Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 6



Ông Lộ ngồi ở vị trí chủ tọa, lưng thẳng tắp như một người lính. Ông từng phục vụ trong quân đội vài năm, kỷ luật về hình thể đã ăn sâu vào con người ông.

Năm sau ông mới bước sang tuổi 60, tóc không có sợi bạc nào, cơ thể rất khỏe mạnh. Vợ ông ngồi bên cạnh, mặc một chiếc sườn xám rộng màu xanh chàm, tóc búi cao hình tròn dài, trông rất đoan trang. Con gái lớn của ông thừa hưởng gen của mẹ, cũng dịu dàng hiền thục, ngồi cạnh con rể, rất hòa hợp. Đứa cháu ngoại duy nhất cũng khá hoạt bát đáng yêu. Ông khá hài lòng với cuộc hôn nhân của con gái lớn, con rể là bác sĩ nội khoa, gia cảnh cũng khá giả, quan trọng nhất là rất tôn trọng ba vợ.

Cả nhà đã tề tựu đông đủ, chỉ thiếu cô con gái thứ hai đang đi công tác.

Ông quét mắt nhìn những người trên bàn ăn, thằng con ngỗ nghịch kia vẫn đang bóc tôm cho con dâu, đã ngồi bóc cả buổi rồi.

Chiếc bàn ăn này do chính tay ông Lộ đóng, làm bằng gỗ du, từ mặt bàn đến chân bàn đều được quét dầu trẩu, không dính chút sơn nào.

Ông Lộ là người theo lối xưa, ngay cả đồ nội thất cũng ưa chuộng phong cách Trung Quốc. Nhà ông không có ghế sofa, chỉ có ghế bành cải tiến, gỗ của những chiếc ghế đó là gỗ tếch cao cấp.

Ông biết làm hàng chục loại mì, làm món mì tương đen cần đến hai mươi loại rau củ ăn kèm. Nhưng ở nhà ông hiếm khi vào bếp, bếp núc là việc của phụ nữ, không, là việc của vợ và con dâu. Mặc dù có thể thuê người giúp việc, nhưng làm sao một người con dâu lại không biết nấu ăn được? Còn con gái nhà họ Lộ có biết nấu hay không thì không quan trọng.

Ông quả thật là một người cổ hủ, nhưng sự tiến bộ của thời đại cũng có tác động đôi chút đến ông. Ông cho rằng phụ nữ cũng nên ra xã hội làm việc, đặc biệt là các con gái của ông. Con gái thứ hai đã 31 tuổi, đến nay vẫn chưa kết hôn, ông cũng không vội, cả đời không lấy chồng cũng không sao, ông dư sức nuôi nổi cô ấy. Lấy chồng rồi thì chắc chắn không thoải mái bằng ở nhà.

Có lẽ trong thâm tâm ông đã mặc định, phụ nữ sau khi kết hôn sẽ phải chịu khổ. Còn con gái nhà người khác đến nhà ông chịu khổ thì ông không bận tâm.

Con dâu lý tưởng của ông là người giống như vợ ông, có thể sinh con đẻ cái, tần tảo làm trọn bổn phận người vợ cả đời. Nhưng ông đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm, cũng đọc báo xem tin tức, biết rằng ngày nay khó tìm được người hiền thục như vợ ông. Không phải ai cũng may mắn như ông, ba vợ của con trai ông, mỗi ngày tan làm còn phải đi chợ mua rau về nấu cơm cho vợ.

Về cuộc hôn nhân hiện tại của con trai, ban đầu ông đương nhiên không hài lòng. Nhưng kể từ khi ông biết rằng ông Chung cũng phản đối, ông liền hết lòng ủng hộ. Con trai nhà họ Lộ của ông cưới con gái độc nhất nhà họ Chung, tính đi tính lại, rốt cuộc nhà họ Chung vẫn thiệt hơn một chút. Nhưng quan trọng nhất là, dù ông có phản đối, phần lớn cũng vô ích. Chi bằng tỏ ra rất hài lòng, mặt mũi cũng đẹp hơn một chút.

