Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 78: Lệnh của chủ nhân- Bỏ trốn



Ngoại truyện: Thế giới song song – Học đường (Phần 5)

Sầm Lãng thì có thể hiểu được gì chứ.
Hai nhà Sầm và Hàng là bạn bè lâu năm, hai người họ lại là thanh mai trúc mã từ nhỏ đã sống ở đối diện nhau, Tập đoàn Nhất Lãng và Tập đoàn Hàng Thị lại càng có mối quan hệ làm ăn khăng khít. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, lâu ngày sinh tình, Thời Mi đã sớm nhận ra những dòng chảy ngầm tình cảm khác thường giữa Sầm Tộ Chu và Hàng Lộ Nông.
Nhưng Sầm Lãng không hiểu.
Đối với những chuyện nam nữ tình cảm, anh thật sự không đủ nhạy bén. Ngay cả tình ý rõ rành rành như ban ngày của các bậc trưởng bối hai bên mà anh cũng chưa từng để ý, vậy cô còn có thể đặt cược kỳ vọng gì vào anh đây.
Nếu không phải là cam tâm tình nguyện, có ai lại muốn duy trì mối quan hệ không thể công khai này với chàng trai mình yêu, có ai lại thích chơi trò tình yêu vụng trộm chứ. Đối với Sầm Lãng, không ai chủ động hơn Thời Mi.
Rung động của cô, tình yêu thầm kín khó nói thành lời của cô, anh hoàn toàn không hiểu.
“Anh Lãng, bên phía chủ nhiệm giáo vụ bảo chúng ta cử người ra hỗ trợ giáo viên chủ nhiệm các lớp dẫn dắt tân sinh viên huấn luyện quân sự.” Vừa nói, Dụ Trác vừa rút ra một tờ văn kiện trắng đưa cho anh.
Sầm Lãng cầm lấy tờ hồ sơ đó, lười biếng liếc mắt nhìn, ánh mắt lướt qua cột họ tên, đôi mắt chợt nheo lại, chậm rãi thốt ra từng chữ:
“Lê Duệ.”
Có chút quen tai.
“Đúng vậy, là đại diện tân sinh viên vừa được bầu chọn của khóa này.” Nói đến đây, Dụ Trác quay đầu nhìn về phía Thời Mi “Cậu ấy nói sau cuộc họp muốn gặp lão đại một lát, bây giờ đang đợi ở ngoài cửa.”
Nhớ ra rồi.
Vị thiếu gia nhà họ Lê đó.
Tối hôm buổi biểu diễn chào tân sinh viên, lúc họ đang vui đùa ở hậu trường, trong cuộc điện thoại của Hàng Lộ Nông có nhắc đến việc muốn giới thiệu cho Thời Mi làm quen.
“Gặp tôi?” Thời Mi không hiểu.
Dụ Trác gật đầu, đoán: “Chắc là cậu ấy nghe nói mấy năm trước việc huấn luyện quân sự đều do đại diện tân sinh viên kết nối với cậu.”
Sầm Lãng nhếch một bên khóe môi, ánh mắt lạnh lẽo, tùy tiện vung tay, ném tờ hồ sơ của Lê Duệ về lại mặt bàn như ném rác.
Hay lắm.
Anh còn chưa ra tay, thằng nhóc này đã tự mình chủ động dâng đến tận cửa.
Tờ giấy mỏng manh từ từ rơi xuống, lảo đảo, không sớm không muộn lại vừa vặn đáp xuống ngay trước mắt Thời Mi. Cô nhoài người tới trước liếc nhìn, rõ ràng cô cũng đã nhớ ra người này, hơi sững lại nửa giây, phản ứng đầu tiên theo tiềm thức là nhìn về phía Sầm Lãng.
Cô cứ tưởng bà Hàng nhà cô chỉ thuận miệng nói đùa, cũng không để trong lòng, không ngờ lại thật sự có người này.
“Tôi không…”
“Để cậu ta vào đi.”
Lời từ chối vừa buột ra khỏi miệng đã cứng lại, Thời Mi chau mày, mấp máy môi, ánh mắt kinh ngạc nhìn anh.
