Đêm khuya, dưới chân cầu Cảng Giang.
Sầm Lãng gập người, dựa vào nắp capo của chiếc siêu xe.
Ánh đèn màu cam dưới gầm cầu mờ ảo chao đảo, ánh trăng như sương muối thấm đẫm, hòa tan vào màn đêm, một cái treo trên trời, một cái chảy trôi trên mặt sông. Những vệt sáng thưa thớt lảng vảng, bố trí dày đặc, nghiêng ngả và méo mó.
Nửa bên vai và lưng anh chìm vào trong bóng tối. Xương mày sắc lẹm, phủ đầy hơi lạnh, hàng mi che đi nửa thần sắc thờ ơ, thu lại ánh sáng lạnh lẽo u ám nơi đáy mắt, có chút mờ mịt.
Cả người anh chìm vào một sự cân bằng giữa u uất và cô độc.
Điếu thuốc lá bấm* kẹp giữa đầu ngón tay, anh uể oải nghiêng đầu, mùi bạc hà của sợi thuốc lá xộc vào khoang mũi, tràn vào phổi, lúc thở ra thì đôi môi mỏng khẽ mấp máy, theo thói quen mà nheo mí mắt dưới lại.
Thuốc lá bấm*: Loại thuốc lá có viên bấm chứa tinh dầu thơm ở đầu lọc, khi bấm vỡ sẽ tạo ra mùi vị bạc hà, hoa quả,…
Sầm Lãng đã một mình ngồi đây mấy tiếng đồng hồ.
Ngoài việc để đầu óc trống rỗng, anh chẳng làm gì cả.
Lời của bố vẫn không ngừng lặp lại.
Sao có thể không có chút manh mối nào chứ.
Dù sao thì thỉnh thoảng, cũng có đôi lần, hễ bạn bè xung quanh anh gặp Sầm Tộ Chu thì đều sẽ thốt lên một câu kinh ngạc từ tận đáy lòng:
“Đó thật sự là bố cậu à?”
“Trẻ quá đi.”
“Chẳng giống chút nào.”
Dù sao thì “mẹ” của anh là Hàng Lộ Nông, như đóa quỳnh sớm nở tối tàn, chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn, rồi rất nhanh đã biến mất, tính ra tuổi thậm chí còn trẻ hơn cả Sầm Tộ Chu.
Chỉ là với tư cách là một người bố, là người nhà, Sầm Tộ Chu và nhà họ Sầm đối xử với Sầm Lãng vô cùng yêu thương, mọi phương diện đều tỉ mỉ chu đáo, những lời đồn bên ngoài căn bản không thể đến tai Sầm Lãng được.
Mà Sầm Lãng cũng không có bất kỳ lý do nào để nghi ngờ về thân thế của mình.
Cho đến ba ngày trước, tin tức về “trẻ bị bỏ rơi” đó bị tung ra.
Sầm Lãng vẫn đã nhìn thấy.
Lúc đầu anh giữ thái độ cười khẩy, cho rằng loại tin tức vỉa hè lệch lạc này chẳng qua chỉ là dựa vào tiêu đề để giật gân, nền tảng trăm năm của Nhất Lãng đứng vững cho đến ngày nay, sao có thể vì một tin tức không có căn cứ mà khiến giá cổ phiếu chấn động được.
Cách làm đúng đắn nên là trước tiên cứ phớt lờ, mặc cho nó lên men, đợi trời sáng liền ra lệnh cho bộ phận pháp lý trực tiếp ra tay, kiện cho công ty đối phương không còn một cọng lông, để làm gương cho kẻ khác.
Điều không ngờ tới là, luồng dư luận sôi sục đã bị gỡ xuống sạch sẽ trong vòng hai giờ đồng hồ, điều này đại diện cho việc, Nhất Lãng đã ra tay.
Ngay khoảnh khắc đó, Sầm Lãng đầu tiên nghĩ đến những lời dặn dò đặc biệt của ông nội cách đây không lâu.
Càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.
