Buổi phỏng vấn được ấn định vào ngày 30 tháng 9, hôm đó là thứ Bảy, ngày đi làm bù theo lệ trước kỳ nghỉ Quốc khánh. Giờ làm việc của Lộ Ngộ là 10 giờ sáng, nhưng khi Âu Dương Thanh đến địa điểm phỏng vấn lúc 9 giờ, nhân viên công ty đã đến khá đông.
Sau khi kết hôn, Âu Dương Thanh rất ít khi gặp Lộ Tiêu Duy, tuy rằng có đủ loại mạng lưới quan hệ có thể kết nối hai người lại với nhau, nhưng lạ là số lần chạm mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đôi khi Âu Dương Thanh còn cảm thấy Lộ Tiêu Duy đang cố ý tránh mặt mình.
Khi Lộ Ngộ mới hoàn thành vòng gọi vốn B, đúng lúc chương trình "Thanh Đàm" làm chuyên đề về các doanh nhân trẻ. Lúc đó, các chương trình truyền hình thực tế vẫn chỉ dừng lại ở mặt ý tưởng, "Thanh Đàm" nổi tiếng hơn bây giờ nhiều. Âu Dương Thanh muốn giúpLộ Tiêu Duy một tay nên đã nhờ tổ biên tập liên lạc với anh, không ngờ bị từ chối thẳng thừng. Thời điểm đó, anh mà lên chương trình là anh dựa hơi chương trình, chứ không phải chương trình dựa hơi anh, biên tập phụ trách liên lạc còn càu nhàu rằng anh không biết điều.
Sông có khúc, người có lúc.
Nay vị thế của "Thanh Đàm" trong giới vẫn còn đó, những nhân vật tầm cỡ nể mặt thương hiệu chương trình và thể diện của Âu Dương Thanh nên vẫn sẵn lòng tham gia. Giới truyền thông đánh giá một ngôi sao có nổi hay không, một trong những tiêu chí là xem người đó có lên chương trình của cô không.
Nhưng phải thừa nhận rằng, chương trình đúng là có phần ngày càng đi xuống. Đài truyền hình từng hợp tác suốt 5 năm trước đó không còn gia hạn hợp đồng, sau khi hết hạn chỉ đành chuyển sang một đài truyền hình hạng hai, thời gian phát sóng cũng đổi từ khung giờ vàng sang 10 giờ đêm. Còn về bản quyền phát sóng độc quyền trên mạng, không có trang web nào quan tâm. Nhà tài trợ ban đầu là các công ty ô tô và mỹ phẩm, nhưng giờ đây là một nhà sản xuất bánh mì xé tay.
Tất nhiên điều này không ảnh hưởng quá lớn đến kinh tế của Âu Dương Thanh. Cô đã sớm tách khỏi đài truyền hình để cùng bạn mở công ty sản xuất chương trình, "Thanh Đàm" chỉ là một trong số rất nhiều dự án, hơn nữa sau khi ly hôn cô cũng được chia một khoản tài sản kha khá. Nhưng chương trình này là yếu tố then chốt để cô xây dựng thương hiệu cá nhân, cô không thể giương mắt nhìn nó lụi bại dần rồi biến mất. Cuối cùng cô quyết định đổi mới, chuyển từ phát sóng hàng tuần sang phát sóng theo mùa, nỗ lực làm ít nhưng chất lượng. Tuy nhiên, việc phát trực tiếp là do quyết định sau này, giám đốc của Phong Thành Live là bạn cô, hai người đã chốt ý định hợp tác ngay trên bàn ăn.
Phát trực tiếp chỉ là thử nghiệm, nội dung cơ bản sẽ không xuất hiện trong chương trình chính thức.
Nhưng khi gặp Lộ Tiêu Duy, cô đã hơi hối hận vì buổi phỏng vấn này được phát sóng trực tiếp. Phát trực tiếp không giống như ghi hình rồi phát lại, mọi cảm xúc của cô đều sẽ lộ rõ trước khán giả, việc luôn giữ bình tĩnh trước mặt Lộ Tiêu Duy chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng.
Cô cứ ngỡ anh cũng sẽ giống như mình.
