Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 73: Người yêu của Hàng Lộ Nông, Sầm Tộ Chu



Ngoại truyện【Sầm Tộ Chu × Hàng Lộ Nông】

Hàng Lộ Nông đã quay lại trường học. Cuộc sống vui vẻ, thành tích xuất sắc.
Đương nhiên, trong đó không thể thiếu công lao của Sầm Tộ Chu.
Với tư cách là người anh trong một gia đình có mối giao hảo nhiều thế hệ, anh vô cùng quan tâm đến cô gái đã mất cả bố lẫn mẹ, từ sinh hoạt thường ngày đến ăn mặc đi lại, Sầm Tộ Chu có thể giúp thì sẽ giúp, những việc không giúp được hoặc không biết phải giúp thế nào, hay những lúc thân phận khác biệt nam nữ không thích hợp, anh sẽ để em gái mình ra mặt.
Với tư cách là bậc tiền bối dẫn dắt trên thương trường, đối mặt với hậu bối khiêm tốn học hỏi, anh chỉ dạy tận tình, vô cùng kiên nhẫn. Ban ngày Hàng Lộ Nông đến lớp ở trường, buổi tối cũng có thời gian cố định để học lớp của Sầm Tộ Chu, anh sẽ để cô trực tiếp tham gia vào những nghiệp vụ cơ mật nhất của Nhất Lãng, xem như bài kiểm tra thực chiến, hoàn toàn tin tưởng cô.
Còn với tư cách là một người chồng, anh cũng thực sự quá mức hoàn hảo. Rõ ràng là một bản hợp đồng đáp ứng nhu cầu của cả hai bên, nhưng người đàn ông này chỉ để cô sống một cuộc đời sinh viên phóng khoáng tùy ý, chưa bao giờ đòi hỏi ở cô bất cứ điều gì, ngược lại, cô lại không ngừng “nhận được” từ anh.
Nhận được lời hứa trong hợp đồng mà anh thực hiện, nhận được sự bảo vệ và đáp ứng mọi yêu cầu từ anh, thậm chí còn nhận được những món quà mà anh nhất định sẽ mang về cho cô mỗi lần đi công tác ở nơi khác hoặc nước ngoài.
Dù xét từ bất kỳ góc độ nào, Sầm Tộ Chu đều hoàn hảo, không có gì để chê trách.
Bất kể là thân phận vai vế nào, anh đều làm tròn trách nhiệm.
Nhưng Hàng Lộ Nông ngày càng ghét sự “hoàn hảo” của anh.
Bởi vì cô buộc phải thừa nhận một sự thật rằng, sự “hoàn hảo” của người đàn ông này ở một phương diện nào đó, có nghĩa là lễ giáo, là lịch thiệp, là chừng mực, là sự xa cách không thể chạm tới, là sự cô độc không thể vươn đến.
Anh như một ngọn núi tuyết lạnh lẽo đóng băng, trải dài vạn dặm, đỉnh núi băng phong cốt cách giá lạnh, lặng lẽ đứng đó một mình. Còn cô, là làn sương khói lượn lờ trong khe núi ngược dòng vạn vạn lần, dù cho ẩm ướt mềm mại, dù cho sương giăng lãng đãng, vẫn không thể nhận được sự ưu ái của anh, vẫn không có chút dư địa nào để xoay chuyển.
Anh mãi mãi “hoàn hảo” đến không một kẽ hở,
Điều này khiến Hàng Lộ Nông trở nên căm ghét.
Nhưng mặt khác của sự căm ghét, lại là nhớ nhung.
Lúc đó cô chưa từng nhận ra, nếu từ “nhớ nhung” này được mở rộng ra, phân tích kỹ thành phần cảm xúc bên trong, có lẽ cũng có thể định nghĩa nó là: điềm báo của rung động.
Khi nhớ Sầm Tộ Chu, Hàng Lộ Nông sẽ làm gì? Cô thông minh như vậy, dĩ nhiên có những mánh khóe nhỏ của riêng mình.
Cô sẽ không ngừng gây ra cho người đàn ông ấy một vài rắc rối nhỏ. Chỉ có điều lần này, thực ra cô không cố ý.
Sau khi thi đỗ bằng lái xe, Sầm Tộ Chu đã đặc biệt dành thời gian đưa cô đến một thương hiệu xe sang trọng hợp tác với Nhất Lãng để cô tùy ý lựa chọn, xem như phần thưởng.
Về phương diện này, Hàng Lộ Nông chưa bao giờ giả vờ khách sáo từ chối Sầm Tộ Chu, ngược lại cô rất thích nhận quà anh tặng. Đó là cách duy nhất cô cảm nhận được rằng mình vẫn có chút gì đó đặc biệt khác biệt đối với Sầm Tộ Chu.
Cũng vì lẽ đó, mỗi một món quà Sầm Tộ Chu tặng, cô đều vô cùng trân trọng.
Thế nên, khi chiếc xe G-Class địa hình màu trắng yêu quý của cô bị một chiếc Maserati màu đỏ đâm sầm vào, cô thậm chí còn không có tâm trí để ý đến cái đầu đang quay cuồng của mình.
Phản ứng đầu tiên là mở cửa lao ra khỏi xe kiểm tra, sau đó liền phát hiện đèn pha bên phải bị vỡ nát, cả hai cánh cửa trước sau bên phải đều bị móp vào trong, do lực quán tính mà bị ép biến dạng, cảm giác như tim đang rỉ máu.
Hàng Lộ Nông tức điên lên, hung hăng trừng mắt nhìn chiếc Maserati đang đỗ chéo trước mặt, không kịp lý luận nhiều hơn, cô nhanh chóng chụp vài tấm ảnh hiện trường trước, sau đó tìm trong danh bạ, cô nhớ Sầm Tộ Chu đã giúp cô lưu trước số điện thoại của công ty bảo hiểm vào điện thoại.
Tuy nhiên, vừa mở danh bạ, người liên hệ được ghim ở vị trí đầu tiên đột ngột xông vào tầm mắt cô. Ghi chú bên trên là: Chồng yêu.
Đầu ngón tay chợt cứng đờ, một ý nghĩ tinh ranh bỗng lóe lên, đúng ngay ý cô.
Cô nhanh chóng thoát khỏi danh bạ, mở Wechat, tìm đến giao diện trò chuyện của người duy nhất được ghim trên cùng là 【Chồng của em】, “vèo vèo vèo” mấy cái, không chút do dự mà gửi hết một loạt ảnh hiện trường tai nạn qua.
Cuối cùng còn ra vẻ nghiêm trọng,
Gửi kèm một nhãn dán 【Uất ức nằm rạp xuống đất khóc】.
Khóe miệng không nhịn được mà cong lên, cô nhìn chằm chằm vào giao diện trò chuyện trên điện thoại, không ngừng lướt lên lướt xuống lịch sử trò chuyện, tần suất ngón tay gõ nhanh vào vỏ điện thoại đã tố cáo sự phấn khích, mong chờ và vui mừng không thể nói thành lời trong lòng cô.
Lần gặp mặt gần nhất là khi nào?
Hình như hơn một tháng rồi thì phải. Trong khoảng thời gian này, Hàng Lộ Nông không phải là không nghĩ đến việc tìm anh, chỉ là đủ các loại lý do sáo rỗng lớn nhỏ đều đã bị cô dùng đến nát rồi, cùng một lý do mà dùng hai lần thì sẽ có vẻ giả tạo.
