Trái Đắng - Tuế Kiến

Chương 48



Minh Duyệt cuối cùng đã đặt một quán ăn gia đình.

Khi Lương Tư Ý nhận được địa chỉ cô ấy gửi tới thì trời đã sầm tối, cô cùng Diêm Thận không chậm trễ chút nào, thay bộ đồ ngủ rồi ra ngoài bắt xe.

Giang Thành những ngày chớm hạ, buổi tối vẫn còn vương chút oi nồng.

Lương Tư Ý dạo gần đây mải mê với công việc và ôn thi, cũng chẳng mấy quan tâm đến chuyện trên mạng, nhân lúc tắc đường cô mới mở Weibo ra xem.

Trên trang đầu đề xuất, cô lướt thấy Weibo của Vu Y, đó là một bài đăng chín ảnh chụp từ tháng trước về buổi đóng máy bộ phim “Ám Thám”.

Trong đó có một tấm ảnh chụp kịch bản của Vu Y, dày cộm mấy xấp, bên trên dán đủ loại giấy ghi chú, dấu vết lật xem vô cùng rõ rệt.

Lương Tư Ý không khỏi nhớ lại hồi ở đoàn phim, kịch bản Diêm Thận cầm trên tay cũng y hệt thế này, chỗ nào cũng dán nhãn và chằng chịt những dòng ghi chú bằng bút chì.

Nếu cứ theo đúng kịch bản ban đầu mà quay, đất diễn của anh cũng chẳng kém Vu Y là bao.

Lương Tư Ý chợt nhớ tới Phương Minh Hạo, cô khẽ chạm vào cánh tay Diêm Thận: “Lần trước anh đăng Weibo nói sẽ truy cứu trách nhiệm bên phía nhà đầu tư, đã có kết quả gì chưa?”

“Vẫn đang kiện tụng.” Diêm Thận nói, “Nhưng chắc cũng chẳng có tiến triển gì lớn đâu, mấy chuyện này dây dưa đến cuối cùng phỏng chừng cũng chỉ tranh chấp thắng thua ở mảng quyền danh dự thôi.”

Lương Tư Ý thở dài một tiếng.

Diêm Thận lại nắm lấy tay cô, mỉm cười an ủi: “Không sao đâu, dù gì phim cũng quay xong rồi, hắn ta cũng không dám tùy tiện đến gây hấn nữa.”

Lương Tư Ý nhớ lại lúc đàm phán với chủ nhiệm sản xuất của đoàn phim, ông ấy có nhắc đến việc kiểm duyệt hậu kỳ bị cắt xén thẳng tay, giọng điệu cô thêm vài phần tiếc nuối: “Chẳng biết đất diễn của anh cuối cùng sẽ bị cắt thành cái dạng gì nữa.”

“Đợi phim chiếu thì biết thôi.” Diêm Thận bảo, “Trước khi phát sóng chắc chắn sẽ có buổi xem trước dành cho người trong ngành, tới lúc đó anh nhờ đạo diễn Phùng nghe ngóng giúp cho.”

Nói không chút tiếc nuối là nói dối, nhưng ván đã đóng thuyền, Diêm Thận cũng không muốn Lương Tư Ý cứ mãi nặng lòng vì chuyện này, bèn nói: “Ở đoàn phim đạo diễn Ngô có ấn tượng khá tốt về anh, kịch bản về sau cũng đã cố gắng điều chỉnh hết mức rồi. Nếu còn bị cắt xén quá nhiều thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến mạch phim chính, bọn họ dù có không ưa anh thì cũng chẳng nỡ làm khó túi tiền của mình đâu.”

“Cũng đúng.” Vì vẫn đang ngồi trên xe taxi nên Lương Tư Ý không bàn luận thêm chuyện này với Diêm Thận nữa.

Đến nơi ăn tối, cô bảo Diêm Thận vào phòng bao trước, đưa cả túi xách cho anh rồi nói: “Minh Duyệt và mọi người vẫn đang trên đường, em đi vệ sinh một lát.”

“Được.” Diêm Thận nhận lấy túi, dưới sự dẫn dắt của phục vụ đã tìm được phòng bao. Anh đẩy cửa bước vào, vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì cửa phòng lại bị đẩy ra lần nữa.

