Khi cùng Lộ Tiêu Duy ăn sáng, trong đầu Chung Đinh lại bắt đầu tưởng tượng cảnh anh và Âu Dương Thanh cùng dùng bữa.
Cô không thể không thừa nhận mình ghen tị với Âu Dương Thanh, ghen tị với sức ảnh hưởng của cô ấy đối với Lộ Tiêu Duy. Chung Đinh chưa bao giờ mong anh xóa đi đoạn ký ức đó, đó là quá khứ đã thành sự thật của anh, cô chỉ mong anh niêm phong ký ức này lại, để nó chỉ dừng lại ở quá khứ.
Bây giờ xem ra, có vẻ là ảo tưởng.
Cô cố gắng đè nén sự ghen tuông, nhưng thứ này giống như lò xo, chỉ cần bạn lơ là một khắc, nó liền bật ngược trở lại, khoảng cách vật lý giữa cô và Lộ Tiêu Duy càng gần, cảm giác tâm lý này lại càng mãnh liệt.
Sự ghen tị ở những phương diện khác có thể biến thành động lực tiến lên. Nhưng ghen tuông trong tình cảm hoặc là phải trút ra để nửa kia giúp bạn hóa giải, hoặc là tự mình âm thầm tiêu hóa, không có cách thứ ba.
Có lẽ vẫn là chưa đủ bận rộn, những dằn vặt tinh tế trong tình cảm đều thuộc về tầng lớp nhàn rỗi. Cô không nên nhàn rỗi như vậy.
Hôm đó là thứ Bảy, cô đến thư viện từ sớm. Hiện tại cô đang viết một bài luận văn so sánh về chế độ hủy bỏ hôn nhân thời Đường và Tống, hôm nay cô định viết phần bỏ vợ vì ghen tuông, các án lệ thu thập được vẫn chưa đủ, cần phải đến thư viện tìm thêm tài liệu. "Ghen" là một trong bảy điều để bỏ vợ, không ghen mới là đức hạnh.
Bị giam cầm trong khuê phòng, chết dí với một người đàn ông, năm tháng dài đằng đẵng ắt sẽ nảy sinh chút tình cảm, nhìn người đàn ông ấy tam thê tứ thiếp mà không được ghen, thực sự quá khó.
Cái gọi là không ghen chẳng qua chỉ là liều mạng đè nén sự ghen tuông đến cực điểm mà thôi, người ta bị ép buộc, chỉ có thể như vậy, không còn cách nào khác.
Còn cô thì tại sao chứ?
Cô vẫn luôn chờ Lộ Tiêu Duy nói lời chia tay với mình, chỉ cần anh nói ra, cô sẽ hoàn toàn hết hy vọng. Nhưng anh luôn biết cách giữ chừng mực, vào lúc hy vọng của cô sắp tắt ngấm, anh lại thả vào một tia lửa nhỏ, nhưng dường như ngọn lửa đó sẽ không bao giờ bùng lên thành đám cháy lớn. Đôi khi cô còn nghi ngờ anh cố ý.
Chiều tối, lúc Chung Đinh đi từ thư viện về Trường Bạch Uyển, tình cờ gặp trưởng khoa Phó và vợ ông đang tay trong tay dắt chó đi dạo, sự kết hợp của hai người khiến người ta vừa nhìn đã nhận định trưởng khoa Phó là một học giả lỗi lạc, nếu không với ngoại hình của ông thì không thể cưới được một người vợ xinh đẹp như vậy. Sự thật cũng đúng là như thế.
Trưởng khoa Phó có thể được xem là người giỏi "ngâm giấm" nhất toàn khoa Sử, đại học N, Chung Đinh đã chứng kiến bà Phó từ một chai giấm biến thành hũ giấm rồi lại thành vại giấm, bây giờ có xu hướng trở thành một hầm giấm. Giọng của trưởng khoa Phó cũng ngày càng lớn, khi nói chuyện với phụ nữ ngoài vợ mình, cứ như thể mang theo một cái loa công suất lớn. Đối với nam sinh, thì lại trước sau như một, nhỏ nhẹ ôn hòa.