Ông phải cố gắng duy trì quyền uy của mình trong nhà, nhưng bản chất của uy quyền đó giờ đã thay đổi. Trước đây là kiểu Long Vương, ông muốn gió thì có gió, muốn mưa thì có mưa; bây giờ thì giống như người dự báo thời tiết, phải cố gắng dự đoán nơi nào sẽ có gió, nơi nào sẽ có mưa, rồi chào đón cơn gió mưa đó trước. Trong nhà này, ông vẫn luôn đúng.

Đối với một người cha ở tuổi ông, việc giữ thể diện trước mặt con cái là một điều khó khăn, đặc biệt khi gặp phải một đứa con trai ngỗ nghịch. Chẳng trách người khác đều muốn sinh con gái, nhưng ông là người cổ hủ, muốn nối dõi tông đường, có con trai vẫn tiện hơn.

Dưới gậy gộc không tạo ra một đứa con hiếu thảo, hai cây roi mây đã gãy, không ngờ lại đánh ra một kẻ thù. Đôi khi ông không thực sự muốn đánh con trai, chỉ cần con trai nhận lỗi thì mọi chuyện sẽ kết thúc, nhưng anh không cầu xin, không trốn tránh cũng không phản kháng, chỉ dùng đôi mắt nhìn ông chằm chằm. Ánh mắt uất ức ấy khiến ông không thể không đánh nó. Đánh mãi, ông Lộ chợt nhớ lại hình ảnh của chính mình ngày xưa bị ba đánh, lúc đó ông đã thề rằng khi có con tuyệt đối sẽ không đánh nó, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được lời.

Lấy lịch sử làm gương là điều không tồn tại, mặc dù phía trước đầy rẫy những bài học xương máu, nhưng vẫn có rất nhiều người nối tiếp nhau lao vào vết xe đổ.

Biết thì dễ, làm thì khó, không có cách nào cả.

Đứa trẻ này không bao giờ nhớ bài học, đánh xong vẫn tiếp tục làm theo ý mình. Ông càng tức giận, vì vậy đánh càng lúc càng mạnh.

Sau này, khi con trai cao bằng ông, ông không đánh nữa. Một mặt là để giữ thể diện cho con, mặt khác ông cũng mệt mỏi rồi.

Nếu con trai không có thành tựu gì, cần ông cứu trợ mua nhà mua xe, ông vẫn có thể giữ được một chút thể diện và uy tín của người ba.

Ông có một chút tiền, khi giá nhà mỗi mét vuông vẫn là bốn chữ số, ông đã đầu tư vài căn nhà, chỉ riêng giá trị của những căn nhà đó bây giờ cũng đủ để ông an hưởng tuổi già. Trong tình huống có nhiều nơi để ở, ông vẫn kiên trì làm hàng xóm với nhà họ Chung mười mấy năm, hoàn toàn chỉ vì một câu nói, ông Chung nói ông không xứng làm hàng xóm với ông ấy, ông lại cứ muốn ở đối diện nhà họ. Còn về nhà tân hôn của con trai, đương nhiên đã chuẩn bị từ lâu, không ngờ lại không dùng đến, điều này khiến ông thực sự cảm thấy có chút thất bại. Nhưng nỗi thất bại này không thể nói ra, ngay cả với vợ mình cũng phải che giấu, người ba nào lại không vui mừng khi con trai thành công trong sự nghiệp chứ?

Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của một người ba như ông.

Để giữ gìn phẩm giá, ông Lộ cảm thấy điều duy nhất mình có thể làm bây giờ là không tiêu tiền của con trai. Mặc dù học vấn không cao, nhưng ông cũng đã học qua về Marx-Lenin, biết rằng cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng. Khoảnh khắc một người ba có quyền uy nhất là khi con cái xin tiền tiêu vặt để mua kẹo. Nếu ba xin tiền con mua kẹo, thì còn cái quái gì là quyền uy nữa.

Ông nghi ngờ con trai mình đã sớm nhận ra điều này, nên lúc học sơ trung đã chọn một ngôi trường tồi tàn, chỉ vì trường đó miễn học phí và còn có học bổng.

