Bữa cơm có Khổng Trạch này Chung Đinh ăn rất không tự tại, Khổng Trạch ra sức tâng bốc ba cô, những lời ngon tiếng ngọt từ miệng cậu ta đối với giáo sư Chung mới là món chính, còn cơm canh trên bàn lại trở thành gia vị phụ.
Giờ này, Tiểu Kiều cũng đang ăn cơm, hôm nay cô bận rộn chuyện nhẫn kim cương nên không nấu nướng, hai người ăn hai món một canh mà Giang Diệu lấy từ nhà ăn về, canh là canh cà chua trứng, những sợi trứng bơi lội trong nước.
Giang Diệu gắp lá rau xanh úa vàng sang một bên, "Không phải có số điện thoại sao? Em đi báo cảnh sát là có thể trực tiếp đến công ty viễn thông tra xem là ai mà? Làm rùm beng thế này lỡ gây phiền phức cho người ta thì sao? Em tuyệt đối đừng đăng số của người ta lên mạng đấy."
Tiểu Kiều cảm thấy cơm canh quá khó ăn, gắp một đũa củ cải muối nhỏ mà mình làm dạo trước để ăn cùng cơm, cô đặt mình vào hoàn cảnh đó nghĩ một lát, "Anh quá coi thường em rồi, em không đến nỗi không biết điều như vậy. Đừng có chuyện gì cũng làm phiền cảnh sát nhân dân, chuyện có thể tự giải quyết thì vẫn nên tự giải quyết. Hơn nữa tìm chú cảnh sát chưa chắc đã nhanh hơn bây giờ, phải tin vào sức mạnh của truyền thông đại chúng. Nếu là em, em không tìm được nhẫn kim cương mới phiền, dù có phiền phức đến đâu cũng không bằng nỗi phiền khi mất nhẫn kim cương. Một chiếc nhẫn kim cương to như thế..." Cô phát hiện sắc mặt Giang Diệu có chút thay đổi, "Thật ra em không có cảm giác gì với nhẫn kim cương cả, anh đừng hiểu lầm, em chỉ thấy nó rất đáng tiền thôi." Hồi cô kết hôn, Giang Diệu không tặng cô nhẫn mà tặng một chiếc đồng hồ, chiếc đồng hồ này cô vẫn đang đeo, dù là mùa đông, cô cũng quen tay xắn tay áo lên.
Giang Diệu im lặng.
Tiểu Kiều nói tiếp: "Dùng đầu óc thông minh của anh nghĩ xem, sao nhẫn kim cương lại lọt vào túi hạt dẻ được nhỉ?"
"Lúc trước khi xem phim không phải em đã trộn nhẫn vào bắp rang bơ bắt anh ăn sao? Chắc cũng là chiêu tương tự thôi." Giang Diệu chẳng thích bắp rang bơ chút nào.
"Ba em đón người ở Cục dân chính, vậy là người đàn ông muốn níu kéo, bỏ nhẫn vào trong hạt dẻ, rồi cô gái không thèm nhìn đã đưa cho ba em, thế thì bao nhiêu ngày không liên lạc với ba em cũng giải thích được rồi! Nhưng người đàn ông này có phải bị thiếu dây thần kinh không, không phải nên níu kéo trước khi ly hôn sao?"
Tiểu Kiều bừng tỉnh ngộ, cảm thấy chồng mình vô cùng thông minh, lời giải thích này cũng vô cùng hợp lý, cô kích động hôn một cái thật kêu lên trán Giang Diệu, sau khi hôn xong, phản ứng đầu tiên của cô là lấy khăn giấy lau trán cho Giang Diệu, "Xin lỗi, lần sau trước khi hôn anh em sẽ lau miệng trước."
Giang Diệu lấy khăn giấy lau miệng cho cô, "Ăn xong rồi nói."
Tiểu Kiều nhanh chóng ăn hết phần cơm của mình, Giang Diệu mang bát đi rửa bằng máy rửa bát, Tiểu Kiều cũng không dọn bát đũa, Giang Diệu đi đâu cô cũng đút tay vào túi đi theo anh, miệng không lúc nào ngơi nghỉ, "Vậy phải mau tìm được họ thôi, nếu vì chiếc nhẫn kim cương mà phá hoại nhân duyên của người ta thì không hay lắm."
Giang Diệu từ phòng bếp đi ra, Tiểu Kiều tiếp tục đi theo sau lưng anh nói: "Anh nhờ ba mẹ chúng ta cũng chia sẻ đi, hai cụ không phải đều ở trường mình sao? Người thấy chắc chắn sẽ nhiều hơn."
"Ba mẹ anh đã đóng vòng bạn bè từ lâu rồi."
Tiểu Kiều "ồ" một tiếng, "Vậy anh tự chia sẻ là được."
Giang Diệu có chưa đến 20 bạn bè trên WeChat, anh không có chút hứng thú nào với việc giao tiếp trên WeChat, người bạn mới nhất vẫn là Lộ Tiêu Duy vừa thêm cách đây không lâu.
Dưới sự ép buộc của Kiều Lạc Kiều, Giang Diệu đã đăng bài viết đầu tiên trong lịch sử vòng bạn bè của mình, một thông báo tìm người.
"Tuyệt đối đừng nhân lúc em không để ý mà xóa đi, ít nhất phải giữ trong 24 giờ."
Tiểu Kiều tuy tin vào sức mạnh của truyền thông đại chúng, nhưng không ngờ sức mạnh lại lớn đến vậy.
Chỉ trong vòng 2 tiếng đồng hồ, thông báo tin nhắn trên BBS của Tiểu Kiều đã lên đến hơn 600 tin, bài đăng của cô không lâu sau đã vọt lên vị trí đầu tiên trong top 10 bài hot nhất trong ngày.
