứa Xương Lương.”
Sầm Lãng lướt nhanh qua tài liệu trong tay cô, hơi trầm ngâm, một lúc sau, nhớ lại:
“Hôm nay trong lúc gặp Thành Triệt Dư, hắn đã thừa nhận trong 「Vụ án Phòng chat xã đoàn」 có tám nữ sinh viên là nạn nhân, trừ ba người bị rối loạn tâm thần ra, năm người còn lại đều do chính tay hắn sát hại.”
Thời Mi gấp tài liệu lại, ngẩng đầu nhìn anh.
Sầm Lãng nheo mắt, tiếp tục nói: “Một kẻ giết người hàng loạt chịu án tử hình đã gánh trên lưng năm mạng người, thêm một mạng hay bớt một mạng đối với hắn đã không còn quan trọng, hắn không cần phải nói dối.”
“Vậy nói như thế, cô giáo Chương đúng là tự sát?”
Thời Mi đã hiểu ý anh.
“Là tự sát.” Sầm Lãng xoay người lười biếng dựa vào tủ, mắt hơi cụp xuống, chuyển chủ đề “Nhưng cũng không hoàn toàn là vậy.”
“Ý anh là sao?” Thời Mi có chút không hiểu.
“Khống chế tinh thần thuộc về tội phạm tâm lý học. Trước đây lúc giúp Hạ Tiệp, anh vẫn luôn có một thắc mắc, với chỉ số IQ của Từ Gia Hợp, nếu hắn biết chơi trò tâm lý, thì đã không dùng những thủ đoạn hạ cấp như chuốc thuốc mê và chụp ảnh khỏa thân với Hạ Tiệp, cũng sẽ không đợi đến nửa năm trước mới thể hiện ra.”
Sầm Lãng hơi cúi đầu, đầu ngón tay v**t v* đuôi mày sắc bén, suy tư nói “Chắc chắn có người đã dạy hắn làm như vậy.”
“Mà thời điểm hắn sử dụng phương pháp khống chế tinh thần lại trùng với thời điểm hắn gia nhập Phòng thương mại Cảng Hạ, nói cách khác,” Thời Mi dường như được lời nói của anh khai sáng, lập tức tiếp lời,
“Người dạy hắn sử dụng thủ pháp khống chế tinh thần, đang ở trong Phòng thương mại này.”
Sầm Lãng nhướng mày, gật đầu: “Hoặc có thể nói trong Phòng thương mại, có người rất am hiểu tâm lý học.”
“Tâm lý học… Giáo sư…” Thời Mi cắn môi suy nghĩ.
“Còn một việc nữa.” Sầm Lãng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, mày hơi nhíu lại, nói,
“Thành Triệt Dư khai, thủ đoạn gây án mà hắn sử dụng để sát hại năm nữ sinh viên đó, là giả dạng nhân viên dọn dẹp vệ sinh gia đình đến tận nhà.”
“Dọn dẹp vệ sinh?!” Thời Mi có chút bị sốc.
“Ừm, đồng thời hắn cũng khai ra Trung tâm dịch vụ giúp việc gia đình cao cấp mà hắn trực thuộc, tên là 「Z.Z&Home Cleaning」, viết tắt là 「Z.Z」.” Sầm Lãng đưa tay lên vuốt mỏm gai sau gáy, cử động cổ vài lần, kết luận:
“Anh nghi ngờ công ty này, rất có khả năng không thoát khỏi liên quan với phòng thương mại của Hứa Xương Lương.”
Thời Mi đang định mở miệng nói gì đó, đột nhiên, điện thoại của Sầm Lãng bất ngờ vang lên.
Sầm Lãng lấy ra, liếc nhìn rồi nghe máy: “Đội trưởng Lương.”
Nghe thấy là Lương Minh, Thời Mi dùng khẩu hình hỏi anh: “Sao vậy?”
Sầm Lãng cụp mi nhìn Thời Mi, nhưng sự chú ý vẫn đặt vào cuộc gọi với Lương Minh, đầu dây bên kia thông báo một vài tin tức cho anh, rất nhanh, Sầm Lãng đáp lại với giọng điệu không rõ vui giận:
“Được, tôi biết rồi.”
Điện thoại cúp máy, Thời Mi nóng lòng truy hỏi: “Đội trưởng Lương nói sao? Có tiến triển gì không?”
“Trung tâm dịch vụ giúp việc gia đình cao cấp đã tra ra rồi, đúng là thuộc quyền sở hữu của Phòng thương mại Cảng Hạ. Anh đoán không sai.” Sầm Lãng nói với cô.
