Trước cửa vắng lặng, chẳng có ai bước vào.
Hơi thở vốn vô thức bị nín lại của Lương Tư Ý lại lặng lẽ trở về nhịp bình thường. Cô cúi đầu nhìn mô hình xe chở rác đang lắp dở trong tay.
Trần Hâm bỗng ngẩng đầu hỏi: “Chị Sở Sở, c** nh* đâu rồi ạ?”
“Ở đây này!” Cô gái ngồi phía ngoài cùng của ghế sofa đột nhiên giơ chiếc máy tính bảng trong tay lên, “c** nh* ở trong tivi ấy.”
Trên máy tính bảng đang phát một đoạn video, đó là trailer định ngày phát sóng của một bộ phim mới sắp chiếu.
Diêm Thận đóng vai nam phụ thứ hai trong bộ phim đó.
Lương Tư Ý thẫn thờ nhìn chàng trai mặc đồng phục trong video. Anh để lộ nụ cười rất hiếm thấy, không hề có vẻ đạm mạc như lúc riêng tư.
Trông anh như một người hoàn toàn khác so với người trong ký ức của cô.
Người nhà họ Diêm cũng bất ngờ không kém. Diêm Dư Tân gọi điện cho Diêm Thận mới biết đây lại là một câu chuyện kiểu “đi cùng bạn đến đoàn phim thử vai, kết quả bản thân lại được chọn để ra mắt”.
Suốt cả kỳ nghỉ đông năm ấy, bất kể là già trẻ lớn bé trong nhà họ Diêm đều canh đúng giờ tụ tập trước tivi để theo dõi bộ phim học đường vốn đã có phần quá xa vời đối với họ.
Cuộc sống bình lặng đơn điệu của Lương Tư Ý cũng bị một bộ phim đột nhiên xuất hiện như thế làm cho xáo trộn.
Chẳng biết có phải vì giới giải trí trong nước đã quá quen với các thể loại tiên hiệp hay trọng sinh hay không, mà một bộ phim nhỏ chẳng có đạo diễn danh tiếng, biên kịch tên tuổi hay diễn viên gạo cội, chỉ nhờ vào sự thanh xuân đúng lứa tuổi và nội dung mới mẻ thoát tục, lại trở thành một trong số ít những bộ phim gây sốt trong kỳ nghỉ đông năm đó.
Dàn gương mặt mới trong phim cũng bị cộng đồng người hâm mộ mới gia tăng tìm hiểu ngọn ngành.
Lương Tư Ý quay trở lại trường học.
Bạn cùng phòng hàng ngày đều canh giờ xem tập mới, vừa xuýt xoa trước mối tình đầu ngây ngô của nam nữ chính là tình yêu tuyệt mỹ, vừa rơi nước mắt cho sự cay đắng khi yêu mà không được đáp lại của nam phụ thâm tình.
Cô đi đến phòng tự học, Minh Duyệt cầm điện thoại hỏi cô: “Tớ thấy cư dân mạng bảo nam diễn viên này trước kia học ở Trung học số 3 Bình Thành đấy, cậu có quen không?”
Lương Tư Ý nhìn gương mặt quen thuộc trên màn hình, quả thực không thể quen thuộc hơn được nữa.
“Cậu ấy đẹp trai thật đấy, diễn xuất cũng tốt nữa.” Minh Duyệt không kiềm lòng được mà chia sẻ với cô, “Tớ vừa muốn nữ chính ở bên cậu ấy, lại vừa không nỡ bỏ nam chính, sao nữ chính không nhận hết cả hai luôn đi nhỉ!”
Lương Tư Ý không còn chỗ nào để trốn, mở điện thoại lên đâu đâu cũng là tin tức về bộ phim này. Trong nhóm chat bốn người thời cấp ba, Hướng Quỳ liên tục nhắc tên Diêm Thận.
Hướng Nhật Khuê: Tôi muốn xin chữ ký! @YS
YS: …
Hướng Nhật Khuê: Bạn cùng lớp hỏi tôi có quen cậu không, tôi có được nói không nhỉ?
