Trái Đắng - Tuế Kiến

Chương 38



Tết năm nay, hai mẹ con Lương Tư Ý vẫn theo Diêm Dư Tân về quê nội, chuyện họ ly hôn tạm thời vẫn chưa công khai với bên ngoài.

Nhà họ Diêm có thói quen ăn bữa cơm tất niên vào buổi tối. Năm nay đến lượt Diêm Dư Tân đứng ra mời thợ về làm cỗ, nên từ sáng sớm, dưới bếp đã rộn ràng tiếng chuẩn bị thức ăn.

Lương Tư Ý ở trong phòng ôn tập tài liệu suốt cả buổi sáng. Đến trưa, vì mọi người chưa tề tựu đông đủ nên gia đình chỉ bày tạm hai mâm ăn uống qua loa.

Sáng ra cô đã ăn không ít bánh kẹo nên cũng chẳng thấy đói, nhanh chóng đặt đũa xuống.

Trần Hâm chạy theo cô rời khỏi bàn ăn: “Cô ơi, năm nay khi nào cậu mới về ạ?”

“Cô cũng không biết nữa.” Lương Tư Ý lấy điện thoại ra, nhấn vào khung chat với Diêm Thận trên WeChat, từ sáng tới giờ họ mới chỉ nhắn tin vài câu đơn giản.

“Cô định gọi điện cho cậu ạ?” Trần Hâm bám lấy cánh tay cô, “Con cũng muốn nghe với.”

Lương Tư Ý mỉm cười: “Không phải, cậu con đang làm việc, lát nữa đợi cậu rảnh cô sẽ cho con gọi điện cho cậu sau nhé.”

Trần Hâm không nài ép thêm, kéo tay Lương Tư Ý đòi ra siêu thị ở đầu ngõ.

Đến khi quay về nhà, bàn ăn đã được dọn sạch để thay bằng bàn bài. Lương Tư Ý thực sự khâm phục các bậc trưởng bối, có thể ngồi từ sáng đến tối mà không thấy mệt.

Buổi chiều, Hà Văn Lan cùng mấy chị em dâu ngồi đun trà trò chuyện ngoài sân.

Trước cửa bắt đầu lác đác có xe dừng lại.

Trong nhà ngày một náo nhiệt, Lương Tư Ý rút điện thoại ra xem, đã hơn hai giờ chiều mà Diêm Thận vẫn chưa có tin tức gì.

Dạo gần đây anh bận rộn một cách hơi bất thường.

Lương Tư Ý lên mạng tìm kiếm, rồi lại vào trang cá nhân của Minh Duyệt trên Weibo, nhưng đều không thấy tin tức tiêu cực nào liên quan đến đoàn phim.

Cô khẽ thở dài, chợt nghe thấy ngoài cửa có tiếng người lên tiếng: “Ái chà, Tây Tân đấy à? Mấy năm không gặp, sao giờ lớn lên đẹp trai thế này.”

Lương Tư Ý nghe thấy vậy thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lâm Tây Tân đứng cạnh bố mẹ, mỉm cười chào hỏi các bậc trưởng bối trong sân, vẫn là chàng thiếu niên chu đáo, ôn hòa trong ký ức của cô.

Cậu ta lấy một gói kẹo từ túi ra đưa cho bé gái đứng giữa đám người lớn, rồi vô tình liếc nhìn vào trong nhà.

Ngăn cách bởi một lớp kính, và cũng ngăn cách bởi khoảng thời gian gần bốn năm, khi nghĩ về những tâm tư thiếu nữ xót xa xăm ấy, trong lòng Lương Tư Ý không tránh khỏi một chút xao động.

Cô đứng dậy bước ra ngoài.

Hà Văn Lan rất đúng lúc lên tiếng: “Tư Ý, con với Tây Tân cũng lâu rồi không gặp, hay là con dẫn cậu ấy ra ngoài đi dạo một chút đi?”