“Nếu đại diện tân sinh viên đã chủ động như vậy, thì chuyện huấn luyện quân sự năm nay vẫn giao cho Phó chủ tịch đi.” Sầm Lãng đứng dậy đi ngang qua trước mặt Thời Mi, lật tay lại, cong ngón tay gõ hai cái lên mặt bàn, thờ ơ cười khẩy một tiếng,
“Hợp tác cho tốt vào, đừng để tôi thất vọng.”
Thời Mi: “…”
Các cán bộ sinh viên có mặt ở đây nào có ai dám lên tiếng, trực giác mách bảo hai vị này hôm nay quá bất thường, người nào người nấy nhìn nhau, không hiểu rõ cục diện lúc này là thế nào, đi cũng không được mà không đi cũng chẳng xong.
Cho đến khi Thời Mi “vụt” một tiếng đứng dậy đuổi theo, Dụ Trác quan sát hai người một trước một sau rời đi, sờ sờ mũi rồi tuyên bố tan họp.
“Sầm Lãng, anh đứng lại cho em.” Thời Mi đuổi ra đến cửa, túm lấy Sầm Lãng, chất vấn anh “Anh có ý gì?”
Sầm Lãng nghiêng người dừng lại, liếc mắt nhìn về phía sau cô, sau đó chậm rãi cụp mắt xuống, lạnh lùng nhìn vào phần xương cổ tay đang bị cô nắm chặt, không lên tiếng.
“Cái gì gọi là hợp tác cho tốt vào, đừng để anh thất vọng?” Thời Mi vô cùng bất mãn với thái độ im lặng như không liên quan đến mình của anh, chau mày ép hỏi “Em đã đồng ý sẽ kết nối với cậu ta từ khi nào?”
“Nếu không thì sao?” Sầm Lãng cuối cùng cũng chịu mở miệng, mặc dù giọng điệu vẫn cao ngạo lạnh lùng, vẻ mặt có chút chế giễu “Hàng tổng hy vọng hai người quen nhau, mà em lại nghe lời như vậy, anh không có lý do gì để ngăn cản em cả.”
Thì ra là vậy.

“Anh nên biết rõ em là con nuôi, nhưng anh thì không. Cho nên Sầm Lãng, anh sẽ không bao giờ hiểu được em trân trọng tình mẹ con khó khăn lắm mới có được này đến nhường nào.”
“Nói thẳng cho anh biết, đừng nói bà Hàng thật sự sẽ ở bên cạnh bố anh, cho dù họ không có kết quả gì thì mối quan hệ giữa chúng ta cũng sẽ không thay đổi, nên anh đừng mơ mộng nữa.”
“Lý do?” Sầm Lãng lạnh giọng hỏi cô.
“Rất đơn giản. Bởi vì nhìn thấy anh bà ấy sẽ nghĩ đến bố anh, em sẽ không làm chuyện khiến bà ấy đau lòng.”
Sầm Lãng đột nhiên buông sức, thả cô ra, từ trên cao nhìn xuống:
“Vậy anh là cái gì?”
Cô thậm chí không hề có một chút do dự, ánh mắt giao nhau, những lời đáp lại kiên định đến thế, kiên định mạnh mẽ đến tàn nhẫn.
Cô nói: “So với mẹ em, anh chẳng là gì cả.”

Cho nên anh không phải đang nổi nóng.
Mà là thật sự, bị sự thẳng thắn của cô làm cho tổn thương.
“Chào chị, em là Lê Duệ.”
Phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói trong trẻo sạch sẽ của một thiếu niên, vô cùng lễ phép, kéo Thời Mi ra khỏi ký ức của đêm qua.
Thời Mi quay đầu lại, nghe thấy câu nói tiếp theo của chàng trai: “Là chị Thời Mi đúng không ạ? Dì Hàng đã cho em phương thức liên lạc của chị, giới thiệu em đến…”
Cậu ta còn chưa nói hết câu, lời nói đã tắc nghẽn giữa chừng, Thời Mi bỗng cảm thấy ngón tay buông lỏng, bất giác hoàn hồn thì phát hiện là Sầm Lãng đã giơ tay hất tay cô ra, lười biếng không thèm nhìn thêm một cái, xoay người bỏ đi.