“Đây tạm coi là một tin tốt.” Thời Mi cẩn thận quan sát sắc mặt của anh, luôn cảm thấy vẫn chưa xong, lại hỏi,
“Còn tin xấu nữa sao?”
“Người của đội trưởng Lương vừa nhận được tin báo án, phát hiện một phụ nữ chết gần 「Dinh thự số 1」.” Ánh mắt Sầm Lãng lạnh đi, im lặng một chút, rồi bổ sung: “Thân phận người chết, là người đại diện theo pháp luật của Công ty dọn dẹp vệ sinh.”
Pháp nhân*: người đại diện theo pháp luật
“Hả?!” Thời Mi sững sờ một lúc “Chúng ta vừa mới tra ra manh mối này, người đại diện pháp luật đã chết, cũng quá kỳ lạ rồi.”
Đúng là, kỳ lạ đến mức không thể giải thích được.
“Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
Liên quan đến quy trình phá án của logic điều tra hình sự, thuộc về điểm mù của Thời Mi, nhưng chứng cứ lại là mấu chốt của việc biện hộ trước tòa, cô nhất thời có chút mất phương hướng.
Không ngờ, Sầm Lãng ngược lại khẽ cong môi, không vội vàng mà lấy ra một tấm thiệp mời màu vàng từ ngăn kéo bên cạnh bàn làm việc, khẽ huơ huơ trước mặt Thời Mi, giọng điệu có chút cợt nhả:
“Cảnh sát có cách phá án của cảnh sát, luật sư có thủ đoạn lấy chứng cứ của luật sư.”
Thời Mi không hiểu gì mà cầm lấy, mở ra xem, phát hiện đây lại là một tấm thư mời.
Một tấm thư mời dự tiệc tối trên du thuyền.
Bên tổ chức: Phòng thương mại Cảng Hạ
Người mời: Hứa Xương Lương
“Anh đó, cái này anh lấy ở đâu ra vậy?” Thời Mi cúi đầu nhìn kỹ tên người được mời trên đó, bất giác đọc lên: “Trân trọng kính mời Chủ tịch Tập đoàn Nhất Lãng ông Sầm Tộ Chu… Anh lại đi trộm thư mời của Sầm tiên sinh à!”
Sầm Lãng không hài lòng mà “chậc” một tiếng, sửa lại cho cô: “Là một luật sư hành nghề, chú ý cách dùng từ chứ, cái gì gọi là trộm, anh đây là ‘mượn tạm’.”
Thời Mi: “…”
“Thế nào, có muốn đi không?” Sầm Lãng hỏi cô.
Thời Mi ngạc nhiên: “Em cũng có thể đi sao?”
“Sao lại không thể.” Sầm Lãng nghiêng đầu, hai ngón tay khẽ gõ lên tấm thiệp, cợt nhả nhắc nhở cô “Trên này không phải đã nói, mỗi vị khách có thể mang theo, và chỉ có thể mang theo một bạn gái cùng lên thuyền dự tiệc sao.”
Tiệc tối trên du thuyền siêu lớn đó.
Có thông tin để lấy, có đồ ăn thức uống, còn có thể ngắm cảnh đêm tuyệt đẹp của cảng sông. Vậy thì đương nhiên là, không đi thì phí.
“Đi, tại sao không đi.” Thời Mi cầm tấm thiệp quạt quạt, đuôi mắt nhướng lên, không nghĩ ngợi mà nhận lời ngay.
“Muốn đi cũng được thôi.” Sầm Lãng đưa tay ôm eo cô, rồi lập tức ấn người vào tủ hồ sơ, thấp giọng yêu cầu,
“Hôn một cái.”
Thời Mi giật mình, hai tay chống lên ngực anh, nhỏ giọng phản đối: “Anh điên rồi à, đây là văn phòng công ty luật.”
Sầm Lãng nhếch môi, lười nói nhảm với cô, ghì chặt cơ thể cô rồi cúi đầu cưỡng hôn, môi lưỡi quấn quýt, nóng bỏng mãnh liệt ép cô trải nghiệm sự ngọt ngào đậm đặc đến choáng váng đầu óc.
Thời Mi rất nhanh đã khuất phục anh.
Hai cánh tay mềm nhũn vòng lên người anh, muốn đáp lại anh, để anh cảm nhận sâu sắc hơn về mình.
Tuy nhiên, Sầm Lãng lại đột ngột buông môi cô ra, vung tay gạt hết tài liệu trên bàn, rồi lập tức bế cô lên khỏi mặt đất, để cô ngồi trên bàn, khàn giọng hỏi:
“Vậy luật sư Thời, định khi nào thì công khai mối quan hệ của chúng ta, cho anh một danh phận đây?”

 

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...