Trái Đắng - Tuế Kiến

Chương 31



Lương Tư Ý chỉ sững sờ mất hai giây rồi rút thẻ đưa qua, đợi thanh toán xong, cô nhận lại hóa đơn và nhét thẻ vào ví.

Diêm Thận và Chu Dật Phi vẫn chưa từ nhà vệ sinh ra.

Lương Tư Ý rút tấm hình vẽ chibi từ trong ngăn nhựa trong suốt ra.

Bức họa này được vẽ vào năm lớp 12, để bày tỏ lòng cảm ơn, cô đã để lại một bức vẽ tay đơn giản trong cuốn sổ ghi chép toán học mà anh cho mượn.

Mép giấy được cắt tỉa gọn gàng, bên ngoài còn bọc một lớp màng ép plastic, có thể thấy rõ chủ nhân của nó trân trọng bức hình này đến nhường nào.

Thế nhưng dù có như vậy, những đường nét màu đen trên mặt giấy qua dòng thời gian đằng đẵng vẫn bị phai màu đôi chút, không còn rõ nét như xưa, nhưng những chuyện cũ mà Lương Tư Ý từng cố ý phớt lờ và làm nhòe đi, giờ đây vì sự tồn tại của nó mà một lần nữa ập đến như sóng triều.

Mùa hè đột ngột kết thúc và nụ hôn ngoài ý muốn năm ấy.

Lương Tư Ý không muốn nghĩ sâu thêm nữa, cô nhét bức tranh trở lại, tâm hồn treo ngược cành cây quay về phòng bao.

Nồi lẩu trên bàn vẫn chưa tắt lửa, nước dùng đã cạn gần tới đáy.

Rau và thịt chưa ăn hết lẫn với vô số hạt tiêu và vòng ớt cuộn tròn lăn lộn dưới đáy nồi, một cọng rau tiến vua bị nấu đến đổi màu đang nổi lềnh bềnh trong đó.

Lương Tư Ý cầm đũa gắp cọng rau tiến vua ấy lên.

Rau tiến vua nấu quá lửa đã sớm mất đi độ giòn sần sật, ngược lại do bị ninh quá lâu nên ăn vào có chút vị đắng.

Thời gian đủ sức để thay đổi mọi thứ.

Cô đặt đũa xuống, tâm trạng thoáng chốc trở nên phức tạp, nhận ra lẽ ra mình không nên đồng ý đến đây.

Đợi đến khi Diêm Thận và Chu Dật Phi quay lại, Lương Tư Ý đã thu xếp ổn thỏa cảm xúc, ánh mắt cô vô tình hay hữu ý lướt qua gương mặt Diêm Thận.

Anh cầm lấy chiếc ví trên bàn, dường như không nhận ra điều gì bất thường, đeo khẩu trang vào rồi kéo vành mũ thấp xuống, che gần hết khuôn mặt: “Đi thôi.”

Đường về xe cộ đông đúc, Chu Dật Phi là người cầm lái.

Lương Tư Ý và Diêm Thận ngồi ở hàng ghế sau, mỗi người nhìn ra một bên cửa sổ.

Chu Dật Phi ngước mắt nhìn qua gương chiếu hậu, thấy hai người đều không nói gì, liền tranh thủ lúc chờ đèn đỏ mở một bản nhạc.

Cậu ta nhảy qua đoạn dạo đầu, hát theo nhạc: “Chẳng hề có chuyện trời sinh một cặp, những năm qua đã lỡ mất bao nhiêu, muốn có người cùng bạn già đi chậm rãi, nắm bắt thời gian là điều rất quan trọng, tôi muốn hai người ở bên nhau~”

“…” Diêm Thận đá một cái vào lưng ghế lái, “Ngậm miệng vào.”

“Làm sao, tôi hát hay mà.” Chu Dật Phi cười nói, “Phải không, em gái nhỏ Lương?”

Lương Tư Ý gượng cười một tiếng, đành cắn răng khen: “Hay, hay lắm.”

Tuy nhiên Chu Dật Phi cũng không dám quá trớn, để bài hát lặp lại vài lần rồi mới đưa tay chuyển nhạc, đổi sang một bản DJ sôi động.

Cứ thế tưng bừng cho đến khi về tới khách sạn.

Lúc xuống xe, Diêm Thận chạm vào chiếc ví trong túi áo khoác, bỗng nhiên gọi với theo bóng người đang đi phía trước: “Lương Tư Ý.”