Cũng đúng, với tính cách cao ngạo như anh, làm sao có thể chịu đựng được việc sau khi bị cô làm tổn thương như vậy mà vẫn như không có chuyện gì tiếp tục chơi trò tình yêu vụng trộm với cô, dù sao thì anh cũng thuần khiết đến mức gần như ngốc nghếch.
Số phận chính là thích trêu ngươi người ta như vậy.
Lúc yêu thầm, cô không hiểu chuyện của các bậc trưởng bối, chỉ một lòng một dạ hướng về anh, không lúc nào không khao khát anh cũng sẽ rung động.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc Sầm Lãng bắt đầu để tâm đến mối quan hệ của họ, đây là minh chứng tốt nhất cho sự rung động của anh, nhưng cô lại…mất đi tư cách để đáp lại.
“Chị,” giọng của Lê Duệ vẫn vang lên bên tai một cách cẩn trọng, chàng trai tiến về phía trước vài bước, vừa đi vào phòng họp vừa giải thích, “Cái đó… Dì Hàng giới thiệu em đến gặp chị…”
“Người thì cậu đã gặp rồi.” Thời Mi giơ tay chống mạnh lên khung cửa, không kiên nhẫn chặn cậu ta lại, thẳng thừng cắt ngang lời cậu ta “Về làm cho tốt cái chức đại diện tân sinh viên của cậu đi, đừng có không có việc gì lại đi gây sự.”
Lê Duệ trông có vẻ còn muốn nói gì đó, nhưng Thời Mi đã mất hết kiên nhẫn, quay đầu vào trong gọi một tiếng: “Dụ Trác, chuyện huấn luyện quân sự của các lớp năm nhất cậu phụ trách kết nối, mau dẫn cậu ta đi đi.”
Dụ Trác: “Ok lão đại.”

Sau khi cuộc họp của cán bộ Hội sinh viên kết thúc, liền đến phiên các đôi nhóm riêng lẻ tổ chức các cuộc họp nhỏ. Người của Đoàn nghệ thuật được chia thành khoa Âm nhạc và khoa Mỹ thuật, hai khoa lớn này vốn đã chiếm giữ những góc rìa nhất ở phía nam và phía bắc của trường, cộng thêm chuyên ngành khác nhau nên các thành viên tản mác ở các tòa nhà giảng dạy khác nhau, dẫn đến mỗi lần họp, Đoàn nghệ thuật luôn là nhóm tập hợp sau cùng.
Phòng đàn piano của khoa Âm nhạc ở xa nhất, lúc Phương Linh Khê chạy đến phòng họp nhỏ, các thành viên trong đoàn đã tập hợp gần đủ. Cô ấy chọn một vị trí ở hàng sau gần cửa sổ, kết quả vừa ngồi xuống đã bị hai nam một nữ vây kín mít từ trước ra sau.
Cảm nhận được bóng đen xung quanh, Phương Linh Khê ngẩng đầu, ngơ ngác quét mắt một vòng, nhận ra mấy người trước mặt là “bộ ba” nổi tiếng trong đoàn, trong đó cô gái cầm đầu còn là hoa khôi khoa của bọn họ.
“Các người… làm gì vậy?”
Phương Linh Khê nuốt nước bọt, bất giác siết chặt quai ba lô, cố gắng giữ vững vẻ mặt bình tĩnh.
Nghe nói “bộ ba” này ai nấy đều có lai lịch không nhỏ, dựa vào gia thế danh giá, thế lực trong nhà đều thuộc hàng có số má trong giới thượng lưu.
“Bốp” —
Cô nàng hoa khôi cao ráo đột nhiên đập một phát lên bàn làm cô giật nảy mình.
Hoa khôi một tay chống bàn, cúi người từ từ ghé sát lại gần cô, nụ cười âm hiểm: “Bạn học Phương tối nay có rảnh không?”
Phương Linh Khê nhìn cái điệu bộ này của cô ta, chắc chắn không có chuyện gì tốt, chớp chớp mắt nhỏ giọng trả lời: “Không… có rảnh.”