Vậy thì lần này, xem như là thuận lý thành chương rồi. Anh ấy sẽ đến chứ…
“Này, có biết lái xe không hả!” Ngay lúc cô đang vui mừng khấp khởi chờ đợi tin nhắn trả lời của Sầm Tộ Chu, bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng quát tháo bất mãn thiếu lịch sự của một người đàn ông,
“Không biết lái thì đừng có ra đường làm sát thủ hại người khác, phụ nữ các người cái kỹ thuật lái xe đúng là rác rưởi.”
Tâm trạng vừa mới tốt lên một chút của Hàng Lộ Nông, nghe thấy lời lẽ thô bỉ của gã đàn ông, liền lập tức u ám tột độ.
Cô liếc nhìn điện thoại lần cuối, phát hiện vẫn chưa nhận được tin nhắn trả lời của Sầm Tộ Chu, cô nhíu mày, bất giác có chút bực bội.
Tắt màn hình cất điện thoại đi, Hàng Lộ Nông xoay người, ngón trỏ khẽ nhấc vành mũ lưỡi trai, chậm rãi bước về phía trước hai bước, ánh mắt lạnh lùng ghim chặt vào người đàn ông đối diện,
“Gào cái gì?”
Dù đi giày đế bằng,
Hàng Lộ Nông cũng cao đến 1m76, người đàn ông thậm chí còn không cao bằng cô.
Gã đàn ông trung niên trong phút chốc bị khí thế ngạo mạn của cô làm cho sững sờ tại chỗ.
Đương nhiên, còn có cả nhan sắc.
Cô mặc một chiếc váy cúp ngực bó sát màu cam, xương quai xanh thanh mảnh, làn da mịn màng trắng ngần, vóc người gầy mà không khẳng khiu, vòng eo nhỏ nhắn mềm mại như có thể bẻ gãy, bắp chân thon thả, đường cong mỡ màng đầy đặn vừa phải.
Tông màu trang phục nồng nhiệt và phóng khoáng, phối cùng một chút điểm nhấn màu xanh lá. Chiếc mũ lưỡi trai màu xanh lá che đi mái tóc đen ngắn, che khuất phần lớn gương mặt tinh xảo, càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn.
Chiếc túi nhỏ màu xanh lá dây dài đeo chéo sau lưng, đồng hồ cùng vỏ điện thoại đều là màu xanh lá, nhẹ nhàng điểm xuyết cho sắc cam rực rỡ, trung hòa khí chất lạnh lùng.
“Anh biết lái xe à? Kỹ thuật của anh tốt lắm à?” Hàng Lộ Nông cúi đầu gỡ cặp kính râm trên sống mũi, một tay khoanh trước ngực, lười biếng khinh khỉnh cười khẩy một tiếng, giọng điệu châm chọc nhắc nhở anh ta,
“Nhìn cho rõ đây, tôi đang đi thẳng, anh chuyển làn không bật đèn tín hiệu còn cố tình vượt ẩu, anh chịu toàn bộ trách nhiệm biết chưa?”
“Cô—”
“Cô cái gì?” Hàng Lộ Nông cắt ngang lời gã, hoàn toàn không cho gã cơ hội nói chuyện, ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn gã từ trên xuống dưới, cười mỉa một tiếng,
“Lái một con xe nát mà lấy đâu ra cảm giác ưu việt thế, còn phân biệt giới tính, cho anh mặt mũi quá rồi đấy.”
“Xe nát?!” Gã đàn ông trung niên nghe thấy câu này, lập tức bừng tỉnh khỏi sự choáng ngợp trước vẻ đẹp và khí thế của cô, gầm lên giận dữ, “Con mẹ nó cô có biết xe của ông đây bao nhiêu tiền không, đây là xe nhập khẩu nguyên chiếc đấy!”
Hai chữ “xe nát”, dường như đã sỉ nhục nặng nề vị chủ xe Maserati tôn quý này, đồng thời cũng là sự khiêu khích đối với cái gọi là lòng tự tôn đàn ông của gã.
Hàng Lộ Nông lạnh lùng nhìn bộ dạng nhảy dựng lên của gã, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt, việc xe yêu bị đâm hỏng quả thực khiến tâm trạng cô tệ đến cực điểm, đặc biệt là khi Sầm Tộ Chu không trả lời tin nhắn, nhưng cũng không đến mức hạ giá bản thân để cãi nhau tay đôi với một gã đàn ông trung niên dầu mỡ giữa phố.
“Một là đi theo quy trình bảo hiểm, hai là báo cảnh sát.” Hàng Lộ Nông lười nói nhảm thêm, thản nhiên liếc gã một cái, giọng điệu chế nhạo buông lại câu này rồi định vào xe ngồi đợi.
“Anh yêu, thôi bỏ đi, có gì hay ho mà nói với nó, báo cảnh sát luôn đi, vênh váo cái gì chứ.”
Người nói phía sau đột nhiên đổi thành một giọng nữ khác, õng ẹo điệu đà, đầu cuối câu đều mang vẻ khinh miệt, lải nhải không ngừng “Nhìn tuổi chắc vẫn còn là sinh viên, ăn mặc hở hang thế này mà cũng dám ra đường à.”
“Đúng thế, quá lẳng lơ.” Gã đàn ông “nhổ” một tiếng chửi bới “Con mẹ nó hôm nay ra đường không xem hoàng lịch, gặp phải con đ**m này, đúng là xui xẻo!”
Cô gái nịnh nọt hùa theo “Ôi chao anh xem nó còn nhỏ tuổi thế, tuy xe nó lái không bì được với xe mình nhưng cũng không rẻ đâu, chắc là bị thằng đàn ông nào bao nuôi rồi, thời buổi này ấy à, con gái vì chút tiền mà ngày càng không biết tự trọng.”
Hàng Lộ Nông nghe rõ mồn một. Cô quay người đi đến bên ngoài ghế lái, đưa tay kéo cửa xe, nhưng không vội lên xe, ngón tay cái liên tục miết qua lại trên mép tay nắm cửa, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Cửa kính màu nâu phản chiếu lại dáng vẻ của cô. Dưới cặp kính râm, hàng mi nhàn nhạt không một gợn sóng, đáy mắt xoắn lại sự uất ức lạnh lẽo và gai góc, môi mím nhẹ, thờ ơ mà cao quý.
Những lời này không phải lần đầu cô nghe.
Những lời gièm pha và phán xét tương tự thường xuyên xảy ra, bởi lẽ cô đẹp đến lạ thường, thành tích đứng đầu khoa, ngày ngày lái siêu xe ra vào trường học, quần áo phụ kiện trên người món nào cũng đắt giá, sau lưng có vô số người theo đuổi.
Tất cả những kẻ ghen tị, đỏ mắt với cô, những gì họ có thể làm, cũng chỉ là bạo lực ngôn từ, sỉ nhục cô, bôi nhọ cô, dùng những lời lẽ hạ đẳng thối nát để vu khống cô.
Nhưng cô đã nói rồi,…
Nào là tôn nghiêm, danh dự, thể diện…Cô chẳng thèm để tâm. Cô vẫn sống theo cách của mình, phóng khoáng và tự tại.
Nhưng mà…phía sau lại một lần nữa vang lên giọng của người phụ nữ:
“Đừng giận nữa anh yêu, loại con gái không sạch sẽ này chỉ biết có tiền thôi, đền cho nó chút tiền là được. Cũng không biết là thằng ngu nào chịu đổ vỏ, có khi thằng đó cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, biết đâu là một gã đàn ông thối nát có gia đình rồi bao nuôi nó làm tiểu tam.”