Cánh tay đang đung đưa chìa khóa của Chu Dật Phi khựng lại, bước chân chậm dần, đứng một bên lén lút dỏng tai lên nghe.

Lương Tư Ý quay đầu nhìn Diêm Thận tiến lại gần, tay cô đút trong túi thầm siết chặt điện thoại, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi thôi thúc muốn bỏ chạy không rõ nguyên do.

Diêm Thận đứng lại trước mặt cô, đôi mắt dưới vành mũ trông đặc biệt sáng rõ trong đêm đông, cuộn trào những cảm xúc phức tạp.

Im lặng giây lát, anh cúi đầu thở dài, nói: “Tối nay Chu Dật Phi đi cùng tôi đến phim trường, em cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Lương Tư Ý vừa thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng cũng thấy hẫng hụt, cô không nói gì nhiều: “Ừm, tôi biết rồi.”

“Vào đi thôi.”

Ba người trước sau bước vào khách sạn, lên đến tầng phòng, Lương Tư Ý quẹt thẻ vào phòng trước, Chu Dật Phi đẩy Diêm Thận quay về phòng 502.

Cậu ta đã nhịn cả tối, khó khăn lắm mới nhịn được đến tận bây giờ, vừa nằm xuống sofa đã hỏi: “Rốt cuộc cậu đang nghĩ cái gì thế?”

Diêm Thận cởi cúc áo khoác, đi đến cạnh bàn kéo ghế ngồi xuống, bảo: “Sau này cậu đừng có nói năng lung tung trước mặt cô ấy.”

“Tôi không phải là vì tốt cho cậu sao?”

“Nhưng cô ấy không có nghĩa vụ nhất định phải chấp nhận.” Diêm Thận tựa người ra sau, ngửa đầu nhìn những hoa văn trên trần nhà, “Tôi chỉ muốn từ từ thôi.”

Chu Dật Phi ngồi bật dậy, để lại một câu: “Đúng là hoàng đế không vội, thái giám đã cuống hết cả lên!”

Cậu ta hậm hực rời khỏi phòng, Diêm Thận lấy chiếc ví trong túi ra.

Bức hình chibi trong ngăn nhựa trong suốt hiện ra rõ mồn một.

Đầu ngón tay Diêm Thận khẽ lướt qua bức vẽ sau lớp nhựa, giống như biết bao thời khắc trong quá khứ.

Chu Dật Phi ở lại đoàn phim hai ngày, có cậu ta và Trương Đào ở đó, Lương Tư Ý càng thêm nhàn rỗi, ở phim trường thỉnh thoảng cô lại ôm điện thoại tán gẫu với Minh Duyệt.

Minh Duyệt vì bộ phim “Ám Thám” này mà đâm ra chèo thuyền CP hai diễn viên chính, suốt ngày chia sẻ mấy đoạn video lên Weibo.

Đôi khi cô ấy cũng gửi cho Lương Tư Ý vài đoạn video qua ứng dụng.

Lương Tư Ý nhấn vào một cái cô ấy vừa gửi lúc sáng, là hình ảnh hậu trường ngày hôm nay.

Người quay trộm trong video đứng ở vị trí rất xa, chỉ chụp được cảnh nam chính Hồ Văn Vũ và nữ chính Vu Y đứng nói chuyện vui vẻ với nhau lúc chờ cảnh quay.

Là Duyệt không phải Nguyệt: Cậu có thể hỏi thử cậu bạn kia của cậu xem hai người họ có phải thật không được không? Nội ngu (giới giải trí trong nước) làm tớ tổn thương sâu sắc quá, thực sự không dám tùy tiện đụng vào RPS (người thật) nữa đâu.

Lương Tư Ý không biết trả lời thế nào.

Cô vẫn chưa nói cụ thể với Minh Duyệt về mối quan hệ giữa mình và Diêm Thận, cũng chưa nhắc đến chuyện ở đoàn phim dạo gần đây, chỉ trả lời một câu lấp lửng.

Không có ý gì: Trong video trông cũng thật đấy.

Thực ra ở hiện trường trông cũng không giống diễn, Lương Tư Ý ở đoàn phim những ngày này cũng cảm thấy Hồ Văn Vũ và Vu Y có mối quan hệ không hề đơn giản.