Anh gọi điện cho Thạch Vũ, hỏi Sầm Tộ Chu đi công tác đã về chưa, câu trả lời nhận được là bố anh đã đáp máy bay riêng trở về.
Anh nhớ rằng lịch trình ban đầu của ông là năm ngày sau mới về.
Càng kỳ lạ hơn.
Thế nên anh đã hỏi:
“Con là trẻ bị bỏ rơi sao, bố.”
“Không phải.” Sầm Tộ Chu không hề do dự, đặt bút xuống, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào anh, không cho phép xen vào,
“Chỉ cần bố còn sống một ngày, con sẽ không phải.”
“Vậy thì, ý của câu này là,” Sầm Lãng l**m l**m môi, đột nhiên cảm thấy cổ họng dâng lên cơn đau nhói như bị gai đâm, ngay cả những từ ngữ thốt ra cũng nhuốm một chút vị đắng,
“Con vốn dĩ thật sự là…”
“Con là con của nhà họ Sầm.”
Sầm Tộ Chu trầm giọng ngắt lời anh, đứng dậy, đối diện với cậu con trai trẻ tuổi khí thế ngút trời, ông nói với anh như vậy,
“Đối với chuyện này, thái độ của bố, thái độ của người nhà, bố nghĩ hôm nay chúng ta đã thể hiện đủ rõ ràng trong buổi họp báo rồi.”
Sầm Lãng đột nhiên hơi nghẹn lại.
Lúc này anh mới bàng hoàng tỉnh ngộ, thì ra lý do Sầm Tộ Chu từ chức sớm, triệu tập cả trăm nhà báo, cả gia đình cùng ra trận, là để thay anh xác lập rõ ràng thân phận.
“Sầm Lãng, ông nội nói không sai đâu.” Sầm Tộ Chu khẽ nheo mắt, bình tĩnh nhìn chăm chú vào anh, nói: “Muốn gánh vác Nhất Lãng, con bắt buộc phải làm được việc không phải bận tâm điều gì, không có gì phải sợ hãi.”
“Đương nhiên,” ông chuyển chủ đề, “con không còn là con nít nữa, bố không có quyền chỉ đơn thuần vì muốn bảo vệ con mà che giấu sự thật về thân thế của con, nếu con muốn——”
“Không cần đâu.” Lần này đến lượt Sầm Lãng chủ động ngắt lời.
So với những thứ như huyết thống luân thường, vào lúc này đây, sau khi biết người đàn ông đối diện không có bất kỳ mối quan hệ sinh học nào với mình, điều Sầm Lãng muốn biết hơn là:
“Con đã bao giờ làm bố thất vọng chưa.”
“Chưa bao giờ.”
Người đàn ông vốn luôn kiệm lời trong việc bộc lộ tình cảm, vào khoảnh khắc này, không hề có chút do dự, giọng điệu nghiêm túc,
“Con là con của bố. Không liên quan đến việc con tầm thường hay ưu tú, cũng không kể con đạt được bao nhiêu thành tựu, bố chỉ cần con khỏe mạnh, bình an, chính trực, có lòng trắc ẩn với kẻ yếu, giữ thái độ lịch thiệp với người khác, và có lòng kính sợ đối với sinh mệnh.”
“Đây là cách giáo dục mà bố luôn dành cho con, và cho đến tận hôm nay, con đã làm rất tốt.”
Sầm Tộ Chu khẽ nhếch môi, mày giãn ra, ánh mắt phần nào tan đi vẻ thờ ơ lạnh lùng thường thấy, ông khẽ cười trầm: “Bố tự hào về con, Sầm Lãng.”
Mặt sông trở lạnh và nổi sương mù.
Một hồi chuông điện thoại đột nhiên đánh thức anh, dòng suy nghĩ quay trở lại, Sầm Lãng lấy điện thoại ra, liếc thấy tên người gọi đến, khóe môi khẽ cong lên.
“Alô, bảo bối.” Giọng anh có chút khàn.