Nhưng mắng cô thì được, mắng người đàn ông của cô thì chính là tìm chết.
Hàng Lộ Nông cười khẩy một tiếng, “rầm” một cái đóng sầm cửa xe, quay người tháo mũ, vò vò mái tóc hai cái, sải bước đến trước mặt người phụ nữ đứng lại, nói: “Trước khi tôi ra tay tát cô, xin lỗi đi.”
Ánh mắt cô lạnh lẽo như dao găm, giọng nói bức bách, đứng trước mặt người phụ nữ, cao hơn cô ta đến cả chục centimet.
“Dựa… dựa vào cái gì…” Người phụ nữ bị cô dọa đến có chút co rúm, nhưng lại biết có người đàn ông của mình ở đây, dù sao cũng không chịu thiệt, ưỡn ngực lên, cố tỏ ra cứng rắn “Trách nhiệm thuộc về ai còn chưa chắc đâu nhé, đâu phải chỉ có xe của cô bị hỏng, tại sao tôi phải xin lỗi cô.”
“Không phải với tôi, là với chồng tôi.”
Hàng Lộ Nông từ từ tiến về phía trước, thân hình cao ráo cực kỳ áp bức, đáy mắt bao trùm sự u ám, từng bước dồn người phụ nữ lùi về phía trước mui xe, lạnh lùng ép hỏi “Cô biết anh ấy à? Hiểu anh ấy à? Nhìn cái bộ dạng này của cô, bình thường chắc ít khi đánh răng tử tế nhỉ, miệng thối như vậy mà cũng dám ra đường, không cần mặt mũi nữa à?”
“Con mẹ nó mày ở đây giả vờ cái gì— A!”
Gã đàn ông trung niên bên cạnh thấy vậy liền đi tới định đưa tay đẩy cô, không ngờ lại bị Hàng Lộ Nông nhanh hơn một bước đá mạnh vào xương ống chân trước, gã liền ngã xuống đất, ôm cuộn một chân kêu la đau đớn, mồ hôi lạnh túa ra.
“Này sao cô lại đánh người hả!” Người phụ nữ thấy người đàn ông của mình bị đánh, cũng nổi giận, nhảy dựng lên túm lấy tóc Hàng Lộ Nông, dùng sức kéo cô xuống.
Hàng Lộ Nông bị cô ta kéo tóc buộc phải cúi người xuống, nhưng cũng không chịu yếu thế, lợi dụng ưu thế chiều cao một tay túm lấy cổ áo người phụ nữ, tay kia cũng theo đó giật tóc cô ta “Đánh hắn là vì hắn vô dụng, xin lỗi, không xin lỗi thì đánh luôn cả cô.”
“Cô xin lỗi trước đi!”
“Mơ đẹp đi.”
“Vậy thì tôi cũng không xin lỗi!”
“Vậy thì hôm nay cô đừng hòng đi được.”
“…”
Mặt trời mùa hạ gay gắt, gió chiều ngừng lại nhường bước, mây trời trong vắt như ngọc bích đã qua nước, ánh sáng nơi chân trời chuyển về độ sáng bão hòa vĩnh cửu nhất của vũ trụ.
Nhiệt độ mặt đất tiếp tục tăng cao, đốt cháy đến mức ve sầu trên cành cũng rung lên một cơn bão ồn ào.
Trên con đường rợp bóng cây, màn kịch ngày càng trở nên dữ dội.
May mà thời tiết nóng nực, lại là giờ nghỉ trưa, nên trên đường không có nhiều người và xe qua lại.
Hai chiếc xe sang đâm vào nhau đỗ chéo, khoảng trống nhỏ được tạo ra lại giống như dành riêng cho hai người phụ nữ, một cao một thấp, túm tóc nhau vật lộn, giương cung bạt kiếm, không ai nhường ai.
Sầm Tộ Chu đến nơi vừa kịp chứng kiến cảnh tượng hùng tráng này.
Chưa nói đến anh, ngay cả Thạch Vũ, người đã kinh qua đủ mọi sóng gió, luôn xử lý các sự kiện lớn một cách thành thục theo công thức, gần như chưa bao giờ để lộ cảm xúc, cũng đứng phía sau ngây người ra.
Người đàn ông lái chiếc Maserati đang ngồi trên đất lúc này đã đỡ đau, cơn giận lập tức bùng lên, gã bò dậy định xông về phía Hàng Lộ Nông để dạy cho cô một bài học—
“Thạch Vũ.” Sầm Tộ Chu nhíu mày.
“Vâng, Sầm tiên sinh.”
Thạch Vũ đáp lời, giây tiếp theo liền lao ra.
Thân thủ nhanh nhẹn của anh ta gần như không cần dùng đến chiêu thức gì, trực tiếp đá gã đàn ông trung niên ngã sấp lên mui xe Maserati, sau đó tàn nhẫn kẹp chặt đầu gã.
Còn người phụ nữ bên kia vẫn đang giằng co.
Sầm Tộ Chu khẽ hít một hơi, đi tới, thân hình cao lớn thẳng tắp một khi đã tham gia vào trận chiến “giật tóc” có phần trẻ con này, quả thực còn dễ dàng hơn cả Thạch Vũ.
Anh giữ lấy cổ tay của người phụ nữ đối diện trước, dùng một chút lực, người phụ nữ tức thì đau đến hét lên rồi buông tay, Sầm Tộ Chu nhanh chóng đưa tay bảo vệ đầu Hàng Lộ Nông.
Nhưng Hàng Lộ Nông vẫn nắm chặt tóc người phụ nữ không chịu buông, vẻ mặt khinh miệt, cố chấp yêu cầu đối phương:
“Xin lỗi mau.”
Tình thế trong phút chốc hoàn toàn đảo ngược.
Tóc của người phụ nữ bị Hàng Lộ Nông kéo, cổ tay bị Sầm Tộ Chu khống chế, người đàn ông thì bị Thạch Vũ kiểm soát một cách thảm hại, dù có kiêu ngạo đến đâu, cô ta cũng nên nhận thức được, chống cự ngoan cố trong tình cảnh này tuyệt đối không có chút lợi lộc nào. Thế là chỉ có thể khuất phục:
“Xin lỗi…”
Hàng Lộ Nông: “To lên!”
“Xin lỗi! Tôi sai rồi!!” Người phụ nữ gần như gào lên.
Sầm Tộ Chu bị cô ta làm cho ồn ào đến nghiêng đầu nhíu mày, lạnh lùng hất tay cô ta ra, cụp mắt xuống, im lặng nhìn Hàng Lộ Nông trong lòng mình, liếc qua làn da cổ vai hơi ửng đỏ của cô, mày càng nhíu chặt hơn.
Hàng Lộ Nông vẫn truy hỏi: “Sai ở đâu!”
Người phụ nữ đã đến nước này thì chẳng còn gì để mất, thức thời đến cùng:
“Sai vì không nên mắng chồng cô, không nên mắng anh ấy là kẻ ngốc chi tiền, không nên mắng anh ấy không phải thứ tốt đẹp, không nên mắng anh ấy là gã đàn ông thối nát bao nuôi cô làm tiểu tam…”
Sầm Tộ Chu khẽ nhướng mày.