Lương Tư Ý nhìn Lâm Tây Tân, gật đầu: “Vâng ạ.”

Hai người sánh bước đi ra khỏi cổng, tiếng náo nhiệt trong sân dần dần nhạt đi.

Im lặng đi được một đoạn, Lương Tư Ý chủ động mở lời: “Tớ nghe chú Lâm nói, cậu đã đi thực tập rồi à?”

Lâm Tây Tân “ừ” một tiếng, rồi hỏi lại: “Còn cậu?”

“Tớ học lên thạc sĩ rồi.” Lương Tư Ý mỉm cười, “Nhưng sau Tết cũng phải đi thực tập vài tháng.”

Những chủ đề xã giao không có nhiều, sự im lặng lại một lần nữa bao trùm.

Đi đến cuối đường là một cái đầm sen mới được sửa sang, vô số những đóa sen tàn trong đầm càng tô điểm thêm nét hiu quạnh của ngày đông.

Lâm Tây Tân dừng chân bên bờ đầm, Lương Tư Ý đứng cạnh cậu ta, nói: “Mùa hè ở đây đẹp lắm, sen nở đầy đầm.”

“Vậy sao.” Lâm Tây Tân khẽ cười, nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mặt như muốn nói điều gì đó nhưng chưa kịp mở lời thì điện thoại của Lương Tư Ý đột nhiên reo vang.

“Ngại quá, tớ nghe điện thoại chút.” Cô lấy máy ra, thấy tên Diêm Thận hiện lên cũng không nghĩ ngợi nhiều, cầm điện thoại đi sang một bên.

Lâm Tây Tân cũng nhìn thấy cái tên nhấp nháy trên màn hình, cậu ta rũ mắt nhìn bóng sen tàn phản chiếu dưới làn nước.

Cuộc gọi là do Chu Dật Phi gọi tới.

Nghe tin Diêm Thận bị thương phải nhập viện, tim Lương Tư Ý chợt thắt lại.

Cô cúp máy, lập tức quay đầu lại nói: “Lâm Tây Tân, anh Diêm Thận gặp chuyện ở phim trường rồi, tớ phải về báo cho chú Diêm và mọi người ngay.”

Chưa đợi Lâm Tây Tân kịp đáp lời, Lương Tư Ý đã quay người chạy về hướng cũ.

Lâm Tây Tân lặng lẽ nhìn theo bóng dáng dần đi xa của cô.

Những lời mà cậu ta chưa kịp nói, hoặc không biết phải mở lời thế nào, dường như từ nay về sau chẳng còn cơ hội để nói ra nữa.

Cơn gió lạnh buốt thổi qua mặt hồ, những đóa sen tàn rung rinh, thấp thoáng như thấy lại cảnh sắc rực rỡ của mùa hè năm ấy.

Lâm Tây Tân cuối cùng cũng nhận ra, suốt bao nhiêu năm qua, cậu ta không chỉ bỏ lỡ mùa hè của quê hương, mà còn bỏ lỡ cả mùa hè của Lương Tư Ý.

Đó là cái mùa hè mà cô từng thích cậu ta.

Và cũng là cái mùa hè mà cả đời này cậu ta không bao giờ quay lại được nữa.

Lương Tư Ý về đến nhà, nói vắn tắt vài câu về chuyện của Diêm Thận, rồi thêm vào: “Anh ấy đã được đưa đến bệnh viện thành phố để xử lý vết thương, tình hình cụ thể vẫn chưa rõ lắm.”

“Tôi qua đó ngay.” Diêm Dư Tân tìm chìa khóa xe, chuẩn bị ra lấy xe.

Hà Văn Lan ngăn ông lại: “Trưa nay ông uống rượu rồi, sao lái xe được.”

Đàn ông trong nhà đa số đều đã uống rượu, Lương Tư Ý và Hà Văn Lan lại chưa từng lái xe đường cao tốc, cả nhà đang cuống cuồng định đi gọi người giúp.

