Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 63: Ngoại truyện 2



Ngoại truyện 2:

Cục diện rối rắm ấy vẫn chỉ có Liên Nguyên mới thu dọn nổi.

Anh thay quần áo và đổi giày rồi ra khỏi phòng thí nghiệm, lấy ra cái điện thoại vừa được khử trùng bằng cồn.

Anh và gia đình của thầy hướng dẫn rất thân thiết, Đào Diệp là một omega cực kì có sức hút, mà ba của anh là một beta có cuộc sống tùy tiện và ph*ng đ*ng khó kiềm chế nổi, tuy không nói ra, nhưng cũng không ảnh hưởng tới chuyện Liên Nguyên luôn xem Đào Diệp như bậc trưởng bối mà yêu quý.

Gặp thầy Đào rồi, anh mới phát hiện hóa ra omega cũng có thể lợi hại tới vậy, có thể làm chủ được cuộc sống và sự nghiệm mà mình mong muốn.

Quả thật là một người đỡ đầu thần tiên trong lòng anh.

Chưa kể cuộc sống của thầy Đào còn cực kì đáng ghen tị, thầy được cả gia đình luôn yêu thương và ủng hộ hết mình. Một gia đình hạnh phúc tràn đầy tình yêu thương và sức sống, Liên Nguyên rất thích gia đình họ.

Anh còn nhớ trước đây mình từng đón các bé nhà thầy từ nhà trẻ, thật ra thì cũng chẳng cần anh phải đến đón, bởi vì bạn đời của thầy Đào luôn tới rất đúng giờ.

Chỉ là tình cờ em trai ruột của anh cũng học tại nhà trẻ ấy, cho nên anh phải thường xuyên xuất hiện, để gánh vác trách nhiệm thay cho các ông ba không đáng tin của mình.

Tính tình anh dịu dàng, cho nên cũng chưa từng cảm thấy bản thân khổ sở gì, nguowijc lại anh còn rất thích mấy đứa nhỏ đáng yêu thơm thơm mềm mềm, ngọt ngào như mật gọi mình là 'anh Nguyên Nguyên', khiến cho trái tim anh cũng thấy rung rinh.

Đó là khoảng khắc hạnh phúc khó có thể quên được trong cuộc đời anh.

___________________

"Alo, Ngải Diệp à giờ em có tiện không?"

Đầu bên kia nhấc máy rất nhanh, giọng nói trầm trầm của alpha đang trưởng thành cũng vang lên.

"Tiểu Nguyên." Du Ngải Diệp cũng không trả lời là có tiện hay không, chỉ hỏi ngược lại, "Anh có chuyện gì à?"

"Đàn em Vương đang bảo là hết sạch tiền ăn rồi, muốn dạy buổi tuần này để kiếm thêm, cho nên anh muốn hỏi ý của em."

Du Ngải Diệp bên kia cười một tiếng rồi hỏi anh.

"Anh nghĩ sao?"

"Không phải là thứ 7 này anh có một buổi dạy hóa phân tích à? Nhường cho cậu ấy cũng được."

Thực ra một người đã đi làm như anh thì không nên tiếp tục làm gia sư nữa.

Nhưng mà ngày tụ họp của gia đình thầy Đào luôn ấn định là vào thứ 7 hàng tuần, sau từng ấy năm quen biết, Liên Nguyên cũng đã trở thành một vị khách quý thường xuyên góp mặt.

Đào Diệp sẵn lòng để hỗ trợ cho học trò xuất sắc của mình, mà chính Du Ngải Diệp cũng muốn vậy, nên họ dứt khoát sắp xếp thêm một buổi gia sư, ngoài mặt thì là dạy học, thực chất thì là để trợ cấp thêm.

Chỉ là Liên Nguyên cũng vô cùng tận tâm với công việc, nên đã nhận tiền là liền vắt óc suy nghĩ tìm đủ mọi nội dung để giảng dạy.

Ai bảo Du Ngải Diệp lại quá thông minh, khiến Liên Nguyên dạy nhiều năm giờ cũng gần cạn kiệt ý tưởng rồi.

"Anh biết là em luôn nghe lời anh mà." Du Ngải Diệp nghe anh bảo vậy cũng không phản đối, cậu lúc nào cũng rất dễ dãi khi đối mặt với Liên Nguyên, "Anh cứ sắp xếp ổn thỏa là được."

Liên Nguyên thở phào, anh khen cậu giống như hồi trước.

"Ừ vậy để anh báo lại với cậu ấy. Em ngoan quá Ngải Diệp à."

Người bên kia chỉ cười.

"Vậy nếu em ngoan thế thì anh cũng đừng quên buổi liên hoan ngày thứ 7 nhé. Anh đã bùng kèo với em mấy lần rồi."

Liên Nguyên vội vàng thanh minh.

"Lần trước đột nhiên có bệnh nhân nên anh cũng hết cách, lần này anh nhất định sẽ tới."

Giọng của Du Ngải Diệp có hơi bất lực.

"Lần nào anh cũng nói là nhất định sẽ tới."

"Được rồi, ngoan nào, anh hứa là thứ 7 này anh qua mà."

Đầu bên kia không nói gì thêm, có lẽ là đang vội, cúp máy rất nhanh.

Nhưng Liên Nguyên lại không thể thấy chàng thanh niên ở đầu bên kia đang thở dài não nề.

Vì những tâm sự mà cậu ấy chẳng thể để ai biết.

_________________

[Du Ngải Diệp: Haizzz, bà xã lại dỗ mình như dỗ trẻ con rồi.]

Hết ngoại truyện 2.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...