Chung Đinh lại quay về Giáng Thạch Viên, căn nhà vẫn như cũ, có thể thấy dấu vết đã có người dọn dẹp.
Cô ngồi trên sofa, Lộ Tiêu Duy chủ động đề nghị pha trà cho cô, cô liền nói, "Không cần đâu, lát nữa chúng ta về nhà thôi."
Tình cảm của Chung Đinh dành cho nơi này rất phức tạp, ngay khoảnh khắc bước vào tòa nhà, những ký ức bị niêm phong trong đầu cô lại ùa về, tất nhiên có những điều tốt đẹp, nhưng cũng có những điều không vui.
"Em muốn uống gì?"
"Gì cũng được."
Khi nhấc nắp trà lên, cả người Chung Đinh cứng đờ, bộ tách trà có nắp là đồ sứ phấn thái (1) điển hình thời Càn Long. Bên ngoài tách trà là hình cát tường Kỳ Lân Tống Tử, nhưng bên trong nắp trà lại ẩn chứa một thế giới khác, hai trăm năm đã trôi qua, bức xuân cung đồ trên nắp trà vẫn còn rất rõ nét.
"Không lẽ là đồ thật từ thời Càn Long?"
Nếu là người khác, cô chắc chắn sẽ cho là đồ giả, nhưng với Lộ Tiêu Duy, cô tin anh có thể làm ra chuyện dùng một bộ tách trà cổ trị giá sáu con số để uống trà.
Dù sao thì anh cũng có thể làm ra chuyện khắc tên cô lên bộ đồ bạc thời George I.
Bộ đồ bạc đó Chung Đinh vẫn tự mình dùng, khi cô nhìn thấy hai chữ Chung Đinh ở đáy ấm trà, cô có cảm giác hỗn loạn như thể thấy tên Trump được khắc trên một món đồ sứ hoa lam cổ. Khi biết bộ trà cụ đó đúng là đồ vật từ mấy trăm năm trước, cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng, sau niềm vui là sự xót xa. Vì đã khắc tên mình, giá trị của bộ trà cụ giảm mạnh, có thể mất đi một con số không. Lộ Tiêu Duy lại chẳng hề để tâm, "Mua nó là để dùng, quan tâm gì đến chuyện tăng giá hay giảm giá."
Chung Đinh vô cùng khâm phục khí phách của chồng mình, nhưng cô thực sự không học theo được.
"Anh đương nhiên sẽ không cho em dùng đồ giả."
Chung Đinh uống trà mà lòng nơm nớp lo sợ, cô chưa bao giờ dùng một chiếc tách trà đắt tiền như vậy.
"Cứ yên tâm uống đi, anh đã khử trùng rồi."
Chung Đinh chỉ từng thấy những thứ này trong viện bảo tàng, không bao giờ ngờ rằng mình có thể dùng nó để uống trà. Nghĩ đến quá trình khử trùng kéo dài mấy ngày của Lộ Tiêu Duy, cô lại thấy kinh hãi, lỡ như lúc đó có bước nào sơ suất, thì thứ này coi như mất hẳn.
Cô nhấc nắp trà, cẩn thận uống ngụm trà đầu tiên, là trà Lão Quân Mi thượng hạng, nhưng cô lại không nếm ra được vị gì, đợi đến khi trà ấm vừa phải, cô đưa nửa tách trà còn lại cho Lộ Tiêu Duy, "Anh cũng nếm thử đi."
Sau khi đưa tách trà vào tay Lộ Tiêu Duy, cô lại nói tiếp, "Thứ này chúng ta vẫn nên trưng bày thôi, đừng dùng nữa."
Lộ Tiêu Duy uống một ngụm trà thừa của Chung Đinh rồi nói, "Trưng bày cho ai xem?" Nói xong còn cố ý lật hình trong nắp trà cho Chung Đinh xem, "Em thấy tư thế này thế nào?" Lộ Tiêu Duy nói rất tự nhiên, không khác gì lúc nãy hỏi cô muốn uống trà gì.