Lại một cảnh quay ngoại cảnh kết thúc, Diêm Thận được nhân viên đỡ dậy từ dưới đất.

Lương Tư Ý tiến lên đưa chiếc áo khoác lông vũ cho anh, dư quang thoáng thấy Hồ Văn Vũ đang đỡ Vu Y đi sang một bên.

Đợi đến chỗ ít người, cô không nhịn được hỏi: “Anh nói xem Vu Y với Hồ Văn Vũ là thật à?”

Diêm Thận theo bản năng quay đầu nhìn một cái, thấp giọng nói: “Tôi không biết.”

Anh vào nghề chưa lâu, tính ra mới chỉ đóng đúng một bộ phim, quảng cáo và chương trình thực tế cũng không tham gia nhiều, nên không thân thiết với các nghệ sĩ khác trong giới.

Lương Tư Ý nói nhỏ: “Anh mà không có chút tin nội bộ nào à?”

Diêm Thận lắc đầu, nhấp một ngụm nước, vừa đặt cốc xuống thì phía lối vào bỗng trở nên náo nhiệt, phó đạo diễn và tổng chế tác đang dẫn một nhân vật tầm cỡ bước vào.

Đó là Phương tổng của Giải trí Thăng Hạo, Phương Minh Hạo.

Bộ phim này do Thăng Hạo đầu tư sản xuất, ngoài hai diễn viên chính, rất nhiều diễn viên trong đoàn đều là nghệ sĩ dưới trướng công ty họ.

Ngay cả Diêm Thận năm đó cũng là thông qua Thăng Hạo để tham gia thử vai.

Hai diễn viên chính và Phương Minh Hạo là người quen cũ, gặp mặt liền đứng lại trò chuyện vài câu, đúng lúc này mấy người họ bỗng nhiên đều đổ dồn ánh mắt về phía Diêm Thận.

“Tiểu Diêm à, cậu qua đây.” Tổng đạo diễn Ngô Kiến vẫy vẫy tay.

Diêm Thận đứng dậy đi tới, lịch sự chào một tiếng: “Phương tổng.”

“Diêm Thận.” Phương Minh Hạo mỉm cười, “Miêu Dục đã nhắc với tôi rất nhiều lần rồi, nghe nói hôm nay tôi đến đoàn phim thăm ban nên đặc biệt dặn dò tôi phải tìm cậu trò chuyện cho thật kỹ.”

“Là chị Miêu quá đề cao tôi rồi.” Diêm Thận khiêm tốn.

Phương Minh Hạo lắc đầu, vỗ vai anh nói: “Đừng có tự ti như vậy, Miêu Dục không phải với ai cũng để tâm thế đâu. Tối nay cùng đi uống rượu nhé, có một số chuyện cứ phải trên bàn rượu mới dễ nói chuyện.”

Diêm Thận mỉm cười gật đầu: “Dạ được ạ.”

Trong lúc trò chuyện, Phương Minh Hạo lại đưa mắt nhìn về phía không xa, giọng điệu mang chút dò xét: “Vị kia là?”

Diêm Thận nhìn theo, phát hiện Phương Minh Hạo đang hỏi về Lương Tư Ý. Nhận thấy ánh mắt soi mói của ông ta, anh cố ý dịch một bước che khuất phần lớn tầm nhìn, thản nhiên nói: “Là trợ lý của tôi.”

“Không hổ danh là đại soái ca.” Phương Minh Hạo thu hồi ánh mắt, nhìn Diêm Thận trêu chọc, “Ngay cả trợ lý cũng là mỹ nữ thế này, vận đào hoa không nhỏ đâu.”

Diêm Thận nhìn bộ dạng cười híp mắt của ông ta, trong lòng dâng lên một nỗi khó chịu khó hiểu, anh kiềm chế tính khí nói: “Là người nhà ạ, bên tôi bận quá không xuể nên em ấy đến đoàn giúp đỡ mấy ngày.”

“Cậu xem cậu kìa, nếu sớm ký hợp đồng với công ty thì những việc vặt này chẳng phải không cần làm phiền người nhà sao?” Phương Minh Hạo lại vỗ vai anh một cái, “Tối gặp nhé.”

Diêm Thận “dạ” một tiếng.

Đạo diễn tạm thời thông báo tối nay nghỉ ngơi, gọi mấy diễn viên chính cùng ra ngoài ăn cơm. Diêm Thận và Lương Tư Ý về khách sạn dọn dẹp trước.