Hướng Nhật Khuê: Chúng ta có cần ký thỏa thuận bảo mật gì không? Giờ cậu được tính là chính thức vào nghề rồi à? Sao tự dưng cậu lại đi đóng phim thế?
YS: Được.
YS: Không cần đâu.
AAAA Hàng ca: Đậu xanh, ông nổi tiếng rồi à! Ảnh tốt nghiệp lớp mình bị người ta tung lên mạng rồi kìa. Đậu xanh, tôi phải đi hỏi xem đứa nào muốn nổi đến mức này, mới thế đã bắt đầu bú fame rồi 【nổi giận】【nổi giận】【nổi giận】
Lương Tư Ý chẳng biết phải nói gì. Cô và Diêm Thận vốn dĩ rất ít khi cùng xuất hiện trong nhóm chat này, lần nào cũng là ba người kia trò chuyện rôm rả, người còn lại nếu không im hơi lặng tiếng thì cũng là đến muộn.
Lần cuối cùng cả hai cùng xuất hiện là vào năm thứ hai đại học.
Khi đó các trường đại học trong nước có tổ chức một bảng xếp hạng nam thần, hoa khôi học đường. Từ Hành gửi link bình chọn vào nhóm, bảo Lương Tư Ý và Hướng Quỳ bỏ phiếu cho mình và Diêm Thận.
Lương Tư Ý nhấn vào, tên của Diêm Thận nằm trong top mười, còn Từ Hành thì ở trang thứ hai.
Cô bình chọn chưa được mấy ngày, số phiếu của top ba đã dẫn đầu cách biệt. Đó là ba chàng trai vốn đã có sẵn người hâm mộ từ các học viện kịch nghệ và điện ảnh.
Lúc ấy trên mạng còn tranh cãi một hồi, bảo là hoạt động do dân mạng bầu chọn thì giới giải trí đừng có nhảy vào góp vui. Nhưng Lương Tư Ý không quan tâm lắm, chỉ nhớ trước khi cổng bình chọn đóng lại, thứ hạng của Diêm Thận đã leo lên vị trí thứ tư.
Từ Hành đòi anh phải phát lì xì trong nhóm.
Diêm Thận phát bốn cái lì xì, mỗi cái hai trăm tệ. Cô nhanh tay nhấn nhận một cái, nhận xong mới thấy không ổn, mà trả lại thì càng không ổn, bèn gửi vào nhóm một chiếc sticker “Cảm ơn sếp”.
Hướng Quỳ và Từ Hành cũng gửi theo.
Mãi lâu sau Diêm Thận mới gửi lại một sticker “Không có gì”.
Sau bận đó một thời gian dài, cô bận rộn với việc thực tập mùa hè, chỉ thỉnh thoảng nói vài câu trong nhóm, Hướng Quỳ và Từ Hành liên tục cổ vũ cô.
Còn Diêm Thận thì vẫn luôn im hơi lặng tiếng.
Vậy mà mới trôi qua hơn nửa năm, tin nhắn trong nhóm chat một tuần nay đã bằng mấy tháng trước cộng lại.
Lương Tư Ý không xem bộ phim đó, nhưng cũng không ngăn được sức nóng thực sự của nó. Khắp nơi là quảng cáo, các diễn viên chính cũng lần lượt xuất hiện thường xuyên trên mạng.
Diêm Thận vẫn chưa mở tài khoản cá nhân, cũng không ký hợp đồng với công ty nào, đến cả tài khoản phòng làm việc cũng không có.
Tuy nhiên, những người hâm mộ yêu thích anh đã lập cho anh một trang siêu thoại, số lượng người hâm mộ tăng lên từng ngày. Lương Tư Ý thấy Minh Duyệt thỉnh thoảng lại vào siêu thoại để điểm danh.