Vành tai Chung Đinh lập tức đỏ ửng, đôi khi cô cũng cảm thấy mình thật không có tiền đồ, đã là vợ chồng già rồi, sao cứ động một chút là đỏ mặt chứ.
Lộ Tiêu Duy lại uống một ngụm trà, rồi tiện tay đặt tách trà lên bàn, ghé miệng vào tai cô hỏi, "Hôm qua em có thoải mái không?"
"Hả?"
Anh cúi cả người lên người cô, thì thầm vào tai cô, "Em thấy hôm qua anh làm thế nào?"
Trong đầu Chung Đinh hiện lên cảnh tượng tối qua, hai người đứng trước gương đánh răng, cô vừa súc miệng xong, miệng anh đã ghé tới, sau đó anh dứt khoát bế cô lên bồn rửa mặt, giữa hai bồn rửa có một khoảng cách khá lớn, cô mặc áo choàng tắm, cũng không thấy lạnh lắm.
Ở khoeo chân cô vẫn còn dấu răng của anh, dạo này anh có nhiều chiêu trò đến mức cô không chống đỡ nổi. Để che giấu sự không tự nhiên của mình, cô vuốt lại tóc, "Sao anh lại hỏi chuyện này?"
"Anh muốn biết có cần cải thiện gì không?"
"Ban ngày ban mặt..."
Lộ Tiêu Duy đi kéo rèm cửa, phòng khách lập tức tối sầm lại.
Sau đó anh lại ngồi xuống bên cạnh cô, "Bây giờ nói được chưa?"
"Rất tốt."
"Tốt ở đâu?"
Chung Đinh đánh trống lảng, "Còn trà không? Em muốn uống thêm một tách nữa."
Lộ Tiêu Duy uống cạn chỗ trà còn lại, rồi ghé sát vào, "Miệng em khô à? Để anh làm ẩm cho."
Cả người anh bao trùm lấy cô, ngoài anh ra, cô không còn nhìn thấy gì khác. Anh vừa vào cửa đã tháo kính, Chung Đinh mở to mắt đếm lông mi của anh. Đếm được một lúc cô liền đẩy anh ra, miệng Lộ Tiêu Duy dừng lại, ghé vào tai cô nói một câu, "Lần này sẽ không sưng đâu."
Sau đó, hôn qua hôn lại, Lộ Tiêu Duy bế cô lên giường.
Chiếc giường đồng là do Chung Đinh bỏ tiền ra mua, giá tiền khiến cô đau lòng, lúc ly hôn cô còn nghĩ có nên mang đi không, sau đó cắn răng nghĩ lại rồi quyết định thôi, nếu cô thật sự mang đi thì xử lý nó thế nào đây.
Lần đầu tiên của hai người họ diễn ra trên chính chiếc giường này.
Trước lần đầu tiên, cô đã có kinh nghiệm lý thuyết phong phú, khi sách giáo khoa sinh học sơ trung còn chưa giảng đến phần đó, bà Đinh đã tiến hành giáo dục sinh lý toàn diện cho cô, sau này lĩnh vực nghiên cứu của cô cũng không thể tránh khỏi liên quan đến kiến thức về phương diện đó. Nhưng điều đó không giúp cô bình tĩnh hơn khi sự việc xảy ra.
Hai người họ chính thức sống chung vào ngày cưới.
Đám cưới của hai người do ông Chung và ông Lộ cùng nhau tổ chức. Hai vị phụ huynh đã phát huy trí tưởng tượng tối đa trong đám cưới này, vốn dĩ dựa trên nguyên tắc tìm kiếm điểm chung và tôn trọng sự khác biệt, nhưng hai người đó chỉ có khác biệt mà không có điểm chung, ai cũng không thuyết phục được ai, thế là tất cả các yếu tố mà hai người tôn sùng đều được chồng chất lên nhau.