Mặc dù ông đã đánh con trai một trận, nhưng Lộ Tiêu Duy vẫn kiên quyết đến ngôi trường tồi tàn đó. Từ đó trở đi, con trai ông không bao giờ xin ông một đồng nào nữa.

Con trai khi tiêu tiền của ông còn không coi ông ra gì, nếu giờ ông ngược lại tiêu tiền của con trai, thì đứa con trai này chẳng phải sẽ trèo lên đầu ông sao. Hễ Lộ Tiêu Duy tặng ông một món đồ quý giá nào, ông đều tìm cách trả lại dưới một hình thức khác.

Ăn của người thì ngắn miệng, cầm của người thì mềm tay. Kinh tế không độc lập, làm sao nói đến thể diện của người làm ba?

Nhưng bây giờ ông không muốn đấu với con trai nữa, thay vì một trận chiến thảm khốc để chứng minh mình không đấu lại, chi bằng treo bảng miễn chiến, thể hiện mình không thèm đấu.

Ông nghĩ con trai sau khi có con sẽ hiểu được tấm lòng khổ tâm của ông. Nhà nước đã cho phép sinh con thứ hai, ít nhất phải sinh một cặp trai gái. Nhưng đứa con ngỗ nghịch này của ông sắp ba mươi tuổi rồi, dưới gối cũng không có một mụn con nào.

Kết hôn chưa đầy một năm, con dâu đã ra nước ngoài, đi liền hai năm. Ông không thể không có chút ý kiến về cô con dâu này, dù sao cũng là con gái của lão Chung. Chẳng phải bây giờ đang thịnh hành cái gì gọi là DINK (1) sao? Con dâu có thể cũng có ý nghĩ này, dù không có, lão Chung chưa chắc đã không xúi giục sau lưng. Đứa con ngỗ nghịch này đối với ông thì như một con lừa bướng bỉnh, nhưng trước mặt vợ lại ngoan ngoãn như một con cừu non. Nếu con trai ông bị con dâu mê hoặc mà không muốn có con cũng không có gì lạ.

Chung Đinh đang ăn tôm mà Lộ Tiêu Duy bóc cho cô, không hề biết những suy nghĩ phức tạp của ba chồng mình.

Đĩa trước mặt cô chất đầy nửa đĩa thịt tôm trong suốt, suốt bữa ăn cô vẫn luôn cố gắng ăn, dù vậy vẫn không theo kịp tốc độ bóc tôm của anh.

Anh ăn vài miếng cơm, rồi bắt đầu đeo găng tay trong suốt bóc tôm cho cô. Anh rất hiểu cấu trúc của tôm, ngón cái kẹp vào đuôi tôm, chỉ vài cái là thịt tôm nguyên vẹn đã được bóc ra, một con rồi lại một con.

"Cậu út, sao cậu bóc tôm nhanh thế?"

Lộ Tiêu Duy mỉm cười với cháu trai, "Bóc quen rồi thì nhanh thôi."

"Vậy chắc cậu ở nhà toàn bóc cho mợ út rồi?"

Vẫn nụ cười đó. Thường thì người ta sẽ hiểu đó là sự đồng ý.

Chị cả lên tiếng, "Em trai, dù Chung Đinh có thích ăn tôm đến mấy, em cũng không thể cứ bắt người ta ăn mãi." Vừa nói, chị cả vừa dùng đũa công gắp thức ăn vào đĩa trống cho Chung Đinh.

Cô vừa nói cảm ơn, câu "không cần đâu" còn chưa kịp nói ra, Lộ Tiêu Duy đã tiếp lời, "Chị, chị cứ ăn phần của mình đi, đừng lo cho vợ em, cô ấy kiêng khem nhiều lắm, ăn hải sâm còn bị dị ứng."

Chị cả thừa hưởng sự dịu dàng của mẹ, vì vậy chỉ mỉm cười, "Vậy em tự gắp đi."

Chung Đinh giải quyết xong một con tôm trước mặt, định gắp miếng thịt xào cay gần mình, không ngờ giữa chừng bị anh dùng đũa chặn lại. Cô trơ mắt nhìn miếng thịt đó rơi vào đĩa của anh, "Em bị nóng trong người, không thể ăn cay." Nói xong, anh chỉ vào khóe miệng cô, ở đó có một nốt mụn.