Từ vụ ảnh tốt nghiệp, Minh Duyệt phát hiện ra mối quan hệ bạn học giữa Lương Tư Ý và Diêm Thận, bèn muốn nhờ cô xin hộ một tấm ảnh có chữ ký. Nhưng Lương Tư Ý lấy cớ là không thân nên không nhận lời, chỉ đồng ý đưa bản điện tử của ảnh tốt nghiệp cho cô bạn chiêm ngưỡng.
Ngày chụp ảnh tốt nghiệp thời gian gấp gáp, họ chỉ chụp chung một tấm ảnh cả lớp, những tấm còn lại đều là chụp vào hôm ăn liên hoan chia tay và ngày sinh nhật của Lương Tư Ý.
Đã lâu lắm rồi cô không mở album ảnh đó ra. Cô nhanh chóng tìm mấy tấm ảnh của Diêm Thận chụp cùng mọi người rồi chuyển sang điện thoại.
Lướt đến tấm ảnh cuối cùng, Lương Tư Ý nhìn hai người đứng sát cạnh nhau trong ảnh, chỉ cảm thấy như thể chuyện của kiếp trước.
Cô không nhìn quá lâu, tắt máy tính, đưa điện thoại cho Minh Duyệt và dặn dò: “Chỉ được xem thôi đấy, không được truyền ra ngoài đâu. Tớ sợ ngộ nhỡ có vấn đề gì lại bị công ty của anh ấy tìm tới.”
“Yên tâm đi, tớ chỉ ngắm thôi mà.” Minh Duyệt cười hì hì đón lấy điện thoại. Chiếc máy tính bảng trước mặt vẫn đang phát đoạn trích dàn diễn viên cùng tham gia một chương trình giải trí. Cô bạn xem mấy tấm ảnh rồi hỏi: “Tớ cảm giác ngoài đời có vẻ cậu ấy khá là khó gần với người lạ nhỉ?”
Lương Tư Ý suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng bình thường.”
“Cảm giác ảnh chưa qua chỉnh sửa còn đẹp hơn trong phim nữa.” Minh Duyệt đặt điện thoại xuống, nhìn Diêm Thận đang trả lời phỏng vấn trên máy tính bảng, nói: “Lúc cậu ấy không cười trông còn cuốn hút hơn.”
“Thế à.” Lương Tư Ý phản ứng nhạt nhòa, nhưng trong đầu lại hiện lên vài lần ít ỏi Diêm Thận cười. Hình như đều không rõ rệt, không giống như điệu cười cố ý trong phim.
Cô rũ mắt nhìn đoạn video đang phát trên máy tính bảng.
Bộ phim họ đóng có cốt truyện không quá phức tạp, chủ yếu xoay quanh điểm mấu chốt là “thầm mến”, có lẽ đó cũng là lý do khiến nhiều người đồng cảm.
Thanh xuân của ai mà chẳng có một người để thầm thương trộm nhớ?
Có lẽ là một cái nhìn thoáng qua, có lẽ là một lần lướt qua nhau, hay là một nụ cười, một câu nói, thậm chí người đó chẳng cần phải làm gì cả.
Ở lứa tuổi ấy, người ta đều dễ dàng có được một đoạn tình cảm rung động chỉ thuộc về riêng mình.
Trong cuộc phỏng vấn, người dẫn chương trình cũng xoay quanh từ “thầm mến” để hỏi các diễn viên chính hiểu thế nào về nó. Nam nữ chính đã trả lời xong, micro được chuyển đến tay Diêm Thận.
“Thầm mến sao…” Anh rũ mắt, dường như đang hồi tưởng. Giọng anh không sinh động hoạt bát như lúc cố ý diễn trong phim, mà hơi trầm và rất bình thản, “Giống như đang ăn một quả chín ép, có vị chát, có vị chua, nhưng cũng có vị ngọt.”
Người dẫn chương trình mỉm cười hỏi: “Tôi rất tò mò nhé, đã là trái đắng thì sao lại có vị ngọt được?”
Diêm Thận cầm micro, khẽ mỉm cười, đúng như dáng vẻ trong ký ức của Lương Tư Ý.