Lâm Nguyên Lương thấy Lâm Tây Tân đang ở ngoài sân, vội nói: “Anh Diêm này, để Tây Tân lái xe đưa mọi người đi.”

Ông đưa chìa khóa xe của mình cho Lâm Tây Tân, dặn dò: “Tiểu Diêm gặp chuyện ở đoàn phim, giờ ngày Tết vé tàu cao tốc khó mua lắm, con lái xe đưa chú và mọi người qua đó.”

Lâm Tây Tân không hề do dự, lập tức nhận chìa khóa đi lấy xe.

Diêm Dư Tân và Hà Văn Lan ngồi hàng ghế sau, để Lương Tư Ý ngồi ghế phụ chỉ đường cho Lâm Tây Tân.

Mọi người trong nhà đứng ngoài xe, Diêm Dư Huệ nói: “Anh cả đừng có sốt ruột quá, chú ý huyết áp của mình. Tây Tân, trên đường lái xe cẩn thận nhé, ngày Tết xe đông, đến nơi nhớ báo cho cô một tiếng.”

Lâm Tây Tân hạ kính xe, đáp: “Con biết rồi ạ.”

Trên đường tới Hoành Thành, Diêm Dư Tân nhận được điện thoại của Chu Dật Phi, Lâm Tây Tân đưa tay tắt tiếng định vị.

“Vừa mới xử lý xong vết thương, lúc rơi từ mái hiên xuống cậu ấy có che đầu, cũng may tầng không cao, bên dưới lại có tấm bạt đỡ nên vết thương không quá nặng, chỉ bị gãy tay phải và chấn động não nhẹ.” Khoang xe im ắng, giọng Chu Dật Phi vang vọng bên trong, “Hiện giờ vẫn chưa tỉnh, cháu đang ở bệnh viện trông chừng, người của đoàn phim cũng ở đây. Sau khi xảy ra sự cố cháu đã báo cảnh sát, đúng là chỉ là tai nạn ngoài ý muốn thôi, chú không cần quá lo lắng đâu.”

“Được.” Diêm Dư Tân dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy. Ông nhờ người liên lạc với Viện trưởng bệnh viện thành phố Hoành Thành, sau khi tự giới thiệu ngắn gọn, ông liền nhắc đến chuyện Diêm Thận đang ở bệnh viện của họ, “Đúng, Diêm Thận, chữ Thận trong ‘cẩn thận’, hai mươi ba tuổi. Đúng đúng, là con trai tôi, phiền ông quan tâm giúp.”

“Ông khách sáo quá, Viện trưởng Diêm.” Đối phương giọng điệu ôn hòa, trò chuyện vài câu rồi kết thúc cuộc gọi.

Trong xe lại vang lên tiếng máy móc của định vị.

Suốt dọc đường, Diêm Dư Tân không nói năng gì nhiều. Hà Văn Lan lấy nước đưa cho Lương Tư Ý, bảo: “Con mở một chai cho Lâm Tây Tân nữa.”

Lâm Tây Tân nhìn thẳng phía trước, nói: “Dạ thôi, cháu chưa khát, sợ uống nhiều nửa đường lại buồn đi vệ sinh, cứ đến bệnh viện rồi tính ạ.”

Diêm Dư Tân dần bình tĩnh lại một chút, nói: “Chú là chủ nô hay sao mà không cho con thời gian đi vệ sinh chứ?”

Lâm Tây Tân cười khẽ: “Cháu không có ý đó ạ.”

Bầu không khí trong xe dịu đi nhiều, Diêm Dư Tân hỏi han vài câu về tình hình dạo này của Lâm Tây Tân, chợt nhớ tới chuyện cũ của cậu ta và Lương Tư Ý, định nói rồi lại thôi.

Ông suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không nói gì, dù sao chuyện của tụi nhỏ thì cứ để chúng tự giải quyết.