BBS của đại học N đã bùng nổ, dù sao một tài xế taxi nhặt được của rơi trả lại người mất và một chiếc nhẫn kim cương mười carat không tìm được chủ cũng đủ sức gây bão tin tức. Hơn nữa thông tin này có rất nhiều điểm đáng ngờ, tuy trường này không thiếu người thành đạt, nhưng người mất một chiếc nhẫn kim cương mười carat mà vẫn dửng dưng trong mắt bất kỳ ai cũng là động vật quý hiếm, động vật quý hiếm này không lái xe mà đi taxi, lại càng đáng ngờ hơn. Nhưng đáng ngờ nhất là, chiếc nhẫn này không yên vị trong hộp trang sức mà lại ở trong túi hạt dẻ.
Chuyện này từ đầu đến cuối đều không hợp lẽ thường.
Đại đa số sinh viên trong trường vẫn đặt lý trí lên hàng đầu.
Thế là hơn một nửa số sinh viên trong bài đăng cho rằng đây là một màn PR được chuẩn bị kỹ lưỡng, đám đông hóng chuyện đã thảo luận sâu về việc bên PR là công ty gọi xe hay là thương hiệu nhẫn kim cương.
Trong số những người ủng hộ thuyết PR, phần lớn cho rằng công ty gọi xe đang PR, tạo ra hình ảnh giả về sự trung thực của tài xế để thu hút khách hàng, nhưng ngay cả những người ủng hộ cũng đa phần cho rằng việc PR như vậy lợi bất cập hại. Cũng có người cho rằng đây là chiêu PR của thương hiệu kim cương, còn tại sao lại PR, phải đợi sau này bên thương hiệu lộ diện mới biết được.
Cũng có ID đứng ra nói rằng chủ thớt là người quen, không có khả năng PR.
Để chứng minh sự thật của mình, Tiểu Kiều lại biên tập lại bài đăng chính một lần nữa. Lần này nội dung chính trở thành câu chuyện cô vừa chắp vá, một người đàn ông sau khi ly hôn đã tặng vợ cũ một túi hạt dẻ, trong hạt dẻ giấu một chiếc nhẫn, anh hy vọng vợ cũ có thể hồi tâm chuyển ý, nhưng lại nhầm lẫn mà bỏ lỡ. Cuối bài đăng, Tiểu Kiều kêu gọi, để tránh những người có duyên vuột mất nhau, mong mọi người hãy lan truyền hết sức có thể.
Sau khi biên tập lại bài đăng, Tiểu Kiều lại đăng câu chuyện mình chắp vá lên vòng bạn bè và Weibo mỗi nơi một lần.
Đăng xong Tiểu Kiều liền lái xe đi làm, cô có một chương trình radio vào lúc 9 giờ tối.
Lộ Tiêu Duy nhìn thấy bài đăng trên vòng bạn bè của Giang Diệu ở trước cửa nhà thuê của Chung Đinh.
Anh vẫn đến khu nhà tập thể cũ đó như hôm qua.
Sau khi bấm chuông liên tục 10 phút, một ông chú ở cửa đối diện đi ra, "Cậu trai trẻ, hôm qua bấm chuông cũng là cậu phải không?"
"Xin lỗi, đã làm phiền chú."
"Không sao, cậu nên gọi điện thoại hỏi xem người ta đã về chưa, đừng bấm chuông mãi mà vô ích. Theo đuổi con gái cũng không phải theo đuổi như vậy."
Lộ Tiêu Duy cảm ơn ý tốt của ông chú, dưới sự kiên trì không ngừng của anh, Chung Đinh đã chặn anh, ngay cả điện thoại cũng cài đặt không làm phiền cuộc gọi lạ, có lẽ tin nhắn anh gửi cũng bị chặn rồi.
Anh chỉ có thể đợi, nhìn kim giây chạy nhanh trên mặt đồng hồ, trong nhà không có động tĩnh gì.
Trên đường đi qua một cửa hàng âm thanh điện tử, anh đã mua một chiếc máy CD cầm tay. Chiếc máy CD giờ đang nằm trong túi áo khoác của anh, những lời nói không biết ngượng mà Chung Đinh đã nói, qua tai nghe được truyền đến tai anh, vào đầu anh, và cả vào tim anh hết lần này đến lần khác.
Chất lượng âm thanh của thiết bị tuy không được tốt, nhưng lời nói lại rất rõ ràng, rành mạch.
Anh vốn định bật loa ngoài, dùng những âm thanh đó để k*ch th*ch Chung Đinh ra ngoài, nhưng anh không muốn đắc tội hoàn toàn với một người sĩ diện như cô. Mặc dù những lời đó cô đã nói trước mặt người ngoài một lần, anh chẳng qua chỉ ghi âm lại.
Lộ Tiêu Duy nhét một tờ giấy qua khe cửa, trên đó vẽ một mặt cười, còn viết mấy chữ: Anh có hạt dẻ đây, em có muốn ăn không?
Anh dựa vào cửa, túi hạt dẻ trong tay từ nóng hổi ban đầu chuyển sang ấm ấm, đến giờ đã nguội lạnh, không có ai mở cửa cho anh, cũng không ai muốn ăn hạt dẻ trong tay anh.
Anh bóc một hạt dẻ cho vào miệng. Thương hiệu lâu đời gì chứ, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chung Đinh cũng chưa chắc đã thích ăn hạt dẻ đến vậy, nếu cô thật sự thích ăn như thế, cũng sẽ không tùy tiện tặng cho người khác.
Lộ Tiêu Duy mò ra một bao thuốc từ túi áo khoác, trên hành lang dán một tờ giấy, giấy trắng mực đen, trên đó viết cấm hút thuốc, bao thuốc đó lại bị anh cất vào túi.
Người ở cửa đối diện ra đổ rác, "Vẫn còn đợi à."