Anh nói: “Bởi vì, trái đắng này chỉ tồn tại khi mình thích người ấy mà thôi.”
“Trời ạ! Tớ dám chắc luôn!” Minh Duyệt đập bàn, “Cậu ấy nhất định là có người mình thích rồi, dù bây giờ không có thì trước kia chắc chắn là có.”
Người dẫn chương trình cũng đồng quan điểm với Minh Duyệt, trêu chọc: “Bạn là một diễn viên không qua đào tạo bài bản, nhưng ngay lần đầu tiên đóng một nhân vật có nội tâm thâm trầm và phong phú như vậy mà đã thể hiện đi vào lòng người đến thế, phải chăng trong thanh xuân của bạn cũng từng có một trái đắng như vậy?”
Diêm Thận không trả lời câu hỏi này, chỉ nói khéo: “Đây là một bí mật, lát nữa kết thúc chương trình tôi sẽ tiết lộ riêng với chị sau.”
“Được được, vậy đã là bí mật thì chúng tôi không hỏi thêm nữa…” Người dẫn chương trình nhanh chóng chuyển sang vấn đề khác.
Lương Tư Ý lại nhìn màn hình mà ngẩn ngơ.
Minh Duyệt tò mò: “Hồi cấp ba cậu ấy có tin đồn tình cảm gì không?”
“Không có.” Lương Tư Ý nói thật lòng. Năm lớp 12 khi đó mọi người đều rất bận rộn, dường như chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến những chuyện khác.
Còn như năm lớp 10, lớp 11, Diêm Thận đúng là có nhận được vài bức thư tình, nhưng đều chẳng đi đến đâu.
Lương Tư Ý rũ mắt suy nghĩ rồi nói: “Hồi đó cậu ấy học hành chăm chỉ lắm.”
“Xem ra đúng là diễn như không diễn rồi.” Minh Duyệt xem xong buổi phỏng vấn, “Nhưng đến giờ hình như cậu ấy vẫn chưa ký với công ty nào, không biết có đóng phim tiếp không nữa.”
Lương Tư Ý nhìn lại màn hình, cuộc phỏng vấn đã kết thúc, họ đang chơi vài trò chơi vận động, Diêm Thận đứng ở giữa đám đông.
Cô có một khoảnh khắc thấy mông lung, nhưng rồi lại nghĩ anh dường như luôn như vậy, cấp ba đang học dở thì chuyển khối, đại học học được một nửa thì chạy đi đóng phim.
Có lẽ vì nỗ lực bỏ ra đủ nhiều, nên những gì Diêm Thận nhận được cũng không ít hơn so với tưởng tượng.
Một thời gian dài sau đó, cuộc sống của Lương Tư Ý gần như bị bao vây bởi hai chữ Diêm Thận.
Bộ phim gây sốt đã đưa các diễn viên chính nổi tiếng khắp nơi, liên tục có tin đồn họ sẽ hợp tác với ai, nhận phim mới nào.
Lương Tư Ý đi siêu thị, thậm chí còn nhìn thấy ảnh của Diêm Thận trên bao bì một gói khoai tây chiên.
Lúc đó cô đứng trước kệ hàng, do dự mãi mới cầm lấy một gói bỏ vào giỏ.
Một người vốn dĩ quen thuộc đột nhiên trở thành ngôi sao lớn, cảm giác này thật kỳ lạ. Nhưng mạng internet thay đổi nhanh chóng, phim mới ra liên tục, rồi lại có những diễn viên mới, những cặp đôi mới nổi lên.
Trong lúc bận rộn với bài vở, Lương Tư Ý ít khi quan tâm đến chuyện trên mạng nữa. Minh Duyệt cũng bận yêu đương và học hành, không còn mở lại trang siêu thoại vốn đến cả Weibo chính chủ cũng chẳng có kia nữa.
Sắp lên năm thứ tư, họ cần phải đối mặt với nhiều lựa chọn hơn cho cuộc đời.