Trước khi ra cửa, Diêm Thận lại bảo: “Tối nay chắc là sẽ uống rượu, tôi gọi Trương Đào qua rồi, em cứ ở khách sạn nghỉ ngơi đi.”

“Ơ?” Lương Tư Ý có chút bất ngờ nhưng cũng không nói gì, “Vâng.”

Nghĩ đến Phương Minh Hạo, Diêm Thận cứ cảm thấy không yên tâm, liền dặn dò: “Đừng có chạy lung tung.”

“Biết rồi ạ.” Lương Tư Ý xua tay chẳng mấy bận tâm, “Anh chẳng phải đi tiếp đại ông chủ sao? Mau đi đi kẻo muộn.”

Diêm Thận đứng ở cửa nhìn Lương Tư Ý vài giây rồi mới nói: “Tôi đi đây.”

“Tạm biệt.” Lương Tư Ý tiếp tục vẫy tay, đợi người đi xa mới đóng cửa lại.

Địa điểm tụ tập là ở trong thành phố, ngoại trừ đạo diễn đi cùng xe với Phương Minh Hạo, Diêm Thận và các diễn viên khác đều tự bắt xe qua.

Mấy người đến nơi gần như cùng lúc, thấy Diêm Thận đi xuống xe một mình, Phương Minh Hạo còn hỏi một câu: “Sao không dẫn trợ lý của cậu theo?”

Diêm Thận đi chậm lại, giải thích: “Cô ấy có việc đột xuất ạ.”

Phương Minh Hạo dường như cũng chỉ thuận miệng hỏi vậy, không quá để tâm. Ông ta đi đến bên xe của Vu Y, đưa tay ra với cô, Vu Y cười đẩy cánh tay ông ta ra.

Phương Minh Hạo không bận lòng, đợi đến khi vào trong tòa nhà, ông ta mới nắm tay Vu Y, hai người trông vô cùng thân mật.

Diêm Thận đi phía sau bỗng khựng lại, nhưng thấy đạo diễn và chế tác đi cùng đều coi như chuyện thường tình, anh cũng không tiện hỏi gì thêm.

Chỉ là ban ngày mới nghe Lương Tư Ý nhắc đến chuyện quan hệ của họ là thật hay giả, anh đi được vài bước vẫn không nhịn được quay đầu nhìn Hồ Văn Vũ một cái.

Đối phương cũng không có phản ứng gì đặc biệt, có vẻ như đã quen từ lâu, trái lại vì cái nhìn của Diêm Thận mà Hồ Văn Vũ ngẩng đầu nhìn lại.

Diêm Thận vội vàng rời mắt đi.

Hồ Văn Vũ lại tiến đến gần anh, nhỏ giọng hỏi: “Cậu không biết à?”

Diêm Thận không hiểu lắm, hỏi: “Biết gì cơ?”

“Phương tổng và Vu Y ấy.” Hồ Văn Vũ cười, “Họ ở bên nhau nhiều năm rồi, không ít người trong giới đều biết, không phải cậu do bên Thăng Hạo tiến cử sao? Cậu mà lại không biết à?”

Diêm Thận nghĩ đến những tin đồn hoa nguyệt đếm không xuể của Phương Minh Hạo, sững sờ một lát rồi mới nói thật: “Tôi thực sự không biết.”

Hồ Văn Vũ nhìn bộ dạng anh là đoán ra anh đang nghĩ gì, cảm thán: “Đều là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi thôi, cậu ở trong cái giới này lâu rồi sẽ không thấy lạ nữa.”

Diêm Thận ừ hử cho qua chuyện, không muốn tiếp lời, Hồ Văn Vũ cũng không tiếp tục chủ đề này nữa mà hỏi một câu: “Tửu lượng của cậu thế nào?”

Diêm Thận không dám nói quá, chỉ bảo: “Cũng tạm ạ.”

“Thế thì tôi yên tâm rồi, Phương tổng thích tìm người uống rượu lắm.” Hồ Văn Vũ bật cười, “Đạo diễn và chế tác có thâm giao với anh trai ông ta nên ông ta không dám làm càn, bình thường toàn túm lấy bọn tôi mà uống thôi.”

“Vậy sao.” Diêm Thận chưa từng ăn cơm với Phương Minh Hạo, thậm chí ông ta là ai anh cũng chỉ mới biết qua Chu Dật Phi, nhưng hôm nay lần đầu gặp mặt, anh đã không có ấn tượng tốt đẹp gì về người này.