Anh chỉ có thể mỉm cười.
Khi kim giờ của đồng hồ dừng ở số 9, Lộ Tiêu Duy quyết định về Trường Bạch Uyển một chuyến.
Chung Đinh nhìn đồng hồ, đã 9 giờ 15 phút rồi, cô vẫn chưa đợi được lời cáo từ của Khổng Trạch.
Giáo sư Chung đang giới thiệu bộ sưu tập sách của nhà mình cho Khổng Trạch, "Bộ Nhị thập tứ sử bản Bách nạp này của ba tôi là đặc biệt để lại cho Chung Đinh..."
Khổng Trạch dĩ nhiên không có sự thiếu kiên nhẫn kìm nén như Lộ Tiêu Duy lúc trước, cậu ta dường như rất hưởng ứng những lời của giáo sư Chung.
Cậu ta lấy điện thoại ra muốn thêm WeChat của giáo sư Chung.
Giáo sư Chung lấy điện thoại ra để Khổng Trạch quét mã, sau khi đồng ý yêu cầu, ông tiện thể lướt vòng bạn bè.
Ông là người nhiệt tình với vòng bạn bè nhất trong nhà, để thể hiện mình theo kịp thời đại, ông luôn đi đầu xu thế, trong điện thoại tải một đống phần mềm thịnh hành, dung lượng 64G vừa đủ dùng, mấy hôm trước Chung Đinh đặc biệt mua cho ông một chiếc điện thoại dung lượng 256G. Trong vòng bạn bè của ông cũng có một nhóm các bạn trẻ, so với những đồng nghiệp cùng tuổi, ông cảm thấy thân thiết hơn khi xem các bạn trẻ.
Lúc này các bạn trẻ của ông đều đang chia sẻ câu chuyện tình yêu tình cờ lỡ dở đó, hy vọng người có tình sẽ nhanh chóng tái hợp.
Khi giáo sư Chung nhìn thấy tin này, hiếm khi bị cảm động. Ngay lúc ông chuẩn bị chia sẻ thông tin này với vợ con và cậu bạn trẻ bên cạnh, chuông cửa vang lên.
Chung Đinh không thể thoái thác mà đi mở cửa.
Khoảnh khắc mở cửa, cô nghi ngờ mình đã xuyên không.
Lộ Tiêu Duy hôm nay hoàn toàn khác với hôm qua, anh mặc một chiếc áo len cổ cao màu đen, lông mày luôn nhíu chặt.
"Em không phải là vì trốn anh nên mới về đây chứ, anh đáng sợ đến vậy sao?"
"Anh nghĩ nhiều rồi, em về nhà bình thường thôi."
"Đừng hiểu lầm, ba anh bảo anh mang ít hoa quả đến, anh bê vào cho em rồi đi ngay."
"Khách sáo quá, em nhận lòng thôi, chúng em không ăn hết nhiều thế đâu."
"Không ăn hết thì đem cho người khác."
Trước cửa đặt ba cái sọt tre, hoa quả đều tràn cả ra ngoài, dưa hấu tam bạch, táo, lê, dứa, bưởi.
"Phiền em mở cửa giúp anh."
Lộ Tiêu Duy xắn tay áo, bê thẳng sọt tre vào bếp, khi đi qua phòng khách, anh chào hỏi ba mẹ Chung Đinh. Ánh mắt anh dừng lại trên mặt Khổng Trạch vài giây, cũng chỉ vài giây mà thôi.
Khổng Trạch cảm thấy có người đang dò xét mình.
Lần này cậu ta gặp lại Lộ Tiêu Duy, hoàn toàn không giống như những lần gặp trong thang máy trước đây. Cậu ta đã gắn người đàn ông trước mặt này với chồng cũ của Chung Đinh, cậu ta từng thấy những cặp vợ chồng ly hôn tương kính như tân, nhưng vừa ly hôn đã tương kính như tân thế này thì chưa từng thấy.
"Đàn anh Lộ."
Lộ Tiêu Duy quay đầu cười với cậu ta, Khổng Trạch ngẩn người một lát, cũng đáp lại anh một nụ cười.
Khổng Trạch tự động ra cửa giúp đỡ, lần này ánh mắt Lộ Tiêu Duy dừng lại trên người cậu ta còn ngắn hơn, "Đàn em, mắt cậu hồi phục rồi à? Lần sau đánh bóng nhớ chọn đúng người, Chung Đinh không phải là những bạn chơi bóng trước đây của cậu, nếu không rủi ro không thể kiểm soát, vận động viên chuyên nghiệp vẫn nên chú ý đến sức khỏe của mình."
"Anh nói đúng, gặp được đối thủ như Chung Đinh phải tạ ơn trời đất. Nếu đàn anh không chê em kém thì em có thể chơi với anh một ván, xin anh đừng nương tay với em."
"Tôi ra tay không có nặng nhẹ, lỡ đánh cậu vào viện lần nữa thì không hay, lúc đó chưa chắc đã có người đến chăm sóc cậu. Hơn nữa tôi không thích thi đấu với người động một tí là tạm dừng vì lý do y tế, như thế chán lắm."
Lộ Tiêu Duy không nói thêm gì nữa, bê thẳng sọt tre vào trong.
Sau khi tất cả sọt tre được bê vào, bà Đinh mời Lộ Tiêu Duy ngồi xuống uống trà.
"Không cần đâu, cảm ơn cô."
Chung Đinh tiễn Lộ Tiêu Duy ra cửa.
Lộ Tiêu Duy nói lời tạm biệt với Chung Đinh rồi quay người đi, khi nghe thấy tiếng đóng cửa, anh lại quay đầu nhìn lại một lần nữa.
Anh không về nhà ông Lộ, mà mò ra bao thuốc đã mò mấy lần trong túi, đi xuống cầu thang.