“Được, có rảnh là được rồi.” Hoa khôi giả vờ không nghe thấy, giơ tay lên, cô gái bên cạnh lập tức đưa một bản nhạc piano cho cô ta, hoa khôi tiện tay ném đến trước mặt cô, hất cằm, ra lệnh,
“Tối nay tôi có việc ở lớp học mở, cậu lên sân khấu biểu diễn thay tôi.”
“Nhưng mà…”
“Nhưng mà cái gì?” Giọng hoa khôi trở nên lạnh lùng.
Phương Linh Khê đưa tay lật xem bản nhạc, gấp lại, ngẩng đầu lên nhìn cô ta một lần nữa, ánh mắt ngây ngô, lời nói thốt ra lại càng vô tội:
“Nhưng mà cậu có việc thì liên quan gì đến tôi?”
Cô ấy ngược lại còn bĩu môi, nói thêm: “Chúng ta cũng không thân lắm nhỉ?”
“Mày nói cái gì!” Hoa khôi lúc này mới nhận ra mình bị trêu chọc, sắc mặt đột biến, theo thói quen giơ tay định đánh cô.
Phương Linh Khê nhắm chặt mắt lại ngay lập tức, theo phản xạ giơ tay lên che trước mặt, cơn đau như dự đoán lại không hề xảy ra ở bất kỳ bộ phận nào trên người cô, mà là một tiếng “loảng xoảng” vang lên —
Trong phút chốc, không khí trong cả phòng họp ngưng đọng.
Thành Triệt Dư mặc một bộ đồ đen, hai tay đút túi quần, tung một cước đá văng cái ghế trước mặt ba người họ. Cậu ta đưa tay từ từ kéo mũ áo hoodie ra, để lộ mái đầu đinh, mày kiếm mắt sắc lạnh, giọng nói trầm thấp:
“Tránh ra.”
Vốn dĩ ngoại hình của cậu ta đã cực kỳ có tính công kích, cộng thêm tính tình âm u, ít nói, khí chất lạnh lùng u uất, hành sự trước nay luôn một mình một cõi, ấy vậy mà các môn chuyên ngành đều đứng đầu, nhập học chưa đầy một tháng đã có tên có tuổi trong khoa.
Người trong đoàn lại càng tránh xa, có thể trốn thì cứ trốn.
Nhưng không chịu nổi lại có người không sợ chết, thích đâm đầu vào chỗ khó, chàng trai đi cùng hoa khôi lúc đầu bị cậu ta dọa cho một phen, sau đó thấy mọi người trong phòng đều nhìn sang, nhất thời không thể tỏ vẻ hèn nhát được, bèn vênh váo chỉ vào cậu ta mắng:
“Liên quan đéo gì đến mày, bớt ở đây giả vờ…”
Lời chửi bậy còn chưa dứt, Thành Triệt Dư đã ra tay chớp nhoáng, một tay chụp lấy cổ tay hắn ta bẻ ngược lại, chỉ dùng một chút lực nhỏ đã khiến đối phương đau đến mức nhảy dựng lên kêu la thảm thiết.
“Tự mình cút,” Thành Triệt Dư siết chặt ngón tay, liếc mắt nhìn hắn ta, giọng điệu trầm thấp lạnh lùng “Hay để tôi giúp?”
“Đau đau đau… cút cút cút, tôi tự cút, cút ngay đây…” Chàng trai đau đến thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa ra đầy đầu.
Cô gái bên cạnh thấy vậy vội kéo kéo hoa khôi ra hiệu cho cô ta mau đi, rõ ràng hoa khôi vẫn chưa cam tâm, đứng yên tại chỗ không chịu nhúc nhích.
Thành Triệt Dư lạnh lùng liếc cô ta một cái, lười để ý, cúi người nhặt cái ghế bên cạnh Phương Linh Khê vừa bị cậu ta đá ngã, sau khi ngồi xuống thì lấy một bản nhạc trong túi đeo chéo đưa cho Phương Linh Khê, mắt cũng không ngước lên, nói nhàn nhạt: “Con gái tôi cũng đánh như thường, cút.”