“Lương Tư—” Minh Duyệt vừa thò đầu vào đã vội rụt lại, suýt chút nữa đâm sầm vào Khương Dũ đang đi phía sau.

Diêm Thận nghe thấy tiếng bọn họ trò chuyện ngoài cửa.

“Có phải đi nhầm phòng không nhỉ? Không nhầm mà, đúng là phòng này mà—” Minh Duyệt khựng lại.

Khương Dũ nghi hoặc nhìn cô ấy: “Sao thế?”

Cậu ta cũng đẩy cửa ra, nhìn thấy Diêm Thận vừa đứng dậy định bước ra cửa, sững sờ mất hai giây rồi nói: “Xin lỗi, chúng tôi đi nhầm—”

Khương Dũ lùi lại nhìn số phòng, 3206.

“Đúng mà nhỉ.” Cậu ta lầm bầm rồi nhìn Minh Duyệt, lại thấy Lương Tư Ý đang đi tới, đồng tử vì quá đỗi kinh ngạc mà hơi giãn ra: “Cái quái gì thế này!”

Cửa phòng bao cũng được kéo ra cùng lúc.

Diêm Thận nhìn Lương Tư Ý rồi nói: “Chào hai bạn, tôi là bạn trai của Lương Tư Ý, Diêm Thận.”

Minh Duyệt và Khương Dũ vẫn còn đang trong cơn chấn động, nhất thời không nói nên lời. Lương Tư Ý lẳng lặng đi đến bên cạnh Diêm Thận, cẩn thận lên tiếng: “Hay là chúng ta vào trong nói chuyện đi?”

Khương Dũ hoàn hồn trước, kéo Minh Duyệt vào phòng. Lương Tư Ý và Diêm Thận ngồi xuống vị trí đối diện bọn họ, bốn người im lặng một lúc lâu.

Diêm Thận cầm menu trên bàn đặt trước mặt Minh Duyệt: “Chúng tôi cũng vừa mới tới, chưa gọi món, hai bạn xem xem muốn ăn gì.”

Minh Duyệt đẩy menu cho Khương Dũ: “Anh ấy từng đến đây rồi, để anh ấy gọi đi.”

Lương Tư Ý nhấc bình trà lên rót hai tách đặt trước mặt họ: “Hai cậu uống chút nước đi, tối nay tớ bao, cứ tự nhiên gọi món nhé.”

“Không cần đâu, cứ theo quy tắc sinh nhật chúng mình đã nói trước đi.” Khương Dũ nhanh chóng gọi món xong rồi đẩy menu lại: “Tớ gọi toàn món đặc sản thôi, hai người xem còn muốn ăn thêm gì không.”

Diêm Thận nhận ra bầu không khí trong phòng có chút gượng gạo, anh đặt menu trước mặt Lương Tư Ý rồi bảo: “Em gọi đi, anh đi vệ sinh một chút.”

“Vâng.” Lương Tư Ý nhìn anh bước ra ngoài, đợi cửa phòng khép lại, Minh Duyệt và Khương Dũ mới thực sự tỉnh táo hẳn.

Minh Duyệt suýt nữa thì ném nguyên cái dấu hỏi chấm vào mặt Lương Tư Ý: “Chuyện này là sao đây?”

Lương Tư Ý gãi gãi má, cũng chẳng biết giải thích thế nào: “Thì… ở bên nhau rồi.”

“…” 

“…”

Minh Duyệt cạn lời xòe tay ra: “Chỉ thế thôi á? Thế còn đoạn giữa, cái quá trình đâu? Sao bỗng dưng từ ‘anh trai’ lại biến thành ‘bạn trai’ rồi?”

Lương Tư Ý đánh dấu vào menu hai món thanh đạm, nói: “Hồi trước tớ có nói với hai cậu là tớ đi giúp đoàn phim đấy, sau khi về mấy tháng nay bọn tớ vẫn luôn giữ liên lạc… Chắc là… tình yêu thực sự đã đến rồi.”

Minh Duyệt và Khương Dũ cùng bật cười một cách đầy ăn ý và cũng đầy cạn lời.