Lâm Tây Tân lái xe thẳng đến cổng tòa nhà nội trú, nói: “Chú, mọi người cứ lên trước đi, cháu đi đỗ xe.”

Chu Dật Phi đã đứng đợi sẵn bên lề đường cũng bước tới, nghe thấy tiếng người trong xe nói chuyện, cậu ta cúi người nhìn vào, giọng ngạc nhiên: “Lâm Tây Tân?”

“Là tôi, lâu rồi không gặp.” Lâm Tây Tân và Chu Dật Phi trước đây từng vài lần chơi bóng cùng nhau nên cũng khá quen biết.

Nhưng lúc này không phải lúc để hàn huyên, Chu Dật Phi đứng ngoài xe nói: “Vậy chú và mọi người cứ lên trước đi, để tôi dẫn Lâm Tây Tân đi tìm chỗ đỗ xe, phòng bệnh ở số 1102.”

Lương Tư Ý vốn còn đang do dự không biết có nên đi đỗ xe cùng Lâm Tây Tân không, vì cậu ta không thông thuộc địa hình ở đây, nghe Chu Dật Phi nói vậy, cô cũng xuống xe theo.

Phòng bệnh của Diêm Thận là phòng đơn được Viện trưởng đặc cách sắp xếp. Người của đoàn phim đều ngồi ngoài hành lang, thấy Diêm Dư Tân tới, Phó đạo diễn Chu Bình Đào bước lên đón: “Ông là bố của Tiểu Diêm phải không?”

Diêm Dư Tân không rảnh để khách sáo với họ, chỉ gật đầu chào rồi đẩy cửa bước vào phòng bệnh.

Diêm Thận vẫn chưa tỉnh, cánh tay bó bột treo bằng băng vải nằm trên giường, trên trán cũng dán gạc y tế. Diêm Dư Tân tiến lại gần cầm tờ bệnh án treo ở cuối giường lên xem.

Lương Tư Ý cùng Hà Văn Lan đứng bên giường, bàn tay cô buông thõng bên cạnh vô tình chạm vào đầu ngón tay anh.

Lương Tư Ý cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện trên mu bàn tay anh đầy những vết trầy xước. Hà Văn Lan thở dài một tiếng: “Sao lại bị thương nặng thế này cơ chứ.”

Bà nhìn Diêm Thận đang ngủ say không tỉnh, trong lòng cũng thấy xót xa.

Trong phòng bệnh chỉ còn tiếng tít tít của các thiết bị y tế.

Đợi đến khi Chu Dật Phi và Lâm Tây Tân đỗ xe xong đi lên lầu, Diêm Dư Tân bước ra khỏi phòng bệnh, chất vấn người của đoàn phim: “Đoàn phim các anh chẳng lẽ không có những biện pháp bảo hộ an toàn cơ bản nhất cho diễn viên sao? Cứ thế này thì sau này ai còn dám đóng phim với các anh nữa!”

Chu Bình Đào liên tục xin lỗi, giải thích thêm: “Sau sự cố chúng tôi đã cử người kiểm tra, cũng đã lưu lại bằng chứng hiện trường, Tiểu Chu cũng đã báo cảnh sát đến xem qua, thực sự chỉ là tai nạn. Vốn dĩ đã có biện pháp bảo hộ, cũng đã khớp vị trí trước với Tiểu Diêm, nhưng không ngờ lan can của tầng lầu quay phim hơi cũ…”

“Thôi được rồi.” Diêm Dư Tân lạnh lùng nói, “Mọi chuyện cứ đợi Diêm Thận tỉnh lại rồi tính, bệnh viện không cần nhiều người thế này đâu, các anh về trước đi.”

Chu Bình Đào biết lúc này không phải lúc để phân bua, lại nói thêm vài câu xin lỗi rồi mới dẫn người rời khỏi bệnh viện.