Hoa khôi trong lòng không cam tâm, nhưng lại sợ thật sự bị đánh, cắn răng căm hận trừng mắt nhìn Phương Linh Khê một cái, cuối cùng vẫn xoay người định bỏ đi, không ngờ vừa bước được nửa bước.
“Đợi đã.” Phương Linh Khê đột nhiên lên tiếng gọi cô ta lại.
Cô gái hung tợn quay đầu lại: “Mày còn muốn thế nào?”
“Cái này, cậu quên lấy rồi.” Phương Linh Khê cầm lấy bản nhạc piano mà cô ta đã đập lên bàn, đưa cho cô ta, toe toét cười với cô ta.
Hoa khôi bực bội “chậc” một tiếng, quay lại, vừa định đưa tay lấy lại bản nhạc thì Phương Linh Khê đã nhanh hơn một bước buông tay, ném thẳng bản nhạc đó xuống đất một cách dứt khoát.
“A, ngại quá, tôi cầm không chắc, phiền cậu tự nhặt lên nhé.” Vừa nói, Phương Linh Khê vừa hơi dịch người sang một bên, bất giác trốn sau lưng Thành Triệt Dư.
Hoa khôi tức đến mức lại muốn ra tay: “Mày!”
“Cô còn chưa cút à?” Thành Triệt Dư “bốp” một tiếng quăng cuốn sổ ghi chép trong tay lên bàn, liếc nhìn cô ta, cố ý nghiêng người che cho Phương Linh Khê.
Thấy cái vẻ bất cần đời lạnh lùng của cậu ta, là ai cũng khó tránh khỏi sợ hãi, huống hồ nói cho cùng hoa khôi cũng chỉ là một cô gái nhỏ được nuông chiều từ bé, cuối cùng cũng chỉ có thể tức giận hừ một tiếng rồi bỏ đi.
Những kẻ gây rối cuối cùng cũng đã đi, trong phòng họp, khung cảnh nhanh chóng trở lại náo nhiệt như cũ. Phương Linh Khê dịch ghế, nhích lại gần Thành Triệt Dư hơn một chút, đưa ngón trỏ ra khẽ chọc vào cánh tay cậu ta, nghiêng đầu, cong mắt cười với cậu ta: “Cảm ơn cậu nhé, cộng sự.”
Thiếu niên dường như không ngờ cô sẽ đột nhiên lại gần, lướt nhìn cô một cái, rồi nhanh chóng thu lại ánh mắt, sự sắc bén lạnh lẽo của khoảnh khắc trước đó thoáng chốc đã được che giấu, cậu ta cụp mắt ho khan hai tiếng, lắc đầu tỏ ý không có gì.
“Cái này, là bản nhạc cậu chép giúp tôi tối qua à?” Phương Linh Khê cầm lấy bản nhạc trên bàn, nhìn thấy tên bài hát trên đó, là bản nhạc mà cô ấy đã vô tình thuận miệng nói muốn có bản gốc.
— “Khóa Fa”.
Thành Triệt Dư hơi mím môi “Ừm” một tiếng.
“Vậy để cảm ơn cậu đã vất vả chép nhạc giúp tôi, tối nay tôi mời cậu đến Nhà hát lớn Cảng Đảo nghe nhạc kịch, được không?”
Cô gái lúc này lấy ra hai tấm vé, đặt lên bàn.
Thành Triệt Dư có chút kinh ngạc, cúi đầu chậm rãi lướt qua hai tấm vé trước mắt, dừng lại hai giây, hỏi cô ấy: “Chỉ có hai chúng ta thôi sao?”
Phương Linh Khê cong khóe miệng, đầu ngón tay gõ gõ lên tấm vé trên bàn, thẳng thắn thừa nhận: “Chỉ có hai vé, đương nhiên là chỉ có tôi và cậu.”
Cô ấy đưa tay qua, đầu ngón tay ấm áp khẽ chạm vào sự lạnh lẽo nơi những ngón tay dài của cậu ta, lại đến gần hơn một chút, nghiêng đầu hỏi cậu:
“Cậu có bằng lòng không? Cho tôi mượn thời gian tối nay của cậu.”