“Trước đó vì quan hệ chưa xác định nên không nói với hai cậu. Anh ấy dạo này đang nghỉ phép, tớ cũng định bụng đợi cậu đi công tác về sẽ rủ cậu với Khương Dũ đi ăn một bữa.” Lương Tư Ý nắm lấy tay Minh Duyệt, hạ giọng dỗ dành: “Nể mặt món quà sinh nhật anh ấy tặng cậu lần trước, đừng chấp nhặt tớ lần này nhé, được không?”

“Cái gì cơ?! Cái màn hình đắt xắt ra miếng của tớ là anh ấy tặng á?” Minh Duyệt nhất thời không biết nên kích động hay kinh ngạc: “Thế này thì đúng là ‘há miệng mắc quai’ rồi còn gì…”

Lương Tư Ý nhìn điệu bộ ngơ ngác của cô bạn mà không nhịn được cười.

Minh Duyệt bình tĩnh lại nói: “Thật ra cũng không phải bọn tớ để ý chuyện cậu yêu đương mà không nói, tớ với Khương Dũ hồi trước chẳng phải cũng xác định quan hệ rồi mới báo với cậu sao. Lúc hai đứa tớ đang trong giai đoạn mập mờ, thấy cậu chẳng có phản ứng gì, còn tưởng cậu không có sợi dây tình cảm cơ đấy.”

“…”

“Cậu tìm được người phù hợp bọn tớ đương nhiên mừng cho cậu, chỉ là hơi bất ngờ khi người đó lại là Diêm Thận thôi.” Minh Duyệt nói, “Dù sao tớ cũng từng là fan của cậu ấy, tuy giờ coi như đã thoát fan một nửa rồi, nhưng cảm giác này kỳ lạ lắm, cứ thấy hơi ngại ngại thế nào ấy? Tớ cũng không nói rõ được, nhưng tớ chắc chắn ủng hộ lựa chọn của cậu một trăm phần trăm.”

Khương Dũ ngồi bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.

“Tớ hiểu mà.” Lương Tư Ý nói, “Cứ từ từ thôi, sau này sẽ gặp nhau thường xuyên mà.”

“Được rồi, nể mặt món quà cậu ấy tặng, cậu mau nhắn tin bảo cậu ấy vào đi.” Minh Duyệt nói, “Kẻo lại bị ai chụp được thì khổ.”

Lương Tư Ý nói ừ, gửi cho Diêm Thận một tin nhắn.

Minh Duyệt uống một ngụm trà lạnh rồi hỏi tiếp: “Thế hai người bây giờ như vậy, có phải nhất thời chưa thể công khai ra ngoài không?”

“Tạm thời cũng chẳng có gì cần công khai cả.” Lương Tư Ý nói, “Chỉ cần bạn bè thân thiết biết là được, người nhà tớ còn chưa nói cơ mà.”

Trong lúc trò chuyện, Diêm Thận cũng từ bên ngoài bước vào.

Minh Duyệt nhất thời vẫn chưa biết phải cư xử thế nào với Diêm Thận, nhưng nghĩ tới món quà anh tặng, cô thấy vừa biết ơn vừa ngại ngùng.

Cô mỉm cười lên tiếng: “Vừa nãy tôi mới nghe Tư Ý nói, món quà sinh nhật của tôi là do cậu tặng, thật sự làm cậu tốn kém quá. Bữa cơm hôm nay nói gì thì nói cũng phải để tôi mời, cậu đừng có tranh với tôi đấy.”

Diêm Thận nhìn Lương Tư Ý một cái rồi mới gật đầu: “Được, không tranh với bạn.”

Bữa ăn trôi qua khá hài hòa.

Lúc tàn cuộc, bốn người đứng bên đường chờ xe, Lương Tư Ý có uống chút rượu nên đã hơi ngà ngà say, cô tựa vào vai Diêm Thận thẫn thờ.

Xe của Minh Duyệt và Khương Dũ đến trước, trước khi lên xe, cô ấy nhìn hai người đang đứng cạnh nhau rồi nói: “Vậy bọn tôi về trước đây, hẹn thứ Sáu gặp nhau ở lễ tốt nghiệp nhé, tối hôm đó chúng mình lại cùng đi ăn.”

Diêm Thận gật đầu bảo: “Hai bạn đi đường cẩn thận.”