Mãi đến khi trời tối Diêm Thận mới tỉnh lại. Vừa mở mắt thấy Lương Tư Ý đang ngồi bên giường, anh còn hơi thẫn thờ, ngẩn người vài giây mới hỏi: “Em đến lúc nào thế?”

“Sáu giờ hơn tôi đã đến rồi.” Lương Tư Ý rướn người nhấn chuông gọi y tá ở đầu giường, rồi nói tiếp, “Chú Diêm với mẹ tôi, cả Lâm Tây Tân cũng đến nữa, anh cứ ngủ mãi không tỉnh, Chu Dật Phi vừa đưa mọi người xuống lầu ăn cơm, sẵn tiện đi đặt phòng khách sạn luôn.”

Cô nói một tràng dài liến thoắng, nhưng Diêm Thận chỉ nghe lọt tai đúng ba chữ, anh nhíu mày hỏi: “Lâm Tây Tân? Anh ta đến làm gì?”

Lương Tư Ý nhìn anh thấy hơi buồn cười: “Chú Diêm uống rượu rồi, tôi với mẹ lại chưa từng lái xe cao tốc, chỉ có cậu ấy lái được thôi.”

Diêm Thận “ồ” một tiếng, rồi nhìn Lương Tư Ý: “Hai người gặp nhau rồi à.”

Lương Tư Ý chưa kịp lên tiếng thì bác sĩ trực đẩy cửa bước vào, hỏi han tình hình của Diêm Thận vài câu rồi dặn: “Không có vấn đề gì lớn đâu, trong thời gian ngắn phải kiêng rượu bia thuốc lá, không được vận động mạnh, ăn uống thanh đạm, tránh xúc động mạnh, cứ nghỉ ngơi cho tốt nhé.”

Diêm Thận gật đầu: “Vâng, cảm ơn bác sĩ.”

Đợi bác sĩ đi ra ngoài, anh lại nhìn Lương Tư Ý: “Em với Lâm Tây Tân…”

Lương Tư Ý cũng nhìn anh: “Anh không thấy giờ mới hỏi thì hơi muộn rồi sao?”

Diêm Thận không nói gì, nhưng cũng không im lặng quá lâu.

Anh nghiêm túc nhìn chằm chằm Lương Tư Ý, nói: “Muộn hay không đối với tôi đã không còn quan trọng, bởi vì em có quyền lựa chọn, huống hồ hiện tại và quá khứ cũng không giống nhau.”

Vận mệnh ban cho anh cơ hội xoay chuyển tình thế này, đã đủ để chiến thắng tất cả.

Lương Tư Ý nhìn anh vài giây, nghe thấy tiếng động truyền vào từ bên ngoài nên không nói gì thêm.

Diêm Dư Tân và Chu Dật Phi đẩy cửa bước vào phòng bệnh, thấy Diêm Thận đã tỉnh táo, Diêm Dư Tân đi tới bên giường, Lương Tư Ý liền theo Chu Dật Phi ra phòng khách nhỏ bên ngoài.

Cậu ta đưa cho Lương Tư Ý một chiếc thẻ phòng, nói: “Cậu ở cùng phòng với cô Hà nhé, lát nữa cậu cũng về nghỉ sớm đi, tối nay tôi ở lại đây trông cậu ấy.”

Lương Tư Ý bảo được.

Đợi đến khi Diêm Dư Tân trò chuyện xong với Diêm Thận bước ra, cô nhìn Diêm Thận qua lớp kính, anh khẽ mỉm cười, giơ bàn tay không bị thương lên vẫy vẫy.

Lương Tư Ý cũng nhanh tay vẫy lại đại khái hai cái, rồi đi theo Diêm Dư Tân ra khỏi phòng bệnh.

Về đến khách sạn, Lương Tư Ý mở đồ ăn nhanh ra ăn tạm vài miếng, rồi ngồi trò chuyện với Hà Văn Lan một lát, hai mẹ con mới tắt đèn đi ngủ.