Chung Đinh chào hai người họ, chú chó Phốc sóc mà bà Phó dắt cứ cọ vào chân cô. Bà Phó không có con, thích nuôi chó mèo, mấy năm trước trong nhà còn có một con mèo cái nhỏ, giờ đây ngoài bản thân bà Phó, trong nhà họ không tìm thấy bất kỳ sinh vật giống cái nào.
Trưởng khoa Phó đối với nam sinh còn có chút khoan dung, đối với nữ sinh thì hoàn toàn là thiết diện vô tư. Ngoài các môn bắt buộc, rất ít nữ sinh chọn môn tự chọn của ông, trừ khi vô cùng ngưỡng mộ học vấn của ông, mặt mũi khó coi đã đành, bài tập lại nhiều mà điểm cho không cao.
Ở khoa Sử, sinh viên để lười biếng khi ôn tập, đều sẽ nhờ giảng viên khoanh vùng phạm vi thi, trưởng khoa Phó chưa bao giờ khoanh vùng, bất kể nữ sinh có năn nỉ thế nào, càng năn nỉ ông càng tức giận, trong khi ba cô, giáo sư Chung, là người không cần xin cũng chủ động cho phạm vi. Tuy nhiên, phạm vi thi của khoa Sử đa phần đều cần phải xin, và phải là nữ sinh đi xin. Những giảng viên nam bình thường ít ai hỏi đến, vào tuần thi bỗng trở nên đắt giá. Sau này Chung Đinh nhận ra rằng ngay cả giảng viên cũng có giới tính, và đây là cách an toàn nhất để họ thể hiện tình cảm.
Trong ký ức của cô, bà Đinh lại không hay ghen tuông cho lắm. Giáo sư Chung luôn ý thức được vẻ đẹp của mình, và không bao giờ đánh giá thấp sức hấp dẫn của bản thân với phái nữ, luôn tự giác giữ khoảng cách nhất định với nữ sinh, nữ giảng viên và tất cả những người phụ nữ khác, chỉ cần có nữ sinh đến tìm ông nói chuyện, cửa văn phòng nhất định sẽ mở, tuy không khoa trương như trưởng khoa Phó, nhưng âm lượng cũng cao hơn bình thường hai ba decibel.
Theo lẽ thường, hôn nhân của con cái thường là bản sao mối quan hệ của ba mẹ. Cô là một ngoại lệ.
Nhưng cô lại thừa hưởng một chút tự tin của ba mẹ. Hai cụ nhà cô đều khẳng định đối phương sẽ sống không tốt nếu thiếu mình.
Thứ Bảy hàng tuần cô về nhà ba mẹ ăn tối. Lúc về đến nhà, giáo sư Chung đang loay hoay với cái máy xào rau tự động mới mua, nghe nói là hàng sản xuất tại Đức, ba cô còn định tặng cô một cái, bị cô dứt khoát từ chối. Không được tận hưởng niềm vui nấu nướng thì thôi đi, rửa rau cắt rau vẫn phải tự làm, có một vạn tệ đó cô thà đi mua mấy giỏ cua còn hơn.
Đã gần Trung thu, cua đã có bán trên thị trường, bác cả của cô gửi đến nửa giỏ cua.
"Chị họ lớn của con lại có thai rồi, là sinh đôi. Con trai đầu của chị họ con gọi ba là ông cậu, ba mới nhận ra mình đã già thế này rồi. Hồi đó bác cả của con phản đối ghê lắm, giờ có cháu bồng, cũng thấy con rể thuận mắt hơn."