Theo lời khuyên của giảng viên hướng dẫn, Lương Tư Ý quyết định xin xét tuyển thẳng lên thạc sĩ. Minh Duyệt và Khương Dũ sau khi cân nhắc cũng cùng cô nộp đơn xin xét tuyển.
Mùa hè năm thứ ba, ba người bọn họ cùng tham gia trại hè của khoa Luật, và đã vượt qua kỳ thi viết cũng như phỏng vấn với số điểm cao trong đợt kiểm tra, sớm nhận được tư cách trúng tuyển sơ bộ.
Sau khi khai giảng, theo quy trình của khoa, họ nộp hồ sơ thẩm định từng bước. Do ảnh hưởng từ đợt thực tập năm thứ hai, hướng nghiên cứu thạc sĩ của Lương Tư Ý vẫn là Luật kinh tế, Khương Dũ và Minh Duyệt cũng lần lượt chọn được hướng đi phù hợp cho mình.
Mọi chuyện đã định đoạt, trạng thái học tập căng thẳng suốt gần bốn năm của Lương Tư Ý được thả lỏng ngắn ngủi. Cuối tuần cô cũng có thời gian cùng Minh Duyệt ra ngoài, tìm đại một công viên nào đó để phơi nắng.
“Đây mới là cuộc sống đại học trong tưởng tượng của tớ chứ.” Cô nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm của ánh nắng trên mặt, nhưng lời nói ra lại đầy vẻ “lạnh lùng”: “Nếu không có đôi chim c* nào đó cứ nắm tay nhau trong túi áo tớ thì càng tốt.”
Minh Duyệt và Khương Dũ nằm hai bên trái phải của Lương Tư Ý, nghe vậy thì phì cười.
Lương Tư Ý bực bội nhìn họ: “Ăn ‘cơm chó’ hai năm trời rồi, hai cậu thật là quá đáng lắm luôn ấy, nằm xịch ra kia đi.”
Cô lôi tay hai người họ ra khỏi túi áo hoodie của mình.
Minh Duyệt cười không ngớt, vẫn cứ sấn lại gần cô, giơ điện thoại lướt video: “Cậu còn nhớ anh chàng bạn học cấp ba đi đóng phim của cậu không?”
Mí mắt Lương Tư Ý giật nảy một cái, buông một tiếng “Ừ” tùy ý.
“Nghe nói dạo này cậu ấy sắp vào đoàn phim mới rồi, lần này là một bộ phim cổ trang.” Minh Duyệt nói, “Fan của cậu ấy chung tình thật đấy, nửa năm trời chẳng có hoạt động gì mà lượng người hâm mộ trong siêu thoại tớ thấy đã vượt qua cả triệu rồi.”
Lương Tư Ý không hiểu mấy chuyện này, ngước mắt nhìn trời hỏi: “Cậu ấy định theo con đường làm diễn viên chuyên nghiệp luôn à?”
“Cậu hỏi tớ á? Tớ làm sao mà biết được.” Minh Duyệt nói, “Chẳng phải cậu là bạn cấp ba của cậu ấy sao, thế mà không hỏi thăm được chút tin nội bộ nào à?”
Lương Tư Ý có tâm nhưng cũng không có sức.
Chẳng biết có phải do thuật toán của mạng xã hội hay không, ban ngày cô vừa nghe Minh Duyệt nhắc đến Diêm Thận, tối đến đã lướt thấy ảnh tạo hình trong phim mới của anh.
Quả nhiên là một bộ phim cổ trang.
Anh mặc một bộ gấm vóc, kiểu dáng trông giống như triều phục Cẩm y vệ đời Minh, làm tôn lên đường nét vai và eo gọn gàng, tay cầm một thanh đoản đao chắn ngang trước mắt.
Để lộ đôi mắt đen sâu thẳm và lạnh lùng.
Lương Tư Ý cảm thấy người chụp bức ảnh này quá hiểu cách bắt lấy lòng người, đôi mắt của anh thực sự là điểm xuất sắc và cuốn hút nhất trên gương mặt.