Lúc này anh chỉ mặc một chiếc áo len, gió lạnh lùa vào cổ, anh cũng không thấy lạnh, trên cây cảnh trong khu nhà phủ một lớp sương dày, trăng không sáng, sao cũng thưa thớt, chỉ có ánh đèn đường lại vô cùng rực rỡ.
Anh châm một điếu thuốc, chút ánh sáng đó hoàn toàn không thể so sánh với đèn đường. Hút xong điếu thuốc, anh quay đầu đi về, dưới ánh sáng trắng rực rỡ của đèn đường, anh thấy vợ cũ đang vẫy tay tạm biệt kẹo hồ lô sơn trà.
Trong lòng Lộ Tiêu Duy cũng chua lét như vừa ăn hai cây kẹo hồ lô, anh nghĩ, "Tiễn người thì tiễn người, có cần phải tiễn xuống tận dưới lầu không?"
Chung Đinh không cố ý tiễn Khổng Trạch xuống lầu.
Cô vừa tiễn Lộ Tiêu Duy đi, quay lại phòng khách đã rất khách sáo nói với Khổng Trạch, "Bạn học Khổng, không còn sớm nữa, về sớm nghỉ ngơi đi."
Người ta đã hạ lệnh tiễn khách, Khổng Trạch biết rõ không thể ở lại thêm, lưu luyến tạm biệt giáo sư Chung rồi đi.
Sau khi Khổng Trạch đi, Chung Đinh phát hiện một chiếc khăn quàng cổ kẻ sọc xanh xám trên sofa, không nghi ngờ gì là của Khổng Trạch. Chung Đinh biết rõ, nếu hôm nay cô không trả lại cho cậu ta, sau này sẽ lại nảy sinh vô số cuộc gặp gỡ. Cô lấy một chiếc áo phao từ trên mắc áo, còn chưa kịp kéo khóa đã vội vàng đuổi theo. Cô ra khỏi cửa, Khổng Trạch đã biến mất từ lâu.
Ra khỏi thang máy, cô lấy hết sức chạy 800 mét năm xưa mới đuổi kịp Khổng Trạch.
Chiếc khăn quàng đó là Khổng Trạch cố ý để lại, cậu ta không ngờ nó lại nhanh chóng quay về tay mình như vậy, tuy trong lòng rất thất vọng, nhưng vẻ mặt lại rất bình thản, "Thật là phiền cô quá, tôi thật không cẩn thận. May mà có một người bạn chu đáo như cô, nếu không tôi đã phải chịu lạnh về nhà rồi."
Khổng Trạch lái xe đến, đương nhiên sẽ không bị lạnh khi về.
Lộ Tiêu Duy đứng không xa hai người họ, nhìn rõ mồn một khung cảnh ấm áp đó, Chung Đinh đưa khăn cho Khổng Trạch, hai người không biết đang nói gì. Khổng Trạch nhanh chóng phát hiện ra anh, gọi với sang, "Đàn anh Lộ, lại gặp anh rồi."
Rồi cậu ta lại vẫy tay với Chung Đinh, "Chung Đinh, mai gặp nhé."
Lần này Lộ Tiêu Duy thật sự không thể cười nổi với cậu ta.
Chung Đinh gật đầu với Lộ Tiêu Duy rồi đi thẳng về phía tòa nhà, đột nhiên, mũ áo phao của cô bị chụp lên đầu.
"Sưởi ấm cho anh một chút." Một bàn tay lạnh như băng luồn vào trong áo phao của cô, "Mới quen nhau mấy ngày mà đã tiễn người ta đến tận dưới lầu, em cũng khách sáo quá rồi đấy."
Tay anh tuy lạnh, nhưng eo cô qua lớp áo len nhanh chóng bị anh sưởi ấm.
"Anh bình tĩnh một chút đi."
Anh dùng tay kia véo má cô một cái, "Chưa đủ lạnh sao?" Anh đã đợi ở cửa nhà cô một tiếng đồng hồ, trên đường về Trường Bạch Uyển cửa sổ xe cứ mở, gió lạnh lùa vào cổ áo, lần đầu tiên trong đời anh vượt đèn đỏ. Sau đó từ nhà họ Chung ra, chỉ mặc một chiếc áo len đi lang thang bên ngoài, anh lại không thấy lạnh lắm, chỉ là tay cứ lạnh như băng.
Véo má cô là tay trái, chiếc nhẫn cấn vào má cô đau điếng.
"Dù có muốn đổi người, thì có thể đổi một người tốt hơn một chút được không? Tinh mắt lên một chút được không?"
Chung Đinh cố gắng gỡ tay anh ra, kết quả tay cô cũng bị nắm lấy, "Thị lực của em trước giờ vẫn rất tốt, mắt trái luôn 2.0, ngược lại anh cứ đeo kính, ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến thị lực, anh nên đến bệnh viện kiểm tra lại đi."
Lộ Tiêu Duy bị từ "trước giờ" trong lời cô đâm trúng, "Mắt anh cũng rất tốt," anh tháo kính xuống, ghé sát mặt cô, "Em có một cái mụn ở đây, phải không? Nếu em có nhu cầu sinh lý, đừng có kìm nén, anh có thể giúp em giải quyết. Nếu em thật sự muốn có con, anh cũng không phải là không thể cho em một đứa."
Giọng Lộ Tiêu Duy rất trầm, nhưng lại truyền đến tai Chung Đinh một cách rõ ràng, ngón trỏ và ngón giữa của anh dò xét trên mặt cô, "Em lại nóng rồi."
"Lộ Tiêu Duy, làm ơn..."