Cô ta không nhắc lại thì thôi, vừa nhắc lại cơn giận của Hàng Lộ Nông lại bùng lên, ngón tay dùng sức nắm chặt tóc người phụ nữ, còn muốn xông lên “Cô còn dám nói!”
“Được rồi.” Sầm Tộ Chu giữ chặt eo cô, kéo cô lại gần, ngón tay dài nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, giọng trầm thấp cất lên “Buông tay, chúng ta về nhà.”
Hàng Lộ Nông dường như vẫn chưa nguôi giận, ánh mắt uất ức sắc bén, vừa nghĩ đến việc người phụ nữ này lại dám dùng những từ bẩn thỉu đó với Sầm Tộ Chu, phổi gần như muốn nổ tung, định lên tiếng phản bác gì đó: “Nhưng cô ta—”
“Nông Nông.” Giọng Sầm Tộ Chu trầm thấp dịu dàng “Ngoan nào.”
Hàng Lộ Nông lúc này nhanh chóng buông tay.
Khoảnh khắc cô buông tay, ngay cả người phụ nữ bị dạy dỗ cũng không nhịn được mà ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng kinh ngạc nhận ra người đàn ông trẻ tuổi trước mắt lại ưu tú đến vậy. Khí chất xa cách, ăn mặc tao nhã, mày mắt lạnh lùng điềm tĩnh, một vẻ ngoài đẹp đẽ choáng ngợp thị giác.
Trông anh rõ ràng đầy vẻ kiêu ngạo, nhưng đối mặt với cô gái trong lòng lại có sự kiên nhẫn ngoài dự đoán.
Còn cô gái sau khi anh gọi một tiếng “Nông Nông”, một giây sau liền trở nên ngoan ngoãn, không nói một lời mà nép vào lòng anh, chỉ bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng, không còn chút kiêu ngạo nào như lúc trước.
“Hiss…” Hàng Lộ Nông đột nhiên cảm thấy nhói đau.
Lúc nãy chỉ mải tức giận không để ý, bây giờ bình tĩnh lại mới phát hiện, tuy người phụ nữ nói xấu bị cô xé cho thảm hại, nhưng bản thân cô cũng chẳng chiếm được lợi thế gì.
Da đầu bị kéo đến căng tức, tóc tai rối bời, trên tay toàn là vết cào đỏ ửng, bắp chân phải chắc là bị sưng lên do va đập lúc xe bị đâm, kéo theo cả mắt cá chân.
Vốn dĩ da cô đã nhạy cảm, cộng thêm mấy người giằng co dưới ánh nắng gay gắt một lúc lâu, chất liệu vải cúp ngực khiến phần vai lưng hở ra ngoài đau rát, chắc chắn đã bị cháy nắng đỏ ửng.
Lúc này, Sầm Tộ Chu buông cô ra, quay người vào xe cô lấy một cây dù che nắng, mở ra đưa cho cô, cằm hơi nhướng lên, ra hiệu cho cô tự cầm lấy.
Thực ra lúc này bình tĩnh lại, Hàng Lộ Nông có chút hèn mọn, dù sao chuyện đánh nhau với người khác giữa phố cũng không phải là chuyện vẻ vang gì, lại thấy Sầm Tộ Chu có thái độ lạnh lùng như vậy, không phải là anh giận rồi chứ…
Càng nghĩ càng thấy rất có khả năng, cô không dám nói nhiều, vội vàng nhận lấy cây dù.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, Sầm Tộ Chu hơi cúi người, vòng tay qua eo thon của cô, tay kia luồn qua khoeo chân cô, bế bổng cô lên khỏi mặt đất một cách vững vàng.
“Này anh làm gì vậy…” Hàng Lộ Nông giật mình, suýt nữa không cầm chắc cây dù trong tay, khẽ kêu lên.
Sầm Tộ Chu cụp mắt xuống, liếc nhìn mắt cá chân của cô, hơi nghiêng đầu, giọng điệu nhàn nhạt có ý riêng hỏi cô: “Còn đi được không?”
“Không được!”
Đi được cũng nói là không được.
Cô không cần suy nghĩ, lập tức phủ nhận, vừa nói hai tay vừa ôm chặt lấy anh, cằm tựa vào vai anh, hai chân khẽ đung đưa qua lại, trong giọng nói có chút ý làm nũng,
“Đau lắm, có khi nào gãy xương rồi không?”
Nhìn ra ngay cô đang giả vờ, Sầm Tộ Chu khẽ nhếch môi, cúi mắt liếc cô, giọng điệu nhàn nhạt trêu chọc: “Lúc đánh nhau không thấy đau à?”
Hàng Lộ Nông tự biết mình đuối lý, chỉ dám hừ hừ hai tiếng, thuận thế vùi đầu vào cổ anh, vui vẻ tận hưởng.
Sầm Tộ Chu đột nhiên cứng người, bước chân hơi khựng lại.
Làn da bên cổ cảm nhận rõ ràng hơi thở của cô, mềm mại nhẹ nhàng, ấm áp ẩm ướt, dấy lên chút cảm giác ngưa ngứa lan đến các đầu dây thần kinh, nhịp đập bất thường của máu thành thật phản ánh nhịp tim không bình thường của anh, rất vi diệu. Nhưng anh không nói thêm gì.
Đôi môi mỏng mím chặt, ánh sáng trong đáy mắt ẩn chứa sắc tối không trong sạch đang co lại. Thực ra Thạch Vũ không đỗ xe quá xa, nếu không phải anh cố ý đi chậm lại.

Trên xe, Sầm Tộ Chu lấy ra hộp y tế, lười biếng nhướng mắt lên, nhìn cô, xòe bàn tay ra nói:
“Đưa chân qua đây.”
“Ồ.” Hàng Lộ Nông ngoan ngoãn đáp lời, nghiêng người, nhấc chân phải bị thương đưa qua, đặt vào lòng bàn tay anh.
Chỉ mải nhìn người đàn ông mà cô không hề để ý, theo động tác nhấc chân không chút e dè của cô, tà váy xẻ bị vén lên một cách táo bạo, nửa che nửa hở, chồng lên nhau g*** h** ch*n, để lộ ra làn da đùi trắng nõn đầy đặn.
Sầm Tộ Chu vô tình liếc qua, nheo mắt lại, ánh sáng trong đáy mắt trở nên u ám và trầm xuống, nén lại sự nóng bỏng, một cách không thể nhận ra.
Anh nghiêng đầu đưa tay lấy áo vest của mình từ ghế sau, không nói tiếng nào, đắp lên chân Hàng Lộ Nông.
Tức thì che đi cảnh xuân đang hé lộ ở đó.
Hàng Lộ Nông hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, khó hiểu cúi đầu nhìn chiếc áo vest trên chân mình, không hiểu tại sao, nhưng vì trong lòng có tật giật mình, cũng không dám phản bác.
“Ra dáng rồi đấy.”
Sầm Tộ Chu cầm lấy túi chườm đá lấy từ tủ lạnh mini, dùng gạc quấn dày một lớp, đặt lên mu bàn tay thử nhiệt độ, sau đó chườm lên mắt cá chân hơi sưng của cô.
“Hả? Ý anh là sao…” Hàng Lộ Nông biết anh định nói gì, quyết định giả ngốc.
“Bây giờ đã có thể đánh nhau với người ta ngoài đường rồi.” Sầm Tộ Chu lại không định tha cho cô.