Buổi tối trên bàn rượu, Phương Minh Hạo quả nhiên túm chặt mấy diễn viên trẻ không buông. Nói là muốn bàn chuyện ký hợp đồng với Diêm Thận nhưng kết quả chẳng nhắc lấy một chữ, trái lại rượu cứ hết ly này đến ly khác rót xuống.

Tửu lượng của Diêm Thận không tồi nhưng cũng không chịu nổi kiểu uống như vậy, lúc tan cuộc anh đã vào nhà vệ sinh nôn mấy lần.

Trương Đào lái xe đưa anh về khách sạn, Lương Tư Ý nhận được điện thoại trước nên đã đợi sẵn ở đại sảnh tầng một, vừa thấy xe chạy đến cô liền rảo bước đi ra.

Vừa lại gần, mùi rượu nồng nặc đã từ trong xe tỏa ra, Lương Tư Ý cau mày hỏi: “Uống bao nhiêu mà ra nông nỗi này?”

“Không biết nữa, mấy diễn viên đi cùng thấy đều say mướt cả rồi, nghe đâu có một người còn phải đưa đi bệnh viện rửa ruột đấy.” Trương Đào nhảy xuống xe, đỡ Diêm Thận ra ngoài.

Anh không còn chút sức lực nào tựa vào vai Trương Đào, mặt và tai đỏ bừng thành một mảng.

Lương Tư Ý nhìn mà chân mày càng nhíu chặt hơn, nhanh chân đi lên phía trước ấn thang máy.

Vào đến phòng, Trương Đào đặt Diêm Thận lên giường, cậu ấy giúp cởi giày, đắp chăn xong mới nói: “Vậy phần còn lại giao cho cô nhé.”

“Vâng, phiền cậu quá.” Lương Tư Ý tiễn Trương Đào ra cửa rồi quay lại nhìn Diêm Thận đang ngủ không biết trời đất gì, bất lực thở dài.

Cô cầm chiếc khăn ướt ngồi bên giường, nhẹ nhàng lau đi khuôn mặt ửng đỏ của anh, trong phòng dần lan tỏa mùi rượu không mấy dễ chịu.

Lương Tư Ý mở hé cửa sổ một khe nhỏ, lại bật quạt thông gió trong nhà vệ sinh lên.

Diêm Thận ngủ không yên giấc, giữa chừng lại vật lộn ngồi dậy đi nôn mấy lần, nôn xong người cũng tỉnh táo lại đôi chút, anh chống tay lên bệ đá đứng trước bồn rửa mặt.

Tiếng nước chảy róc rách vang vọng trong không gian nhà vệ sinh chật hẹp.

Anh cúi đầu vốc một vốc nước lạnh dội lên mặt, sắc đỏ trên má nhạt đi, để lộ vẻ trắng bệch không mấy khỏe mạnh.

Lương Tư Ý đưa cho anh chiếc khăn sạch, nhìn nghiêng khuôn mặt vẫn còn đang nhỏ nước của anh, nói: “Anh không phải đi bàn chuyện ký hợp đồng sao? Sao lại uống nhiều rượu thế này?”

Diêm Thận không trả lời câu hỏi đó, chỉ đột nhiên nhắc tới: “Hồ Văn Vũ và Vu Y là giả đấy.”

“Cái gì?” Lương Tư Ý nhất thời không theo kịp mạch suy nghĩ của anh.

“Ban ngày em chẳng phải hỏi tôi họ có phải thật không sao?” Diêm Thận cau mày, dường như vẫn còn thấy buồn nôn, sau khi bình tâm lại vài giây mới cân nhắc dùng những lời lẽ đơn giản nhất để nói rõ quan hệ giữa Vu Y và Phương Minh Hạo, rồi nói tiếp: “Phương Minh Hạo không biết sẽ ở lại đây bao lâu, mấy ngày tới em tạm thời đừng đến phim trường nữa.”

Lương Tư Ý khi thực tập đã tiếp xúc với nhiều vụ án phức tạp, cô cũng không ngây thơ như tưởng tượng, nhanh chóng hiểu ra những rắc rối trong đó, liền đáp: “Tôi biết rồi.”

Diêm Thận không nói gì thêm, quay đầu nhìn cô: “Tôi không sao nữa rồi, em về nghỉ ngơi đi.”