Một lúc lâu sau, thiếu niên dịu dàng trả lời:
“Vở nhạc kịch tên là gì?”
Cô gái nói: “Là câu chuyện được cải biên từ một bài dân ca truyền thống của Anh. Cậu hẳn là còn nhớ, chúng ta vừa mới luyện tập tối qua.”
“《Greensleeves》.”

Tối nay Thời Mi ở nhờ nhà Sầm Lãng.
Mặc dù hai người trông có vẻ không hòa thuận cho lắm, nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự đồng thuận của phụ huynh hai bên, huống hồ trong mắt mọi người hai người họ từ nhỏ đã cãi nhau suốt, chưa bao giờ có lúc nào quan hệ hòa hợp.
Rạng sáng, Sầm Lãng tắm xong đi ra, đến tủ lạnh trong phòng khách lấy một lon nước soda. Về đến phòng đang định đóng cửa thì cửa lại bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra, một bóng người mảnh mai xinh đẹp cũng theo đó lẻn vào.
Sầm Lãng chau mày, nghiêng đầu lười biếng liếc mắt nhìn qua, sau khi nhìn rõ khuôn mặt đối phương thì khẽ nhếch môi, giọng điệu vẫn cao ngạo:
“Có việc gì sao?”
Thời Mi giật lấy lon nước trong tay anh, không nói hai lời, đẩy anh ngã ngửa ra giường, ngồi lên người anh, cúi đầu mạnh bạo cưỡng hôn anh.
Sầm Lãng đương nhiên có thể dễ dàng đẩy cô ra.
Thời Mi đương nhiên cũng biết rõ sức lực hai người chênh lệch.
Nhưng mà.
“Hừm…” Sầm Lãng khàn giọng rên lên một tiếng, những ngón tay dài siết chặt cằm cô, đầu lưỡi l**m đi giọt máu trên môi, giọng nói nhuốm đầy d*c v*ng “Học được cách cắn người rồi à?”
Thời Mi cười vừa rạng rỡ vừa gian xảo.
Nhưng mà cô quá hiểu Sầm Lãng.
Xem kìa, cô chẳng qua chỉ ngồi ở một vị trí hơi nhạy cảm một chút, chẳng qua chỉ ma sát một chút bằng trọng lực, chẳng qua chỉ là ôm lấy anh để anh cảm nhận chính mình,
Người đàn ông này, đã nắm chặt lấy vòng eo mềm mại của cô rồi.
“Còn giận à?” Thời Mi đè lên người anh, lấy lòng mà m*t mạnh môi anh một cái, một sợi chỉ bạc dính liền, phát ra tiếng “chụt” nhỏ. Thật ma xui quỷ khiến làm vành tai người ta ngứa ngáy.
Sầm Lãng đè nén yếu tố tồi tệ trong cơ thể, đuôi mắt nhuốm màu đỏ, co đầu gối lên, không nặng không nhẹ mà nhấp cô một cái, cảnh cáo:
“Xuống đi.”
Thời Mi không động, cũng không phải là hoàn toàn không động.
Cô đưa tay tắt đèn đầu giường, phòng ngủ lập tức chìm vào bóng tối đặc quánh, trong con sóng kỳ dị của màn đêm, ẩn giấu những hành động nhỏ xấu xa của đầu ngón tay cô. Còn có, giọng nói căng cứng của anh.
Cô gái có tâm địa xấu xa cứ như vậy trong tình huống nắm quyền chủ đạo, tỏ ra yếu thế với anh, tỏ tình với anh, dụ dỗ anh nói: “Đừng giận nữa Lãng Lãng, Lê Duệ gì chứ, ngoài anh ra, những chàng trai khác em liếc mắt cũng không thèm nhìn.”
“Quên rồi sao, đêm đầu tiên chúng ta chơi đùa em đã nói với anh rồi.” Thời Mi ghé sát lại l**m vành tai anh, đầu răng cắn lấy, day day, như đang ngậm một quả ngọt trong miệng, giống như tâm ma của cô,
“Em chỉ từng vì anh mà rơi lệ, cũng chỉ vì anh mà ướt át, cho dù là lần đầu tiên, hay là mỗi một lần của những đêm sau này.”