Suốt bữa ăn, Lộ Tiêu Duy đối xử với Chung Đinh thân thiết như cán bộ về nông thôn tặng quà ấm áp cho bà con nông dân, nhưng bây giờ là mùa hè.

Đang ăn, bên ngoài đột nhiên đổ mưa, cơn mưa không ngừng, đến 10 giờ tối vẫn còn mưa, và có vẻ ngày càng lớn hơn.

Mưa rơi lộp bộp gõ vào cửa sổ. Nơi này ba mặt giáp núi, không xa có một ngôi chùa cổ, Chung Đinh thậm chí còn nghe thấy tiếng chuông chiều.

Cô đứng trước cửa sổ tầng hai, bệ cửa sổ rất rộng, kính trong suốt được ngăn thành từng ô nhỏ bằng gỗ.

Một tay cô cầm điện thoại, tay kia dùng ngón tay chạm vào cửa kính. Sân trong bật đèn, nhìn ra ngoài qua cửa kính, giữa sân có một giàn nho, cô thấy những hạt mưa xuyên qua những tầng dây leo xanh dày đặc rơi xuống bàn đá, tí tách.

Điện thoại là của em họ cô gọi đến, hỏi cách làm rượu vải.

Em họ đang theo đuổi một chàng trai, vì không thể lay động trái tim anh ta, nên quyết định trước tiên lay động dạ dày anh ta.

"Thịt vải tuyệt đối không được rửa bằng nước máy, nếu muốn rửa thì phải dùng nước cất, rửa xong phải lau khô, sau đó ngâm vào rượu nếp."

Nói xong lại dặn dò trong quá trình làm nên dùng thìa tre, thìa gỗ cũng được, tuyệt đối không dùng kim loại.

Hai người nói chuyện về công thức nấu ăn một lúc lâu, sau đó lại nói chuyện phiếm vài câu.

Bên ngoài gió nổi lên, cô thấy những quả táo tàu rơi từ trên cây xuống.

Đầu dây bên kia đột nhiên hạ giọng hỏi, "Anh rể có ở bên cạnh chị không?"

"Không, có chuyện gì phải giấu anh ấy sao?" Lộ Tiêu Duy đi tắm vẫn chưa ra.

"Chị gần đây tốt nhất nên để mắt đến anh rể một chút, cây lê đã vượt tường, hoa hải đường sắp được tự do rồi. Em nghĩ dì và dượng chắc chắn chưa nói với chị, em vẫn phân vân mãi không biết có nên nói với chị không, cuối cùng vẫn quyết định nhắc nhở chị. Dù chưa chắc đã xảy ra chuyện gì, nhưng đề phòng vẫn hơn."

Ngày cậu cô, Đinh Lê, và Âu Dương Thanh kết hôn, mợ dâu cũ của cô đặc biệt gửi tặng một bức thư pháp chúc mừng, trên đó viết bài thơ thất ngôn tứ tuyệt mà Tô Thức tặng Trương Tiên (2).

Thập bát tân nương bát thập lang,

Thương thương bạch phát đối hồng trang.

Uyên ương bị lý thành song dạ,

Nhất thụ lê hoa áp hải đường.

Từ đó em họ cô theo mẹ gọi ba và mẹ kế của mình là cây lê và hoa hải đường.

"Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Mẹ em tìm một cô gái trẻ dùng mỹ nhân kế với ba em, kế hoạch thành công ngoài mong đợi, còn để lại hình ảnh. Bà ấy đặc biệt ghi đĩa CD và gửi cùng ảnh cho hoa hải đường. Sợ chuyển phát nhanh không đáng tin cậy, còn gửi một bản nén qua email. Chị không biết mẹ em nghĩ gì đâu, bà ấy còn cố ý che mờ những chỗ nhạy cảm. Không hiểu sao mẹ em có thể xem từng khung hình một. Đã ly hôn nhiều năm như vậy rồi, mẹ em thật sự rất hận ba em. Chuyện này đã ồn ào gần nửa năm rồi, cây lê để lấy lòng hoa hải đường, đã đấu giá một viên kim cương chín carat, kết quả hoa hải đường vẫn lạnh nhạt. Bây giờ họ đang ly thân, chờ ly hôn."