Mắt cá chân bị nhiệt độ lạnh k*ch th*ch, sinh ra cảm giác tê tê, Hàng Lộ Nông bất giác rụt chân lại, giọng nói mang chút uất ức, hừ một tiếng phản bác: “Cô ta mắng anh!”
Ngón tay Sầm Tộ Chu siết lại, không cho cô cử động lung tung, ngẩng đầu liếc cô một cái, bình tĩnh hỏi lại: “Chỉ vậy thôi sao?”
“Cái gì mà chỉ vậy thôi, em đã nói là cô ta mắng anh rồi mà!” Hàng Lộ Nông rất không hài lòng với thái độ dửng dưng của anh, càng nói càng tức, kiên quyết lặp lại câu đó:
“Ban đầu em không định so đo với cô ta, nhưng cô ta lại dám mắng anh, như vậy không được, mắng ai cũng được nhưng mắng anh là không được, em chắc chắn không thể nhịn cô ta.”
“Tại sao không được?”
Tại sao không được?
Đây là câu hỏi gì vậy?
Hàng Lộ Nông cho rằng câu hỏi của anh rất kỳ lạ, có thứ gì đó như đang nghẹn lại trong lồng ngực, cần phải trút ra cho anh biết, thế nên cô tỏ ra khẩn thiết, hơi thở có chút gấp gáp, nhíu mày buột miệng: “Bởi vì em—”
“Em rất để tâm đến anh, phải không.”
Sầm Tộ Chu đón lấy lời cô một cách chính xác, đầu ngón tay vòng quanh túi đá nhẹ nhàng xoa lên da thịt bắp chân cô, giúp cô giảm bớt cảm giác lạnh buốt, dịu dàng như vậy, nhưng giọng điệu lại vô tình,
“Em có biết điều đó có nghĩa là gì không?”
Hàng Lộ Nông bị anh hỏi đột ngột đến ngây người, đồng tử co rút lại, ánh mắt ngơ ngác nhìn anh, tim như ngừng đập, đầu ngón tay đang vò nhàu mép váy từ từ co lại.
Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy buồn bã.
Tất cả những lời sắp sửa nói ra đều bị anh ép ngược trở lại.
Khi không gặp thì nhớ đến phát điên, khi gặp lại thì căm ghét cảm giác chừng mực của anh. Người khác mắng cô thì cô thờ ơ, phóng khoáng tùy ý, nhưng người khác chỉ cần gièm pha anh vài câu là cô tức đến muốn giết người; vui mừng vì món quà của anh, buồn bã vì sự thờ ơ lúc này của anh.
Còn gì nữa?
Còn có h*m m**n ngày càng mãnh liệt không có điểm dừng đối với anh.
‘Tại sao có thể bị anh ta chi phối cảm xúc như vậy?’
Cô tự vấn lòng mình.
Và câu trả lời, chẳng phải đã xuất hiện từ rất sớm rồi sao.
Hoàng hôn ba năm trước, họ ngồi ở 「Giang Nam Xuân」, chấp nhận đối phương, đi đến hợp đồng hôn nhân.
Lúc đó, Sầm Tộ Chu đã cảnh cáo cô như thế nào.
“Anh đang cảnh cáo em, đừng rung động với anh, phải không?”
“Chỉ cần em không rung động, em sẽ mãi mãi tự do.”
“Nếu em đã rung động rồi thì sao?”
“Hợp đồng vô hiệu, hôn nhân chấm dứt.”
Vậy nên không phải cô không rung động.
Mà là cô không dám để anh biết sự rung động không được chào đón, không được chấp nhận, không nên tồn tại này.
Là cô lúc đầu đã quả quyết hứa rằng: “Em đối với anh chỉ có lợi dụng, em tuyệt đối sẽ không nảy sinh bất kỳ tình cảm thừa thãi nào khác, em sẽ không yêu anh.”
Vì vậy, trong ba năm qua cô luôn cẩn thận từng li từng tí, bước nào cũng do dự, sự “hoàn hảo” không một kẽ hở của anh, thì cô cũng “không một kẽ hở” mà nỗ lực che giấu tình yêu thầm của mình dành cho người đàn ông này.
Ồ không, không đúng, không phải yêu thầm.
Yêu thầm ít nhất còn có một kết quả không xác định đáng để mong đợi. Còn có khả năng đối phương cũng có ý đó.
Cái của cô gọi là yêu trộm.
Một mối tình đơn phương đáng thương.
Nếu cô cứ tiếp tục đáng thương như vậy, ngụy trang thật tốt, giả vờ không quan tâm, diễn kịch cho giỏi, thì có lẽ cuộc hôn nhân này sẽ hợp tác lâu dài một cách vô cùng vui vẻ.
Nhưng rất đáng tiếc, Hàng Lộ Nông học ngành Sinh học, chứ không phải khoa Diễn xuất, giống như Sầm Tộ Chu đã nói, cô không giỏi diễn kịch, cô không biết nói dối.
Lý do cô còn có thể kiên trì với mối tình đơn phương chết tiệt này suốt ba năm, cho đến tận hôm nay, chẳng qua là thiếu một điểm bùng phát cảm xúc hợp lý và chính đáng.
Ngay cả chính cô cũng không ngờ rằng, điểm bùng phát này lại đến nhanh như vậy.
Học kỳ đầu năm thứ tư, Hàng Lộ Nông một lần nữa dựa vào thành tích đứng đầu toàn khoa để nhận được học bổng cả năm, bốn năm học bổng không bỏ sót lần nào.
Bình thường cô phải đi học hai nơi, không có thời gian đi làm thêm bên ngoài, nhưng trong lúc học với Sầm Tộ Chu, mỗi lần cô giúp Nhất Lãng hoàn thành một nghiệp vụ, đều sẽ nhận được mức lương tương ứng với giá thị trường do Sầm Tộ Chu trả.
Trừ đi các chi phí sinh hoạt hàng ngày, Hàng Lộ Nông dành dụm học bổng và tiền lương để đầu tư tài chính, dù sao cũng có danh sư như Sầm Tộ Chu chỉ dẫn, cô nhanh chóng kiếm được hũ vàng đầu tiên.
Cô lấy ra hai trăm nghìn từ trong đó, chính là hai trăm nghìn mà năm đó Sầm Tộ Chu đã đưa cho bà ngoại để chuyển đến tay Hàng Lộ Nông, cô muốn trả lại cho Sầm Tộ Chu.
Hàng Lộ Nông vô tình biết được chuyện này. Cô nghĩ, nếu không có hai trăm nghìn đó, cô không thể đóng học phí đại học, không thể ở tạm tại Cảng Hạ, không mua được hai tấm thẻ hội viên đó, và cũng sẽ không bước đến trước mặt Sầm Tộ Chu.
Bây giờ cô muốn trả lại số tiền đó.
Điều này đại diện cho việc, hai trăm nghìn này là do chính cô nỗ lực mà có được, không liên quan đến những thứ khác, đại diện cho việc cô đã thông qua nỗ lực của chính mình, để bước đến bên cạnh Sầm Tộ Chu.
Nhưng cuộc đời mà, luôn có những chuyện trái với ý muốn.
Khi Hàng Lộ Nông ôm hai trăm nghìn tiền mặt, lòng đầy vui sướng chạy đến nhà Sầm Tộ Chu, vào khoảnh khắc rẽ vào nhà anh, ở ngay trước cửa nhà anh, cô lại vô tình bắt gặp một cảnh tượng vô cùng chói mắt.