Nhưng tất cả những gì Âu Dương Thanh dự đoán trước đó đều không xảy ra, Lộ Tiêu Duy đối xử với cô rất khách sáo, cực kỳ khách sáo, khách sáo đến mức như thể giữa hai người chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì. Cô thà rằng anh cứ vướng mắc một chút, lạnh nhạt một chút, thậm chí là mỉa mai, cô cũng sẵn lòng đón nhận hết. Cô chưa từng nghĩ đến việc sẽ hàn gắn với Lộ Tiêu Duy, nhưng khi anh đối đãi với cô như một người bạn cũ, trái tim cô vẫn thấy nhói đau. Cô thà rằng anh ghét cô, điều đó chứng tỏ anh vẫn còn nhớ cô, giống như cô vẫn luôn nhớ về anh. Yêu quá hóa hận cũng là một phần của tình yêu.
Âu Dương Thanh luôn cho rằng mình có sức ảnh hưởng nhất định đối với Lộ Tiêu Duy.
Cô biết, anh là một người hoài cổ.
Hồi hai người còn bên nhau, anh vẫn còn say mê nhiếp ảnh, anh dành riêng một căn phòng tối trong căn nhà thuê, thỉnh thoảng lại lùng mua được một chiếc máy ảnh cũ từ bên ngoài về, những chiếc máy ảnh đó cộng lại cũng phải đến cả nghìn tuổi. Anh cũng chụp ảnh thuê cho người ta, dù giá không rẻ nhưng người tìm đến vẫn nối đuôi nhau, đa số là các cô gái. Sau này cô khéo léo bày tỏ sự không hài lòng, anh liền từ bỏ con đường kiếm tiền này.
Sau đó, Lộ Tiêu Duy lại thích độ xe, thuê một khuôn viên ở ngoại ô, mua một đống xe cũ từ hàng chục năm trước ở bãi xe phế liệu với giá 200 tệ một tấn, rồi bắt đầu mày mò. Anh tìm mọi cách lùng mua được những quyến sổ tay hướng dẫn sử dụng xe tương ứng với đời máy, tháo tháo lắp lắp. Âu Dương Thanh tận mắt chứng kiến Lộ Tiêu Duy tách rời xi-lanh ra khỏi xe, xi-lanh tháo ra có cái sửa được, có cái không, cái nào sửa được thì anh mang đến xưởng sửa chữa, sửa xong lại mang về. Sau khi tháo xong, anh lại lên mạng mua một đống linh kiện bắt đầu lắp ráp từng chút một. Công đoạn anh thích nhất là phun sơn, lớp sơn mới đi cùng chiếc xe cũ tạo nên một cảm giác tương phản kỳ lạ. Nhưng dù sao cũng là ở trong nước, những chiếc xe độ đó chỉ có thể chạy trên những con đường nhỏ vắng người, không được vào trong thành phố. Thường sau vài lần chạy, anh lại bán đi.
Âu Dương Thanh ấn tượng sâu sắc nhất là một chiếc xe cổ Lincoln, anh mất ba tháng để tân trang, toàn bộ thân xe được phun màu đỏ rực, cực kỳ đẹp mắt, chiếc xe đó cuối cùng bán được 40 vạn tệ, Lộ Tiêu Duy đã dùng tiền bán xe để đổi cho cô một cây đàn cello.
Chiếc xe Lộ Tiêu Duy hay lái nhất là một chiếc Jeep nội địa, số sàn, chạy dầu, sau khi qua tay anh, đèn pha và nội thất xe đều được đổi sang phiên bản Đức.
Anh thu tiếng đàn của cô vào đĩa CD, rồi bật trên xe.
Sở thích của Lộ Tiêu Duy quá rộng, chỉ cần anh đào sâu vào một lĩnh vực nào đó thì khó mà không thành công, nhưng anh lại không làm vậy.
Anh cũng không phải là người không màng thế sự, cũng nghĩ đến chuyện kiếm tiền và bắt tay vào hành động, nhưng một khi thấy đủ tiền tiêu là dừng lại. Hơn nữa phần lớn số tiền anh kiếm được không phải để tiêu cho bản thân, mà là cho cô. Những cô gái trẻ trước mặt người mình yêu thường có lòng tự trọng cao đến lạ lùng, để giữ thể diện cho cô, khi tặng quà anh còn phải tìm đủ mọi lý do.
Âu Dương Thanh nhìn lại quá khứ, khoảng thời gian đó có lẽ là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong nửa đầu cuộc đời cô.