Đám cưới bắt đầu từ sáng sớm, đến tận đêm khuya mới hoàn toàn kết thúc. Chung Đinh đi giày cao gót cả ngày, chân đã tê dại, người mệt mỏi như vừa ra trận, nhưng tự nhận là đã thắng trận, trong lòng đang vui sướng nổi bong bóng, bong bóng hòa quyện với mùi whisky, sâm panh và rượu trắng nồng độ cao, đầu óc quay cuồng.
Lúc Lộ Tiêu Duy đi tắm, cô chui vào trong chăn, khi nghe thấy tiếng bước chân của anh, cô bắt đầu giả vờ ngủ. Cô vốn đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng khi khoảnh khắc đó sắp đến, lòng dũng cảm của cô đột nhiên biến mất, cũng không hoàn toàn là vì sợ đau. Đối với người như cô, dù là tinh thần hay thể xác, việc hoàn toàn chân thành đối diện với người khác đều là một chuyện khó khăn, cho dù đối tượng là anh.
Khi Lộ Tiêu Duy đến gần cô, tim cô đập thình thịch, anh gọi tên cô, cô cắn chặt răng không đáp, anh gọi mấy tiếng rồi véo má cô, véo rất nhẹ, như thể sợ làm cô tỉnh giấc, sau đó cô nghe thấy tiếng "132" quen thuộc.
Trong một khoảnh khắc, nước mắt cô đột nhiên chảy xuống, chỉ một giọt.
Cô nhắm mắt, cảm nhận có một thứ ấm nóng lau khô giọt nước mắt của cô.
Cô cảm thấy hơi ngứa, càng lúc càng ngứa, chắc chắn là giọt nước mắt đó đã tố cáo cô, anh cù lét cô, cô thực sự không nhịn được nữa, ôm ngực lăn qua lăn lại trên giường. Sau đó, mặt cô vùi vào gối, đợi mấy giọt nước mắt lăn trên vỏ gối xong, cô lại lật người lại, nằm đó cười. Rồi mặt anh áp xuống, cô mở mắt đếm lông mi của anh, vốn đã sắp đếm xong, nhưng hơi thở của cô bị anh làm cho hoàn toàn rối loạn, ngày càng gấp gáp, não cũng bắt đầu thiếu oxy, lại phải đếm lại từ đầu.
Đến khi anh cuối cùng cũng chuyển từ miệng cô xuống hõm cổ, cô nghe thấy anh hỏi, "Đây là lần đầu của em phải không?"
Cô muốn nói gì đó nhưng không thể nói ra được, môi run rẩy, không gật đầu cũng không lắc đầu.
"Anh không có ý gì khác, nếu là lần đầu của em, chúng ta sẽ chậm lại một chút. Em có sợ lắm không?"
Chung Đinh nghĩ mình đã 25 tuổi rồi, không phải 15, không có lý do gì để sợ hãi, nếu sợ thì thật mất mặt, thế là cô chủ động ôm lấy anh, hôn lên mũi và mắt anh.
Tay anh đi xuống dọc theo người cô, rồi dừng lại ở nơi đó, "Chỗ này của em đúng là đã thoát khỏi ảnh hưởng của trọng lực."
Đúng lúc này, Chung Đinh nhớ lại lần anh cởi m*c ** ng*c của cô, cởi rất thành thạo, ngay cả cô cũng hiếm khi cởi bằng một tay. Sự thành thạo của anh như một cái gai, thỉnh thoảng lại đâm vào tim cô, cô không kìm được buột miệng hỏi, "Đây là lần đầu của anh phải không?"
Nói ra rồi liền hối hận, sao có thể hỏi câu này vào lúc này, anh không giống cô, anh từng có bạn gái lâu năm.