Anh giữ cằm cô, đưa môi mình đến nơi nó đã quen thuộc trước đây, nơi đó tuy cũng rất quen thuộc với nó, nhưng lúc này lại có chút kháng cự. Tay anh đặt vào trong áo phao của cô để sưởi ấm, bàn tay vốn lạnh như băng, áp lên áo len của cô lại trở thành túi nước nóng, đi đến đâu là nơi đó nhanh chóng được truyền nhiệt.
Miệng cô vẫn luôn mím chặt, hai tay cũng đang đẩy anh ra.
Anh có thể cảm nhận được sự kháng cự của cô, bèn kéo cô vào lòng mình thêm chút nữa. Sức lực của anh đối phó với một người đàn ông trưởng thành còn dư dả, huống chi là cô.
Lộ Tiêu Duy giữ cằm cô, răng khẽ gặm nhấm trên môi cô, kiểu gặm nhấm này là của động vật ăn cỏ, không phải kiểu cắn xé của động vật ăn thịt, mà là từng chút một muốn nghiền nát.
Ngọn đèn đường bên cạnh hai người đã hỏng, bác bảo vệ hay đi tuần tra đang ngồi uống trà trong phòng bảo vệ, những người thường dắt chó đi dạo lúc này cũng không thấy bóng dáng. Bầu trời màu xanh bạc, phủ một lớp sương mù dày đặc, mặt trăng ẩn mình trong sương, dĩ nhiên không phải vì e thẹn, mà chỉ là bị che khuất mà thôi.
Chung Đinh dùng tay còn lại véo tai anh, đến khi tai đỏ ửng lên, anh vẫn không dừng lại.
Trước đây anh từng nói trên người cô ngoài răng ra thì chỗ nào cũng mềm. Anh cảm nhận sâu sắc độ cứng của răng cô, rồi nếm được một vị tanh của máu, máu của anh, máu nhóm AB.
Khi vừa tròn 18 tuổi, anh đi hiến máu, hiến 400cc, nhân viên hiến máu bảo anh chọn một món quà trong số những món được bày ra, anh nói không cần, cô gái đó tiếp tục thuyết phục, "Chọn một món cho bạn gái đi." Anh lấy một con chuột túi có nụ cười rất xấu. Sau này năm nào anh cũng đi hiến máu, trên giấy chứng nhận hiến máu nói rằng anh đã hiến máu, sau này người nhà anh đều có thể dùng miễn phí cùng dung lượng. Đây cũng là một ý nghĩa khác của gắn kết huyết thống.
Mùi máu tanh đó tràn ngập khoang miệng anh, anh nghĩ cô cũng nên nếm thử.
Trong cuộc giằng co này, cuối cùng Chung Đinh là người nhận thua trước. Cô buông lỏng răng, nước mắt lã chã rơi trên mũi anh. Lộ Tiêu Duy muốn nói với cô đừng khóc nữa, nhưng không thể nói ra lời, cả lưỡi anh đều tê dại, tì vào răng không nói được gì.
Anh đỡ vai cô đi đến một chiếc ghế dài, để cô ngồi xuống, kéo khóa áo phao cho cô, rồi vỗ nhẹ lên vai cô.
Cô hiểu ý anh, đó là bảo cô đừng khóc nữa.
"Anh không sao chứ, nếu có sao thì gật đầu một cái, em gọi 120 cho anh."
Lộ Tiêu Duy suýt nữa bị cô chọc cười, nhưng anh thật sự không cười nổi, anh vì bị vợ cũ cắn vào lưỡi mà phải đi cấp cứu, chuyện cười dù có buồn cười đến đâu cũng chỉ đến thế mà thôi. Dĩ nhiên bây giờ anh cũng chẳng khác gì một trò cười.
Anh lắc đầu với Chung Đinh.
"Vậy anh mau về nhà đi. Về nhà dùng đá lạnh chườm, rồi súc miệng bằng nước súc miệng. Nếu ngày mai vẫn không đỡ thì nhất định phải đến bệnh viện khám." Cô liếc nhìn anh, "Đi đi."
Anh níu lấy cánh tay cô.
"Sau này anh đừng như vậy nữa, có phải anh nhắm chắc là em không dám làm lớn chuyện không? Sao anh cứ phải ép em như vậy? Em nợ anh từ kiếp trước à?"
Anh đưa tay lau nước mắt cho cô, cô ngẩng đầu lên, nuốt nước mắt ngược vào trong.
Một lúc sau Chung Đinh lại cười, "Em là người theo chủ nghĩa duy vật triệt để, không tin vào kiếp trước kiếp sau gì cả, đời người ngắn ngủi, Lộ Tiêu Duy, anh đổi người khác để quen dần được không? Hoặc tìm một người khác mà anh đã quen từ lâu. Đừng tìm em nữa, em còn có việc khác phải làm, ngày mai em đã 29 tuổi rồi, không có thời gian chơi với anh nữa đâu." Nói rồi cô thở dài, "Nếu trong 6 năm nữa em không được xét phó giáo sư, thì phải làm sao đây?"
Vì lưỡi bị thương, Lộ Tiêu Duy chỉ có thể nghe Chung Đinh nói.
Chung Đinh muốn rút tay mình ra khỏi tay Lộ Tiêu Duy, nhưng làm thế nào cũng không rút ra được, "Em không biết tại sao gần đây anh lại tìm em, nhưng em biết đó không phải vì yêu. Chúng ta kết hôn 3 năm, anh còn không yêu em, không thể nào ly hôn rồi anh đột nhiên có tình cảm không thể kìm nén với em được. Nội dung cuộc hôn nhân của chúng ta bây giờ em nhớ lại đều là những thứ thuộc về vật chất, ngoài ăn ra thì là ngủ, em ngoài việc nấu cho anh vài món ngon, cũng không biết phải đối tốt với anh như thế nào. Nếu anh lưu luyến điểm này, em có thể nói cho anh biết, anh sẽ nhanh chóng tìm được người thay thế thôi."
Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp, "Tuy nói là chuyện ăn uống nam nữ, nhưng cuối cùng cũng phải có chút thỏa mãn về tinh thần chứ, cũng không phải là bàn về thơ ca nhạc họa hay triết lý nhân sinh. Chúng ta kết hôn hơn 3 năm, lúc ở bên nhau em rất ít khi thấy anh cười. Lộ Tiêu Duy, anh có biết hôm livestream với Âu Dương Thanh anh đã cười bao nhiêu lần không? 15 lần. Dĩ nhiên anh có thể nói đó là khách sáo, đôi khi em thật sự hy vọng anh cũng khách sáo với em một chút. Dù anh chịu qua loa với em một chút, em cũng có thể tự lừa dối mình. Haiz, nhưng anh lại thành thật như vậy. Thành thật là một đức tính tốt, bây giờ em phải cảm ơn anh vì đã không lừa dối em."
Cô có thể cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy mình dần dần buông lỏng.
Lộ Tiêu Duy cuối cùng cũng lên tiếng, "Vậy em nói xem thế nào mới là yêu?"
"Người thông minh như anh mà còn cần em dạy sao? Gặp đúng người rồi anh sẽ tự thông suốt thôi. Yêu một người là không kìm được mà đối tốt với người đó. Chuyện này anh đã biết từ lâu, chỉ là đối với em, có một thân bản lĩnh mà không có đất dụng võ."
"Em đang oán trách anh không đủ tốt với em?"
"Thấy chưa, trước đây em không muốn nói chuyện này là vì sợ anh nghĩ em còn oán trách anh. Nói sao nhỉ? Anh đối với em cũng không thể nói là không tốt, mà là anh chỉ có thể làm được đến thế với em, làm được đến thế, là anh đã cố hết sức rồi."
"Nếu em không hài lòng sao em không nói?" Anh chỉ có thể làm được đến thế với cô sao? Lộ Tiêu Duy chỉ biết cười khổ trong lòng.
"Ai lại đi cầu xin người khác yêu mình? Như vậy khó coi lắm."
"Khi kết hôn với anh, em có ngày nào vui vẻ không?"
"Dĩ nhiên là có, nếu không em cũng không kéo dài đến lúc đó mới ly hôn với anh. Nhưng, em là người chứ không phải bò, những ngày tháng trước đây cứ để trong ký ức là được rồi, em không muốn nhai lại chút nào cả."
Lúc này anh đã hiểu rõ ý của Chung Đinh, cô đã sống quá không vui vẻ, nên mới ly hôn với anh.
Anh đã làm cạn kiệt sự nhiệt tình của cô trong suốt thời gian hôn nhân.
Lộ Tiêu Duy vốn nghĩ rằng sự nhiệt tình của Chung Đinh đối với anh là một ngọn nến, tắt rồi vẫn có ngày thắp lại được, không ngờ lại là một que diêm, nói tắt là tắt hẳn, không chừa lại chút đường lui nào.
Nhưng cũng chưa chắc, que diêm đã tắt chưa chắc không thể thắp lại, chỉ là không thể quá vội vàng.
"Sau này anh sẽ không làm phiền em nữa, em cũng không cần chặn anh nữa. Tuy chúng ta đã ly hôn, nhưng vẫn là hàng xóm, không cần phải làm căng thẳng như vậy. Em nói đúng không, Chung Đinh?"
Chung Đinh không nói được cũng không nói không được.
"Em không tin anh?"
"Em nghĩ chúng ta nên tạm ngừng liên lạc một thời gian."
Trước khi hai người chia tay ở cổng, lần này là Lộ Tiêu Duy quay đầu lại, anh gọi Chung Đinh, "Ngày mai là Đông chí, đừng quên ăn mì."
Theo phong tục phương Bắc, ngày Đông chí nên ăn sủi cảo, nhưng Chung Đinh cũng không sửa lại cho anh, mà chỉ nói một tiếng được.
Trước khi Lộ Tiêu Duy mở cửa, ông Lộ đang ngồi trên sofa uống trà Lục An Qua Phiến (1), cùng con gái thứ hai thảo luận xem kẻ xui xẻo nào ly hôn rồi còn nhét nhẫn kim cương vào túi hạt dẻ, tặng cho vợ cũ, kết quả lại làm mất.
Vòng bạn bè của Tiểu Kiều bao gồm các khoa của đại học N, lan rộng khắp các ngành nghề, lại qua từng vòng chia sẻ, ông Lộ và chị hai của Lộ Tiêu Duy đã nhận được thông tin này một cách chính xác.
Trên bàn trà đặt túi hạt dẻ Lộ Tiêu Duy mang về, đã nguội lạnh.
Ông Lộ lật xem chữ in trên túi hạt dẻ, "Con nói xem kẻ xui xẻo đó có phải là em trai con không? Nó hình như cũng ly hôn vào tháng mười. Chung Đinh không phải là giảng viên của đại học N sao?"
Chị hai uống một ngụm trà, "Không thể trùng hợp đến vậy chứ."
"Ba cũng nghĩ vậy, em trai con không thể hồ đồ đến thế. Ai lại ly hôn rồi còn tặng nhẫn kim cương, trước khi ly hôn không níu kéo, sau khi ly hôn lại gây thêm phiền phức cho người ta."
"Mấy cô gái trẻ bây giờ lại không nghĩ vậy, họ còn thấy người đàn ông này rất thâm tình đấy."
"Từ khi nào mà thiếu tinh ý lại bằng với thâm tình rồi?"
Lộ Tiêu Duy xoay chìa khóa mấy vòng mới mở được cửa, anh nghĩ cái cửa này nên thay rồi.
"Em trai, em hay đi mua hạt dẻ ăn à?"
"Thỉnh thoảng thôi, hôm nay tiện đường."