Cô lướt qua phần bình luận, người hâm mộ các bên đang tranh cãi kịch liệt, từ chuyện phiên vị đến tạo hình, cãi nhau loạn cả lên.
Lương Tư Ý xem mà đau cả đầu, cũng chẳng nhìn ra được rốt cuộc đây là phim gì.
Tuy nhiên, bộ phim này dường như có sức ảnh hưởng rất lớn trên mạng. Kể từ lễ khởi quay, liên tục có những hình ảnh hậu trường được tung ra, nhưng cảnh của Diêm Thận thì không có nhiều.
Có người hâm mộ nói phải đến cuối năm anh mới chính thức vào đoàn.
Lương Tư Ý không quá bận tâm đến những chuyện này, mỗi ngày chỉ ăn uống ngủ nghỉ, yên tâm chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.
Năm thứ tư kết thúc chương trình sớm, sau khi thi xong ban đầu cô định tìm một chỗ thực tập ngắn hạn, nhưng vì thời gian quá gấp rút nên không thấy chỗ nào phù hợp, thế là cô xách túi quay về Bình Thành.
Nghĩ đến việc học kỳ sau phải chuyển sang ký túc xá dành cho nghiên cứu sinh, Lương Tư Ý mang theo một đống đồ đạc lỉnh kỉnh về nhà.
Hà Văn Lan biết chuyện, muốn lái xe ra ga đón cô. Năm nay bà vừa mới lấy được bằng lái, dùng tiền lương của mình mua một chiếc xe điện nhỏ, bình thường lái xe ra ngoài đã không còn là vấn đề.
Lương Tư Ý không từ chối, nhưng hôm đó cô không đợi được Hà Văn Lan, mà lại nhận được điện thoại từ bệnh viện, nói là bà và Diêm Dư Tân bị tông xe từ phía sau trên cầu vượt, hiện tại cả hai đều đang ở bệnh viện.
Lúc đó cô hoảng hốt, cũng chẳng nghe rõ tình hình cụ thể ra sao, vội nhờ nhân viên ký gửi hành lý rồi bắt taxi đến bệnh viện ngay lập tức.
Hà Văn Lan và Diêm Dư Tân ở chung một phòng bệnh.
Cả hai đều không bị thương gì nặng trong vụ tai nạn, chỉ là khi Diêm Dư Tân xuống xe để thương lượng thì bị đối phương đấm một cú vào đầu.
Bị chấn động não nhẹ.
Lúc Hà Văn Lan đến đỡ ông thì không cẩn thận bị ngã một cái, tay trầy xước chút da.
“…” Lương Tư Ý nhất thời không biết nên nói gì, nhìn Diêm Dư Tân đang nằm trên giường bệnh vẫn chưa tỉnh, lo lắng hỏi: “Chỉ là chấn động não thôi ạ? Sao chú Diêm vẫn chưa tỉnh lại lâu thế ạ?”
“Chính bác sĩ trưởng khoa đã đến xem rồi, không có vấn đề gì lớn đâu, chỉ là có tuổi rồi, sức khỏe chắc chắn không được như thời trẻ.” Hà Văn Lan thấy thời gian không còn sớm, bảo: “Chú Diêm của con chắc đêm nay phải ở lại bệnh viện theo dõi, nhân lúc trời chưa tối, con về nhà một chuyến lấy ít đồ qua đây, mẹ ở đây trông chú.”
“Vâng ạ.” Lương Tư Ý đứng dậy mới nhớ ra mình còn hành lý để ở ga tàu cao tốc, không dám chậm trễ thêm, đứng dậy đi ra ngoài.
Phòng bệnh của Diêm Dư Tân ở tầng trên cùng, là phòng đơn, không có nhiều bệnh nhân nên cả tầng rất yên tĩnh.
Cô đi đến cửa, tay vừa đặt lên tay nắm cửa thì nghe thấy một hồi bước chân vội vã.
Cửa vừa mở ra.
Lương Tư Ý không kịp đề phòng, va ngay vào đôi mắt sâu thẳm như làn mực đậm.