Nhưng dù vậy, cô cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ cùng anh phát triển lâu dài. Lộ Tiêu Duy phù hợp với mọi tưởng tượng của cô về mối tình đầu, thậm chí còn vượt xa mong đợi, nhưng anh lại không phù hợp với hình mẫu người chồng trong tâm tưởng của cô.
Cô vốn nghĩ mình sẽ không hối hận, trong kế hoạch cuộc đời cô, Lộ Tiêu Duy định sẵn chỉ có thể xuất hiện trong một khoảng thời gian, sau đó sẽ chỉ tồn tại trong ký ức.
Cô gả cho Đinh Lê, đương nhiên là vì tiền, mặc dù cô ngưỡng mộ phong độ, sự điềm tĩnh và khả năng xử lý mọi việc nhẹ nhàng của ông ta. Nhưng cô biết, phong độ, sự điềm tĩnh của một người đàn ông trung niên đều phải có thành công làm nền tảng, không có tiền, mảnh đất nuôi dưỡng những phẩm chất tốt đẹp đó sẽ tan rã. Thực ra ban đầu cô muốn sống cả đời với Đinh Lê, ông ta đủ yêu cô, đủ thành công, và cũng đủ... già, già đến mức sẽ không phát triển tình cảm mới để phản bội cô.
Nhưng khi biết Đinh Lê đã phản bội mình, cô không hề hối hận, thậm chí cũng không quá đau lòng, cảm giác như trút bỏ được gánh nặng áp đảo tất cả. Cuối cùng cô có thể đường hoàng mà đề nghị ly hôn, lý do này so với lý do thực sự thì trang nhã hơn nhiều.
Nhưng khi Âu Dương Thanh nhìn thấy nụ cười của Lộ Tiêu Duy dành cho mình, không hiểu sao nỗi hối hận lại xâm chiếm cô.
Chung Đinh ngồi trong thư viện tư liệu của khoa Sử, vị trí của cô ngay sát cửa sổ, ánh nắng chiếu vào khiến màn hình điện thoại của cô trông không rõ lắm.
Trên màn hình, Lộ Tiêu Duy vẫn mặc trang phục như lúc rời nhà buổi sáng, áo sơ mi cổ trụ màu xám nhạt, áo khoác ngoài là một chiếc blazer bằng linen cùng tông màu, hai chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi nới lỏng tùy ý, điểm khác biệt duy nhất là lúc này trên cổ anh đeo thẻ nhân viên công ty, dây đeo thẻ có màu xanh nhạt. Lộ Ngộ không phải là một nơi quá chú trọng về cách ăn mặc, trong khung hình có một người đàn ông mặc áo khoác gió màu tím đi ngang qua phía sau anh.
Tiếp đó cả màn hình chỉ còn lại Âu Dương Thanh và Lộ Tiêu Duy.
Thư Uyển đã gửi link livestream cho Chung Đinh từ lúc 10 giờ, cô cố nhịn đến 11 giờ mới mở ra. Tuy rằng hiện tại trong thư viện tư liệu không có mấy người, nhưng cô lại nảy sinh một ảo giác rằng mình cũng đang bị livestream. Thực ra nên đổi chỗ khác để xem, nhưng không kịp nữa rồi.
Chung Đinh vừa dùng bút chì day nhẹ thái dương, vừa nhìn chằm chằm vào màn hình, Âu Dương Thanh trông có vẻ không bị ảnh hưởng bởi việc ly hôn, sắc mặt còn tốt hơn so với lần gặp trên máy bay mấy tháng trước. Hôm nay, cô ấy cố gắng hòa mình vào môi trường xung quanh, trang phục rất đơn giản, áo sơ mi trắng phối với quần ống đứng kẻ sọc mảnh, chân đi đôi giày búp bê đế bằng, điểm nhấn duy nhất trên người là đôi hoa tai mã não đỏ.
Trong dòng bình luận có khán giả tinh mắt đã nhận ra ngay thương hiệu của đôi hoa tai đó là Van Cleef & Arpels.
Chung Đinh nghe thấy Lộ Tiêu Duy hỏi Âu Dương Thanh, "Cô muốn uống chút gì không?"
Hai người đang ở trong phòng trà của Lộ Ngộ.
Không đợi câu trả lời, Lộ Tiêu Duy đã đi đến máy pha cà phê tự động, anh đổ hạt cà phê vào trong ngăn chứa, không hỏi khẩu vị của Âu Dương Thanh mà ấn nút luôn. Bởi vì anh có thói quen uống cà phê, nên phòng trà luôn có sẵn đầy đủ hạt cà phê Brazil.