Không biết do lạ chỗ hay vì lý do gì khác, Lương Tư Ý cả đêm đó ngủ không ngon giấc, giữa chừng còn nhận được tin nhắn của Diêm Thận.

Cô mơ màng trả lời vài câu, rồi lại thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng sớm hôm sau, Lương Tư Ý cùng các bậc trưởng bối ăn sáng tại khách sạn, đến khi chạy tới bệnh viện thì Viện trưởng và đoàn y bác sĩ đều đang ở phòng bệnh của Diêm Thận.

Viện trưởng Chu xã giao vài câu với Diêm Dư Tân, rồi cùng đi theo Diêm Thận làm xong các thủ tục kiểm tra tổng quát, sau đó tiễn cả đoàn ra tận cửa.

Diêm Dư Tân bắt tay ông ấy, nói: “Cảm ơn Viện trưởng Chu, sau này có cơ hội hoan nghênh ông đến bệnh viện chúng tôi giao lưu.”

Viện trưởng Chu cười nói: “Viện trưởng Diêm khách sáo quá, ông đi thong thả, Tiểu Diêm ở đây nếu có cần gì cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”

Diêm Dư Tân nắm tay cảm ơn, hai người lại khách sáo thêm một hồi.

Đến khi cả đoàn quay về khách sạn nơi Diêm Thận thường ở thì đã là giữa trưa. Xem xét tình hình sức khỏe của Diêm Thận, bữa trưa được dùng ngay tại nhà hàng của khách sạn.

Cơm vẫn chưa ăn xong, phía đoàn phim hay tin Diêm Thận xuất viện, Chủ nhiệm sản xuất Triệu Hiểu Phong lập tức mang theo quà cáp và trái cây đến thăm hỏi.

Nhà hàng đông người, Diêm Thận đành phải dẫn họ về phòng trước, Diêm Dư Tân cũng đi theo cùng.

Triệu Hiểu Phong mở lời xin lỗi, rồi nói thêm: “Đạo diễn Ngô bảo tôi chuyển lời tới cậu, phần cảnh quay của cậu không cần vội, cứ để cậu thời gian này nghỉ ngơi cho tốt, qua Tết Nguyên đán rồi hãy về đoàn.”

“Không cần đâu, cảm ơn Chủ nhiệm Triệu, tôi vẫn muốn nhanh chóng về đoàn quay cho xong các cảnh phim.” Diêm Thận nói, “Cũng phiền ông cảm ơn ý tốt của đạo diễn Ngô giúp tôi, tôi nghỉ ngơi hai ngày là được rồi.”

Triệu Hiểu Phong thấy anh kiên quyết nên cũng không tiện nói gì thêm, đứng dậy bảo: “Vậy được, chúng tôi không làm phiền cậu nghỉ ngơi nữa, xin phép về trước.”

Diêm Thận gật đầu, tiễn người ra khỏi phòng.

Đợi khi cửa đóng lại, Diêm Dư Tân không hài lòng nhìn con trai: “Đã bị thương thành thế này rồi, công việc không thể gác lại được sao? Trước đây bố không biết là con lại đam mê đóng phim đến thế đấy.”

“Vốn dĩ cũng chẳng còn bao nhiêu cảnh, con không muốn cứ phải đi đi lại lại lôi thôi.” Diêm Thận ngồi ở cuối giường, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa.

Diêm Dư Tân lại hỏi: “Chuyện này con đã nói với mẹ chưa?”

Diêm Thận gật đầu, đáp: “Chu Dật Phi đã gọi điện cho mẹ rồi, chắc chiều nay mẹ đến.”

Lúc Tưởng Tuệ nhận được điện thoại bà đang đi công tác nước ngoài, cuộc họp còn chưa kết thúc đã vội vàng chạy ra sân bay ngay trong đêm, lúc này vẫn đang ở trên máy bay.