Ánh mắt Lương Tư Ý lướt qua gương mặt anh, thấy anh đúng là đã tỉnh táo hơn hẳn lúc trước mới gật đầu nói: “Được rồi, vậy sáng mai vẫn gọi anh như giờ bình thường nhé?”

Diêm Thận bảo được.

Lương Tư Ý trở về phòng, nhất thời cũng không ngủ được, cô mở máy tính lên mạng tìm kiếm tên Phương Minh Hạo.

Các mục từ hiện ra toàn là tin tức ăn chơi của Phương Minh Hạo, đi kèm với đó phần lớn là tên của đủ loại tụ điểm giải trí.

Cô nhìn tấm hình Phương Minh Hạo trong cảnh say sưa trụy lạc, nghĩ đến việc sau này có lẽ Diêm Thận sẽ phải làm việc chung với loại người như thế này, không kìm được mà chậc lưỡi một tiếng.

Thấy thời gian không còn sớm, Lương Tư Ý tắt máy tính đi ngủ.

Giấc ngủ này cô trốn tránh không yên, thậm chí còn mơ thấy Diêm Thận và Phương Minh Hạo cùng xuất hiện trên trang đầu của tin tức giải trí.

Lúc bị tiếng chuông báo thức làm cho tỉnh giấc, trong mơ Lương Tư Ý với tư cách là một luật sư đang chất vấn Diêm Thận tại sao lại xuất hiện ở những nơi như vậy, sau khi tỉnh dậy trong lòng vẫn còn sót lại vài phần căm phẫn vì thói đời không chịu vươn lên.

Cô bực bội vò tóc, xuống giường sang phòng 502 gọi Diêm Thận dậy.

Trong lúc chờ anh vệ sinh cá nhân, Lương Tư Ý gọi đồ ăn ngoài, anh dọn dẹp xong, ăn sáng rồi tự lái xe đến phim trường.

Ban ngày Diêm Thận không thấy Phương Minh Hạo ở đoàn phim, quay mãi cho đến chập tối, ông ta đột nhiên lái chiếc siêu xe rực rỡ xuất hiện gần đoàn.

Đợi sau khi trời tối, Phương Minh Hạo lại gọi cả đạo diễn cùng chế tác, kéo cả một xe người đi uống rượu.

Liên tiếp ba ngày, Diêm Thận đều uống đến say khướt, được Trương Đào dìu về khách sạn.

Lương Tư Ý nhìn bộ dạng khổ sở của anh, thực sự nghĩ không thông, không kìm được hỏi một câu: “Tại sao anh cứ nhất định phải đi đóng phim vậy?”

Cái nghề này chẳng hề hào nhoáng như tưởng tượng, đằng sau đó cũng có rất nhiều chuyện khuất tất, đối với anh mà nói, đây không phải là lựa chọn tốt nhất.

Hôm nay Diêm Thận uống không quá nhiều, có lẽ là đạo diễn cũng nhận ra không thể cứ để mặc cho Phương Minh Hạo làm loạn mãi như vậy, nên không giống mấy lần trước toàn uống đến nửa đêm về sáng.

Lúc tan cuộc Phương Minh Hạo còn phàn nàn chưa đã đời, bị Vu Y cười kéo đi.

Diêm Thận đương nhiên cũng không đến mức không biết gì như trước.

Anh đứng trước bồn rửa mặt, lấy khăn lau những giọt nước trên mặt, những lọn tóc ướt trước trán cũng được lau quấy quá lên trên, để lộ vầng trán đầy đặn, ngũ quan không chút che chắn.

Lương Tư Ý im lặng nhìn anh.

Diêm Thận đối diện với cô qua gương, ánh mắt đen thẫm tĩnh lặng, giọng nói mang theo vẻ khàn đặc sau khi say rượu: “Vì muốn được nhìn thấy.”

Lời tác giả: Muốn được em nhìn thấy.

Chú thích:

“Chẳng hề có chuyện trời sinh một cặp… tôi muốn hai người ở bên nhau~” trích bài hát “Ở bên nhau” của Hồ Ngạn Bân.

RPS: Refers to Real Person Slash, chỉ việc ghép cặp giữa hai người có thật ngoài đời (như diễn viên, ca sĩ), khác với CP trong phim. (Giải thích nguồn từ mạng)

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...