“Lãng Lãng, sao anh còn chưa về vậy, em đợi anh đến buồn ngủ luôn rồi.” Thời Mi thủ thỉ ở đầu dây bên kia.
Sầm Lãng liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, dụi tắt điếu thuốc, thu dọn lại tâm trạng, đứng thẳng người mở cửa xe ngồi vào, nhỏ nhẹ dỗ dành cô: “Ngủ trước đi, 10 phút nữa anh về đến nhà.”
Sầm Lãng quả nhiên về đến nhà trong mười phút, lúc vào phòng ngủ thì thấy Thời Mi đã ngủ rồi, chỉ để lại cho anh một chiếc đèn ngủ nhỏ màu tím ở cửa, như thể thay cô đợi anh về nhà.
Anh lười biếng nhướng mày, giơ tay tắt chiếc đèn nhỏ màu tím đi.
Sợ sẽ đánh thức cô, Sầm Lãng nhẹ nhàng hành động, vào phòng thay đồ tiện tay lấy hai bộ quần áo rồi đặc biệt sang phòng tắm chính bên cạnh phòng ngủ để tắm rửa.
Khi quay lại, anh đi đến bên giường phía Thời Mi, hơi cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, sau đó định đứng dậy rời đi thì giây tiếp theo, đột nhiên bị Thời Mi dùng hai tay ôm lấy cổ, kéo mạnh xuống rồi hôn lên.
Thời Mi nở một nụ cười tinh quái, nhân lúc Sầm Lãng không phòng bị mà kéo cả người anh lên giường, lật người đè lên, cúi đầu xuống, những nụ hôn l**m láp ấm áp mềm mại rơi xuống đầu mày anh, đuôi mắt, sống mũi, đường môi, quai hàm, yết hầu…
Cô như một con cá nhỏ nhắn và trơn trượt, cọ xát chặt chẽ, tỏa ra mùi hương ô mai nồng nàn quyến rũ, ẩm ướt hơi dính, ép cho adrenaline dâng trào tạo nên một cảm giác khoái lạc kỳ lạ và vui sướng, môi lưỡi cô đo lường anh, thu lại đầu răng, đọc vị những thú vui riêng tư không thể nói thành lời giữa những người tình, nồng nhiệt đến bỏng rát.
Cô vẫn đang truy đuổi, vẫn chưa nỡ dừng lại, rồi sau đó, nếm được một chút, rất kỳ diệu.
Ô cửa sổ có hoa văn chìm hé mở một nửa, gió đêm thổi vào, vén tấm rèm cửa mỏng manh mềm mại, để lộ ra tấm kính trong suốt.
Ánh đèn sàn lờ mờ hắt lên.
Những sợi sáng đan vào nhau bao phủ lên tấm kính, làm sáng lên một góc, bóng hình thon dài gợi cảm của Sầm Lãng hiện rõ trên đó, khắc họa nên một vẻ đẹp không thuộc về thế gian này, chìm trong sắc dục.
Máy xông tinh dầu tạo ẩm ở góc phòng lả lướt hoạt động, phun ra hơi nước, sương khói giăng mờ, quyện vào tiếng tạp âm trắng “rào rào” như tiếng tơ được rút ra.
Dưới nền tạp âm trắng, xen vào một tiếng m*t khẽ, và một tiếng th* d*c nặng nề của Sầm Lãng.
—— Một bản tam tấu.
Bầu không khí bị đẩy lên đến một điểm sôi khó có thể miêu tả.
Sầm Lãng nhíu chặt mày, cảm thấy không có nơi nào để trốn.
Lúc này, nhiệt độ cơ thể cô, hơi thở của cô, sự tiếp xúc của cô tựa như những sợi tơ siết chặt điên cuồng, từng cử động nhỏ nhất cũng đang giày vò thần kinh, nung cháy lý trí của anh.
Nhưng trên thực tế, cô cũng chỉ mới nếm một chút mà thôi.