Hai cha con ngồi im lặng một lát, Diêm Dư Tân nghe thấy tiếng động ngoài hành lang, bèn hỏi cố: “Con thật sự không về với bố mẹ à? Cứ nhất quyết phải ở lại đây quay cho xong phim mới chịu?”

Diêm Thận bất đắc dĩ nhìn ông cười, nói: “Con thực sự không sao mà, vốn dĩ trong phim cũng phải tạo hình cánh tay bị thương, giờ thì đúng ý rồi, mỗi ngày còn tiết kiệm được thời gian hóa trang.”

Còn về vết trầy trên trán, anh tin rằng đoàn phim sẽ có cách giải quyết.

“Ngày qua ngày, chẳng biết rốt cuộc con đang nghĩ cái gì nữa.” Diêm Dư Tân vừa dứt lời thì Chu Dật Phi dẫn Lương Tư Ý và mọi người từ bên ngoài bước vào.

Diêm Thận nhìn chằm chằm Lương Tư Ý như chỗ không người.

Căn phòng nhỏ hẹp, cô không có chỗ nào để trốn, đành phải cứng đầu nhìn lại anh vài giây.

Diêm Thận tỏ vẻ mãn nguyện, thu hồi ánh mắt, nói: “Bố, dì Hà, tối qua hai người đều không ngủ ngon, mau đi nghỉ một lát đi ạ. Tối nay con sẽ tìm một quán, chúng ta ra ngoài ăn, tối qua ở bệnh viện mọi người chẳng được ăn bữa tất niên cho tử tế.”

Hà Văn Lan đáp một tiếng đồng ý.

Anh lại nhìn về phía Lâm Tây Tân đang đứng cuối cùng. Lời cảm ơn không nói ra được, mà Lâm Tây Tân cũng chẳng cần lời cảm ơn của anh.

Sự đối đầu và bất mãn thời thiếu niên kéo dài cho đến tận bây giờ, muốn lập tức xóa bỏ để bắt tay làm hòa là chuyện không thể, huống hồ tình hình hiện tại lại càng thêm phức tạp.

Diêm Thận không nói gì cả, chỉ nhìn Lương Tư Ý: “Trường hợp này của tôi có cần thuê luật sư không?”

Lương Tư Ý gật đầu đáp: “Nếu anh muốn bảo vệ quyền lợi và đòi bồi thường thì đương nhiên là cần rồi.”

Ông tơ Chu Dật Phi lúc này liền lên tiếng: “Chú, dì, để cháu đưa hai người về phòng trước, để hai người họ bàn công việc. Lâm Tây Tân, hôm qua cậu cũng chưa được ngủ ngon nhỉ, cậu cũng về nghỉ một lát đi.”

Lâm Tây Tân lặng lẽ nhìn vào trong phòng, chỉ vài giây sau lại khôi phục dáng vẻ thản nhiên, cười nói: “Được thôi.”

Chu Dật Phi thuận tay đóng cửa lại, căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

“Nếu anh cần, tôi có thể giới thiệu luật sư cho anh.” Lương Tư Ý vừa nói vừa định lấy điện thoại ra, “Tôi nhớ có một thầy giáo dạy môn của tôi từng làm luật sư đại diện cho một nghệ sĩ, xử lý qua những vụ việc tương tự, để tôi hỏi giúp anh ——”

Lời chưa dứt, Diêm Thận bỗng nhiên nắm lấy điện thoại của cô, bao trọn cả bàn tay cô trong lòng bàn tay ấm áp của mình, Lương Tư Ý không khỏi ngẩn người.

“Không vội.” Diêm Thận không dùng lực nhiều nhưng tay cũng không buông ra, anh lặng lẽ nhìn Lương Tư Ý, trầm giọng nói: “Tôi chỉ muốn được ở riêng với em một lát.”

[Lời tác giả] Tiểu Diêm làm nũng rồi đây. ~

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...