Lộ Tiêu Duy hai tay đút túi quần, nhìn máy pha cà phê. Anh vốn đã cao, ống kính quay từ dưới lên càng làm tôn thêm đôi chân dài đáng kinh ngạc.
Chung Đinh nghĩ, lúc này anh chắc hẳn đang muốn hút một điếu thuốc, nhưng giờ đang là lúc phát sóng trực tiếp.
Không lâu sau cà phê đã pha xong, đựng trong chiếc tách sứ trắng muốt, giữa tách in logo công ty.
Ống kính còn zoom cận cảnh cái logo đó.
Hai người ngồi trên ghế cao uống cà phê trong im lặng, Âu Dương Thanh cúi đầu dùng thìa khuấy liên tục chất lỏng bên trong, lộ ra chiếc cổ thon dài trắng ngần.
Âu Dương Thanh phá vỡ sự im lặng, bắt đầu hỏi Lộ Tiêu Duy một vài câu hỏi trong dòng bình luận, đều là những chuyện vụn vặt để điều chỉnh bầu không khí, cơ bản sẽ không được đưa vào chương trình chính thức.
"Mọi người muốn tôi hỏi anh, chiếc đồng hồ trên tay anh giá bao nhiêu?"
Trong dòng bình luận không ngừng hiện lên các mẩu tin về chiếc đồng hồ cùng mẫu với anh, chỉ với 200 tệ là có ngay đồng hồ cùng loại với Lộ tổng, không lo thiệt thòi chẳng sợ mắc lừa.
"Tôi cũng không biết, vợ tôi mua cho tôi."
Đó là một chiếc đồng hồ nam kiểu cơ bản của Timex, giá lúc giảm mạnh chưa tới 20 đô la Mỹ, cô đã mua hai chiếc.
Chung Đinh bắt gặp sắc mặt Âu Dương đông cứng lại một giây, nhưng cũng chỉ một giây mà thôi.
Ngay lúc này điện thoại của Chung Đinh vang lên, tai nghe của cô đang cắm trong cổng điện thoại, tiếng chuông cuộc gọi đến đặc biệt chói tai, là Trần Ngư gọi tới. Khi cô chạy nhanh ra hành lang thì tiếng chuông đã dứt, cô gọi lại.
"Chung Đinh, anh vừa gửi tin nhắn, em đã xem chưa? Phía đông mới mở một quán ăn Vân Nam, thịt gà mái Vũ Định ở đó đã được thiến, hương vị cực kỳ tươi ngon. Trước đây, anh chỉ thấy gà trống thiến, em có biết con gà mái này thiến như thế nào không?"
"Em không biết."
"Sách nói là phải rạch hai bên sườn con gà, đặt cật của gà trống vào trong bụng gà mái. Nhưng anh thấy thao tác thực tế chắc không phức tạp như vậy."
"Sư huynh, anh không thấy như vậy quá tàn nhẫn sao? Em còn có việc, lát nữa gọi lại cho anh nhé."
Chung Đinh nói xong câu tạm biệt, rồi vội vàng nhấn nút kết thúc cuộc gọi.
Khi mở lại link livestream, hai người kia đã đến phòng chơi bida, Chung Đinh tắt dòng bình luận đi trước, sau khi màn hình điện thoại đen ngòm hai phút, cô nghe thấy Lộ Tiêu Duy nói, "Chơi một ván không?"
Anh cởi áo khoác ngoài, xắn tay áo lên, cầm cơ, dùng ngón tay làm giá đỡ, đánh một cú, bi trắng đập vào bi đen, bi đen bị đánh trúng liên tiếp va vào bi đỏ và bi vàng, hai quả bi đỏ vàng lần lượt rơi vào các lỗ khác nhau.
Chung Đinh chú ý thấy Âu Dương Thanh đang khoanh tay quan sát, mắt cô ấy dán chặt vào những quả bi trên bàn.
Tiếp đó một quả bi xanh dương lại được đánh vào lỗ, rồi đến bi xanh lá.
Anh không chơi hết một ván, Âu Dương Thanh cũng không có ý định đấu với anh.
Khi Chung Đinh xem buổi livestream này, bỗng nhiên nảy sinh một cảm giác, người ta là nhân vật trong câu chuyện, còn cô chẳng qua chỉ là một người ngoài cuộc.