Sầm Lãng nghiến chặt răng, trước khi sự tò mò của cô bùng phát và muốn tiếp tục tìm hiểu sâu hơn, anh nhanh chóng ra tay kéo cô lên, một tay ghì chặt eo cô, mi mắt cụp xuống, ngón cái hung hăng lau đi vệt nước bóng loáng trên môi cô “Thời Mi——”
Âm cuối khàn khàn lại bị cô nuốt vào trong miệng.
Giống như vài giây trước, cô cũng đã nếm anh như vậy.
Sầm Lãng lập tức hôn sâu đáp lại cô, nhiệt độ đôi môi hòa quyện, đầu lưỡi đè nén nghiền ép, quẹt qua phần thịt mềm mát lạnh phía sau vòm miệng trên của cô, đếm từng chút ngọt ngào của cô, khơi dậy sự run rẩy của cô, khiến cô bật ra tiếng rên khẽ từ khoang mũi, nghe như thể đang rất thiếu thốn sự yêu thương.
Nụ hôn sâu này kết thúc một lúc lâu sau đó.
“Anh dùng sữa tắm của em à?” Thời Mi ôm chặt lấy anh, thở hổn hển nằm trên vai và cổ anh, hít sâu một hơi, cười trêu chọc “Trên người toàn là mùi của em, vậy mà không cho em nếm à?”
Cô cúi đầu, cố ý nghiến chặt răng, giữa những tiếng th* d*c trầm khàn của Sầm Lãng, ban cho anh một vòng dấu răng tròn trịa hoàn hảo ở vị trí hơi lệch về phía sau trên vai trái của anh.
Ngang ngược như thể đang đánh dấu lãnh địa.
“Chơi trò lạt mềm buộc chặt với em à, Sầm Lãng.”
Cô cười một cách gian xảo và đầy phong tình.
Ánh mắt Sầm Lãng mệt mỏi, anh cố gắng hết sức để kiềm chế sự thôi thúc điên cuồng và xấu xa trong lòng, những đốt ngón tay thon gầy thuận thế kiểm soát cơ thể cô, v**t v* hời hợt, di chuyển như có như không, dễ dàng phát hiện ra dưới eo cô, không có gì cả.
Thời Mi khẽ cọ một cái.
Anh bất giác dùng sức ở đầu ngón tay, siết chặt đến mức làm cô đau, lúc cô không nhịn được mà kêu lên, thì đầu lưỡi đã bị hai ngón tay anh kẹp lấy, trêu đùa lặp đi lặp lại, anh cười khẩy bằng giọng khàn khàn:
“Thế nên, em cứ thế này mà đợi anh đến buồn ngủ à?”
Thời Mi cuối cùng vẫn không kìm được sự ngượng ngùng, lấy tay che miệng anh lại, rồi cắn nhẹ lên đầu ngón tay anh như để lấy lòng, l**m một cái.
Đầu lưỡi phát ra tiếng “chụt”.
Giống như hình ảnh phản chiếu trên tấm kính, giống như khi họ chồng lên nhau.
Những cảm xúc tồi tệ dần chiếm thế thượng phong, khiến cho ánh mắt vốn luôn lạnh lùng của anh tràn ngập h*m m**n chiếm hữu đáng sợ, quá trình tiến triển có chút hung hãn, nhiệt độ nơi đầu ngón tay ngưng tụ trên làn da nóng bỏng, để lại những vết bầm lấm tấm.
Thế nhưng Thời Mi lại không hề cầu xin tha thứ, không né tránh, không trốn chạy, không lùi bước, ngược lại càng mềm mại hơn, tan vỡ hơn, và cũng nồng nhiệt hơn, vừa ngây thơ, lại vừa ph*ng đ*ng.
Cô gọi tên anh, thì thầm bên tai:
“Sầm Lãng…”
“Đau à?” Sầm Lãng thương tiếc vén sợi tóc bên khóe miệng cô, hôn lên má cô, giọng nói trầm thấp mê hoặc.
Thế nhưng cô lại vô cớ, trong bầu không khí này, trong cảm xúc này, dưới sự kiểm soát của anh, nói với anh rằng:
“Em sẽ không bao giờ bỏ rơi anh.”