Từ công ty anh về nhà, chẳng tiện đường chút nào. Ông Lộ có một linh cảm, kẻ xui xẻo này chính là con trai mình. Sao mình lại nuôi dạy ra một đứa con ngỗ nghịch như vậy.
"Em trai, em xem vòng bạn bè chưa? Mọi người trong trường mình đang chia sẻ điên cuồng, một đàn anh của chị, phó chánh án tòa án quận thậm chí còn viết một bài phân tích dài một nghìn chữ về đầu đuôi sự việc, mọi người đều rất tò mò rốt cuộc ai đã làm mất nhẫn. Để nhẫn trong hạt dẻ, người này chắc hẳn rất thích ăn hạt dẻ. Nghe nói là người của trường mình, em đoán người này là ai?"
"Chị bảo em lấy cái gì mà đoán?"
"Chị nghĩ dù sao đi nữa. Một chiếc nhẫn kim cương lớn như vậy, không lấy lại thì thật đáng tiếc."
Ông Lộ nhìn biểu cảm của con trai mình, cảm thấy chắc đến tám chín phần rồi.
"Sao đưa đồ cho nhà họ Chung mà về muộn thế?"
"Con đi dạo một vòng dưới lầu."
"Em trai, miệng em sao thế? Sao chị nghe em nói chuyện có vấn đề?"
"Không sao."
Lộ Tiêu Duy vào phòng vệ sinh, một lúc lâu sau mới ra.
"Em trai, em vào đây với chị một lát."
Lộ Tiêu Duy theo chị hai vào phòng.
"Chuyện gì thế? Thần bí vậy."
"Em có thấy gần đây ba mình có chút bất thường không? Mấy hôm trước đột nhiên muốn chuyển một căn nhà của ông sang tên chị. Nghe mẹ nói mấy hôm trước ba đến bệnh viện một chuyến, về nhà liền thấy không ổn."
"Chị không hỏi ba à?"
"Ba mình cũng giống em, chuyện không muốn nói, hỏi thế nào cũng không ra."
"Em giống ba sao?"
"Chắc chỉ có mình em là không nhận ra thôi."
"Chị cũng đừng hỏi nữa, em đặt lịch khám tổng quát toàn diện cho ba mẹ, ngày mai em không rảnh, ngày mốt đi, ngày mốt em đưa hai người đi."
"Nếu em không rảnh, chị đưa họ đi cũng được. Em trai, lẽ ra chị không nên hỏi, em và Chung Đinh bây giờ rốt cuộc thế nào rồi?"
Lộ Tiêu Duy cảm thấy lời này của chị hai có chút mâu thuẫn, "Chị hai, gần đây chị đi xem mắt thế nào rồi?"
"Cứ coi như chị chưa hỏi."
Lộ Tiêu Duy vẫn luôn không muốn trở thành người như ba mình, không ngờ hình ảnh của anh và ba trong mắt người khác lại trùng khớp với nhau.
Anh vẫn lái xe về Giáng Thạch Viên, ở lại nhà ba mẹ anh còn phải giải thích tại sao mình không phát âm được một số âm tiết.
Về đến nhà, bật đèn, anh nằm trên giường, không khỏi lại nghĩ đến chiếc nhẫn đó.
Theo hiểu biết của anh về truyền thông đại chúng, điểm tin tức như chiếc nhẫn rất dễ trở thành chủ đề xã hội, đối với ngọn lửa này, anh nên dập tắt hay là giúp nó cháy to hơn?
Anh biết, Chung Đinh sớm muộn gì cũng sẽ thấy tin tức đó, cô sớm muộn gì cũng sẽ liên lạc với anh, rồi tìm anh để trả lại chiếc nhẫn đó.
Chiếc nhẫn đó, không biết cô đeo vào tay có vừa không?
Chung Đinh về đến nhà là tắm rửa nghỉ ngơi, cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, Thư Uyển gọi điện chúc mừng sinh nhật cô, "Hôm nay phải tăng ca, quà sinh nhật tớ gửi chuyển phát nhanh cho cậu, mai mình ăn cơm cùng nhau nha."
Chưa đợi Chung Đinh trả lời, Thư Uyển đã chuyển chủ đề, "Hôm cậu ly hôn có nhận được một túi hạt dẻ không?"
"Ừm, cậu hỏi cái này làm gì?"
"Không lẽ thật sự là cậu à, có phải cậu đã đưa túi hạt dẻ đó cho chú tài xế không?"
"Sao cậu biết?"
"Trời ơi, thật sự là cậu! Vòng bạn bè bùng nổ rồi, lúc đầu chỉ có bạn học cũ chia sẻ, sau này tớ phát hiện ra nửa vòng bạn bè đều là chiếc nhẫn mười carat đó. Một người đàn ông khi ly hôn đã tặng vợ cũ một viên kim cương lớn như trứng bồ câu, giấu trong túi hạt dẻ, rồi chiếc nhẫn lại tình cờ rơi vào tay một bác tài xế, mà bác tài này lại là người nhặt được của rơi trả lại người mất. Từng chi tiết đều là chất liệu tin tức tuyệt vời, lại còn tình cờ xảy ra cùng lúc. Không ngờ nhân vật chính của câu chuyện lại là cậu."
"Nhẫn á?"
"Đừng nói là đến giờ cậu vẫn chưa biết gì nha?"
"Vòng bạn bè, Weibo, hay là BBS, cậu chọn một cái đi, không cần lướt xuống đâu, trang đầu tiên là thấy ngay. Thôi, cậu cũng đừng xem nữa, để tớ chụp màn hình gửi cho."
Chung Đinh xem ảnh chụp màn hình của Thư Uyển, cô nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể đang xem câu chuyện của người khác, rất thiếu cảm giác chân thực.