Chung Đinh hà hơi vào cửa kính, rồi dùng ngón tay viết chữ "Lộ" lên mặt kính lạnh.

"Lần này thực ra cũng không thể hoàn toàn trách ba em. Mẹ em hiểu ba em lắm, bỏ ra một khoản tiền lớn tìm một cô gái trẻ xinh đẹp 20 tuổi đúng gu ba em, làm sao không thành công cho được? Mẹ em không có được tình yêu của ba em, nên muốn chứng minh tình yêu của ông chẳng ra gì. Nhưng khi mọi chuyện thành công rồi, em thấy bà ấy chẳng vui chút nào." Nói xong em họ lại cảm thán, "Ba em cũng thế, vì tiền cũng nên giữ mình trong sạch chứ, thời buổi này ly hôn có dễ không? Hai người họ mà cứ tệ hại như vậy, em còn là phú nhị đại gì nữa, không thành con nợ nhị đại đã là may rồi."

Câu chuyện tình yêu của cậu cô rất đơn giản, gần như mỗi ngày đều xảy ra ở đất nước này.

Tóm lại là, một người, khi còn trẻ bị người thành đạt cướp mất bạn gái, sau khi thành đạt, lại đi cướp bạn gái của người khác.

Nếu nói lịch sử có những điểm tương đồng đáng kinh ngạc, thì chỉ chứng tỏ bản chất con người có những điểm giống nhau đến kinh ngạc.

Thông thường người đó còn có một người vợ tào khang nhạt nhẽo, một khi 'ánh trăng sáng' hoặc bóng dáng của 'ánh trăng sáng' xuất hiện, người vợ tào khang lập tức bị bỏ rơi.

Đinh Lê ban đầu là một người có học thức, sau này trở thành một thương nhân có văn hóa.

Vị thương nhân có văn hóa đã có gia đình này để theo đuổi Âu Dương Thanh đã phá bỏ mọi rào cản, thậm chí còn tặng bức thư pháp Triệu Mạnh Phủ mà mình đã đấu giá được cho người vợ tào khang, để cầu xin ly hôn.

Cái giá của việc ly hôn không thể nói là không thảm khốc.

Thành ý cầu hôn sau đó không thể nói là không sâu sắc.

So với thành ý đó, tình cảm của Lộ Tiêu Duy không có dát vàng bạc, đành chịu thua kém

Cuối cuộc điện thoại, Chung Đinh bày tỏ sự tin tưởng vào chồng mình, "Anh rể em, chị không có gì phải lo lắng."

Không phải nói dối, cô thực sự tin tưởng anh.

Nội tâm anh có sóng gió là một chuyện, nhưng tuyệt đối sẽ không để lại bằng chứng bằng văn bản hoặc hình ảnh.

Trong một thời gian dài, La Mã cổ đại chỉ yêu cầu người phụ nữ phải chung thủy một phía, nhưng Musonius lại khăng khăng rằng sự chung thủy trong hôn nhân là tương hỗ. Dĩ nhiên không phải vì cái gọi là tình yêu, mà bởi vì theo ông, việc chỉ yêu cầu người phụ nữ chung thủy là sự coi thường khả năng tự chủ của đàn ông. Lòng tự trọng của đàn ông không cho phép anh ta ngoại tình, ít nhất là không ngoại tình trước khi vợ anh ta làm điều đó.

Chung Đinh không hiểu sao lại cảm thấy Lộ Tiêu Duy là một người như vậy.

Cúp điện thoại, cô đứng trước cửa sổ một lúc lâu.

Trong phòng đột nhiên tối sầm lại, như mực đậm bị pha loãng, chỉ còn lại một chút ánh sáng lờ mờ, nhưng trong sân vẫn sáng rõ.

Ai đó đã tắt đèn.