Trong khung cảnh đó, Sầm Tộ Chu dắt tay cậu con trai lớp bốn, tay kia xách cặp sách nhỏ cho cậu, còn đối diện hai bố con họ, là một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp đứng cùng khung hình với họ.
Trông cứ như một gia đình ba người, hài hòa và xứng đôi.
Hàng Lộ Nông trốn trong bóng tối ở góc rẽ, lén lút quan sát cảnh tượng đó, giống như bao năm qua cô chỉ dám lén lút ngưỡng vọng Sầm Tộ Chu, họ đứng ở nơi sáng sủa, hòa cùng ánh sáng; còn cô co mình trong cô tịch, tự thấy hổ thẹn.
Hóa ra mỗi một câu Sầm Tộ Chu nói đều đúng. Ngày lễ trưởng thành, anh đã nói “Sau khi trưởng thành sẽ có nhiều chuyện phiền muộn khổ não hơn”, anh đã nói “Con người luôn phải học cách ở một mình với bản thân”, anh đã năm lần bảy lượt cảnh cáo cô “Đừng rung động”.
‘Hàng Lộ Nông, mày thật đáng thương.’
Cô tự chế giễu trong lòng, xoay người chạy đi.
“Cô giáo Nhậm, lần này đã làm phiền cô rồi.” Đối mặt với giáo viên chủ nhiệm của con trai, Sầm Tộ Chu khiêm tốn gật đầu, sau đó dắt Tiểu Sầm Lãng qua, ra hiệu cho cậu “Cảm ơn cô giáo đi con.”
Sầm Lãng ngoan ngoãn đứng thẳng, răm rắp nghe lời, cúi người xuống, nghiêm túc cảm ơn:
“Em cảm ơn cô ạ.”
Cô giáo Nhậm từ năm lớp một chủ nhiệm lớp của Sầm Lãng, đã có ấn tượng rất tốt về hai bố con này, con trai tài năng thiên bẩm, bố thì khiêm tốn kín đáo, tuy chưa từng gặp nữ chủ nhân của gia đình này, nhưng nghĩ chắc hẳn cũng là một người phụ nữ ưu tú, xinh đẹp, có tầm nhìn xa trông rộng, đáng ngưỡng mộ.
“Không cần khách sáo đâu ạ, lần này cũng không phải công lao của một mình tôi, còn phải nhờ có anh Lương bạn của bố Lãng Lãng nữa, nếu không phải anh ấy tình cờ đi ngang qua trường chúng tôi, sự việc có lẽ đã không được giải quyết thuận lợi như vậy.”
Cô giáo Nhậm mỉm cười, nhìn về phía Sầm Lãng nhỏ, khen ngợi cậu, “Lãng Lãng lần này cũng thể hiện rất tốt, thấy người đàn ông lạ mặt mặc vest trắng kia đến gần, liền lập tức bấm đồng hồ báo cảnh sát.”
Sầm Lãng nghe cô giáo khen mình, liền ngẩng đầu nhìn bố, lắc lắc tay ông, khẽ nhướng mày, vẻ mặt tự hào đòi thưởng.
Sầm Tộ Chu đưa tay xoa đầu cậu, khóe miệng hơi cong lên, hơi nghiêng đầu nhướng mày đáp lại, tỏ ý tán thưởng.
“À phải rồi bố Lãng Lãng, người đàn ông đó trước khi đi đã đưa cái này cho Lãng Lãng, anh xem…” Cô giáo Nhậm lúc này cúi đầu, lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ cát hình con rắn màu xanh lá, đưa vào tay Sầm Tộ Chu.
Là đồ của Hướng Dương.
Sau khi vừa mới hãm hại ông cụ Sầm đến mức tàn phế suốt đời, con rắn độc ẩn mình dưới địa đạo kia, lại nhắm mục tiêu vào Sầm Lãng.
Chỉ là lúc đó, Sầm Tộ Chu không hề biết thân phận của hắn. Sầm Tộ Chu ở ngoài sáng, hắn ở trong tối, hắn như một quả bom hẹn giờ, âm hồn không tan, luôn chờ thời cơ ra tay với những người quan trọng nhất bên cạnh Sầm Tộ Chu.
Và Sầm Tộ Chu tuyệt đối không muốn mối nguy này, liên lụy đến Hàng Lộ Nông. Vì vậy anh cần cô làm mẹ của Sầm Lãng, lại dốc toàn lực che giấu mối quan hệ của họ, bảo vệ cô, giấu cô thật kỹ. Vì vậy không ai trong họ được phép rung động.
Nhưng Hàng Lộ Nông 22 tuổi, cô gái vừa chớm biết yêu, nồng nhiệt và phóng khoáng, một khi đã xác định được tình yêu đích thực liền bất chấp tất cả.
Một người như cô, dù cho biết thân thế của Sầm Lãng, biết câu chuyện của Sầm Tộ Chu, vẫn không tài nào hoàn toàn đồng cảm được với dụng tâm của anh.
Thế là trong cơn tức giận, Hàng Lộ Nông đã trực tiếp công khai mối quan hệ hôn nhân bí mật của họ, theo cô thấy, việc Sầm Tộ Chu không chịu thừa nhận thân phận của cô chính là sự phủ định nghiêm trọng nhất đối với con người cô.
Đó là lần đầu tiên Sầm Tộ Chu nổi giận kể từ khi họ quen nhau, cũng là lần đầu tiên họ xảy ra tranh cãi.
Tối hôm đó, Sầm Tộ Chu đến dưới lầu khu căn hộ của Hàng Lộ Nông, cũng thật tình cờ, nhìn thấy một chàng trai bằng tuổi Hàng Lộ Nông đưa cô về.
Hàng Lộ Nông gọi anh ta là “đàn anh”.
Chàng trai đàn anh kia khi nhìn thấy Sầm Tộ Chu rõ ràng đã ngẩn người một lúc, mỉm cười ôn hòa, lịch sự hỏi Hàng Lộ Nông:
“Vị này là?”
Hàng Lộ Nông không trả lời, cũng không nhìn anh ta, quay đầu nhìn thẳng vào Sầm Tộ Chu, như thể tất cả những điều này đều do cô cố ý sắp đặt, cô đang đợi anh tự giới thiệu, cô đang chờ câu trả lời của anh.
Tuy nhiên, thứ chờ đợi được lại là hai chữ lạnh lùng xa cách của Sầm Tộ Chu: “Bạn bè.”
Hàng Lộ Nông tức đến bật cười.
Gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, không nói hai lời liền xoay người bỏ đi, nước mắt tuôn như mưa.
Sầm Tộ Chu nhanh chóng đuổi theo vào nhà cô. Anh có chìa khóa nhà cô, dù sao căn hộ này cũng là anh mua, chìa khóa là lần Hàng Lộ Nông sốt cao lúc nửa đêm, anh vì để phòng những tai nạn tương tự, sau khi được cô đồng ý đã đánh thêm một chiếc.
Có gì mà không đồng ý chứ.
Dù sao anh cũng mãi mãi lịch thiệp phong độ, mãi mãi không có h*m m**n gì với cô, rõ ràng duy trì mối quan hệ vợ chồng thân mật nhất, lại mãi mãi giữ khoảng cách với cô, vạch rõ giới hạn. Khiến cô căm ghét đến tận xương tủy.
“Tại sao lại công khai?” Sầm Tộ Chu hỏi cô.