“Đủ rồi…” Sầm Lãng nắm lấy tay cô.
Ra lệnh cho cô dừng lại.
Nhưng lại không biết là muốn cô dừng lại cái miệng không biết trời cao đất dày, nói năng linh tinh của cô, hay là cái tay không biết sống chết của cô.
Nhưng cô sao có thể nghe lời.
“Anh vì em nói bà Hàng quan trọng hơn anh mà tức giận, chẳng lẽ, anh không kính trọng bố của mình sao?”
Thời Mi bắt được một tia run rẩy trên lông mi của anh, khẽ cười lên, đôi môi sưng đỏ dán bên tai anh, từng chữ rõ ràng:
“Vừa rồi lúc em đi lên, em đã nhìn thấy ông ấy.”
Cảm nhận rõ ràng cơ bắp trên người thiếu niên căng cứng, Thời Mi đắc ý cong môi, hạ thấp giọng, dùng một chất giọng gần như là thì thầm vụng trộm để nói với anh: “Bây giờ, bố anh đang đứng ở ban công ngoài cửa sổ phòng này, chỉ cần em kêu lên một tiếng thật to…”
Khoảnh khắc tiếp theo, trời đất quay cuồng.
Sầm Lãng một tay ôm chặt eo cô kéo người xuống, ném lên giường, lật người đè lên lại, trong bóng tối cởi đi mảnh vải che thân phía dưới vô dụng duy nhất của cô, bịt miệng cô lại, tuyệt đối không dịu dàng.
Trong lúc điên cuồng tàn bạo, cho đến khi nhận ra đôi mày cô cong cong, cong lên một đường cong như vầng trăng khuyết, Sầm Lãng mới chợt nhận ra.
Chậc, lại bị cô được đà lấn tới rồi.
Thì ra đây mới là mục đích của cô sao.
Hình như, cũng không hoàn toàn là vậy.
Sầm Lãng đột nhiên dừng động tác, buông tay tha cho môi cô, trước khi cô dường như muốn mở miệng nói chuyện, anh đã rút ra, nheo mắt nhìn cô gái lập tức cắn chặt môi dưới, bộ dạng tủi thân.
Người mà một khắc trước còn nói muốn la lên thật lớn.
Căn bản chỉ là hư trương thanh thế.
“Sao không la nữa?” Sầm Lãng véo mặt cô, ánh mắt đuổi theo đôi mắt đang cố gắng trốn tránh của cô, lười biếng trêu chọc,
“Không dám la, hay là… không la ra được?”
“Lãng Lãng, em…” Quần áo trên người họ thậm chí vẫn còn nguyên vẹn, nhưng giọng nói của cô lại vỡ vụn không thành hình, hơi thở gấp gáp, cảm xúc mờ mịt khiến cô không thể ghép thành một câu hoàn chỉnh.
Anh lại tiếp tục. Hành vi ph*ng đ*ng hoàn toàn không giống như vừa rồi bị cô khống chế, cho nên họ luôn như vậy, kiềm chế lẫn nhau, chiếm đoạt lẫn nhau, giày vò lặp đi lặp lại, ăn ý lặp đi lặp lại.
Thời Mi cố gắng ôm chặt anh, đó là do thói quen muốn tìm một điểm tựa trên người anh, để chịu đựng hành vi tội lỗi thiếu phong độ của anh, dù sao thì trông anh cũng đã hết giận rồi không phải sao.
Sầm Lãng lại không chịu nuông chiều cô, một tay nắm chặt hai cổ tay cô ghìm trên đỉnh đầu, môi lưỡi nghiền nát tiếng th* d*c của cô, nụ hôn nóng bỏng này rất lâu sau mới dừng lại, anh khàn giọng mệt mỏi chất vấn cô:
“Nói, rốt cuộc em muốn làm gì?”
Thời Mi dùng hết sức lực khẽ nhấc người dậy, đáy mắt vương lại hơi nước của sự hoảng hốt chưa tan, cô cố gắng hôn lên môi anh một cái, rồi đáp:
“Sầm Lãng, chúng ta bỏ trốn đi.”

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...