“Ok.” Minh Duyệt ngồi vào trong xe, Khương Dũ vịn cửa xe quay lại chào Diêm Thận một tiếng rồi cũng cúi người ngồi vào.

Xe của hai người họ vừa đi, chiếc xe Diêm Thận gọi cũng đỗ lại bên lề đường.

Anh dìu Lương Tư Ý ngồi vào xe, tài xế liếc nhìn một cái rồi nhắc: “Nôn ra xe là phạt hai trăm đấy nhé.”

“…” Diêm Thận không đáp lời, chỉ đọc bốn số cuối điện thoại rồi đỡ đầu Lương Tư Ý để cô tiếp tục tựa vào vai mình.

Đường về thông thoáng hơn lúc đi nhiều.

Lương Tư Ý ngủ thiếp đi một lát trên xe, lúc xuống xe đã tỉnh táo hơn đôi chút, cô nắm lấy tay Diêm Thận bảo: “Sau này em chẳng uống rượu nữa đâu.”

Nghĩ đến cái tửu lượng ‘nhấp môi đã say’ của cô, Diêm Thận không khỏi buồn cười: “Lương Tư Ý, tối nay em có uống bao nhiêu đâu nhỉ?”

“…” Lương Tư Ý buông bàn tay đang mười ngón đan chặt với anh ra, hờn dỗi nói: “Sao anh nói chuyện khó nghe thế?”

Diêm Thận lại đuổi theo, nắm lấy đầu ngón tay cô, khẽ dỗ dành: “Anh sai rồi, anh không nói nữa. Nhưng mà anh vẫn tò mò một chuyện.”

Đầu óc Lương Tư Ý vẫn còn hơi choáng váng, cô bám chặt cánh tay anh hỏi: “Chuyện gì?”

“Em ở cùng hai người tự xưng là ‘sâu rượu’ suốt bốn năm trời, sao tửu lượng chẳng tiến bộ tí nào thế?” Diêm Thận nói, “Bình thường các em đi ăn không uống rượu à?”

“Có chứ.” Lương Tư Ý khựng lại một chút rồi bảo, “Nhưng em mới chỉ uống đúng một lần thôi.”

Đó là lần đầu tiên nhóm lớp xuất sắc của họ đi liên hoan sau khi chia tổ. Ba người ngồi ở quán đồ nướng trước cổng trường, cứ như là kết nghĩa vườn đào vậy, nâng ly nói sau này phải giúp đỡ nhau thật tốt.

“Kết quả là em mới uống hết một chai bia đã chẳng còn biết trời đất là gì nữa.” Nhớ lại chuyện cũ thời đi học, Lương Tư Ý cũng thấy buồn cười, “Em cũng chẳng nhớ mình đã làm những gì, tóm lại là sau đó mỗi lần đi ăn với họ, phần của em chỉ toàn là nước cam thôi.”

Diêm Thận nhớ tới lần cô say rượu trước đó, khẽ cười hỏi: “Có giật tóc người ta không?”

“Chắc không đến mức đấy chứ…” Lương Tư Ý nhìn anh, biết anh sẽ không tùy tiện đoán mò, sực nhớ tới lần say rượu có liên quan đến anh, cô hỏi: “Có phải em từng giật tóc anh không?”

Diêm Thận gật đầu, đáp: “Giật cực kỳ mạnh tay luôn.”

“…” 

“Em không nhớ thật à?”

Hai người dừng chân dưới tán cây, ánh đèn đường mờ ảo.

Lương Tư Ý thực ra có chút ấn tượng, nhưng lại không muốn thừa nhận chuyện mất mặt như thế, chỉ nhìn anh nói: “Em nhớ chứ…”

“Nhớ cái gì?” Diêm Thận cũng nhìn cô.

Lương Tư Ý không nói lời nào, đôi mắt long lanh ngấn nước chớp chớp, đột nhiên cô túm chặt lấy bắp tay anh kéo mạnh về phía trước, đồng thời kiễng chân lên.

Một nụ hôn mang theo hương rượu nhạt rơi xuống trán anh.

“Em nhớ cái này này.”

【Lời tác giả】

Tiểu Diêm: [Pháo hoa][Pháo hoa][Pháo hoa]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...