“Tại sao lại không thể?” Hàng Lộ Nông hỏi lại.
Quả thực Sầm Tộ Chu tuyệt đối không tán thành cách làm l* m*ng của cô, nhưng tối nay anh đến không phải để cãi nhau với cô.
Anh vẫn rất lý trí, lý trí đến mức hiểu rõ, đây không phải là lỗi của Hàng Lộ Nông.
“Được, cho dù em muốn công khai, chúng ta cũng nên lên kế hoạch trước.” Sầm Tộ Chu hít một hơi thật sâu, đầu ngón tay nới lỏng cà vạt, cố gắng hết sức để làm dịu đi giọng điệu tra hỏi của mình,
“Em nên biết—”
“Em không biết!” Hàng Lộ Nông không cho anh phân tích, ghét sự lý trí của anh, bởi vì cô cũng biết rõ mình dễ dàng khuất phục trước logic mạnh mẽ của anh đến mức nào “Em chỉ hỏi anh thôi Sầm Tộ Chu, em thích anh, anh có biết không?”
Sầm Tộ Chu đột nhiên ngừng lại im lặng.
“Anh biết.” Hàng Lộ Nông nhìn anh không chớp mắt, giọng điệu vô cùng chắc chắn “Thật quá đáng, anh rõ ràng biết, mà còn yêu cầu em không được rung động.”
“Em không thể thích anh sao?”
Cô bước lại gần anh “Em yêu anh là em sai sao?”
Đuôi mắt cô ươn ướt đỏ hoe.
“Em chính là muốn độc chiếm anh đấy, không được sao?”
Cô ngang ngược đến vô lý.
Trước khi Sầm Tộ Chu đưa ra câu trả lời, Hàng Lộ Nông đột nhiên lùi lại nửa bước, hỏi anh: “Hay là, anh đã trao trái tim mình cho người phụ nữ khác rồi.”
“Không có.” Lần này, anh trả lời dứt khoát.
Không cho phép nghi ngờ.
“Vậy tại sao anh lúc nào cũng phải vạch rõ giới hạn với em?” Hàng Lộ Nông cắn răng không cho mình khóc, dùng ánh mắt ép chặt anh “Bạn bè? Chúng ta là bạn bè sao? Anh nói cho em biết, trên đời này có mối quan hệ bạn bè nào đã đăng ký kết hôn không?!”
“Bởi vì vị trí bên cạnh anh, không đủ an toàn.” Anh cuối cùng cũng chịu hé lời.
“Em không quan tâm.”
“Anh quan tâm.” Anh nói.
Sầm Tộ Chu nhíu mày, cụp mắt xuống, bắt lấy đôi mắt ngây thơ không sợ hãi của cô, giọng nói căng thẳng:
“Trong mắt em, có phải anh mãi mãi lý trí, bình tĩnh, hoàn hảo đến nực cười không?”
Hàng Lộ Nông không chịu lùi bước “Phải.”
“Em sai rồi, Nông Nông.” Anh tự giễu cười một tiếng, giọng nói gọi tên cô dịu dàng đến mức khiến người ta rơi lệ, nhưng những lời nói ra, lại sắc bén và khắc nghiệt,
“Nếu tôi thật sự lý trí, tôi đã không cưới em.”
Nếu anh thật sự bạc tình bạc nghĩa, không ham không muốn như người ngoài vẫn hình dung, nếu anh thật sự đủ lý trí, bình tĩnh, nếu anh thật sự theo đuổi sự hoàn hảo, anh đã không nên cho phép cô đến bên cạnh mình.
Lo lắng cho sự an nguy của cô?
Sợ cô sẽ gặp phải bất trắc như bố anh?
Chỉ cần tránh xa cô là được.
Lo ngại cho danh dự của cô?
Cho rằng cô qua lại với một người bố đơn thân sẽ phải chịu những lời gièm pha khó tả từ bên ngoài?
Chỉ cần tránh xa cô là được.
Lùi thêm vạn bước, muốn với tư cách là người anh trong một gia đình có mối giao hảo nhiều thế hệ, giúp cô giải quyết mọi khó khăn trong cuộc sống?
Âm thầm tài trợ cho cô là được.
Cho nên…
“Em không làm sai bất cứ điều gì.” Sầm Tộ Chu khẽ mấp máy môi, giọng nói có chút lạc đi “Là lỗi của anh.”
Sai ở chỗ không nên mất đi lý trí, mà cưới cô;
Sai ở chỗ không nên hết lần này đến lần khác, ngầm đồng ý cho cô tiếp cận, dung túng cho sự thăm dò của cô, tham lam ánh nhìn của cô;
Sai ở chỗ không nên trong lần đầu gặp gỡ, đã nán lại thêm một ánh nhìn.
Anh đang cảnh cáo ai?
Anh đang bắt ai không được rung động?
Là anh ngay từ đầu đã bày mưu tính kế, tính toán trăm bề, rồi lại bước bước tính sai, là anh đã kinh động đến tình yêu trước. Tất cả đều là lỗi của anh.
Mà giờ đây tất cả những hành vi này của anh, đều hoàn toàn không thể tương xứng với những lời lẽ đường hoàng của anh.
Miệng thì nói “không rung động, thì sẽ tự do”, thực tế lại điên cuồng vi phạm giao ước, đi ngược nguyên tắc, mỗi lần gặp cô đều mất kiểm soát, làm những việc không nên làm, động những tình cảm không nên động, càng mâu thuẫn, càng lún sâu.
Vậy thì không thể trách Hàng Lộ Nông hiểu lầm.
“Nói vậy, ý của anh là,” Hàng Lộ Nông dừng lại ở đây, nhìn anh một lúc lâu.
Ánh mắt ngước lên như bị tâm trạng kinh ngạc và chán nản nghiền nát, héo úa từ trong ra ngoài, mất đi ánh sáng, những từ ngữ khó khăn ghép lại đã rút cạn đi niềm kiêu hãnh cuối cùng của cô “Anh hối hận vì đã cưới em rồi, phải không?”
Không phải. Anh không có.
Dù cho ngàn vạn lần không nên, dù cho muôn vàn sai lầm, Sầm Tộ Chu chưa bao giờ hối hận.
Thế nhưng, lời đã nói đến đây, cảm xúc đã bị dồn đến mức này, hiếm khi mọi người đều đang bộc bạch, có lẽ, đây là thời cơ tốt nhất để đưa cô rời khỏi bên cạnh, kịp thời dừng lại sai lầm.
Bởi vì Hàng thị đã thuộc về tên cô, lũ sâu mọt của nhà họ Hàng đã bị anh dọn dẹp sạch sẽ, chuyên ngành của cô, kỹ năng của cô, thủ đoạn quản lý một tập đoàn của cô, đã học được từ anh đến tám phần giống.
Anh đã trải sẵn con đường tương lai cho cô.
Vậy thì…
“Không ai có thể mãi mãi bảo vệ cho em,” Sầm Tộ Chu tránh né câu hỏi kia của cô, chuyển chủ đề sang đây, muốn cô hiểu rằng, “Em luôn phải tự dựa vào chính mình để sống tiếp.”
“Không đúng, câu hỏi em hỏi không phải là cái này.”
Nước mắt như đã dự đoán trước được kết quả bi thương, lã chã rơi xuống, men theo dây thần kinh chảy vào trong, tàn nhẫn thiêu đốt trái tim cô, nhưng cô vẫn cố nén đau khổ, truy hỏi “Em hỏi là, anh hối hận rồi sao?”