Cô vừa quay người, liền đâm sầm vào lòng một người, cô bị một đôi tay mạnh mẽ ôm chặt, rồi ngay lập tức bị đẩy vào cửa kính. Chiếc áo mỏng trên người cô dính vào mặt kính, cảm giác đầu tiên là lạnh thấu xương, nhưng người đang ép sát vào cô lại rất nóng.

Bàn tay đó trượt l*n đ*nh đầu cô, mu bàn tay anh áp vào kính để nắm lấy dây buộc tóc của cô, sau đó vật không đáng giá đó rơi xuống đất, tóc cô xõa ra, cô cảm thấy cổ hơi ngứa.

"Chỗ này của em ấm nhỉ, làm ấm cho anh một chút." Bàn tay áp sát vào kính xoa xoa cổ cô, tách tóc cô ra khỏi cổ, cô không phân biệt được đâu là cảm giác ngứa hơn.

Gió thổi một lúc rồi ngừng, cô nhắm mắt nghe tiếng mưa rơi tí tách.

"Đèn bên ngoài vẫn sáng."

"Anh biết."

Lời nói của anh theo làn gió nóng thổi vào tai cô, khiến cô gần như mất hết khả năng kháng cự, nhưng cô buộc phải nhắc nhở anh, "Hai tháng nữa cháu trai anh mới đến sinh nhật bảy tuổi."

Cô bị đẩy mơ hồ lên giường, cho đến khi đầu cô va vào cột giường cứng nhắc, cô mới tỉnh táo lại.

Giường là giường cột đồng, treo màn đỏ thẫm.

Toàn bộ trọng lượng cơ thể anh đè lên người cô, cơ thể lạnh lẽo vừa rồi đột nhiên nóng bừng, nhưng cô không thể cử động được.

Nhưng miệng vẫn có thể nói, "Anh có biết Plato (3) không?"

Anh giữ mặt cô lại, chuẩn bị chặn miệng cô, người đàn ông trong lời cô nói không hề hấp dẫn anh chút nào, "Anh không có hứng thú với tình yêu thuần túy tinh thần. Hơn nữa, mặc dù anh chưa học triết học, nhưng cái gọi là tình yêu tinh thần đó là chỉ hai người đàn ông phải không."

Cô dùng hết sức mới nghiêng mặt đi một chút, "Anh có biết tại sao ông ấy không chủ trương quan hệ đồng giới không?"

"Em nghĩ sao?"

"Có lẽ trong mắt ông ấy, t*nh d*c không nhằm mục đích sinh sản đều là vô đạo đức."

CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:

(1) DINK (Viết tắt của Double Income, No Kids) là thuật ngữ chỉ cặp vợ chồng mà cả hai đều có công ăn việc làm, có hai nguồn thu nhập và không sinh con.

(2) Đây là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt nổi tiếng thường được cho là của văn hào Tô Đông Pha (Tô Thức) thời Bắc Tống, viết để trêu chọc người bạn thân là từ nhân Trương Tiên khi ông này lấy vợ lẽ mới 18 tuổi lúc đã 80 tuổi. Ngày nay, cụm từ "Nhất thụ lê hoa áp hải đường" thường được dùng trong văn chương và đời sống để chỉ những mối tình "đũa lệch" mà người nam hơn người nữ rất nhiều tuổi.

"Cô dâu mười tám, chồng tám mươi,
Tóc sương trắng xóa đối má hồng.
Trong chăn uyên ương đêm hợp cẩn,
Hoa lê trắng muốt đè hải đường." – tạm dịch

(3) Plato là một triết gia Hy Lạp cổ đại vĩ đại, học trò của Socrates và thầy của Aristotle, người sáng lập Học viện Platon – trường đại học phương Tây đầu tiên, và là người đặt nền móng cho nhiều tư tưởng triết học, chính trị, và giáo dục phương Tây. Tình yêu Platon (Platonic Love) là một thuật ngữ xuất phát từ Plato, chỉ một tình yêu thuần khiết, không liên quan đến d*c v*ng thể xác, tập trung vào sự kết nối tinh thần và trí tuệ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...