Cô xem lại nhật ký cuộc gọi bị chặn, có một số đã gọi cho cô liên tục hơn 30 cuộc. Số này cũng xuất hiện trong tin nhắn bị chặn, ký tên là tài xế Kiều, trong tin nhắn hỏi cô có phải đã làm mất một chiếc nhẫn kim cương không, xin cô hãy nhanh chóng liên lạc lại.
Lúc này, điện thoại của cô lại reo lên, giọng Thư Uyển rất gấp gáp, "Đừng chờ nữa, mau đòi lại chiếc nhẫn đi, viên kim cương to như trứng bồ câu thế cơ mà, may mà bác tài xế tốt bụng, đổi lại là người khác, không, đổi lại là tớ, cũng chưa chắc đã trả lại cho cậu. Lộ Tiêu Duy đúng là may mắn thật, ly hôn chưa bao giờ là tin tức tích cực, qua một màn marketing thế này, lại sắp thoát xác thành thánh tình rồi. Mấy cô gái trẻ trong vòng bạn bè của tớ đã nói rồi, nếu vợ cũ của anh ta không tái hôn, họ sẽ cố gắng. Lời thoại của anh ta tớ còn có thể tưởng tượng ra được, vì bận rộn công việc, lơ là chăm sóc vợ, bị vợ bỏ, vẫn si tình không đổi, một lòng hướng về cậu. Anh ta muốn cậu diễn kịch cùng anh ta, cậu nhất định phải ra vẻ vào, giá cả một xu cũng không được thiếu, lần trước tha cho anh ta thì thôi, lần này tuyệt đối không thể dễ dàng thành toàn cho anh ta."
Đặt điện thoại xuống, Chung Đinh lập tức tỉnh táo lại.
Lúc này là 6 giờ sáng, trời vẫn chưa sáng.
Chẳng trách Lộ Tiêu Duy năm lần bảy lượt đến tìm cô, hóa ra anh nghĩ cô đã nhận nhẫn của anh.
Vào ngày sinh nhật 29 tuổi, cô nhận lại chiếc nhẫn của anh, rồi lại trả lại cho anh, đây quả là một ngày đầy ý nghĩa.
Chung Đinh lướt vòng bạn bè của mình, phát hiện cả màn hình đều là chiếc nhẫn đó. Câu chuyện của cô và Lộ Tiêu Duy đã được thêu dệt thành một huyền thoại tình yêu. Cô lại nhớ đến những hình mẫu tình yêu mà mình từng nghe trước đây, e rằng phần lớn đều do trí tưởng tượng của người ngoài, người trong cuộc chưa chắc đã hạnh phúc như lời đồn.
Một hành động vô tình của cô, không ngờ lại mang đến cho bác tài xế Kiều nhiều phiền phức đến vậy.
Chung Đinh tắt chế độ không làm phiền, cô gọi cho bác tài xế Kiều, sau khi bấm xong số thứ 11, cô hít một hơi thật sâu, ngay khi cô chuẩn bị nghe máy thì lại nghe thấy "Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận."
Kể từ khi bác tài xế Kiều lên đài phát thanh, điện thoại của ông chưa bao giờ ngừng reo.
Mặc dù ông đã nhiều lần tuyên bố rằng nếu có ai mạo nhận, ông sẽ đăng thông tin của người đó lên mạng để quần chúng nhân dân phỉ nhổ, nhưng vẫn có cả đống người gọi đến. Những người này đều thất bại ngay từ câu hỏi đầu tiên, khi ông hỏi tiệm hạt dẻ là tiệm nào.
Nhiều hơn cả là phóng viên, bác tài xế Kiều ngày hôm nay đã trải qua hết vinh quang của cả một đời người, phóng viên từ các đài truyền hình, đài phát thanh, báo giấy và cả truyền thông mạng đều thi nhau gọi cho ông, hẹn thời gian phỏng vấn. Các phương tiện truyền thông này đều yêu cầu ông rằng nếu người trong cuộc liên lạc với ông, phải cung cấp manh mối đầu tiên cho họ, họ đã dành sẵn một chuyên mục riêng cho ông.
Bác tài xế Kiều không đồng ý, vì ông không phân biệt được số của Nhật báo Đời sống và Báo Đô thị có gì khác nhau.
Sau nhiều lần gọi đều báo không có người nghe, Chung Đinh gửi một tin nhắn cho bác tài xế Kiều, mở đầu tin nhắn, cô xin lỗi vì những phiền phức đã gây ra cho ông.
Sáng hôm đó lúc ăn cơm trên bàn ăn, Chung Đinh lại nghe giáo sư Chung nhắc đến chuyện chiếc nhẫn.
"Chung Đinh, con xem tin trên WeChat đó chưa? Giấu nhẫn trong hạt dẻ, ý tưởng này cũng lạ thật đấy. Không biết người đó mình có quen không, ba đã bảo mẹ con chia sẻ rồi, lát nữa con cũng sao chép vòng bạn bè của ba mà đăng đi."
Chung Đinh không đồng ý.
Điện thoại của bác tài xế Kiều gọi đến lúc cô đang ở trường, hai người hẹn gặp nhau ở quán cà phê trên đường Học Uyển.
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Trà Lục An Qua Phiến là một loại Trà Xanh đặc biệt, có lịch sử lâu đời và ý nghĩa văn hóa phong phú. Trong số tất cả các loại trà trên thế giới, Trà Lục An Qua Phiến là loại trà duy nhất không có búp và không có cuống. Trà được làm từ một lá thô duy nhất. Sau khi loại bỏ các búp, nó không chỉ giữ nguyên hình dạng một lá mà còn không có mùi cỏ, cuống cũng đã được gia công trong quá trình sản xuất để sau khi loại bỏ, có thể đảm bảo rằng trà có vị đậm nhưng không chát, thơm nhưng không nồng.