Để tránh anh trả lời, cô dùng miệng chặn miệng anh lại, còn vụng về đưa lưỡi ra, rõ ràng phản ứng của cô đã k*ch th*ch anh.
Lộ Tiêu Duy nhanh chóng đè cô xuống và đi vào chuyện chính.
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho cơn đau, nhưng cơn đau không đến ngay lập tức, mà là từ từ, giây sau luôn đau hơn giây trước.
Cô đau đến mức đầu mũi rịn mồ hôi, hai tay bị đè trên giường, chân cũng bị anh kìm kẹp, cô rất muốn ôm anh, nhưng lại không sao dùng sức được.
Cô cắn răng, cố gắng không kêu ra tiếng, mồ hôi trên trán anh nhỏ xuống mặt cô, từng giọt từng giọt. Mắt cô cứ thế mở to, đèn vẫn bật, cô có thể nhìn rõ từng biểu cảm của anh, bây giờ anh thật hung dữ, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy, đột nhiên chiếc gối dưới đầu cô bị rút ra, sau đó mắt cô bị che lại, môi lưỡi anh lại tìm đến cô, lần này một cách dữ dội.
Khi thị giác bị thiếu hụt, các giác quan khác của cô trở nên nhạy cảm hơn. Khoảng cách không nhất thiết tạo ra vẻ đẹp, nhưng chắc chắn sẽ không tạo ra đau khổ, sự thân mật thực sự ban đầu chắc chắn sẽ phải trả giá bằng nỗi đau.
Tay cô sau đó được thả ra, anh bảo cô, nếu cảm thấy đau, có thể cào anh, anh không sợ đau. Ngón út của cô cào nhẹ lên lưng anh, rồi hai tay ôm chặt lấy anh, lòng bàn tay cô ướt đẫm, hai người, không phân biệt được là mồ hôi của ai.
Rèm cửa đã kéo, trong phòng rất tối.
Ký ức của Chung Đinh đã sớm bị kéo trở lại.
Sau khi làm xong một lần, Lộ Tiêu Duy lại hỏi cô có thể làm thêm lần nữa không.
Dạo này anh luôn hỏi cô như vậy, hỏi đi hỏi lại không biết chán, Chung Đinh cảm thấy anh cố ý, cô chưa bao giờ nói không.
Lộ Tiêu Duy từng theo bước chân của Chung Đinh nghiên cứu "Giới luật vợ chồng" của Plutarch, trong "Luận về đạo đức" anh chỉ đọc mỗi tập này, đọc xong anh tổng kết ý chính là một, vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, phần lớn mâu thuẫn đều có thể giải quyết trên giường.
Thực tế chứng minh, không phải như vậy. Anh nghi ngờ sở dĩ mình có sự hiểu lầm lớn như vậy là do đọc bản dịch tiếng Trung.
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Phấn thái (粉彩) là một loại men gốm sứ cao cấp có nguồn gốc từ Trung Quốc, phát triển mạnh từ thời Khang Hi (nhà Thanh). Đặc trưng bởi kỹ thuật pha màu với men trắng (pha lê bạch) tạo độ mờ, đậm nhạt uyển chuyển, mang lại vẻ đẹp mềm mại, thanh nhã, thường được gọi là "Ngọc của nghệ thuật phương Đông".
(2) Kỳ Lân Tống Tử (麒麟送子) là biểu tượng phong thủy cát tường, có nghĩa là Kỳ Lân mang con đến, thể hiện ước mong sinh con quý tử, con cháu đông đàn, hiếu thảo; hình ảnh thường thấy là đứa trẻ cưỡi trên lưng Kỳ Lân, tay cầm hoa sen (tượng trưng cho sự tinh khiết, quý giá) hoặc sách ngọc (tượng trưng cho trí tuệ), với gốc tích gắn liền với sự ra đời của Khổng Tử, được xem là vật phẩm cầu con, tăng phúc lộc, vượng nhân đinh.