Rõ ràng giáo sư Chung còn không hài lòng với cháu rể hơn bác cả của cô. Chị họ tốt nghiệp tiến sĩ trường K bên cạnh, quyết bám trụ quê hương, tiễn hết bạn trai cũ này đến bạn trai cũ khác ra nước ngoài, cuối cùng yêu qua mạng với một chàng trai tốt nghiệp đại học bình thường, thấp hơn nửa cái đầu, và kiên quyết kết hôn. Bác cả của cô than khổ với giáo sư Chung, kết quả giáo sư Chung chê người ta từ ngoại hình đến chiều cao rồi đến học vấn nghề nghiệp không còn một điểm nào tốt, bác cả lại thấy con rể mình hình như cũng không thảm đến thế. Từ khi chị họ kết hôn làm bà nội trợ, giáo sư Chung liền răn dạy Chung Đinh, sợ cô không cẩn thận đi vào vết xe đổ.
Mấy hôm trước chị họ nhắn tin WeChat cho cô, bảo cô mau sinh một đứa, xe đẩy em bé, giường em bé nhà chị có thể để lại cho cô.
Cô cảm thấy mình chưa chắc đã dùng đến.
Chung Đinh và ba cô xử lý cua trong bếp, cô bảo ông Chung ra ngoài nghỉ một lát, không ngờ lại bị từ chối.
"Hai năm nữa ba cũng sắp nghỉ hưu rồi, nếu con có con, chúng ta có thể giúp con trông một chút, trẻ con chỉ khó chăm mấy năm đầu thôi. Hồi đó con đi mẫu giáo chẳng phải tự đeo cặp sách đi sao? Tuyệt đối đừng để ba mẹ chồng con trông con, mẹ chồng con thì còn được, chứ ba chồng con ấy, con người này..."
"Ba, không phải ba chưa xem hợp đồng của con sao, sáu năm không lên được phó giáo sư là hết hạn phải ra đi ngay. Số lượng đề tài cấp bộ và bài báo trên tạp chí C yêu cầu rất rõ, sinh con mất gần một năm, một lần mang thai lại ngốc ba năm, con thật sự lực bất tòng tâm."
Để xây dựng trường đại học đẳng cấp thế giới, đại học N trước tiên học theo các trường danh tiếng nước ngoài về cách xưng hô, giảng viên ở vị trí nghiên cứu và giảng dạy đều được đổi thành trợ lý giáo sư. Vị trí giảng dạy cũng bắt đầu chuyển từ biên chế suốt đời sang hợp đồng, cô ký hợp đồng sáu năm, sau khi lên được phó giáo sư sẽ ký một hợp đồng khác, nếu không thì phải rời đi.
Cô cảm thấy lý do này khá thuyết phục đối với ba mình, mà cũng không hoàn toàn là cái cớ.
"Chồng con cũng không có ý kiến gì à?"
Chung Đinh cúi đầu nhìn con cua cười, "Anh ấy tôn trọng ý kiến của con." Giáo sư Chung ban đầu phản đối cô gả cho Lộ Tiêu Duy, một nguyên nhân lớn là ông cho rằng Lộ Tiêu Duy chắc chắn đã di truyền tư tưởng trọng nam khinh nữ của ông Lộ, tất nhiên sẽ muốn ba năm hai đứa. Ba cô đã nhìn nhầm anh, ngay cả một đứa anh cũng không muốn.
"Nhưng nếu muốn thì nên sớm một chút, mẹ con năm đó... Trẻ con lúc nào cũng đáng yêu."
"Con sẽ suy nghĩ thêm."
Chung Đinh không khỏi cảm thấy ấm lòng, vì cô, giáo sư Chung cảm thấy trẻ con đáng yêu, chứ không phải sinh con không bằng sinh một miếng xá xíu.
Cô thích trẻ con, bản thân cũng không phải không thể độc lập nuôi con. Nhưng con không có ba là một chuyện, có ba mà không được yêu thương lại là chuyện khác, vế sau có chút bi thảm.
Tối ăn cua, bà Đinh đặc biệt bảo con gái gọi điện cho con rể.
Chung Đinh rất ít khi sai bảo Lộ Tiêu Duy, nhưng ở nhà mình thì lại là ngoại lệ, cô cảm thấy làm vậy có lẽ ba mẹ sẽ vui hơn một chút. Anh cũng vui vẻ phối hợp với cô.