Không thể sai thêm nữa.
Nếu một ngày nào đó, người phụ nữ trước mắt này cũng bị hãm hại như bố anh, không thể cứu vãn, anh ngay cả tư cách hối hận cũng không có.
Anh vẫn im lặng.
Trong mấy phút anh im lặng đó, đó gần như là khoảng thời gian dằn vặt xám xịt như một cuộc chiến thế kỷ, Hàng Lộ Nông trong khoảng thời gian kim đồng hồ tích tắc trôi qua đó, lần thứ hai trong đời, nếm trải được hương vị của một trái tim đang khóc.
Lần đầu tiên, là khi cha mẹ cô qua đời.
“Đừng như vậy, A Chu.”
Đôi môi cô khẽ động, lúc này mới nhận ra giọng nói của mình khàn đến mức không ra hình dạng, không được hay cho lắm, giống như bộ dạng của cô bây giờ, khó coi đến mức không thể tả.
“Đừng im lặng, nếu anh cứ im lặng như vậy,”
Hàng Lộ Nông muốn bước về phía anh, nhưng khi chạm phải đôi mắt thiếu cảm xúc của anh, lại sinh ra e sợ, cô từ từ đưa tay lên, đầu ngón tay níu lấy cổ tay áo anh “Em chỉ có thể rời xa anh.”
Sầm Tộ Chu cụp mắt nhìn cô, u uất và nóng bỏng.
Một lúc lâu sau.
Cảnh tượng gần như quay ngược lại lần đầu gặp gỡ, tang lễ của bố mẹ cô, bên lề đường, cô đã ngồi ở đó suốt một đêm.
Nhưng may mắn thay, bây giờ đã không còn ai có thể làm tổn thương cô như vậy nữa, người duy nhất khiến cô đau buồn, chỉ có mình anh mà thôi.
Vậy thì, rút lui thôi.
“Nếu muốn rời đi, bây giờ là cơ hội tốt nhất.”
Anh trả lời.

Đêm Hàng Lộ Nông rời đi, Sầm Tộ Chu nhìn thấy hai trăm nghìn tiền mặt trên bàn trà trong căn hộ nhỏ này.
Ngoài ra,
Còn có một bản 《Thỏa Thuận Ly Hôn》,
Và một lá thư.
Lá thư không dài, đơn giản giải thích nguồn gốc của hai trăm nghìn này, giải thích rằng cô tự nguyện từ bỏ mọi tài sản sau hôn nhân, giải thích rằng cô đã mang đi tất cả những món quà Sầm Tộ Chu tặng.
Phần lớn đều là những lời cảm ơn chân thành nhất của cô.
Trong đó có một đoạn, cô viết như thế này:
【A Chu, có lẽ cuộc đời là như vậy, chỗ nào cũng muốn hoàn hảo thì chỗ nào cũng làm không đúng. Xin hãy tha thứ cho việc lâm trận bỏ chạy của em, tha thứ cho sự vô ơn của em, tha thứ cho việc em đã cố gắng dùng sự rung động thừa thãi này của mình để tiêm vào mối quan hệ hợp đồng vốn dĩ nên hoàn hảo của chúng ta những tạp chất. Thu hoạch lớn nhất mà hôn nhân mang lại cho em không phải là Hàng thị, không phải kỹ năng sinh tồn, không phải kiến thức kinh doanh. Mà là anh. Anh tuyệt đối không làm sai bất cứ điều gì, em cũng vậy, chỉ là chúng ta không thể đạt được sự đồng thuận, nên không thể nương tựa vào nhau. Nhưng dù thế nào đi nữa, anh mãi mãi là Sầm Tộ Chu tốt nhất của em, nếu như một ngày nào đó trong tương lai anh cũng cần sự giúp đỡ của em, em nhất định sẽ không chút do dự.】

Những lời đồn trong giới về cuộc hôn nhân của Chủ tịch tập đoàn Nhất Lãng, muôn hình vạn trạng, đủ loại kiểu cách.
Nghe nói, họ kết hôn chớp nhoáng rồi ly hôn chớp nhoáng.
Nghe nói, là tiểu thư Hàng thị bỏ chồng bỏ con, yêu kẻ thứ ba, rời bỏ họ mà đi.
Nghe nói, Sầm Tộ Chu vẫn luôn không quên được tình cũ.
Vào ngày họ ly hôn, ở bến Trường Vụ phía Đông có một chiếc du thuyền khổng lồ từ thành phố Cảng Hạ chậm rãi hướng về thành phố Tây Phổ nơi tập đoàn Hàng thị tọa lạc, mỗi ngày đi về hai chuyến.
Nghe nói, chiếc du thuyền đó là do Sầm Tộ Chu đã chi một khoản tiền lớn để mua được từ nhà đấu giá Queensland, là món quà sinh nhật đặc biệt dành tặng cho vợ mình.
Du thuyền được đặt tên:
「Vãn Lộ Nông Chi Chu」 (Con thuyền trong màn sương đêm đậm đặc, cũng là cách chơi chữ tên Sầm Tộ Chu và Hàng Lộ Nông)
Có lẽ, lời đồn không phải hoàn toàn là giả.
Nếu không, tại sao sau khi Hàng Lộ Nông rời đi, điện thoại của Sầm Tộ Chu mỗi ngày đều có một thông báo nhắc nhở:
【Hôm nay không có ai đi 「Vãn Lộ Nông Chi Chu」】
Suốt mười ba năm, bốn nghìn bảy trăm bốn mươi lăm ngày,「Vãn Lộ Nông Chi Chu」 mỗi ngày qua lại giữa Cảng Hạ và thành phố Tây Phổ hai lần, tức là chín nghìn bốn trăm chín mươi lần.
Vậy bạn có tin không,…
Trên đời này có một mối quan hệ như vậy, họ là bạn bè đã đăng ký kết hôn.
Trên đời này chính là có một người đàn ông như vậy.
Anh một mình gìn giữ một tình yêu vô vọng suốt mười ba năm.
Cho đến mười ba năm sau.
Đêm hôm đó, Sầm Tộ Chu, người luôn để điện thoại ở chế độ im lặng khi họp, đột nhiên nhận được một tiếng chuông báo đặc biệt.
Và người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh lạnh lùng và tự chủ ấy, sau khi xác nhận nhiều lần tin nhắn đó, lại hiếm khi mất bình tĩnh, anh nhanh chóng đứng dậy từ ghế chủ tịch, cầm lấy áo vest rồi đi ra ngoài.
Một Giám đốc có mặt ở đó tò mò hỏi:
“Sầm tiên sinh, ngài định đi đâu vậy ạ?”
Anh nói: “Đi đón vợ tôi.”
Trên đường đi, Thạch Vũ lái xe với tốc độ như bay về bến Trường Vụ phía Đông, người đàn ông ở hàng ghế sau, trên điện thoại, hết lần này đến lần khác bật đi bật lại thông báo đó.
Đó là thông báo lên tàu của 「Vãn Lộ Nông Chi Chu」.
Tất cả mọi người trên du thuyền đều nghiêm chỉnh chờ đợi, sẵn sàng xuất phát, mặt biển đêm khuya vang vọng mãi một câu nói:
Chào mừng đến Cảng Hạ.
Thưa cô Hàng,
Chào mừng cô về nhà.

Hoàn ngoại truyện của Hàng Lộ Nông × Sầm Tộ Chu

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...