Anh đột nhiên sững người.
Thời Mi cố gắng ôm chặt lấy anh, hơi thở run rẩy, cô ghé vào tai anh, d*c v*ng bùng phát lan tỏa đến tận tứ chi, khiến cô đầu óc choáng váng, nhưng vẫn khó khăn cất lời:
“Bất kể anh là con của ai, em chỉ cần anh là chính anh mà thôi, hiểu chưa, Sầm Lãng.”
Tin tức về đứa trẻ bị bỏ rơi, đương nhiên cô cũng đã thấy.
Thế nên cô nói với anh câu nói đã ấp ủ từ lâu, muốn anh hiểu rằng, không quan trọng anh đến từ đâu, gia thế thế nào, xuất thân cao quý hay thấp hèn như cỏ rác, thứ mà Thời Mi cô muốn, thứ mà cô yêu, chỉ là Sầm Lãng mà thôi.
Chỉ là con người Sầm Lãng này, mà thôi.
Vì vậy trong mối tình này, người son sắt đến chết đâu chỉ có mình anh. Dưới những điều kiện đã định như sự thiên vị, cưng chiều, trung thành mà anh dành cho cô, thứ cô đáp lại cho anh, là sự hoàn mỹ tương xứng.
Họ là, những người tình nghiện ngập trong một tương lai vô vọng. Giữ được sự tươi mới trong tình yêu, tràn đầy h*m m**n khám phá đối phương, những người tình nghiện ngập tuyệt đối sẽ không chia tay, bởi vì họ có cùng sở thích quái đản, cơn nghiện khiến họ hoàn toàn chìm đắm. Khiến họ trở nên quá kiên định.
“Được.” Sầm Lãng trong khoảnh khắc ngắn ngủi này thu lại sự công kích, dịu dàng quấn quýt hôn cô, ánh mắt trầm ấm xuyên qua ánh sáng mờ ảo để giao nhau với cô, đầu ngón tay săn lùng sự tươi non và săn chắc của cô, giọng nói trầm khàn rơi trên cổ cô, tạo ra một sự rung động nhẹ.
“Vậy thì chúng ta đến chết, cũng đừng chia tay.”
Nếu không phải đã hẹn trước với Hướng Dương, Thời Mi bị giày vò đến tận nửa đêm hôm qua chắc chắn sẽ nằm liệt cả ngày.
Đây là lần thứ hai cô đến Đại học Cảng Đảo.
Lần đầu tiên là vì Hạ Tiệp, lần này, là vì Phương Linh Khê.
Không biết có phải thật sự trùng hợp đến thế không, khi Lương Minh nhắc đến việc Phương Linh Khê trước khi xảy ra chuyện là sinh viên khoa Piano của Đại học Cảng Đảo, Thời Mi ngay lập tức nghĩ đến một người quen.
“Giáo sư Hướng Dương.”
Thời Mi nhếch khóe miệng, vươn tay chào người đàn ông đang thong thả bước tới từ phía không xa.
Người đàn ông một thân vest trắng, trang phục tinh tế chỉnh tề, khí chất ôn hòa nho nhã, mày mắt hiền lành thanh tú, mỉm cười nói:
“Hôm nay tôi không có tiết, hay là đến chỗ tôi ngồi một lát nhé?”
Vị tiến sĩ tâm lý học danh tiếng lẫy lừng này, trong hai bằng cấp mà ông ta có được, một trong số đó là tâm lý học tội phạm, một bác sĩ tâm lý có bề dày kinh nghiệm.
Đồng thời, còn là một người được vô số trường danh tiếng săn đón, một người cực kỳ nổi tiếng, đang giảng dạy tại trường, Giáo sư tâm lý học. Hỏi ý kiến ông ta về “kiểm soát tinh thần” và “thôi miên giết người”, đương nhiên là không còn gì thích hợp hơn rồi.
“Vâng ạ, vậy thì làm phiền ông rồi.”
Thời Mi lập tức đồng ý.