Hôm nay ăn cua hấp, cô tự mình bẻ chân cua, lấy móng chân nhỏ làm kim để gỡ thịt, thịt gỡ ra đều để trong mai cua, cô cầm càng cua nói với anh, "Anh có thể giúp em lấy thịt bên trong ra được không?"
Cô tự mình bóc mai cua, để lại càng và chân cua cho anh bóc.
Bóc xong cô chỉ ăn thịt trong càng và chân cua, để lại phần mai cua cho anh.
Cảnh tượng này lọt vào mắt giáo sư Chung, quả thực rất an lòng, ông cho rằng người con rể này cũng không tệ như ông nghĩ, dù sao vẫn thương con gái mình.
Sau bữa cơm, Chung Đinh lấy một quả táo từ đĩa trái cây, bảo Lộ Tiêu Duy gọt vỏ cho cô. Cô thấy anh gọt vỏ cũng rất đẹp, vỏ táo không những không đứt mà còn cực mỏng, có một cảm giác nghệ thuật. Cô cắt quả táo đã gọt thành miếng, cắm tăm vào rồi đặt lên đĩa chia cho ba mẹ ăn.
Giáo sư Chung ngồi trên sofa, lại không khỏi khoe khoang con gái mình một phen, "Chung Đinh từ nhỏ đã được ông nội yêu quý, lúc nó tám tuổi đọc thuộc lòng bài 'Tế Thập Nhị Lang Văn' (1) đến đoạn 'tử nhi hữu tri, kỳ kỷ hà ly' (2) thì đột nhiên khóc như mưa, con nghĩ xem nó mới tám tuổi thôi, thật sự là trẻ nhỏ dễ dạy."
Giáo sư Chung luôn luôn vô tình hay cố ý phóng đại trí tuệ của con gái, lúc đó Chung Đinh chỉ là để lấy lòng ông nội mà học thuộc theo băng ghi âm, cô không những không hiểu ý nghĩa của bài văn, mà ngay cả chữ trong đó cũng không nhận hết.
Ông nội cô vui, thì ba cô sẽ vui. Giáo sư Chung nửa đời đi tìm sự công nhận của ba mình, nhưng vẫn không tìm được cách.
Trong đó vì trái lời ông nội mà cưới mẹ cô, nên càng mang lòng áy náy.
Còn việc cô khóc, hoàn toàn là do bị ông nội lây nhiễm, cô thấy ông nội đau lòng, bản thân cũng không khỏi đau lòng.
Cô biết ông nội lại nhớ đến người vợ đã khuất của mình.
Sau khi bà nội qua đời, ông nội cô liền từ bỏ mọi hưởng thụ vật chất và tinh thần, trước kia cùng chung hoạn nạn, bây giờ nếu không thể cùng hưởng ngọt bùi, thì thà không hưởng.
Giáo sư Chung lại chỉ vào một hộp sách trên giá sách nói, "Bộ Nhị Thập Tứ Sử bản Bách Nạp này là do ông nội chỉ định để lại cho Chung Đinh."
Bộ sách đó là do ông nội cô dùng của hồi môn của bà nội để mua, của hồi môn của bà nội là hai cây vàng, tất cả đều cho chồng mua sách.
Bà nội cô đã hy sinh cả đời cho ông nội, đến lúc chết cuối cùng cũng nhận được sự công nhận.
Đặt trong một câu chuyện, quả thật rất cảm động.
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Tế Thập Nhị Lang Văn (祭十二郎文) là một bài văn tế nổi tiếng của nhà văn thời Đường, Hàn Dũ, viết để tế người cháu trai tên Thập Nhị Lang (tức Hàn Lão Thành), thể hiện tình cảm sâu sắc, nỗi thương tiếc sâu sắc về sự ra đi đột ngột của người thân và cũng nói lên nỗi bi thương của chính bản thân mình trước sự già yếu, bệnh tật.
(2) 'Tử nhi hữu tri, kỳ kỷ hà ly' – "Nếu chết mà có linh hồn, thì sự chia ly này chẳng bao lâu nữa.
